Vết Nứt Trên Sân Thượng
Sương mù buổi sớm của những ngày cuối thu bao phủ lấy những cột đá cẩm thạch kiêu hãnh của trường Tư thục Bình Minh, tạo nên một vẻ đẹp cổ kính và vương giả như một tòa lâu đài châu Âu biệt lập. Thế nhưng, đối với Phương Linh, vẻ tráng lệ ấy chỉ là một lớp sơn hào nhoáng đắp điếm lên một hệ thống đang thối rữa từ bên trong. Cô dừng bước trước cổng trường, khẽ chỉnh lại gọng kính cận mỏng mạ vàng, kéo cao chiếc khẩu trang đen che kín nửa khuôn mặt. Đồng phục của cô phẳng phiu đến từng nếp gấp, mái tóc đen dài được buộc thấp gọn gàng sau gáy, toát lên vẻ trầm lặng của một thủ khoa khối Xã hội. Cô bước qua cổng quét camera AI nhận diện khuôn mặt 24/7 của trường. Một tiếng "tít" lạnh lùng vang lên, màn hình hiển thị: "Phương Linh - Lớp 11 chuyên Văn. Trạng thái: Hợp lệ."
Linh lầm lũi đi dọc hành lang dãy nhà A để hướng về phía lớp học. Xung quanh cô, những tiếng xì xào, bàn tán bắt đầu nổi lên như những làn sóng ngầm độc hại. Những học sinh quý tộc khoác trên mình những bộ cánh hàng hiệu đắt tiền khẽ liếc nhìn cô rồi ghé tai nhau thì thầm:
- Nhìn kìa, chị gái của Phương Nhật Minh đấy...
- Thằng bé khối 10 nhảy lầu tự tử hụt tháng trước đúng không?
- Nghe nói nó bị trầm cảm nặng. Nhưng ban giám hiệu công bố là do áp lực học tập từ gia đình thôi, chứ trường Bình Minh làm sao có chuyện bạo lực học đường được.
- Đúng đấy, nhà trường đã bồi thường một khoản lớn để dập tắt dư luận rồi. Nhìn cô chị vẫn bình thản đi học thế kia cơ mà.
Linh siết chặt quai ba lô, những đầu ngón tay trắng bệch vì dùng lực. Cơn giận dữ và u uất tích tụ suốt một tháng qua bùng lên trong lồng ngực như một ngọn lửa muốn thiêu rụi mọi thứ, nhưng lập tức bị lý trí lạnh lùng của cô dập tắt. Cô hít một hơi thật sâu, ép nhịp tim trở lại trạng thái bình ổn. Cô không được phép để lộ bất kỳ sơ hở cảm xúc nào trước những kẻ đồng phạm của sự im lặng này. Linh bước vào lớp 11 chuyên Văn, ngồi xuống chiếc bàn cuối dãy khuất sau những kệ sách cũ. Cô rút từ trong cặp ra "Cuốn sổ da đen" có khóa cơ học tích hợp trên bìa. Cô lật trang đầu tiên, nhìn vào danh sách những cái tên được viết bằng mực đen sắc sảo. Đứng đầu danh sách là Trịnh Gia Bách - kẻ cầm đầu nhóm bắt nạt Star-Club.
Tiếng loa trường vang lên rè rè, triệu tập toàn bộ học sinh xuống sân trung tâm để tham gia buổi chào cờ đầu tuần. Dưới sân trường rộng lớn, hàng ngàn học sinh đứng xếp hàng thẳng tắp dưới sự giám sát của đội ngũ Sao đỏ và Ban kỷ luật học đường. Trên bục danh dự sang trọng, Hiệu trưởng Lê Khắc bước lên phía trước micro. Gương mặt ông ta phúc hậu, mái tóc chải ngược bóng loáng, giọng nói trầm ấm và đầy tính nhân văn giả tạo vang vọng khắp không gian:
- ...Chúng ta vô cùng đáng tiếc trước sự cố đáng buồn vừa qua của một học sinh khối 10. Nhà trường luôn cam kết xây dựng một môi trường giáo dục toàn diện, an toàn và sẵn sàng chăm sóc sức khỏe tinh thần cho các em học sinh. Mong rằng các em sẽ không bị xao nhãng bởi những tin đồn thất thiệt trên mạng xã hội và tập trung vào kỳ thi học kỳ sắp tới...
Linh đứng ở cuối hàng của lớp chuyên Văn, ánh mắt cô hoàn toàn bỏ qua những lời sáo rỗng của vị hiệu trưởng. Đôi mắt cô khóa chặt vào khu vực danh dự dành riêng cho Star-Club - nơi tập hợp những con em tài phiệt nắm giữ đặc quyền tối cao trong trường. Trịnh Gia Bách đứng ở vị trí trung tâm, khoác chiếc áo varsity đắt tiền thêu logo câu lạc bộ nổi bật, mái tóc vuốt sáp thời thượng. Hắn đang thản nhiên cười cợt, thì thầm vào tai Vũ Ngọc Mai như thể vụ tai nạn của em trai cô hoàn toàn là một trò tiêu khiển vô hại.
Thế nhưng, ngay khi Hiệu trưởng Lê Khắc phát âm đến cụm từ "sự cố đáng tiếc tại khu nhà B", Linh nhận thấy một dị biến nhỏ trên cơ thể của Gia Bách. Nhờ kỹ năng đọc vị vi biểu cảm tự rèn luyện suốt nhiều năm qua, cô quan sát thấy đầu Gia Bách khựng lại trong một phần mười giây. Nụ cười ngạo nghễ của hắn lập tức biến mất. Đôi mắt hắn vô thức hướng lên phía sân thượng của khu nhà B - nơi Nhật Minh đã rơi xuống. Bàn tay trái giấu sau túi quần của hắn khẽ giật mạnh, gõ một nhịp bất thường lên đùi. Hắn chớp mắt liên tục sáu lần trong vòng ba giây, và cơ mặt phía dưới mắt trái co rút nhẹ trước khi hắn kịp lấy lại vẻ bình thản thường ngày.
Đó là biểu hiện kinh điển của sự hoảng loạn và mặc cảm tội lỗi bị kích hoạt bất ngờ bởi một kích thích ngôn từ định hướng. Gia Bách không hề vô can. Hắn đã ở đó vào ngày Nhật Minh ngã xuống. Linh lạnh lùng ghi nhận chi tiết này vào tâm trí, đôi mắt cô nheo lại sau tròng kính cận. Sự bất đối xứng thông tin giữa cô và hắn chính là vũ khí đầu tiên cô sở hữu.
Sau buổi chào cờ, học sinh ùa về các dãy nhà học. Linh bước đi thầm lặng dọc hành lang dãy nhà A để trở về lớp. Từ phía đối diện, Gia Bách cùng hai tay sai đắc lực là Lê Hữu Phước và Đặng Tuấn Kiệt đang nghênh ngang đi tới. Đám đông học sinh thường tự động dạt ra hai bên nhường đường cho thiếu gia tập đoàn Trịnh gia. Gia Bách nhìn thấy Linh. Một nụ cười độc ác, đầy khiêu khích nở trên môi hắn. Hắn cố tình giữ nguyên quỹ đạo di chuyển, lao thẳng về phía cô.
*Bộp.*
Bờ vai thô bạo của Gia Bách va mạnh vào vai Linh. Cú va chạm cố ý khiến Linh hơi lảo đảo, nhưng cô lập tức đứng vững nhờ trọng tâm cơ thể được giữ tốt. Cô không hề né tránh, không cúi đầu bước tiếp như những nạn nhân khác thường làm. Linh đứng yên, xoay người lại và nhìn thẳng vào mắt Gia Bách. Ba giây im lặng bóp nghẹt bầu không khí xung quanh hành lang. Đám đông học sinh dừng lại, nín thở chứng kiến cuộc đối đầu.
- Ồ, xin lỗi nhé. Tôi không thấy 'chị gái của kẻ nhảy lầu' ở đây, hành lang này chật chội quá, - Gia Bách cười khẩy, giọng điệu đầy mỉa mai. - Sao thế? Ánh mắt đó là sao? Cô muốn khóc à? Hay là cũng muốn thử cảm giác bay lượn tự do từ sân thượng khu nhà B giống thằng em phế vật của cô?
Lê Hữu Phước và Đặng Tuấn Kiệt cười rộ lên phụ họa, ánh mắt đầy sự khinh bỉ nhắm vào nữ sinh chuyên Văn nghèo nàn diện học bổng. Linh vẫn giữ gương mặt không cảm xúc sau chiếc khẩu trang đen. Đôi mắt cô lạnh lẽo như mặt hồ mùa đông, cô cất tiếng, giọng nói trầm ấm, đều đều nhưng rõ ràng đến mức đáng sợ:
- Theo Điều 14, Khoản 3 Quy chế kỷ luật của trường Tư thục Bình Minh, hành vi cố ý va chạm thể xác, khiêu khích và sử dụng ngôn từ xúc phạm nhân phẩm học sinh khác trong khuôn viên trường sẽ bị lập biên bản và hạ một bậc hạnh kiểm ngay lập tức mà không cần thông qua hội đồng kỷ luật lớp. Điểm rèn luyện của cậu hiện tại là 82. Chỉ cần bị trừ 3 điểm rèn luyện, cậu sẽ mất tư cách ứng tuyển học bổng Star-Club vào kỳ sau. Cậu có chắc muốn tiếp tục cuộc đối thoại này ngay dưới góc quét của camera giám sát số 4 kia không?
Linh khẽ chỉ tay lên chiếc camera AI đang nhấp nháy ánh sáng đỏ trên trần hành lang ngay phía trên đầu họ. Nụ cười trên môi Gia Bách đột ngột đông cứng. Đồng tử của hắn co rút mạnh trong một tích tắc. Hắn liếc nhanh lên chiếc camera giám sát, rồi nhìn lại Linh. Hắn chớp mắt liên tục, lồng ngực phập phồng nhẹ - biểu hiện của sự tính toán rủi ro và bất an. Hắn biết rõ bố mình, Trịnh Gia Thế, cực kỳ nghiêm khắc về mặt thể diện gia tộc và sẽ không chấp nhận một vết nhơ hạnh kiểm nào trong hồ sơ của con trai trước khi làm thủ tục du học. Hắn nghiến răng, hạ giọng đe dọa:
- Cô được lắm. Để xem cô gáy được bao lâu ở cái trường này.
Gia Bách hậm hực quay người bỏ đi, đám đàn em vội vã bám theo sau. Linh đứng yên nhìn theo bóng lưng của hắn. Sự bất an và phản ứng rút lui nhanh chóng của Gia Bách đã chứng minh suy luận của cô hoàn toàn chính xác: hắn cực kỳ sợ hãi các quy chế kỷ luật chính thống của nhà trường khi bị đưa ra ánh sáng công khai.
Quyết tâm tìm kiếm thêm bằng chứng vật lý, Linh quyết định di chuyển sang khu nhà B - nơi xảy ra vụ tai nạn của Nhật Minh. Sân thượng của khu nhà này đã bị ban giám hiệu khóa xích phong tỏa kể từ sau biến cố. Khi cô vừa bước đến chân cầu thang dẫn lên tầng 4 của khu nhà B, hai học sinh thuộc đội Sao đỏ đeo băng đỏ trên cánh tay bất ngờ bước ra chặn lối đi của cô:
- Khu vực này đang bị niêm phong để bảo dưỡng theo lệnh trực tiếp của Ban giám hiệu. Học sinh không phận sự miễn vào, - một Sao đỏ lạnh lùng nói, ánh mắt đầy sự cảnh giác.
Linh nhìn vào ánh mắt tránh né của họ và nhận ra ngay sự giả tạo. Họ không phải đang bảo vệ hiện trường cho cơ quan điều tra, họ đang canh gác để ngăn cản bất kỳ ai tìm kiếm sự thật. Ban giám hiệu đang nỗ lực xóa sạch mọi vết tích vật lý của vụ bạo lực học đường này để bảo vệ danh tiếng thương mại và khoản tài trợ khổng lồ từ tập đoàn Trịnh gia. Linh cúi đầu im lặng, chậm rãi quay bước trở lại. Cô nhận ra hệ thống bảo kê của nhà trường quá kiên cố. Con đường đòi lại công lý bằng các biện pháp chính thống đã hoàn toàn bị bít lối. Nếu ánh sáng của quy chế trường học bị thao túng bởi tiền bạc, cô buộc phải tự mình vận hành một cán cân công lý khác - một phiên tòa ngầm trong bóng tối.
Chiều muộn, Linh trở về căn hộ tập thể cũ kỹ của gia đình nằm sâu trong một con ngõ nhỏ. Căn nhà vắng lặng, ngập tràn mùi thuốc tây và sự u uất đến nghẹt thở. Em trai cô, Nhật Minh, vẫn đang nằm hôn mê trong bệnh viện dưới sự điều trị đặc biệt của bác sĩ tâm lý sau chấn thương nghiêm trọng từ cú ngã lầu. Bố cô đi làm ca đêm chưa về, mẹ cô vẫn đang phải tăng ca liên tục tại xưởng may để kiếm tiền đóng viện phí.
Linh bước vào phòng ngủ của Nhật Minh. Căn phòng ngổn ngang những bức tranh vẽ tả thực dang dở biểu đạt những chấn thương tâm lý sâu sắc của em trai cô. Linh biết Nhật Minh có thói quen viết nhật ký tâm lý để giải tỏa những áp lực kinh hoàng từ chuỗi ngày bị bạo lực học đường. Cuốn nhật ký đó chính là vật chứng cốt lõi ghi chép chi tiết danh tính và hành vi của nhóm Gia Bách.
Linh đi đến bên bàn học của em trai, cúi xuống tìm kiếm ngăn hộc bí mật nằm dưới đáy tủ gỗ - nơi Nhật Minh luôn giấu cuốn sổ da nhỏ của mình.
Thế nhưng, ngăn hộc bí mật hoàn toàn trống rỗng.
Linh bàng hoàng, cô đưa tay sờ vào khoảng trống lạnh lẽo của hộc tủ. Lớp bụi mỏng trên bề mặt gỗ đã bị xáo trộn gần đây. Có một hình vuông sạch bụi chứng minh cuốn sổ mới bị lấy đi cách đây không lâu. Linh kiểm tra kỹ ổ khóa của ngăn tủ gỗ. Có những vết xước kim loại rất nhỏ, rất mới xung quanh khe khóa - dấu vết rõ ràng của việc cạy khóa bằng một thanh kim loại mỏng hoặc kẹp tăm.
Ai đó đã đột nhập vào nhà cô, hoặc ai đó đã lấy cắp cuốn nhật ký của Nhật Minh từ trước. Kẻ đó chỉ có thể là người trong trường Bình Minh - kẻ biết rõ thói quen của Nhật Minh và sợ hãi những bí mật chết người ghi trong đó bị phanh phui trước dư luận.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!