Nhạc nềnLost Place

Huyết Lệ Trên Pháp Trường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão cát hoang mạc gầm rú qua những khe đá nứt nẻ của thành trì Biên Ải, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi máu tanh nồng nặc của chiến trường xưa cũ. Tại Cổng Tây Biên Ải, bầu trời luôn phủ một màu xám xịt, u tối như một tấm vải liệm khổng lồ che khuất mọi ánh sáng của thiên địa. Nơi đây là pháp trường hành quyết, nơi treo đầu những binh sĩ bị ma hóa nặng nề không thể cứu chữa. Oán khí tích tụ từ hàng vạn xác chết kết tinh thành một làn sương đen kịt, lở lửng sát mặt đất, hằng đêm phát ra những tiếng gào khóc thê lương rợn người.


Nhạc Hoài An bị áp giải đến giữa pháp trường hoang tàn này. Đôi bàn tay của ông đã bị khóa chặt vào thân Đàn Tranh Thiên Tằm bằng Xích Sắt Khóa Ngón Độc Cô. Những móng vuốt sắt sắc nhọn của bộ xích găm sâu vào xương cổ tay và mười đầu ngón tay rách nát, rỉ máu xối xả dọc theo những thớ gỗ cổ ngô đồng ngàn năm. Mỗi khi ông cử động, tiếng xích sắt va chạm lách cách lại rít lên chói tai, kéo theo những cơn đau đớn thấu xương tủy và luồng tà khí ăn mòn kinh mạch chạy thẳng vào phế phủ.


Phía trên cao đài, Trấn thủ Độc Cô Hùng ngồi xếp bằng trên chiếc ghế bành bọc da hổ, tay nâng chén rượu huyết sắc, đôi mắt tàn nhẫn nhìn xuống nhạc sư mù với vẻ thỏa mãn vô cùng. Đứng bên cạnh hắn, phó tướng phản bội Tào Binh khúm núm cười độc ác, tay không ngừng vuốt ve đốc kiếm, sẵn sàng ra tay nếu nhạc sư mù có bất kỳ động thái phản kháng nào. Ở một góc khuất dưới chân đài, phó tướng Tiêu Dao đứng im lầm lì, đôi bàn tay giáp sắt siết chặt đến mức kêu răng rắc, ánh mắt cương nghị hằn lên nỗi phẫn nộ tột cùng trước sự tàn bạo của Trấn thủ nhưng buộc phải nhẫn nhịn.


"Nhạc Hoài An," Độc Cô Hùng trầm giọng nói, giọng nói mang theo chân khí dồi dào của Võ Tướng Cảnh Đệ Ngũ Trọng chấn động màng nhĩ nhạc sư. "Binh sĩ Biên Ải ngoài thành đang phát điên hàng loạt do oán khí từ Vô Vọng Quật bùng phát. Ta ra lệnh cho ngươi phải tấu nhạc liên tục suốt hai ngày đêm để tịnh hóa toàn bộ oán khí tại pháp trường này. Nếu tiếng đàn của ngươi ngừng lại dù chỉ một khắc, ta sẽ cho quân lính đào nát Nhạc Lâu của ngươi để tìm đứa con gái dị thể!"


Hoài An quỳ sụp trên nền đất lạnh dính đầy máu khô. Thính Giác Tâm Linh của ông nghe thấy tiếng nhịp tim run rẩy của Nhạc Vô Ưu dưới hầm tối Tĩnh Âm Các thông qua Huyết Mạch Cộng Hưởng. Con gái ông đang sợ hãi, đang chịu đựng cơn sốt ma tính cào xé. Để bảo vệ đứa con độc nhất, người cha mù chỉ có thể cắn răng chịu đựng xiềng xích tàn độc này.


Ông hít vào một hơi lạnh buốt, lồng ngực co thắt đau nhói do kinh mạch ngực bị rạn nứt nặng nề sau trận đấu với Hoa Vô Khuyết. Hoài An cố gắng vận chuyển chân khí âm luật thông thường chạy dọc theo tay phải để gảy lên nốt nhạc đầu tiên hòng tịnh hóa oán khí xung quanh.


*Bưng...*


Âm thanh cất lên thô ráp, đứt quãng. Ngay khi nốt nhạc vừa vang lên, luồng oán khí đen kịt từ đống xác chết ma binh xếp chồng chất dưới chân thành lập tức cuồn cuộn bốc lên như những con rắn độc khổng lồ, lao thẳng về phía Hoài An hòng nuốt chửng thần thức của ông. Chân khí âm luật thông thường hoàn toàn bị oán khí đậm đặc đè bẹp. Lực phản phệ dội ngược lại khiến Hoài An ho ra một ngụm máu tươi, mười đầu ngón tay bị cứa rách sâu hơn, máu rỉ ra nhuốm đỏ toàn bộ dây đàn tơ tằm tuyết.


"Hừ, nhạc sư mù, ngươi muốn giở trò sao?" Tào Binh đứng bên trên cười lạnh, vung tay ra hiệu cho Đao phủ Quỷ Đao bước ra.


Quỷ Đao là gã khổng lồ ngực trần đeo mặt nạ da rách nát, thân hình đầy sẹo bỏng và máu khô hoen ố. Gã vung thanh đại đao chém đầu Quỷ Môn rỉ sét khổng lồ, bước đến trước một binh sĩ Biên Ải đang quằn quại điên loạn vì dịch bệnh cuồng loạn tâm linh.


*Phập!*


Một nhát đao dứt khoát dội xuống, đầu của ma binh rơi xuống đất, máu tươi phun ra xối xả. Sát khí hung hãn từ chiêu thức Quỷ Môn Trảm bùng phát dữ dội, kết hợp với oán khí Biên Ải cuồn cuộn tạo thành một làn sóng năng lượng tiêu cực khổng lồ quấy nhiễu trực tiếp vào tiếng đàn của Hoài An. Tiếng gào khóc của vong linh mới chết vang vọng trong Thính Giác Tâm Linh của nhạc sư mù, khiến đầu óc ông đau nhức như có hàng vạn mũi kim đâm xuyên qua.


Hoài An biết mình đã rơi vào tuyệt lộ. Nếu tiếp tục dùng chân khí thông thường, ông không những không thể tịnh hóa được oán khí mà còn bị sát khí của Quỷ Đao đánh nát đan điền. Trong khoảnh khắc sinh tử dằn vặt, ông buộc phải sử dụng đến cấm thuật tàn khốc nhất của Nhạc gia: Huyết Âm Pháp.


Ông gầm nhẹ một tiếng, dồn toàn bộ chân khí tàn tạ vào mười đầu ngón tay đang bị xích sắt khóa chặt. Hoài An cưỡng chế đôi bàn tay rách nát cử động, kéo căng những sợi xích sắt rít lên chói tai. Máu tươi từ mười đầu ngón tay – Huyết Ngón Tay Hoài An – tuôn ra xối xả, nhuộm đỏ rực toàn bộ dây đàn tranh Thiên Tằm.


Khi máu tim và máu ngón tay của huyết thống Nhạc gia thấm đẫm vào thớ gỗ ngô đồng cổ kính, đàn Thiên Tằm đột ngột phát ra luồng ánh sáng đỏ rực rỡ bi tráng. Linh tính tổ tiên ẩn sâu trong kiếm cốt đàn cổ bị kích hoạt, cộng hưởng mạnh mẽ với ý chí quyết tuyệt của người cha mù.


Hoài An gảy mạnh dây đàn.


*Oàng...!*


Khúc nhạc huyết âm cất lên réo rắt, thê lương như tiếng khóc than của thiên địa. Sóng âm màu đỏ huyết tỏa ra từ thân đàn như những lưỡi đao sắc bén vô hình, càn quét khắp pháp trường Cổng Tây Biên Ải. Làn sương mù oán khí đen kịt đang bao vây lấy ông lập tức bị sóng âm huyết sắc chẻ đôi, tịnh hóa và tiêu tán dần vào hư không. Sát khí chém đầu của Quỷ Đao phóng ra cũng bị tiếng đàn Huyết Âm Pháp hấp thụ hoàn toàn, nghịch chuyển thành linh lực thanh lọc dội ngược lại pháp trường.


Độc Cô Hùng đứng bật dậy khỏi ghế bành, đôi mắt rực lên vẻ tham lam tột độ khi chứng kiến uy lực kinh hoàng của đàn tranh Thiên Tằm. Hắn thèm khát có được bảo vật này để gia tăng sức mạnh quân sự của mình, bất chấp việc thể xác nhạc sư mù đang bị vắt kiệt đến giọt máu cuối cùng.


Trận chiến tịnh hóa kéo dài suốt hai ngày đêm không ngừng nghỉ. Hoài An quỳ gối giữa pháp trường, mười đầu ngón tay đã rách nát hoàn toàn lộ ra xương trắng nhợt nhạt, nhưng ông vẫn điên cuồng gảy đàn bằng ý chí sắt đá. Luồng oán khí khổng lồ từ hàng vạn xác chết ma binh liên tục bùng phát phản phệ dữ dội, đập liên hồi vào màng nhĩ của ông. Tiếng gào rú, tiếng khóc than của oán linh Biên Ải dội thẳng vào thần thức, khiến kinh mạch đầu của Hoài An rạn nứt nghiêm trọng.


Thính giác của nhạc sư mù bắt đầu suy giảm một cách tàn nhẫn. Tiếng bão cát gầm rú bên ngoài dần trở nên mờ nhạt, tiếng xích sắt rít lên chói tai cũng lùi xa vào khoảng không tĩnh lặng. Ông không còn nghe thấy tiếng cười đắc ý của Tào Binh, cũng không nghe thấy tiếng gầm thét của ma binh nữa. Thế giới xung quanh ông đang dần chìm vào một khoảng lặng câm tối tăm, lạnh lẽo vĩnh viễn.


Thế nhưng, nỗi đau đớn thể xác và sự mất mát thính giác không làm Hoài An gục ngã. Trong khoảng lặng câm hoàn toàn của thế giới phàm trần, Thính Giác Tâm Linh của ông đột ngột đạt đến trạng thái cực hạn. Ông nghe thấy tiếng khóc thầm đau đớn của Nhạc Vô Ưu dưới lòng đất, nghe thấy tiếng vảy ma thuật Hắc Ma Lân đang mọc dày thêm trên lưng con gái do hấp thụ oán khí phản phệ từ tiếng đàn của mình. Nghịch lý tàn khốc ấy cào xé tâm can người cha mù, đau đớn hơn vạn lần xích sắt găm vào xương thịt.


Từ góc đài cao, Tiêu Dao chứng kiến toàn bộ cảnh tượng bi tráng đẫm máu ấy. Nhìn nhạc sư mù gầy guộc như bộ xương khô, y phục tẩm máu khô đen kịt, mười ngón tay lộ xương vẫn bám chặt lấy dây đàn rực lửa, lòng Tiêu Dao dâng lên một nỗi căm phẫn tột cùng đối với sự tàn bạo của Độc Cô Hùng. Hắn siết chặt thanh đại đao, ánh mắt quyết tuyệt hướng về phía Hoài An. Ý định phản binh, lật đổ trật tự tàn độc này để giải thoát cho hai cha con nhạc sư mù chính thức nhen nhóm và bùng cháy trong tim vị phó tướng chính trực.


Bão cát bỗng dưng gầm rú dữ dội hơn, cuốn theo những luồng khí đen oán hận từ hoang mạc tràn vào Cổng Tây. Hoài An dồn chút tàn lực cuối cùng, gảy lên một nốt nhạc quyết định để tịnh hóa đợt oán khí cuối cùng, giữ vững thành trì Biên Ải tạm thời.


Trong khoảnh khắc âm thanh huyết âm réo rắt lịm dần giữa bão cát hoang mạc tĩnh lặng, từ dưới dải lụa đen che mắt đã rách tả tơi của Hoài An, một giọt nước mắt đỏ tươi như máu – giọt huyết lệ của sự tuyệt vọng và tình phụ tử quyết tuyệt – chậm rãi chảy ra dọc theo gò má hốc hác, nhợt nhạt của ông, rồi lặng lẽ rơi xuống dây đàn tranh Thiên Tằm nứt vỡ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!