Nhạc nềnLost Place

Khóa Ngón Độc Cô

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão cát ngoài Ải Nhạn Môn chưa bao giờ thực sự tắt. Nó chỉ tạm lắng xuống, thu mình vào những khe đá nứt nẻ của hoang mạc hoang tàn, rồi đợi đến khi đêm muộn sẽ lại lồng lộn trỗi dậy, gầm rú qua những mái ngói rách nát của thành trì Biên Ải. Gió rít gào như tiếng vạn quỷ khóc than, cuốn theo những hạt cát sắc lẹm đập liên hồi vào dải lụa đen che mắt của Nhạc Hoài An.


Ông lảo đảo bước đi trong màn đêm mịt mù, tay phải ôm chặt cây đàn tranh Thiên Tằm bọc trong lớp vải thô rách nát. Mỗi bước chân của nhạc sư mù trên cát nóng đều như bước trên những lưỡi đao nung đỏ. Kinh mạch tay trái của ông đã bị phế đi một phần sau những đêm tấu nhạc kiệt lực, buông thõng vô lực bên sườn. Mười đầu ngón tay phải rách nát, máu tươi rỉ ra thấm đẫm cả lớp vải bọc đàn, nhưng ông không hề cảm thấy đau đớn thể xác. Trong đầu ông lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: trở về Nhạc Lâu Hoang Tàn để cứu con gái Nhạc Vô Ưu.


Trong bọc vải thô bên hông ông, Tuyệt Linh Đàn Hương vừa đổi được từ chợ đen tỏa ra mùi hương an thần nhè nhẹ. Đó là hy vọng duy nhất để xoa dịu ma tính đang cào xé thể xác nhỏ bé của Vô Ưu hằng đêm. Thế nhưng, khi bước chân của Hoài An chỉ còn cách Nhạc Lâu vài trăm trượng, Thính Giác Tâm Linh của ông đột ngột chấn động.


Không có tiếng leng keng quen thuộc của chiếc chuông đồng nhỏ nơi cổ chân Vô Ưu. Không có tiếng bước chân nhẹ nhàng, câm lặng của nữ tỳ A Muội ra đón ông. Chỉ có một sự im lặng đến rợn người, lạnh lẽo bao trùm lấy ngôi nhà gỗ cổ kính. Và trong luồng gió hoang mạc thổi qua khe cửa nứt nẻ, Hoài An ngửi thấy một mùi hương tàn khốc: mùi máu tươi nồng nặc trộn lẫn với mùi phấn son rẻ tiền của Hồng Sa Lâu.


"A Muội..."


Một dự cảm chẳng lành bóp nghẹt lồng ngực Hoài An. Ông dùng chút tàn lực cuối cùng, lướt nhanh như một bóng ma qua cánh cửa gỗ đã bị đánh sập hoàn toàn. Cảnh tượng bên trong phòng khách khiến thần thức của nhạc sư mù như nổ tung.


A Muội đang nằm bất động trên chiếc giường tre cũ kỹ. Thân hình gầy yếu của cô gái câm mười tám tuổi co quắp lại, chiếc áo lam sờn rách nhuốm đầy máu đen kịt. Thính Giác Tâm Linh của Hoài An nghe thấy tiếng thở dốc cực kỳ đứt quãng, yếu ớt của cô, giống như một ngọn nến sắp lụi tàn trước cơn bão lớn. Độc tố tà khí từ những cây kim châm của Hoa Nương đã ăn mòn toàn bộ kinh mạch và lục phủ ngũ tạng của cô gái tội nghiệp.


Hoài An lảo đảo quỳ sụp xuống bên giường tre. Đôi bàn tay rách nát của ông run rẩy chạm vào gương mặt lạnh ngắt, đẫm máu đen của A Muội. Ông điên cuồng vận chuyển chút chân khí âm luật ít ỏi còn sót lại trong đan điền rạn nứt hòng tịnh hóa độc tố cho cô.


"A... Muội... cố chịu đựng..." Hoài An khàn giọng gào lên, nhưng ngay khi ông vừa vận khí, lồng ngực ông đột ngột co thắt dữ dội. Kinh mạch ngực vốn đã bị thương nặng sau trận đấu với Hoa Vô Khuyết nay lại rạn nứt thêm một khoảng lớn. Hoài An há miệng phun ra một ngụm máu tươi nhuốm đỏ cả vạt áo xám sờn rách.


A Muội khẽ mở đôi mắt đã mờ đục vì kịch độc. Nhìn thấy ân nhân đang tự hủy hoại bản thân để cứu mình, cô gái câm dùng chút sức lực cuối cùng của bàn tay đã bị bẻ gãy khớp, cố gắng đẩy tay Hoài An ra. Cô không thể nói, nhưng đôi mắt đẫm lệ của cô hướng về phía bức tranh vẽ chân dung người vợ quá cố Ôn Thanh Hà ở góc phòng, rồi khẽ gật đầu.


Hoài An hiểu ý cô. Vô Ưu vẫn an toàn. Con gái ông đã kịp trốn vào phòng đàn bí mật Tĩnh Âm Các dưới lòng đất trước khi mật thám ra tay.


Chưa kịp để Hoài An thở phào, một tiếng nổ lớn vang lên chấn động toàn bộ Nhạc Lâu. Tiếng vó ngựa rầm rập chấn động mặt đất cát, kèm theo tiếng xích sắt va chạm lách cách chói tai.


"Nhạc sư mù! Ngươi đã bị bao vây! Mau bước ra chịu trói!"


Giọng nói bặm trợn, đầy sát khí của Tào Binh vang lên từ phía sân trước. Ngay sau đó, hàng chục kỵ binh Biên Ải mặc thiết giáp xám xịt, tay cầm trường đao sáng loáng xông vào phòng ngủ, vây chặt lấy Hoài An và thi thể đang thoi thóp của A Muội.


Tào Binh bước qua đống đổ nát, gương mặt sẹo ngang dọc hiện rõ vẻ đắc ý tột cùng. Hắn nhìn vệt máu đen trên giường, rồi nhìn dải lụa đen che mắt đang rỉ huyết lệ nhạt của Hoài An. Không một chút do dự, Tào Binh vung mã tấu, lưỡi đao sắc bén lạnh lẽo kề sát vào cổ họng đang rỉ máu của A Muội.


"Nhạc Hoài An! Ngươi dám tàng trữ tà thuật phản quốc, dung túng cho ma tính hoành hành tại Biên Ải!" Tào Binh rít lên, đôi mắt xảo quyệt khóa chặt lấy nhạc sư mù. "Nếu ngươi dám vận động một nốt nhạc, bản tướng sẽ lập tức chặt đứt đầu con tỳ câm này, rồi phóng hỏa thiêu rụi toàn bộ Nhạc Lâu thành tro bụi!"


Hoài An đứng im như một tượng đá. Thính Giác Tâm Linh của ông nghe thấy tiếng tim đập run rẩy, hoảng sợ của Vô Ưu dưới nền đất ẩm ướt của Tĩnh Âm Các. Tiếng chuông đồng nhỏ nơi cổ chân con gái khẽ leng keng nhè nhẹ vì sợ hãi. Ông biết rõ, nếu ông phản kháng lúc này, tiếng đàn Thiên Tằm bùng phát sẽ tạo ra chấn động âm thanh cực lớn, làm sập toàn bộ mật đạo dưới lòng đất và chôn vùi đứa con gái duy nhất của ông. Hơn nữa, tính mạng của A Muội đang nằm trong tay chúng.


*Phập!*


Ngay trước mắt Hoài An, dưới áp lực tàn bạo của lưỡi đao Tào Binh và độc tố tà khí ăn mòn tận tim, A Muội trút hơi thở cuối cùng. Đôi mắt câm lặng của cô gái mười tám tuổi vẫn mở trừng trừng nhìn Hoài An, như một lời nhắc nhở quyết tuyệt: *Bảo vệ Vô Ưu...*


"A Muội..."


Một tiếng rên rỉ nghẹn ngào ứ nghẹn nơi cổ họng Hoài An. Lòng căm phẫn và nỗi đau đớn tột cùng dâng lên như sóng cuộn trong lồng ngực ông, nhưng ông buộc phải nuốt ngược huyết lệ vào trong. Ông chậm rãi buông lỏng tay phải, để mặc cho cây đàn tranh Thiên Tằm trượt xuống nền đất cát dính đầy máu.


"Hừ, thức thời đấy!" Tào Binh cười lạnh, thu đao về.


Từ phía sau hàng ngũ kỵ binh, một thân hình vạm vỡ, uy nghiêm bước vào. Trấn thủ Biên Ải – Độc Cô Hùng mặc chiến giáp rồng đen lộng lẫy, tay tì lên chuôi đại đao Huyết Long, đôi mắt tàn nhẫn híp lại nhìn nhạc sư mù. Uy áp võ tướng Đệ Ngũ Trọng từ người hắn tỏa ra khiến không khí trong căn phòng nhỏ trở nên ngột ngạt, nghẹt thở.


"Nhạc Hoài An," Độc Cô Hùng trầm giọng nói, giọng nói mang theo chân khí chấn động màng nhĩ nhạc sư. "Mật thám của Giám Sát Viện đã tìm thấy vảy ma thuật Hắc Ma Lân tại Nhạc Lâu của ngươi. Ngươi dám che giấu mầm họa ma hóa ngay dưới chân thành trì của ta, tội này đáng bị tru di cửu tộc!"


Hoài An khàn giọng đáp: "Vảy đen đó... là do thảo dân nhặt được ngoài hoang mạc khi đi tìm thảo dược. Con gái thảo dân chỉ là một đứa trẻ phế nhân bệnh tật, hoàn toàn vô tội. Xin Trấn thủ đại nhân minh xét."


"Câm miệng!" Độc Cô Hùng quát lớn. "Ta không quan tâm đứa trẻ đó có vô tội hay không. Hiện tại, binh sĩ ngoài thành đang bạo loạn điên cuồng vì dịch bệnh cuồng loạn tâm linh. Tiếng đàn của ngươi là thứ duy nhất giữ cho thành trì này không sụp đổ. Ta sẽ cho ngươi một cơ hội lập công chuộc tội."


Hắn liếc nhìn Tào Binh, ra hiệu. Tào Binh cười độc ác, lớn tiếng gọi: "Mang Xích Sắt Khóa Ngón Độc Cô lên!"


Hai đao phủ lực lưỡng bước vào, mang theo một chiếc hộp đồng đen nặng nề. Khi chiếc hộp được mở ra, một luồng khí lạnh lẽo, tanh hôi bốc lên nồng nặc. Bên trong là một bộ xích sắt đen kịt, xù xì, được đúc từ sắt ròng khai thác từ đáy sông Huyết Hà và tẩm độc tà khí ăn mòn kinh mạch cực độc. Đầu mỗi sợi xích là mười cái vuốt sắt nhọn hoắt như móng vuốt của ác quỷ.


Độc Cô Hùng lạnh lùng nói: "Để tránh việc ngươi dùng tà âm phản kháng quân đội, và để bảo đảm ngươi sẽ tấu nhạc liên tục không ngừng nghỉ cho đến khi dịch bệnh tan biến, ta phải dùng bộ xích này để khóa chặt sinh mệnh của ngươi vào cây đàn Thiên Tằm."


"Độc Cô Hùng! Ngươi..." Hoài An phẫn nộ vung tay định vận khí tự vệ, nhưng Tào Binh đã nhanh như chớp vung mã tấu chém mạnh vào khớp gối của ông, ép ông quỳ sụp xuống nền đất lạnh bên cạnh đàn tranh.


"Giữ chặt hắn!" Tào Binh quát lớn.


Hai đao phủ lực lưỡng đè chặt bả vai và cổ tay của Hoài An xuống đất. Đao phủ Quỷ Đao bước tới, cầm lấy bộ xích sắt lạnh lẽo.


*Rắc! Phập!*


Tiếng kim loại đâm xuyên qua da thịt vang lên ghê rợn. Từng móng vuốt sắt nhọn của *Xích Sắt Khóa Ngón Độc Cô* đâm sâu vào xương cổ tay trái và cổ tay phải của Hoài An, máu tươi đỏ thẫm phun ra xối xả, nhuốm đỏ cả thân gỗ ngô đồng cổ kính của đàn tranh Thiên Tằm.


Cơn đau thấu xương tủy khiến gương mặt Hoài An biến dạng, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Đao phủ tiếp tục dùng những sợi xích sắt nhỏ hơn, quấn chặt lấy mười đầu ngón tay đang rách nát của ông, siết mạnh cho đến khi móng vuốt sắt găm thẳng vào móng tay và xương ngón tay, khóa chặt chúng trực tiếp vào từng phím đàn tranh.


"Hự... a...!"


Một tiếng hét đau đớn tột cùng, khàn đặc rốt cuộc cũng thoát ra khỏi miệng nhạc sư mù. Chất độc tà khí đen kịt từ xích sắt lập tức thâm nhập vào mười đầu ngón tay, lan nhanh dọc theo kinh mạch cánh tay, tạo ra cảm giác bỏng rát, tê liệt kinh hoàng như bị hàng vạn con kiến độc cắn xé. Đôi bàn tay của người nghệ sĩ mù lúc này đã bị khóa chết hoàn toàn vào thân đàn, không thể tách rời.


Độc Cô Hùng đứng nhìn cảnh tượng đẫm máu với vẻ mặt vô cảm. Hắn rút đại đao Huyết Long, chỉ thẳng vào mặt Hoài An: "Nhạc sư mù, bắt đầu gảy đàn đi! Đêm nay, nếu tiếng đàn của ngươi ngừng lại dù chỉ một khắc, ta sẽ cho quân lính đào nát nền đất Nhạc Lâu này để tìm đứa con gái của ngươi!"


Hoài An quỳ gục bên cây đàn tranh Thiên Tằm nhuốm đầy máu của chính mình và A Muội. Thính Giác Tâm Linh của ông cảm nhận được luồng tà khí từ xích sắt đang không ngừng tàn phá phế phủ, thọ nguyên của ông đang bị thiêu đốt một cách tàn khốc. Dưới lòng đất, tiếng khóc nghẹn ngào, sợ hãi của Vô Ưu truyền qua huyết mạch khiến tim ông đau nhói như bị dao cắt.


Để bảo vệ con, ông không còn lựa chọn nào khác.


Hoài An nén đau đớn tột cùng, từ từ ngẩng đầu lên. Huyết lệ đỏ tươi chảy ra từ dải lụa đen che mắt đã bị rách tả tơi, nhỏ xuống phím đàn Thiên Tằm nứt vỡ. Ông vận chuyển chút chân khí âm luật tàn tạ còn sót lại, cưỡng chế đôi bàn tay đang bị xích sắt khóa chặt cử động.


*Rắc... rít...*


Tiếng xích sắt rít lên chói tai khi bị kéo căng, cọ xát vào xương cổ tay Hoài An đến rợn người. Ông dùng mười đầu ngón tay rách nát, rỉ máu gảy lên nốt nhạc đầu tiên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!