Nhạc nềnLost Place

Mật Thám Trong Bóng Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão cát ngoài Ải Nhạn Môn chưa bao giờ thực sự tắt. Nó chỉ tạm lắng xuống, thu mình vào những khe đá nứt nẻ của hoang mạc hoang tàn, rồi đợi đến khi đêm muộn sẽ lại lồng lộn trỗi dậy, gầm rú qua những mái ngói rách nát của thành trì Biên Ải.


Bên trong Nhạc Lâu Hoang Tàn, bầu không khí ngột ngạt và u tối bao trùm lên từng thớ gỗ mục. Mùi cát khô hòa lẫn với mùi thuốc bắc đắng ngắt từ Y Quán Cốc Hoài Thương còn vương lại trên vạt áo choàng xám của Nhạc Hoài An. Nhưng đêm nay, nhạc sư mù đã vắng nhà. Ông phải nén vết thương rách nát ở mười đầu ngón tay và kinh mạch ngực đang rạn nứt để lết thân xác tàn phế ra ngoài ngoại thành Tây, âm thầm giao dịch Tuyệt Linh Đàn Hương chui từ thương nhân Kim Vạn Lợi hòng duy trì mạng sống cho con gái.


Trong căn buồng ngủ ẩm ướt ở hậu đường, Nhạc Vô Ưu đang nằm mê man trên chiếc giường tre cũ kỹ. Gương mặt cô bé mười tuổi nhợt nhạt như sương muối hoang mạc, đôi mắt nhắm nghiền đầy mệt mỏi. Trên lồng ngực gầy yếu của cô, mười hai cây kim châm bạc của bộ Huyết Châm Tế vẫn cắm sâu vào các đại huyệt, phát ra ánh sáng đỏ nhạt mờ ảo. Vòng huyết ấn hình trăng khuyết bao quanh những cây kim châm rực lên nhè nhẹ, cưỡng chế đóng băng luồng ma lực tàn ác của oán tinh đang rục rịch cào xé kinh mạch đứa trẻ. Tiếng chuông đồng nhỏ đeo nơi cổ chân trái của cô bé thỉnh thoảng khẽ rung lên *leng keng... leng keng...* thê thiết mỗi khi cô thở dốc.


Bên cạnh giường, nữ tỳ câm A Muội đang lặng lẽ dùng một mảnh vải lam sờn rách nhúng vào chậu nước ấm, nhẹ nhàng lau đi những vệt mồ hôi lạnh trên trán Vô Ưu. Đôi mắt của cô gái câm mười tám tuổi tràn đầy sự dịu dàng và lo âu tột độ. Cô nâng niu đứa trẻ tội nghiệp này như em gái ruột của mình. A Muội biết rõ, chỉ cần một cây kim bạc trong bộ Huyết Châm Tế bị lệch, ma tính Hắc Ma Lân hung hãn sẽ lập tức trỗi dậy, xé nát thể xác nhỏ bé của Vô Ưu.


*Sột soạt...*


Một tiếng động cực kỳ mảnh, tựa như tiếng lá liễu khô quẹt nhẹ vào cánh cửa sổ gỗ nứt nẻ, đột ngột vang lên từ phía tiền sảnh.


A Muội khựng tay lại. Dù không thể nghe thấy nhịp tim vạn vật bằng Thính Giác Tâm Linh như nhạc sư mù, nhưng những năm tháng sống trong bóng tối câm lặng đã rèn luyện cho cô gái câm một trực giác nhạy bén vô cùng đối với những luồng khí lạnh bất thường.


Sương mù Biên Ải từ bên ngoài tràn qua khe cửa, mang theo một mùi hương phấn son diễm lệ nhưng lạnh lẽo đến gai người. Đó là mùi của Hồng Sa Lâu – kỹ viện lớn nhất Biên Ải, và cũng là trạm mật thám thâm độc của Giám Sát Viện triều đình dưới trướng Giám quân Liễu Kính Tuyên.


Một bóng đen mảnh mai lướt qua cửa sổ gỗ, nhẹ nhàng như một chiếc lá rụng không hề phát ra tiếng động trần thế. Người vừa đột nhập mặc y phục lụa mỏng màu hồng đậm bó sát, gương mặt quyến rũ lẳng lơ ẩn sau một dải lụa mỏng. Đôi mắt sắc sảo đầy sát cơ của mụ quét qua gian phòng khách trống trải, rồi dừng lại ở cánh cửa buồng ngủ của Vô Ưu.


Hoa Nương – chủ quán rượu lầu xanh đối diện Nhạc Lâu, cũng là sát thủ cận vệ đắc lực được Liễu Kính Tuyên phái đến để bắt sống đứa trẻ mang dị thể ma hóa.


"Nhạc sư mù quả nhiên đã trốn ra ngoài tìm thuốc chui," Hoa Nương khẽ liếm môi, giọng nói khàn khàn như tiếng kim loại cọ xát vang lên trong tâm thức gieo rắc ảo ảnh. Mụ khẽ vung chiếc quạt tròn 'Mật Ảnh' khảm chỉ vàng ròng, những cây kim châm tẩm độc tà khí lấp lánh ánh xanh lục lạnh lẽo dưới ánh trăng mờ.


A Muội run rẩy, nhưng đôi mắt cô lập tức trở nên quyết tuyệt. Cô không thể hét lên để báo động, cũng không thể chạy trốn. Cô nhìn đứa trẻ đang mê man trên giường, rồi nhìn cánh cửa buồng ngủ mỏng manh. Không một chút do dự, cô gái câm lùi lại, vớ lấy thanh đoản đao rỉ sét vốn được Hoài An dùng để chẻ củi đặt ở góc bếp, dùng cả hai tay nắm chặt chuôi đao, đứng chặn ngay trước cửa buồng của Vô Ưu.


*Rầm!*


Cánh cửa gỗ mỏng manh bị một luồng chân khí hệ phong cực mạnh từ chiếc quạt của Hoa Nương đánh sập hoàn toàn. Bụi gỗ và cát bụi bay mù mịt.


Hoa Nương bước qua đống đổ nát, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào A Muội đang đứng run rẩy nhưng kiên định với thanh đoản đao rỉ sét.


"Một con tỳ câm phế vật cũng muốn cản đường bản nương tử sao?" Hoa Nương cười lạnh khinh khỉnh. Mụ lướt tới nhanh như một bóng ma, chiếc quạt tròn vung lên vẽ nên một đường cong tàn độc giữa không trung.


A Muội dùng hết sức lực phàm nhân, vung thanh đoản đao rỉ sét chém mạnh hòng đẩy lùi sát thủ. Nhưng võ nghệ phàm trần của cô làm sao chống đỡ nổi khinh công của một sát thủ Đệ Nhất Trọng võ học?


*Binh!*


Chiếc quạt tròn khảm sắt của Hoa Nương đập thẳng vào cổ tay A Muội. Tiếng xương rạn nứt giòn giã vang lên. Thanh đoản đao rỉ sét văng mạnh ra xa, cắm phập vào cột gỗ gụ. Cơn đau thấu xương khiến gương mặt A Muội méo mó, nhưng cô không thể phát ra tiếng khóc than nào, chỉ có tiếng hự nghẹn ứ nơi cổ họng.


Không để A Muội kịp lùi lại, Hoa Nương lướt tới, năm ngón tay sắc nhọn như vuốt quỷ bóp chặt lấy cổ họng cô gái câm, nhấc bổng cô lên khỏi mặt đất.


"Đứa con gái của Nhạc Hoài An đâu? Giao nó ra đây, bản nương tử sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!" Hoa Nương rít lên, đôi mắt thâm độc nhìn xoáy vào đôi mắt ngập tràn căm hận của A Muội.


A Muội bị bóp nghẹt thở, gương mặt đỏ bừng rồi dần chuyển sang tím tái. Nhưng thay vì sợ hãi cầu xin, cô đột ngột dùng cả hai tay ôm chặt lấy cánh tay của Hoa Nương, mười đầu ngón tay chai sần bấu sâu vào da thịt của mụ sát thủ đến rỉ máu. Cô dùng ánh mắt quyết tử hướng về phía chiếc giường tre, nơi Vô Ưu vừa bị chấn động của vụ nổ làm giật mình tỉnh giấc.


Nhạc Vô Ưu mở đôi mắt to tròn thâm quầng đầy mệt mỏi. Qua làn sương khói Tuyệt Linh Đàn Hương mờ ảo, cô bé bàng hoàng nhìn thấy chị A Muội đang bị một mụ đàn bà mặc y phục đỏ bóp cổ lơ lửng trên không trung.


"Chị... A Muội..." Vô Ưu khóc nghẹn, tiếng gọi yếu ớt không ra hơi. Cô bé cố gượng dậy nhưng mười hai cây kim châm bạc trên ngực truyền về những cơn đau nhói thấu xương tủy, khiến cô ngã quỵ xuống giường tre.


A Muội nghe thấy tiếng của Vô Ưu. Ý chí bảo vệ chủ nhân bùng lên điên cuồng trong lồng ngực cô gái câm. Cô biết mình sắp chết, chất độc tà khí từ những cây kim châm giấu trong quạt của Hoa Nương đã bắt đầu ngấm vào cổ họng cô qua vết cào xước, tàn phá lục phủ ngũ tạng.


Không thể nói, không thể hét, A Muội há miệng, dùng toàn bộ tàn lực cuối cùng cắn chặt vào cổ tay cầm quạt của Hoa Nương.


*Phập!*


Răng của cô gái câm ngập sâu vào da thịt Hoa Nương, máu tươi đỏ thẫm phun ra loang lổ.


"Con khốn câm điên cuồng này! Cút ra!" Hoa Nương hét lên đau đớn dữ dội. Mụ không ngờ một con tỳ phàm nhân lại có thể điên cuồng và dai dẳng đến thế. Mụ dùng tay trái vung mạnh chiếc quạt tròn, những cây kim độc tẩm tà khí kịch độc cắm phập liên tiếp vào ngực và sườn của A Muội.


*Hự... hự...*


Máu đen kịt từ vết châm độc tuôn ra xối xả, nhuốm đỏ cả chiếc áo lam sờn rách của cô gái câm. Độc tố ăn mòn kinh mạch khiến toàn thân A Muội co giật dữ dội, mắt cô rỉ máu đen tàn độc. Nhưng đôi bàn tay của cô vẫn ôm chặt lấy chân Hoa Nương, hàm răng vẫn cắn chặt không buông, khóa chặt mụ sát thủ tại chỗ để trì hoãn thời gian.


Thông qua ánh mắt đẫm lệ và đứt quãng của A Muội, Vô Ưu hiểu được lời nhắn nhủ câm lặng cuối cùng: *Chạy mau! Trốn vào mật phòng!*


Nước mắt Vô Ưu rơi lã chã trên đôi gò má nhợt nhạt. Cô bé không thể sử dụng võ học, cũng không thể khống chế dòng ma khí đang bạo loạn trong người. Cô chỉ biết bấu víu vào lời dạy hằng đêm của cha.


*"Vô Ưu, nếu có biến cố xảy ra khi cha vắng nhà, con phải lập tức trốn vào Tĩnh Âm Các dưới chân đàn..."*


Vô Ưu dùng hai tay bò lết trên sàn đất lạnh lẽo, kéo lê thân xác gầy gò đầy đau đớn về phía góc phòng ngủ, nơi đặt bức tranh vẽ chân dung người mẹ quá cố Ôn Thanh Hà. Mười hai cây kim châm bạc trên ngực cô bé rung lên bần bật, huyết ấn trăng khuyết phát ra luồng nhiệt lượng nóng rực như muốn thiêu cháy da thịt.


*Leng keng... leng keng...*


Tiếng chuông đồng nhỏ ở cổ chân trái vang lên thê thiết theo từng nhịp bò của đứa trẻ tội nghiệp. Vô Ưu vươn bàn tay nhỏ bé run rẩy, chạm vào trục kim loại của chiếc giá treo tranh, xoay mạnh ba vòng ngược chiều kim đồng hồ theo đúng cơ quan mà cha đã cài đặt.


*Rắc... rắc...*


Bức tường gỗ phía sau bức tranh Ôn Thanh Hà từ từ nứt ra một khe hẹp, để lộ lối vào tối tăm dẫn xuống phòng đàn bí mật Tĩnh Âm Các dưới lòng đất. Luồng khí lạnh từ trận pháp tịnh hóa tơ tằm cổ đại bên dưới phả lên xua tan bớt phần nào ma khí đen đang rục rịch bốc lên từ người cô bé.


"Không được trốn!" Hoa Nương nhìn thấy mật đạo mở ra thì hoảng hốt. Mụ điên cuồng dùng chân khí bẻ gãy khớp tay của A Muội, hòng thoát khỏi sự kìm kẹp của cô gái câm.


*Rắc! Rắc!*


Xương cánh tay của A Muội bị bẻ gãy gập một cách tàn bạo, nhưng hàm răng cô vẫn cắn chặt đến mức rách cả lợi, máu tươi hòa lẫn máu đen tuôn ra xối xả. Ánh mắt cô gái câm lúc này không còn sự sợ hãi, chỉ có một sự kiêu hãnh quyết tuyệt của kẻ đã hoàn thành sứ mệnh bảo vệ cốt nhục của ân nhân.


Nhờ sự hy sinh điên cuồng của A Muội, Vô Ưu đã lết được toàn bộ thân hình nhỏ bé vào trong khe nứt của bức tường gỗ. Cô bé dùng tay quay ngược trục cơ quan từ bên trong.


*Ầm...*


Bức tường gỗ đóng sầm lại ngay trước mắt Hoa Nương, khóa chặt lối vào Tĩnh Âm Các an toàn từ bên trong.


"Con khốn chết tiệt!" Hoa Nương gào lên phẫn nộ. Mụ vung mạnh chân khí đánh bay thân xác đầy máu của A Muội đập mạnh vào vách tường đá.


Thân hình gầy yếu của cô gái câm đổ sụp xuống đất như một chiếc lá héo úa. Độc tố kịch độc từ kim châm đã tàn phá hoàn toàn lục phủ ngũ tạng của cô. Máu đen chảy ra từ tai, mắt và khóe miệng. Nhưng trên gương mặt đẫm máu của A Muội, một nụ cười câm lặng, thanh thản hiện rõ trước khi đôi mắt cô vĩnh viễn khép lại trong bóng tối lạnh lẽo của Nhạc Lâu.


Hoa Nương ôm lấy cổ tay bị cắn rách nát, máu tươi nhỏ ròng ròng xuống nền đất ẩm ướt. Mụ tức giận lao đến bức tường gỗ sau bức tranh Ôn Thanh Hà, dùng chiếc quạt xếp gõ mạnh hòng tìm kiếm cơ quan mở mật đạo. Nhưng trận pháp phong ấn âm luật của Nhạc gia đúc từ xương tủy tổ tiên cực kỳ kiên cố, nếu không có chân khí âm luật của Hoài An hoặc huyết ấn đồng tâm của Vô Ưu từ bên trong, ngoại lực phàm trần không thể phá vỡ mà không làm sập toàn bộ ngôi nhà.


"Đáng chết! Trận pháp phong ấn này quá mạnh!" Hoa Nương nghiến răng căm hận. Mụ biết nếu kéo dài thời gian, thính giác tâm linh của nhạc sư mù Nhạc Hoài An sẽ phát hiện ra biến cố từ xa và trở về tàn sát mụ bằng Vô Âm Sát.


Hoa Nương phẫn nộ giậm chân, định quay người rút lui qua đường cửa sổ. Nhưng khi mụ lướt qua chiếc giường tre cũ kỹ nơi Vô Ưu vừa nằm, ánh mắt mụ đột ngột khựng lại.


Dưới ánh trăng mờ ảo hắt qua khe cửa sổ rách nát, trên nền đất đất nện ngay sát mép giường tre, có một vật thể nhỏ bé đang phát ra luồng ma khí đen sẫm tà dị vô cùng.


Hoa Nương lướt tới, cúi người nhặt vật đó lên.


Đó là một chiếc vảy ma thuật màu đen kịt (Hắc Ma Lân), cứng như sắt ròng và sắc nhọn như vuốt quỷ. Chiếc vảy này bị rụng ra từ da thịt lưng của Vô Ưu trong cơn điên loạn bạo lực đêm trước, vẫn còn dính một vệt máu đen tanh hôi chưa kịp khô hoàn toàn. Luồng oán khí Biên Ải cô đặc bên trong chiếc vảy khẽ rung động, phát ra những tiếng thì thầm tà ác mơ hồ khi tiếp xúc với hơi ấm phàm nhân.


Đôi mắt xảo quyệt của Hoa Nương híp lại, khóe môi mụ dần nở một nụ cười độc ác, tàn nhẫn tột cùng.


"Hắc Ma Lân... Chứng tích ma hóa hoàn chỉnh của huyết thống Nhạc gia," Hoa Nương lẩm bẩm, cẩn thận bọc chiếc vảy đen vào trong dải lụa gấm màu hồng đậm. "Nhạc Hoài An, ngươi che giấu con gái rất kỹ, dùng tiếng đàn tịnh hóa để lừa gạt vạn dân Biên Ải coi ngươi là thần sống. Nhưng khi Giám quân đại nhân dâng thứ này lên Trấn thủ Độc Cô Hùng và triều đình Kinh thành, để xem cha con ngươi làm sao thoát khỏi cảnh tru di cửu tộc!"


Hoa Nương vung quạt xếp, thân hình lướt đi như một làn khói hồng nhạt, biến mất hoàn toàn vào màn đêm bão cát Biên Ải, để lại sau lưng xác chết câm lặng của A Muội và bí mật đen tối chuẩn bị bùng nổ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!