Nhạc nềnLost Place

Gặp Gỡ Y Sư Ẩn Dật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nhát chém âm sát tơ vàng xé rách không khí lao tới hốc mắt mù, nhưng Nhạc Hoài An chỉ khẽ nghiêng đầu lắng nghe.


Trong thế giới bóng tối của ông, luồng sát khí kia rực lên như một sợi chỉ lửa thiêu đốt, mang theo tất cả sự kiêu ngạo và độc địa của Hoa Vô Khuyết. Hoài An thừa hiểu, nếu ông vận dụng toàn lực của Đàn Tranh Thiên Tằm để phản công, ông chắc chắn sẽ bẻ gãy đòn đánh này của nhạc sư hoàng gia. Nhưng cái giá phải trả sẽ là sự bại lộ hoàn toàn linh tính của bảo vật gia tộc trước đôi mắt tham lam của Trấn thủ Độc Cô Hùng. Khi ấy, Nhạc Lâu và đứa con gái duy nhất của ông sẽ lập tức bị quân triều đình xé nát.


Ông phải nhẫn. Ông phải thua một cách thảm hại nhất.


Hoài An không dùng chân khí tịnh hóa để đối kháng. Ông khẽ dịch chuyển thân đàn Thiên Tằm cổ kính, để góc gỗ ngô đồng ngàn năm – nơi vốn đã mang vết xước mảnh ám khói đen từ kim độc của Tiền Đại Gia – đón nhận trực diện luồng âm sát tơ vàng.


*Oành!*


Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa sảnh chính phủ Trấn thủ. Sóng âm vàng kim va đập vào thân đàn, tàn phá dữ dội lớp gỗ cổ kính. Lực phản chấn khổng lồ dội thẳng vào lồng ngực Hoài An, khiến kinh mạch ngực vốn đang nứt vỡ nhẹ của ông rạn nứt thêm một khoảng lớn. Hoài An lảo đảo lùi lại ba bước, dải lụa đen che mắt bị gió kiếm chém rách một góc, để lộ vết sẹo sâu hoắm rỉ ra một vệt huyết lệ nhạt. Ông khuỵu gối xuống sàn đá, há miệng phun ra một ngụm máu tươi nhuốm đỏ cả phím đàn.


"Đại... đại nhân..." Hoài An khàn giọng gào lên, cố ý làm cho hơi thở của mình trở nên đứt quãng, yếu ớt như một kẻ phế nhân sắp chết. "Thảo dân kiệt lực rồi... Tiếng đàn của thảo dân thô lậu, không chống đỡ nổi một chiêu của Hoa đại nhân. Xin đại nhân rủ lòng thương... con gái thảo dân ở nhà đang cơn bạo bệnh... đang lâm vào tuyệt lộ... xin cho thảo dân về cứu con!"


Hoa Vô Khuyết thu tay về trên dây tơ vàng của cổ cầm Lưu Ly, gương mặt tuấn mỹ lộ rõ vẻ đắc ý khinh khỉnh. Hắn cười lạnh: "Hóa ra danh tiếng tịnh hóa oán khí của nhạc sư mù Biên Ải cũng chỉ đến thế. Một chiêu Hoàng gia Uyển Âm của bản quan đã khiến ngươi đứt gân nát mạch. Độc Cô đại nhân, xem ra kẻ này không có tài cán gì đặc biệt, chỉ là hữu danh vô thực mà thôi."


Độc Cô Hùng ngồi trên ngai cao, đôi mắt tàn nhẫn híp lại. Hắn liếc nhìn cây đàn tranh bọc vải thô của Hoài An nay đã nứt thêm một vết nhỏ rỉ máu, rồi nhìn bộ dạng thảm hại, máu me bê bết của nhạc sư mù. Sự nghi ngờ trong lòng hắn tạm thời tiêu tan. Một kẻ phế vật run rẩy thế này không thể là mối đe dọa cho quân quyền của hắn. Nhưng hắn vẫn cần tiếng đàn của Hoài An để xoa dịu đám binh sĩ điên loạn khi dịch bệnh bùng phát.


"Cút đi," Độc Cô Hùng khoát tay, giọng nói lạnh lùng mang theo uy áp nặng nề. "Bản phủ cho ngươi về cứu con bé. Nhưng nhớ kỹ, lần sau nếu Biên Ải có biến, ngươi phải lập tức có mặt để tấu nhạc. Nếu không, mạng của cha con ngươi sẽ không giữ được ngoài hoang mạc này đâu."


"Tạ... tạ ơn Trấn thủ đại nhân... tạ ơn Hoa đại nhân..."


Hoài An run rẩy ôm lấy cây đàn Thiên Tằm nhuốm máu, lết từng bước chân đau đớn ra khỏi phủ Trấn thủ. Mười đầu ngón tay phải của ông rách nát sâu thêm, máu tươi nhỏ dọc theo thềm đá xa hoa. Nhưng dưới dải lụa đen rách nát, đôi mắt mù của ông lạnh lẽo như băng tuyết hoang mạc. Ông đã lừa được Độc Cô Hùng, nhưng thời gian của Vô Ưu không còn nhiều nữa.


***


Hoài An chạy như điên dại trở về Nhạc Lâu Hoang Tàn. Gió cát Biên Ải bắt đầu nổi lên, gầm rú ngoài cửa sổ như tiếng khóc than của hàng vạn vong linh tử trận.


Bước vào phòng ngủ ẩm ướt, tim Hoài An như ngừng đập.


Nhạc Vô Ưu đang quằn quại trên chiếc giường tre cũ kỹ. Đôi mắt to tròn của cô bé mười tuổi trợn trừng, trống rỗng và đẫm lệ. Chiếc chuông đồng nhỏ đeo ở cổ chân trái – kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố Ôn Thanh Hà – đang rung lên liên hồi, phát ra tiếng *leng keng... leng keng...* thê thiết và hỗn loạn. Trên cánh tay gầy gò và dọc theo sống lưng nhợt nhạt của cô bé, những chiếc vảy ma thuật màu đen (Hắc Ma Lân) đang bộc phát dữ dội, rỉ ra dịch mủ tà khí bốc mùi tanh hôi của oán niệm Biên Ải.


"Cha... đau... đầu con như muốn vỡ ra... cứu con..." Vô Ưu khóc nghẹn, mười ngón tay nhỏ bé cào cấu vào da thịt đến rách nát.


Hoài An vội vàng vứt cây đàn sang một bên, ôm chặt lấy con gái vào lòng. Ông đốt một nắm Tuyệt Linh Đàn Hương lớn, khói hương nghi ngút bao phủ căn phòng. Nhưng vô ích. Sức ấm áp nhẹ nhàng của đàn hương vừa chạm vào da thịt Vô Ưu đã lập tức bị luồng ma khí đen kịt từ vảy đen ăn mòn sạch sẽ. Cơn co giật của cô bé ngày càng dữ dội hơn, máu đen bắt đầu rỉ ra từ khóe mắt.


Hoài An vận chút chân khí tịnh hóa ít ỏi còn sót lại trong đan điền vào lòng bàn tay phải, áp lên trán con. Nhưng ngay khi lòng bàn tay ông chạm vào da thịt nóng rực của Vô Ưu, một luồng ma lực hung hãn từ cơ thể cô bé bộc phát bạo lực, dội ngược lại làm bỏng rộp và cháy sừng toàn bộ da thịt lòng bàn tay ông. Hoài An nén tiếng rên rỉ, đau đớn thấu tận tâm can.


Ông nhận ra tiếng đàn của mình đã chuyển dịch quá nhiều tà niệm từ ma binh vào người con. Tuyệt Linh Đàn Hương không còn đủ sức áp chế nữa rồi.


"A Phúc! Chuẩn bị xe ngựa! Chúng ta đi tìm y sư Cốc Hoài Thương!" Hoài An hét lớn ra phía cửa.


Lão bộc A Phúc mù một mắt hớt hải chạy vào, gương mặt khắc khổ đầy lo âu: "Chủ nhân, ngoài trời đang bão cát dữ dội, quân tuần tra của Tào Binh đang siết chặt vòng vây ngoài thành Tây..."


"Không màng nữa! Đi mau!"


Hoài An bế thốc Vô Ưu lên, bọc cô bé trong chiếc áo choàng xám sờn rách để che đi những chiếc vảy đen đang rỉ máu. Ông đeo cây đàn Thiên Tằm nứt vỡ sau lưng, cùng A Phúc lao ra ngoài màn đêm đầy cát bụi.


***


Y Quán Cốc Hoài Thương nằm cô độc sau rặng liễu úa ngoài thành Tây Biên Ải. Nơi đây quanh năm bao phủ bởi sương mù thảo dược dày đặc, ngăn cách hoàn toàn với sự xô bồ và oán khí của thành trì hoang tàn.


Cỗ xe ngựa cũ nát của Lão Cáp vượt qua bão cát, dừng lại trước cánh cổng gỗ sờn của y quán. Hoài An bế Vô Ưu lao xuống xe, dùng bờ vai rách nát đập mạnh vào cửa: "Cốc y sư! Cứu mạng! Nhạc Hoài An cầu kiến!"


Cửa mở. Dược đồ trẻ tuổi A Thất nhìn thấy bộ dạng đầy máu của hai cha con thì hoảng hốt, vội vã dẫn họ vào trong sảnh thuốc đầy mùi rễ cây đắng và lá khô.


Lão y sư Cốc Hoài Thương bước ra từ mật phòng sắc thuốc. Ông đã sáu mươi tuổi, râu tóc bạc phơ như tiên phong đạo cốt nhưng gương mặt hằn sâu những nếp nhăn u buồn. Nhìn thấy Nhạc Vô Ưu đang co giật trong tay Hoài An, đôi mắt hiền từ của lão y sư co rút lại.


"Đặt con bé lên bàn đá mau!"


Cốc Hoài Thương nhanh chóng lật mở lớp áo choàng xám, để lộ tấm lưng gầy guộc đầy vảy đen của Vô Ưu. Ông đặt ba ngón tay thon dài lên mạch cổ tay nhợt nhạt của cô bé, vận hành chân khí y học tinh khiết của Thanh Tâm Tế Thế Kinh để thăm dò kinh mạch.


Chỉ trong ba hơi thở, sắc mặt Cốc Hoài Thương biến đổi từ lo âu sang bàng hoàng kinh sợ. Trán ông lấm tấm mồ hôi hột, bàn tay run rẩy dữ dội đến mức suýt rơi cả ống châm bạc.


"Trời đất ơi... Đây không phải là bệnh dịch cuồng loạn phàm trần! Thể chất của đứa trẻ này..." Cốc Hoài Thương lẩm bẩm, giọng run lên vì kinh hãi. "Kinh mạch của nó giống như một cái đầm lầy không đáy, đang điên cuồng hút tất cả tà niệm, oán khí từ không khí xung quanh vào trong cốt tủy... Hoài An, đây chính là Căn tính thu hút tà niệm của Nhạc gia trong truyền thuyết!"


Hoài An quỳ sụp bên bàn đá, dải lụa đen che mắt đẫm huyết lệ: "Cốc y sư, thảo dân biết tội lỗi của mình... Mỗi nốt nhạc thảo dân tấu lên để cứu binh sĩ thực chất là đang găm oán khí vào tim con bé. Xin y sư cứu lấy linh hồn tội nghiệp này! Thảo dân sẵn sàng dùng mạng mình để đổi!"


Cốc Hoài Thương thở dài đầy xót xa: "Nhạc Vạn Sơn năm xưa là ân nhân cứu mạng của ta, ta làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn huyết thống cuối cùng của Nhạc gia hóa ma? Nhưng ma tính trong người con bé đã bắt đầu tự nhận thức. Ta dùng chân khí y học thăm dò, nó liền bộc phát bạo lực chống lại!"


Như để chứng minh lời y sư, luồng ma khí đen kịt từ những chiếc vảy đen trên người Vô Ưu đột ngột bùng phát dữ dội. Cô bé mười tuổi hét lên một tiếng phi nhân tính, đôi mắt trợn ngược lộ rõ tia máu đỏ thẫm. Luồng ma khí hóa thành những sợi tơ đen kịt, quấn chặt lấy ngón tay của Cốc Hoài Thương, ăn mòn lớp chân khí hộ thể của lão y sư khiến da thịt ông xèo xèo bốc khói.


"Á á...!" Vô Ưu điên cuồng giãy giụa trên bàn đá, sức mạnh ma hóa lớn đến mức làm rạn nứt cả phiến đá cẩm thạch dưới thân.


"Hoài An! Khống chế thần thức con bé ngay lập tức!" Cốc Hoài Thương hét lớn, cố gắng rút tay ra khỏi luồng ma khí đang ăn mòn kinh mạch. "Ma tính đang tự vệ điên cuồng! Nếu ta dùng lực lượng tịnh hóa quá mạnh để áp chế, kinh mạch yếu ớt của con bé sẽ nứt vỡ hoàn toàn, nó sẽ chết ngay lập tức! Phải dùng âm luật dịu nhẹ để dỗ dành tâm ma của nó!"


Hoài An nén đau đớn, quỳ gối bên bàn đá. Ông đặt cây đàn tranh Thiên Tằm nứt vỡ lên đùi. Mười đầu ngón tay phải rách nát chạm vào dây đàn lạnh lẽo, mỗi lần miết dây là một lần máu tươi từ vết thương cũ rỉ ra loang lổ trên phím gỗ cổ kính.


*Bưng... tơ... rinh...*


Ông vận hành Thanh Tâm Chú - Sơ Khúc. Tiếng đàn cất lên thô mộc, dịu nhẹ nhưng thê lương vô cùng. Từng làn sóng âm màu lam nhạt tỏa ra như những cánh bướm đêm, nhẹ nhàng bao bọc lấy cơ thể đang co giật của Vô Ưu. Tiếng đàn như lời thì thầm của người mẹ quá cố, xoa dịu đi sự cuồng bạo của luồng ma khí đen kịt.


Ma khí trong người Vô Ưu bắt đầu dịu lại, nhịp giãy giụa của cô bé chậm dần.


"Tốt lắm! Giữ vững nhịp đàn!"


Cốc Hoài Thương chớp thời cơ, tay phải vung lên, mở hộp gỗ mun chứa bộ Huyết Châm Tế. Mười hai cây kim châm bằng bạc ròng ngâm trong máu tịnh hóa của chính lão y sư phát ra ánh sáng đỏ nhạt ấm áp.


*Vút! Vút! Vút!*


Bằng thủ pháp châm cứu Nghịch Châm Thuật đỉnh cao, Cốc Hoài Thương chuẩn xác đâm liên tiếp mười hai cây kim châm vào mười hai đại huyệt phong ma trên người Vô Ưu. Mỗi lần một cây kim bạc cắm sâu vào da thịt, Vô Ưu lại co rúm người, thét lên một tiếng đau đớn thấu xương tủy. Tiếng thét xé lòng của con gái dội vào tai Hoài An như ngàn vạn mũi dao đâm, khiến tay ông run rẩy, nốt nhạc suýt nữa bị lệch tần số. Nhưng ông cắn chặt môi đến bật máu, ép mình phải giữ vững nhịp đàn Thanh Tâm.


Khi cây kim thứ mười hai cắm vào huyệt mệnh môn trên ngực Vô Ưu, luồng ma khí đen kịt bùng phát dữ dội lần cuối rồi bị lực lượng của Huyết Châm Tế cưỡng chế ép thu nhỏ lại. Từng mảng Hắc Ma Lân màu đen trên cánh tay và lưng cô bé từ từ chìm xuống dưới da, chỉ còn lại một huyết ấn màu đỏ thẫm hình trăng khuyết bao quanh vòng kim châm trên ngực.


Vô Ưu lịm đi, hơi thở dần trở nên đều đặn nhưng yếu ớt vô cùng. Cơ thể nhỏ bé của cô bé ướt đẫm mồ hôi và máu đen, suy kiệt hoàn toàn.


Hoài An buông lỏng tay khỏi dây đàn, cả người đổ sụp xuống đất, thở dốc trong sự kiệt quệ tinh thần tột độ.


Lão y sư Cốc Hoài Thương lau mồ hôi trên trán, gương mặt tiên phong đạo cốt giờ đây xám xịt, già đi thêm mười tuổi. Ông nhìn Nhạc Hoài An bằng ánh mắt đầy lo âu và nghiêm nghị:


"Ta đã dùng Huyết Châm Tế đóng băng ma tính của con bé thành công. Trong vòng ba mươi ngày tới, những chiếc vảy đen sẽ không mọc thêm và con bé sẽ tạm thời tỉnh táo. Nhưng Hoài An... đây chỉ là giải pháp tình thế nhằm trì hoãn cái chết."


Hoài An ngửa gương mặt đẫm huyết lệ lên, giọng nói run rẩy: "Cốc y sư... xin chỉ điểm con đường sống cho con bé. Thảo dân van xin ông!"


Cốc Hoài Thương lắc đầu, giọng trầm xuống đầy u uất: "Con đường sống duy nhất là phải tìm được Huyết Linh Chi Sơ Sinh ở sâu trong Quỷ Khóc Lâm để bào chế Huyết dược bổ cứu kinh mạch trước khi phong ấn của Huyết châm mất tác dụng. Nhưng Quỷ Khóc Lâm là tử địa đầy chướng khí độc và tà giáo..."


Lão y sư dừng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt mù của Hoài An, buông lời cảnh báo tàn nhẫn như găm một nhát dao vào lồng ngực người cha:


"Ngươi phải nhớ kỹ, Huyết Châm Tế là cấm thuật phong tỏa tàn độc. Mỗi lần dùng Huyết châm phong ấn sẽ rút ngắn thọ nguyên của đứa trẻ nếu không có Huyết Linh Chi bổ cứu."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!