Nhạc nềnLost Place

Tiếng Đàn Ghen Ghét

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mười hai lưỡi đao thép đồng loạt vung lên chém xé gió rít, ánh thép lạnh lẽo phản chiếu qua đôi mắt mù bị che khuất bởi dải lụa đen thô ráp của Nhạc Hoài An. Ông không né tránh, cũng không thối lui. Bàn tay phải bỏng rộp, cháy đen do tà khí đêm trước khẽ miết lên dây đàn Thiên Tằm. Kinh mạch tay trái đã phế đi một phần râm ran đau nhức, nhưng ý chí của một người cha đang giành giật từng hơi thở cho con gái đã triệt tiêu mọi nỗi sợ hãi thể xác.


*Bưng...*


Một tiếng đàn thô mộc, nặng nề như đá tảng va vào nhau vang lên giữa con hẻm tối tăm của Chợ Biên Ải. Đó là Nghịch Âm Phá Phách. Sóng âm vô hình dội ngược, bóp méo không khí, đập thẳng vào mười hai lưỡi đao thép đang lao tới.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Mười hai thanh đao thép đồng loạt nứt vỡ, mảnh vụn bắn tung tóe. Đám gia nhân của Tiền Đại Gia rú lên đau đớn, cổ tay bị chấn động mạnh đến mức rỉ máu, vũ khí gãy nát rơi rụng đầy đất. Tiền Đại Gia kinh hoàng lùi lại, gương mặt béo phì nhợt nhạt. Trong cơn hoảng loạn, gã ác bá địa phương lén lút vung tay, phóng ra một cây kim độc tà khí nhắm thẳng vào ngực Hoài An.


Bằng Thính Giác Tâm Linh nhạy bén, Hoài An nghe thấy tiếng xé gió cực mảnh của cây kim độc. Ông vung thân đàn Thiên Tằm lên chặn đứng.


*Keng!*


Cây kim độc bị đánh bạt, nhưng độc tố tà khí đen kịt trên đầu kim đã kịp để lại một vết xước mảnh trên thân gỗ ngô đồng cổ kính của cây đàn, rỉ ra một làn khói đen nhạt. Hoài An không màng đến vết xước, ông lướt tới như một bóng ma, tay phải gảy nhẹ một nốt nhạc bén nhọn nhắm thẳng vào khớp gối gã gia nhân cầm đầu, chấn đứt gân chân hắn để thị uy. Tiền Đại Gia sợ hãi bỏ chạy trối chết. Hoài An nhanh chóng đoạt lấy bọc Tuyệt Linh Đàn Hương từ tay Kim Vạn Lợi đang run rẩy, rồi hối hả lết từng bước chân đau đớn trở về Nhạc Lâu Hoang Tàn.


Tại Nhạc Lâu, khói hương Tuyệt Linh Đàn Hương tỏa ra dịu nhẹ, tạm thời xoa dịu cơn co giật của Vô Ưu. Những chiếc vảy đen Hắc Ma Lân trên lưng cô bé tạm lắng xuống. Nhìn con gái lịm vào giấc ngủ yên bình, Hoài An chưa kịp thở phào thì cửa gỗ bị đập mạnh. Tào Binh cùng toán binh sĩ Biên Ải xuất hiện, mang theo mệnh lệnh của Trấn thủ Độc Cô Hùng.


"Nhạc sư mù, Trấn thủ đại nhân có lời mời ngươi đến phủ Trấn thủ ngay lập tức. Nhạc sư hoàng gia Hoa Vô Khuyết vừa từ kinh thành đến, muốn cùng ngươi đàm đạo âm luật. Ngươi không có quyền từ chối."


Hoài An hiểu đây là một cái bẫy. Hoa Vô Khuyết - kẻ đố kỵ tột cùng với khả năng trị liệu thực sự của ông - chắc chắn không có ý tốt. Nhưng dưới sự đe dọa trực tiếp của quân đội nhắm vào Nhạc Lâu và Vô Ưu, Hoài An buộc phải ôm cây đàn Thiên Tằm nứt vỡ, dấn thân vào phủ Trấn thủ đầy sát cơ.


Phủ Trấn thủ Độc Cô Hùng xa hoa, kiên cố, đối lập hoàn toàn với cảnh hoang tàn xơ xác của bá tánh Biên Ải bên ngoài. Độc Cô Hùng ngồi trên ngai cao, tay tì lên đại đao Huyết Long, đôi mắt tàn nhẫn lộ vẻ mong chờ. Bên cạnh hắn là Hoa Vô Khuyết - nam tử khoảng 28 tuổi, cẩm y thêu chỉ vàng lộng lẫy, đeo cổ cầm khảm ngọc Lưu Ly lấp lánh. Và Tạ Hoài Ngọc - gã nhạc sĩ gầy gò, mặt nhợt nhạt đố kỵ, ôm cây cổ cầm nhỏ đầy ác ý.


Hoa Vô Khuyết bước xuống, liếc nhìn cây đàn bọc vải thô của Hoài An bằng ánh mắt khinh khỉnh: "Nghe danh nhạc sư mù nơi biên thùy có tài tấu nhạc tịnh hóa oán khí, cứu giúp binh sĩ khỏi điên loạn. Bản quan ở kinh thành bấy lâu, chưa từng thấy thứ âm luật dân dã nào lại có thần hiệu như thế. Hôm nay trước mặt Trấn thủ đại nhân, bản quan muốn cùng ngươi thi thố một trận, xem thử tiếng đàn của ngươi là chính tông hay chỉ là tà thuật lừa đời gạt dân."


Hoài An đứng trầm mặc, đôi mắt mù sau dải lụa đen hướng về phía phát ra giọng nói kiêu ngạo kia. Ông khẽ khom lưng: "Bản lĩnh của thảo dân thấp kém, tiếng đàn thô lậu chỉ để xoa dịu vết thương cho binh sĩ, không dám so bì với âm luật cung đình thanh cao của nhạc sư đại nhân. Xin đại nhân miễn cho trận đấu này."


"Hừ! Miễn thế nào được!" Tạ Hoài Ngọc bước lên, giọng nói khàn khàn đầy ghen tị. "Ngươi từ chối tức là khinh thường Trấn thủ đại nhân, khinh thường hoàng gia âm luật! Hôm nay ngươi tấu cũng phải tấu, không tấu cũng phải tấu!"


Độc Cô Hùng ngồi trên ngai cao cười khàn khàn: "Nhạc sư mù, Hoa đại nhân đã có nhã ý, ngươi cứ việc trổ tài. Nếu ngươi thắng, bản phủ sẽ ban thưởng hậu hĩnh. Nhưng nếu ngươi từ chối... thì Nhạc Lâu của ngươi đêm nay e rằng sẽ không được yên ổn đâu."


Lời đe dọa trắng trợn chạm vào vảy ngược của Hoài An. Ông siết chặt thân đàn Thiên Tằm dưới lớp vải thô. Ông biết mình không còn đường lui. Hoa Vô Khuyết thực chất là tai mắt của Trấn Quốc Thần Vương Triệu Khắc Định gửi đến để kiểm tra xem cây đàn của ông có phải là Đàn Tranh Thiên Tằm thật hay không, đồng thời muốn triệt hạ danh tiếng của ông để độc chiếm quyền kiểm soát oán khí.


"Nếu Trấn thủ đại nhân và Hoa đại nhân đã quyết, thảo dân xin được bêu xấu," Hoài An chậm rãi tháo lớp vải bọc, để lộ cây đàn tranh Thiên Tằm cổ kính. Thân gỗ ngô đồng ngàn năm lộ rõ vết nứt cũ rỉ máu và vết xước mới ám khói đen từ kim độc của Tiền Đại Gia.


Hoa Vô Khuyết nhìn thấy cây đàn, đôi mắt híp lại lộ rõ vẻ tham lam và nghi ngờ. Hắn ngồi xếp bằng trước cây cổ cầm Lưu Ly khảm ngọc, mười ngón tay thon thả giăng ra trên dây tơ vàng: "Bản quan sẽ tấu trước một khúc 'Hoàng gia Uyển Âm' để khai mạc. Nhạc sư mù, chuẩn bị đón nhận!"


*Tưng... tơ... rinh...*


Tiếng đàn của Hoa Vô Khuyết vang lên, âm thanh lộng lẫy, kiêu sa như phượng hoàng gáy giữa trời xanh. Chân khí hoàng gia âm luật cuồn cuộn phát ra, tạo thành những luồng sóng âm màu vàng kim rực rỡ, mang theo uy áp tinh thần cực mạnh dội thẳng vào thần thức của Hoài An. Đây là thứ âm nhạc tẩy não thính giả, ép buộc người nghe phải quỳ gối phục tùng vương quyền.


Hoài An vẫn ngồi im lặng. Ông khẽ vận chân khí tịnh hóa qua bàn tay phải rách nát, lướt nhẹ trên dây đàn Thiên Tằm.


*Bưng...*


Khúc nhạc 'Thanh Tâm Chú' cơ bản cất lên. Tiếng đàn thô mộc, thanh tĩnh như dòng nước suối chảy qua khe đá, nhẹ nhàng đón nhận và hóa giải luồng uy áp vàng kim của Hoa Vô Khuyết. Sóng âm màu lam nhạt tỏa ra quanh thân Hoài An, tạo thành một màng bảo vệ vô hình, cô lập hoàn toàn áp lực tinh thần cung đình.


Hoa Vô Khuyết thấy đòn tấn công đầu tiên bị hóa giải dễ dàng, gương mặt tuấn mỹ thoáng hiện vẻ dữ tợn. Hắn tăng tốc độ gảy đàn, nốt nhạc ngày càng dồn dập, sát khí trong tiếng đàn bùng phát rực trời. Hắn liếc mắt ra hiệu cho Tạ Hoài Ngọc đứng bên cạnh.


Tạ Hoài Ngọc hiểu ý, lén lút ngồi xuống góc tối, đặt cây cổ cầm nhỏ lên đùi. Hắn vận hành tà công, mười ngón tay gầy guộc gảy lên những âm điệu méo mó, trầm đục. Đó là 'Tà Âm Quấy Nhiễu'. Những luồng sóng âm màu đen thẫm, bẩn thỉu luồn lách dưới đất cát, nhắm thẳng vào hướng ngồi của Hoài An để quấy nhiễu nhịp đàn và chấn đứt kinh mạch tay phải đang bỏng rộp của ông.


Đối mặt với sự tấn công lưỡng đầu của hai kẻ thù, thần thức Hoài An chấn động mạnh. Tai trái rách màng nhĩ của ông nhói đau, máu tươi rỉ ra thấm đẫm dải lụa đen che mắt. Mười đầu ngón tay phải rách nát bị áp lực sóng âm đè nặng, máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra nhuốm đỏ một góc phím đàn gỗ. Tiếng đàn 'Thanh Tâm Chú' bắt đầu xuất hiện những nốt lệch nhịp, màng bảo vệ màu lam nhạt rạn nứt.


Độc Cô Hùng trên ngai cao cười lạnh đầy đắc ý, tay vuốt chuôi đao Huyết Long như chuẩn bị ra lệnh tịch thu cây đàn tranh cổ khi Hoài An gục ngã.


Nhưng chúng đã khinh thường ý chí của một người cha mù.


Bằng Thính Giác Tâm Linh đạt đến Huyền Âm Cảnh, Hoài An nhắm nghiền đôi mắt mù dưới dải lụa đen đẫm huyết lệ. Ông bất động hoàn toàn tâm trí trước sự đau đớn thể xác. Trong thế giới âm thanh vô hình của ông, tiếng đàn lộng lẫy của Hoa Vô Khuyết và tiếng tà âm lén lút của Tạ Hoài Ngọc bị tách biệt rõ rệt thành hai luồng sáng: một luồng vàng kim rực rỡ nhưng sáo rỗng, và một luồng đen thẫm bẩn thỉu đầy ác ý.


Hoài An nhận ra âm luật cung đình của Hoa Vô Khuyết quá chú trọng kỹ mỹ nghệ, rỗng tuếch và thiếu đi sinh mệnh lực thực sự. Nó không thể chịu đựng được sức mạnh thô mộc, cuồng bạo của tự nhiên hoang mạc Biên Ải.


*Ta sẽ cho các ngươi thấy tiếng đàn của máu và cát!*


Hoài An nén cơn đau thắt ngực, tay phải gảy mạnh một nốt nhạc trầm hùng, mang theo sát khí hoang dã của bão cát hoang mạc. Ông quyết định không dùng Thanh Tâm Chú nữa, mà vận hành Nghịch Âm Phá Phách trực tiếp nhắm vào tần số tà âm của Tạ Hoài Ngọc.


*Uỳnh...!*


Sóng âm thô mộc của đàn Thiên Tằm dội ngược thẳng vào luồng tà âm đen thẫm. Nghịch Âm Phá Phách đồng hóa hoàn toàn luồng tà lực của Tạ Hoài Ngọc, dội ngược lại gieo rắc điên loạn cho chính kẻ tấu.


*Phụt!*


Tạ Hoài Ngọc gào thét thảm thiết. Mười đầu ngón tay hắn nổ tung kinh mạch, máu tươi bắn tung tóe lên mặt đàn. Gân tay của gã nhạc sĩ đố kỵ bị chấn đứt hoàn toàn ngay tại chỗ trước sự chứng kiến kinh hoàng của Độc Cô Hùng. Cây độc cầm của hắn nứt làm đôi, tà khí đen kịt phản phệ làm hắn ngã nhào ra đất, co giật điên cuồng.


Hoa Vô Khuyết kinh ngạc tột độ, tay gảy đàn thoáng khựng lại. Hắn không ngờ một nhạc sư mù dân dã lại có thể phản sát tàn khốc đến thế. Trong cơn thịnh nộ và hoảng sợ, Hoa Vô Khuyết dồn toàn bộ chân khí hoàng gia vào dây đàn tơ vàng, tấu lên nốt nhạc sát thương mạnh nhất.


*Bựt...! Vút...!*


Dây đàn của Hoa Vô Khuyết đột ngột phát ra tiếng rít chói tai mang theo sát khí hướng thẳng vào hốc mắt mù của Hoài An.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!