Tranh Đoạt Đàn Hương
Cơn bão cát hoang mạc ngoài thành Nhạn Môn gầm rú suốt đêm cuối cùng cũng bắt đầu lắng xuống, để lại một bầu không khí hanh khô, đặc quánh bụi đất và mùi máu tanh nồng của chiến trường Biên Ải. Nhạc Hoài An lảo đảo bước đi trên con đường đất gồ ghề dẫn từ Doanh Trại Binh Sĩ Biên Ải trở về phía khu ổ chuột nghèo nàn phía Tây. Thể xác ông lúc này đã chạm đến ngưỡng sụp đổ hoàn toàn. Kinh mạch trong lồng ngực nứt vỡ rạn nhẹ sau khi phải gánh chịu luồng oán khí khổng lồ từ ba trăm ma binh điên loạn đêm qua, khiến mỗi nhịp thở của ông đều mang theo vị ngọt tanh của huyết dịch dâng lên cổ họng.
Mười đầu ngón tay của nhạc sư mù rách nát vĩnh viễn, da thịt bị dây tơ cứa rách lộ ra cả xương trắng rướm máu tươi, bám chặt vào thân gỗ Đàn Tranh Thiên Tằm cổ kính mà ông đang ôm trước ngực. Tai trái của ông vẫn rỉ ra từng vệt máu đen ấm nóng do màng nhĩ bị rách nhẹ từ đợt oán khí phản phệ. Cánh tay trái buông thõng một cách vô lực, kinh mạch bên trong đã bị phế đi một phần, chỉ còn tay phải gầy guộc cố sức giữ chặt lấy cây đàn nguyền rủa của dòng họ. Lòng bàn tay phải của ông bỏng rộp, cháy đen kịt do ma khí ăn mòn từ lần tịnh hóa cứu mạng cho con gái Nhạc Vô Ưu đêm hôm trước. Mỗi bước đi của ông trên cát nóng đều như bước trên những lưỡi đao nung đỏ, nhưng ý chí của một người cha mù quáng đã kéo ông lết từng bước về phía Nhạc Lâu Hoang Tàn.
*Leng keng... leng keng...*
Từ phía xa, thông qua Thính Giác Tâm Linh nhạy bén, Hoài An nghe thấy tiếng chuông đồng nhỏ đeo ở cổ chân trái của Vô Ưu rung lên liên hồi. Tiếng chuông không còn thanh tao như ngày thường, mà dồn dập, méo mó và thê thiết, vang vọng qua những khe tường gỗ nứt nẻ của Nhạc Lâu. Trái tim Hoài An thắt lại. Huyết Mạch Cộng Hưởng truyền về một luồng nhiệt lượng nóng rực và nỗi đau đớn thấu xương tủy đang cào xé cơ thể nhỏ bé của đứa con gái mười tuổi.
Ông lao vào nhà, đẩy cánh cửa gỗ sờn rách. Trong căn phòng tối tăm ẩm ướt, Vô Ưu đang co giật dữ dội trên chiếc giường tre cũ kỹ. Gương mặt cô bé nhợt nhạt như sương, đôi mắt nhắm nghiền đầy đau đớn, miệng liên tục lẩm bẩm gọi tên cha trong cơn mê sảng. Trên cánh tay gầy gò và dọc theo tấm lưng mảnh mai của cô bé, những chiếc vảy ma thuật Hắc Ma Lân màu đen kịt đã bùng phát dữ dội, mọc dày đặc và rỉ ra thứ dịch mủ tà khí tanh hôi cùng máu đen nóng hổi.
"Vô Ưu! Cha về rồi!"
Hoài An quỳ sụp xuống bên giường tre, đặt cây đàn Thiên Tằm sang một bên. Ông nén cơn đau đớn thấu xương ở mười đầu ngón tay, vận chuyển chút chân khí âm luật ít ỏi còn sót lại trong đan điền tụ vào lòng bàn tay phải bỏng rộp, nhẹ nhàng đặt lên trán con gái.
*Xèo... xèo...*
Ngay khi chân khí tịnh hóa màu lam nhạt chạm vào da thịt Vô Ưu, luồng ma khí đen sẫm nóng rực từ những chiếc vảy đen bùng lên dữ dội, ăn mòn da thịt lòng bàn tay Hoài An, tạo ra tiếng xèo xèo ghê rợn và mùi khét lẹt. Hoài An cắn chặt răng đến bật máu, huyết lệ đỏ tươi từ đôi mắt mù rỉ ra, thấm đẫm dải lụa đen thô ráp che mắt. Ông không rụt tay lại, âm thầm vận hành Thanh Tâm Chú không tiếng thông qua ý niệm, dùng chính sinh mệnh lực của mình để cưỡng chế luồng ma lực tàn ác kia lui xuống. Sau nửa canh giờ giằng co nghẹt thở, những chiếc vảy đen trên người Vô Ưu dần lặn xuống, cơn co giật dịu đi, và cô bé lịm vào giấc ngủ say kiệt quệ.
Nhưng Hoài An biết rõ, đây chỉ là sự yên bình giả tạo tạm thời. Oán khí từ ba trăm ma binh đêm qua đã bị Di Hồn Khúc chuyển dời trực tiếp vào cơ thể Vô Ưu thông qua liên kết huyết mạch nguyền rủa. Nếu không có Tuyệt Linh Đàn Hương quý hiếm để đốt hằng đêm, ma tính trong người cô bé sẽ sớm bùng phát lại với sức tàn phá kinh hoàng hơn, xé rách linh hồn ngây thơ của đứa trẻ.
Gia bộc trung thành A Phúc, người mù một mắt, run rẩy bưng chén thuốc đắng từ góc bếp bước vào, nước mắt chảy dài trên gương mặt khắc khổ: "Lão gia... ma khí của tiểu thư ngày càng mạnh. Số đàn hương giải độc trong nhà đã cạn kiệt hoàn toàn từ đêm qua rồi. Nếu không có Tuyệt Linh Đàn Hương bồi bổ, tiểu thư sẽ không qua nổi đêm nay..."
"Ta biết." Hoài An khàn giọng, lồng ngực phập phồng thở dốc, vệt huyết lệ trên má đã khô lại thành những vệt đỏ thẫm thê lương. "A Phúc, ngươi ở nhà trông chừng Vô Ưu. Ta sẽ ra Chợ Biên Ải tìm Kim chưởng quầy mua chui đàn hương. Bằng mọi giá, ta phải mang được hương liệu về."
Hoài An ôm lấy cây đàn tranh Thiên Tằm rạn nứt nhuốm đầy huyết lệ, dùng một tấm vải thô quấn chặt thân đàn rồi l lảo đảo bước ra khỏi Nhạc Lâu. Ông biết Tào Binh đang lén lút rình rập xung quanh để tìm kiếm bằng chứng dị triệu của Vô Ưu, nên ông phải di chuyển cực kỳ cẩn trọng trong bóng tối của những con hẻm nhỏ.
Chợ Biên Ải vào buổi sớm hoang mạc ngập tràn trong bụi cát và sự hỗn loạn. Những kẻ tị nạn rách rưới nằm vạ vật bên lề đường, binh lính tuần tra Biên Ải mặc thiết giáp nặng nề bước đi rầm rập, tiếng rao bán chui dược liệu và đàn hương vang lên thoi thóp giữa những sạp hàng tồi tàn. Hoài An dùng Thính Giác Tâm Linh để định vị hướng đi, né tránh các toán tuần tra của Tào Binh. Ông có thể nghe thấy tiếng nhịp tim run rẩy của những kẻ chạy nạn, tiếng thở dài đầy oán niệm của vạn dân Biên Ải, thứ oán khí vô hình hằng ngày vẫn gieo rắc dịch bệnh cuồng loạn tâm linh lên mảnh đất nguyền rủa này.
Ông đi sâu vào một con hẻm tối tăm khuất sau khu chợ, nơi đặt dược điếm bí mật của thương nhân nghĩa khí Kim Vạn Lợi. Kim Vạn Lợi là người duy nhất dám bán chui Tuyệt Linh Đàn Hương từ Trung Nguyên cho Hoài An với giá rẻ bất chấp lệnh cấm của quân đội.
Nhưng khi Hoài An vừa bước vào hẻm, ông nghe thấy tiếng thở dốc đầy lo âu và nhịp tim đập loạn nhịp của Kim Vạn Lợi. Thương nhân mập mạp đang quýnh quáng thu dọn những mảnh gỗ vỡ nát trên nền đất ẩm ướt.
"Kim chưởng quầy," Hoài An khẽ lên tiếng.
Kim Vạn Lợi giật mình, hoảng hốt chạy lại giữ chặt lấy vai Hoài An, giọng nói run rẩy đầy tuyệt vọng: "Nhạc sư! Ông cuối cùng cũng đến! Nhưng... muộn rồi! Đàn hương... toàn bộ Tuyệt Linh Đàn Hương mà ta lén vận chuyển từ Trung Nguyên về cho ông đã bị cướp sạch rồi!"
Đầu óc Hoài An như có tiếng sét nổ vang: "Cướp? Ai dám chặn cướp hàng của ông giữa Biên Ải này?"
"Là Tiền Đại Gia!" Kim Vạn Lợi oán hận khóc không ra tiếng. "Gã ác bá địa phương đó cậy thế có người chống lưng ở phủ Trấn thủ Độc Cô Hùng, đã cho hàng chục tay sai cầm đao gậy chặn đường cướp sạch đoàn xe chở hương của ta ngay đầu chợ. Hắn biết ông đang cần loại hương này để giữ mạng cho con gái... Hắn cố tình làm vậy để ép ông vào đường cùng!"
Chưa kịp để Kim Vạn Lợi dứt lời, từ phía đầu hẻm tối đột ngột vang lên một tràng cười lớn đầy ngạo nghễ và dâm độc. Tiếng bước chân rầm rập của hàng chục gã đàn ông bặm trợn vang lên, bao vây hoàn toàn lối ra vào duy nhất của con hẻm.
"Ha ha ha! Nhạc sư mù, ngươi tìm ta sao?"
Tiền Đại Gia bước tới, gương mặt béo phì nhẫy mỡ dính đầy bụi cát hoang mạc, mặc y phục gấm vóc xa hoa nhưng xộc xệch, mười ngón tay đeo đầy nhẫn ngọc bích phát ra tiếng lách cách thô thiển. Hắn chống một cây gậy đầu rồng bằng đồng, ánh mắt dâm đãng và tàn nhẫn khóa chặt lấy bóng dáng gầy guộc của nhạc sư mù. Phía sau hắn, mười hai gã gia nhân lực lưỡng cầm theo trường côn gụ nặng nề và đao thép sắc bén, sát khí tỏa ra lạnh lẽo.
"Tiền lão gia," Hoài An đứng im lặng, tay phải siết chặt lấy thân đàn Thiên Tằm dưới lớp vải thô, giọng nói trầm mặc nhưng ẩn chứa luồng chân khí âm luật bén nhọn. "Tuyệt Linh Đàn Hương là thứ ta đã trả tiền trước cho Kim chưởng quầy. Đó là dược liệu cứu mạng con gái ta. Xin ông trả lại cho ta. Ta có thể trả thêm tiền, gấp đôi giá trị số hương liệu đó."
"Trả lại?" Tiền Đại Gia nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống cồn cát ngay trước mũi giày sờn rách của Hoài An. "Thứ nhạc sư mù rác rưởi như ngươi lấy đâu ra tiền mà đòi mua Tuyệt Linh Đàn Hương quý giá từ Trung Nguyên? Ta nói cho ngươi biết, ta không cần tiền của ngươi! Muốn có hương liệu cứu mạng con gái, hãy giao ra khế ước đất của Nhạc Lâu Hoang Tàn!"
Trái tim Hoài An chìm xuống vực thẳm lạnh lẽo. Nhạc Lâu Hoang Tàn không đơn thuần là một ngôi nhà gỗ tồi tàn, mà dưới nền đất của nó có mật đạo và phong ấn cổ xưa do cha ông Nhạc Vạn Sơn và sáng tổ Nhạc Vô Địch xây dựng để trấn giữ oán khí huyết mạch của dòng họ. Độc Cô Hùng từ lâu đã thèm khát Nhạc Lâu vì biết dưới đó có bí mật phong ấn, và Tiền Đại Gia chỉ là con chó săn được hứa hẹn chia phần đất đai sau khi cưỡng đoạt thành công.
"Nhạc Lâu là di sản tổ tiên để lại, không thể giao ra," Hoài An kiên định nói, giọng nói lạnh lùng như băng hoang mạc hằng đêm.
"Không giao?" Tiền Đại Gia cười lạnh, gương mặt béo phì méo mó đầy ác ý. "Vậy thì hôm nay con gái ngươi sẽ phải chịu cảnh ma khí xé xác mà chết! Đám gia nhân của ta sẽ giúp ngươi thông suốt cái đầu mù lòa này trước khi ngươi chịu ký vào khế ước bán nhà!"
*Răng rắc... sột soạt...*
Đám gia nhân của Tiền Đại Gia đồng loạt rút đao thép ra khỏi bao, tiếng kim loại cọ sát sắc lạnh vang lên chói tai trong không gian chật hẹp của hẻm tối. Những cây trường côn bằng gỗ gụ bị nện mạnh xuống mặt đất cát phát ra những tiếng *thịch thịch* nặng nề, khóa chặt mọi hướng di chuyển của nhạc sư mù.
Hoài An đứng im lặng giữa vòng vây sát khí. Thính Giác Tâm Linh của ông bắt đầu hoạt động cực hạn, nghe thấy tiếng nhịp tim đập nhanh dồn dập đầy khát máu của đám gia nhân, tiếng gió rít nhẹ qua lưỡi đao sắc bén, và tiếng hơi thở phì phò đầy tham lam của Tiền Đại Gia đứng phía sau. Kinh mạch tay trái bị phế của ông đau nhói, mười đầu ngón tay rách nát rỉ máu tươi thấm qua lớp vải thô nhuốm đỏ một góc đàn.
Nhưng hình ảnh Vô Ưu quằn quại trong cơn sốt ma hóa hiện lên trong tâm trí ông. Tiếng chuông chân thê lương của con gái như đang thúc giục bên tai. Người cha mù biết mình không còn đường lui. Vì con, ông sẵn sàng sa đọa vào sát lục.
Ông lặng lẽ đưa bàn tay phải rách nát lộ xương trắng, luồn dưới lớp vải thô, đặt nhẹ lên những sợi dây đàn tranh Thiên Tằm rách nát nhuốm huyết lệ. Thân gỗ ngô đồng cổ kính của cây đàn bỗng rung lên một nhịp trầm buồn thê thiết, như một khúc ca cuồng loạn chuẩn bị trỗi dậy giữa lòng Biên Ải hoang tàn.
"Gia nhân của Tiền Đại Gia rút đao bao vây Hoài An, trong khi ông lặng lẽ đặt tay lên dây đàn tranh Thiên Tằm rách nát."
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!