Nhạc nềnLost Place

Nghịch Lý Của Sự Cứu Rỗi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão cát rít gào bên ngoài Doanh Trại Binh Sĩ Biên Ải như tiếng khóc than gầm rú của vạn vong hồn bị chôn vùi dưới lòng hoang mạc lạnh lẽo. Sát khí nóng rực và mùi máu tanh nồng bốc lên từ khu trại giam khuất nẻo, nơi hàng trăm binh sĩ bị xích sắt khóa chặt đang gào rú điên cuồng. Họ không còn là những chiến sĩ oai hùng trấn giữ biên thùy, mà đã hóa thành những ma binh mất hết lý trí, da thịt nứt nẻ rỉ ra thứ dịch mủ đen kịt của dịch bệnh cuồng loạn tâm linh.


Nhạc Hoài An lảo đảo bước đi giữa hai hàng lính tuần tra. Đôi mắt mù bị che khuất bởi dải lụa đen thô ráp đã nhuốm một vệt máu khô từ màng nhĩ bị rách nhẹ đêm qua. Tay trái ông tê dại, kinh mạch tay trái bị phế một phần khiến mỗi bước đi, cánh tay ấy chỉ có thể buông thõng một cách vô lực. Nhưng tay phải ông vẫn ôm chặt lấy Đàn Tranh Thiên Tằm cổ kính. Thân gỗ ngô đồng ngàn năm của cây đàn tì nặng lên lồng ngực gầy guộc của ông, lạnh lẽo và nặng nề như một tấm bia mộ.


"Đi mau! Lũ lính điên sắp giật đứt xích sắt rồi!"


Tào Binh vung mã tấu, quát lớn từ phía sau. Hắn không ngừng liếc nhìn Hoài An với đôi mắt xảo quyệt, cố dò xét xem nhạc sư mù này có để lộ sơ hở nào về tà thuật hay không. Đi bên cạnh, phó tướng Tiêu Dao chỉ im lặng, gương mặt cương nghị hằn sâu nỗi bất lực và phẫn uất sau khi bị Độc Cô Hùng bóp nát ngọc bài phó tướng ngay tại Nhạc Lâu.


Bước vào trung tâm doanh trại, Thính Giác Tâm Linh của Hoài An bị dội vào bởi một làn sóng âm thanh hỗn loạn tột cùng. Tiếng xích sắt va chạm lách cách vào những cột gỗ gụ, tiếng gầm rú phi nhân tính xé toạc màng nhĩ, và trên hết là tiếng nhịp tim đập dồn dập, méo mó của ba trăm ma binh đang khát máu. Oán khí ở đây đậm đặc đến mức kết tinh thành một làn sương mù màu đen thẫm, lạnh lẽo bám chặt lấy da thịt.


"Nhạc sư mù, bắt đầu đi!" Giọng nói lạnh lùng của Trấn thủ Độc Cô Hùng vang lên từ phía bục cao canh gác. Hắn đứng đó, tay tì lên chuôi đại đao Huyết Long, đôi mắt tàn nhẫn khóa chặt lấy bóng dáng Hoài An. "Nếu đêm nay ngươi không tịnh hóa được lũ điên này, khu ổ chuột phía Tây thành trì sẽ biến thành tro bụi dưới lửa đỏ!"


Hoài An nén đau đớn, chậm rãi ngồi xếp bằng xuống nền đất lạnh dính đầy máu khô. Ông đặt đàn tranh Thiên Tằm lên đùi. M mười đầu ngón tay rách nát rướm máu tươi của ông khẽ run rẩy khi chạm vào những sợi tơ tằm tuyết lạnh giá. Lòng bàn tay phải của ông vẫn còn bỏng rộp, đen kịt do ma khí ăn mòn từ lần tịnh hóa cho Vô Ưu đêm qua. Mỗi một cử động nhỏ lúc này đều như có hàng vạn mũi kim châm đâm thấu vào xương tủy.


Nhưng ông không có sự lựa chọn. Vì Vô Ưu ở nhà, ông phải tấu nhạc.


Hoài An hít một hơi sâu, vận chuyển chút chân khí âm luật ít ỏi còn sót lại trong đan điền chạy dọc theo kinh mạch cánh tay phải. Ngón tay trỏ của ông gẩy mạnh vào dây đàn Thiên Tằm.


*Bưng...*


Nốt nhạc đầu tiên vang lên trầm ấm nhưng réo rắt, xé toạc bầu không khí ngột ngạt của doanh trại. Sóng âm màu lam dịu nhẹ tỏa ra từ thân đàn cổ, hóa thành một làn sương mỏng tịnh hóa lan tỏa khắp phòng giam. Tiếng gầm rú của ba trăm ma binh bỗng khựng lại một nhịp.


Hoài An bắt đầu tấu khúc Thanh Tâm Chú. Mười đầu ngón tay ông lướt nhanh trên dây đàn, dù mỗi nốt nhạc vang lên là một lần máu tươi từ vết thương rách nát rỉ ra nhuốm đỏ phím gỗ cổ. Tiếng đàn càng lúc càng dồn dập, sóng âm màu lam hóa thành những dải lụa ánh sáng mềm mại quấn quanh cơ thể của những binh sĩ điên loạn, cưỡng chế luồng oán khí đen kịt đang bốc lên từ đỉnh đầu họ phải tan biến.


"Giết...! Đau quá...!"


Hàng trăm binh sĩ gào khóc, đau đớn giãy giụa khi oán khí trong thần thức bị tiếng đàn thanh lọc. Oán khí đen kịt bị ép ra ngoài, ngưng tụ thành một luồng hắc khí khổng lồ gầm rú phản phệ ngược lại phía người tấu. Luồng hắc khí hung hãn va đập vào kết giới âm thanh của đàn Thiên Tằm, phát ra những tiếng nổ *đùng đùng* chói tai. Hoài An cắn chặt răng, mồ hôi lạnh vã ra như tắm, dồn toàn lực chân khí vào đầu ngón tay phải để giữ vững tần số tịnh hóa.


Đột ngột, lồng ngực Hoài An thắt lại dữ dội. Một cơn đau buốt nhói như có ngọn lửa đen thiêu đốt từ tim lan nhanh khắp cơ thể ông.


*Keng... leng keng...*


Trong thần thức mù lòa của Hoài An, Thính Giác Tâm Linh của ông vượt qua khoảng cách không gian hoang mạc gầm rú bão cát, nghe thấy một tiếng chuông đồng nhỏ rung lên thê thiết.


Đó là tiếng chuông đồng ở cổ chân trái của Nhạc Vô Ưu!


"Không...!" Hoài An thầm thét lên trong lòng.


Thông qua Huyết Mạch Cộng Hưởng liên kết tâm linh giữa hai cha con, ông bàng hoàng cảm nhận được một nỗi đau đớn thấu xương tủy đang tàn phá cơ thể nhỏ bé của Vô Ưu ở Nhạc Lâu. Nhịp tim của cô bé đập dồn dập một cách méo mó, những chiếc vảy đen Hắc Ma Lân trên cánh tay và lưng cô bé đang bùng phát dữ dội, rách toạc da thịt rỉ ra dòng máu đen tanh hôi. Cô bé đang gào khóc đau đớn trên chiếc giường tre ẩm ướt, gọi tên cha trong vô vọng.


Hoài An kinh hoàng nhận ra một dòng chảy năng lượng vô hình, đen kịt và tà ác đang từ Doanh Trại Binh Sĩ Biên Ải này chảy ngược dòng qua sợi dây liên kết huyết mạch nguyền rủa, găm thẳng vào đầu óc của con gái ông.


Đó chính là Di Hồn Khúc!


Cấm thuật chuyển dời tà niệm vô hình đang tự động vận hành dưới tác động của tiếng đàn tịnh hóa. Mỗi nốt nhạc Thanh Tâm Chú mà ông tấu lên để cứu sống hàng trăm binh sĩ Biên Ải ngoài kia thực chất lại chính là một nhát đao tàn nhẫn, rút đoạt oán khí từ cơ thể họ và chuyển hóa nguyên vẹn vào đầu óc đứa con gái duy nhất của ông!


Nghịch lý tàn khốc này hiện rõ mồn một trong tâm trí ông: Tiếng đàn cứu người là đao phủ hại con! Cứu một người dưng ngoài kia là găm một mũi kim độc vào lồng ngực đứa con gái mười tuổi tội nghiệp của mình. Tiếng đàn của ông càng réo rắt, càng cứu được nhiều ma binh tỉnh lại, thì Nhạc Vô Ưu ở nhà càng gần hơn đến vực thẳm hóa quỷ dữ!


"Ta phải dừng lại! Không được gảy nữa!"


Hoài An hoảng loạn, cố gắng rút mười đầu ngón tay ra khỏi dây đàn Thiên Tằm. Ông không thể tiếp tục biến con gái mình thành vật chứa oán niệm nhân gian để đổi lấy sự bình yên giả tạo này nữa.


Nhưng ngay khi ông vừa định thu hồi chân khí, luồng oán khí khổng lồ của ba trăm ma binh chưa được thanh tịnh hóa hoàn toàn bỗng dưng bùng phát dữ dội. Oán khí đen kịt cuồn cuộn như một bàn tay quỷ khổng lồ, khóa chặt lấy mười đầu ngón tay rách nát của Hoài An vào dây đàn. Áp lực oán khí Biên Ải nặng nề như ngọn núi đè sụp xuống đan điền, cưỡng chế kinh mạch tay phải của ông phải tiếp tục dao động theo nhịp đàn để tự vệ.


Nếu ông đột ngột đứt đàn lúc này, oán khí phản phệ cực đại sẽ chấn vỡ toàn bộ lục phủ ngũ tạng của ông ngay tại chỗ, và Độc Cô Hùng sẽ lập tức phóng hỏa san phẳng khu ổ chuột cùng Nhạc Lâu. Nhưng nếu ông tiếp tục gảy, Vô Ưu sẽ bị ma hóa hoàn toàn ngay trong đêm nay!


"Gảy tiếp đi! Đừng có dừng lại!" Độc Cô Hùng gầm lên từ trên bục cao, sát khí võ tướng bùng lên rực lửa sẵn sàng vung đao.


Tào Binh cười lạnh, tay đã đặt lên chuôi mã tấu, chuẩn bị phát lệnh tàn sát.


Sự giằng xé tột cùng giữa đại nghĩa cứu vớt vạn dân và tình phụ tử thiêng liêng cào xé tâm can nhạc sư mù. Hoài An cảm nhận được tiếng thét gào đau đớn của Vô Ưu qua dây đàn ngày một dồn dập, nhịp tim của cô bé yếu dần đi sau mỗi nốt nhạc tịnh hóa màu lam vang lên. Đôi bàn tay gảy nhạc của ông hằng đêm, thứ mà ông hằng kiêu hãnh dùng để chữa lành nỗi đau nhân thế, giờ đây lại chính là đôi bàn tay của một tên đao phủ đang tự tay bóp nghẹt linh hồn của cốt nhục mình hằng ngày.


"Vô Ưu... Cha xin lỗi..."


Nỗi đau đớn u uất và phẫn nộ tột cùng dâng trào lên tận cổ họng. Hoài An không thể dừng đàn, ông bị oán khí Biên Ải và áp lực quân quyền khóa chặt kinh mạch trong một vòng lặp tàn ác vô tận.


Từ dưới dải lụa đen che đôi mắt mù của nhạc sư, hai dòng huyết lệ đỏ tươi rỉ ra, chảy dài trên gương mặt hốc hác pha sương, nhỏ xuống thân gỗ đàn tranh Thiên Tằm nứt vỡ. Tiếng đàn bỗng chốc chuyển sang một âm điệu thê lương, réo rắt đến xé lòng, nhuốm đầy oán hận địa ngục.


Hoài An ho ra một ngụm huyết lệ ngay trên thân đàn Thiên Tằm rạn nứt, khi nhận ra chính đôi bàn tay gảy nhạc cứu thế của mình đang từng bước biến đứa con gái duy nhất thành ma quỷ dữ tợn hằng đêm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!