Áp Bức Của Quân Quyền
Cơn bão cát ngoài thành Nhạn Môn vẫn gầm rú như tiếng khóc than của vạn oán linh bị chôn vùi dưới lòng hoang mạc. Gió rít qua từng khe hở của ngôi nhà gỗ mục nát, mang theo cái lạnh thấu xương và mùi cát bụi nồng nặc oán khí.
Bên trong gian phòng ngủ chật hẹp, tối tăm của Nhạc Lâu Hoang Tàn, Nhạc Hoài An đang quỳ sụp bên giường tre. Đôi mắt mù của ông bị che khuất bởi dải lụa đen rách nát, nơi vệt máu từ màng nhĩ bị rách vẫn còn ấm nóng, rỉ ra thấm đẫm một bên vành tai. Mười đầu ngón tay của ông rách nát, những thớ thịt bị dây đàn cứa sâu rướm máu dính dấp, run rẩy ôm chặt lấy cơ thể đang co giật dữ dội của Nhạc Vô Ưu.
"Cha... đau... cứu con..."
Tiếng khóc nghẹn ngào của đứa con gái mười tuổi như những mũi kim độc đâm thẳng vào lồng ngực Hoài An. Trên cánh tay gầy yếu của Vô Ưu, những chiếc vảy đen Hắc Ma Lân đang lan rộng với tốc độ chóng mặt, rỉ ra dịch mủ tà khí nóng rực và những giọt máu đen kịt bốc mùi tanh hôi. Chiếc chuông đồng nhỏ nơi cổ chân trái của cô bé rung lên liên hồi, phát ra tiếng *leng keng* hỗn loạn như một lời cầu cứu tuyệt vọng giữa bóng tối.
"Vô Ưu, ngoan... cố chịu đựng một chút. Cha ở đây rồi."
Hoài An khàn giọng nói, lồng ngực phập phồng thở dốc. Ông biết rõ, oán khí từ ma binh ngoài thành mà ông vừa tịnh hóa lúc nãy không hề tan biến, mà đã theo liên kết huyết mạch nguyền rủa hút thẳng vào cơ thể con gái ông. Nghịch lý tàn khốc này đang gặm nhấm linh hồn ông hằng đêm: cứu một người dưng ngoài kia chính là găm một mũi kim độc vào tim đứa con gái duy nhất của mình.
Nén cơn đau đớn thấu xương ở mười đầu ngón tay, Hoài An vận chuyển chút chân khí âm luật ít ỏi còn sót lại trong đan điền, tụ vào lòng bàn tay phải, nhẹ nhàng đặt lên trán Vô Ưu. Ông không dám tấu đàn lúc này, bởi tiếng đàn Thiên Tằm nếu vang lên trong không gian hẹp sẽ kích thích tà niệm trong người cô bé bùng phát mạnh hơn. Ông chỉ có thể dùng chân khí tịnh hóa thuần túy của Thanh Tâm Chú để xoa dịu thần thức đang điên loạn của con.
*Xèo... xèo...*
Khi chân khí màu lam nhạt từ tay Hoài An chạm vào trán Vô Ưu, một luồng ma khí đen sẫm nóng rực bốc lên, ăn mòn da thịt lòng bàn tay ông đến bỏng rộp. Hoài An cắn chặt răng đến bật máu, không hề rụt tay lại. Ông dồn toàn bộ ý chí, âm thầm tấu lên những nốt nhạc vô hình trong tâm thức hòng cưỡng chế luồng ma lực tàn ác kia lui xuống.
Sau nửa canh giờ giằng co nghẹt thở, những chiếc vảy đen trên cánh tay Vô Ưu dần dần ngừng lan rộng, dịch mủ khô lại thành một lớp vảy sần sùi. Cô bé lịm đi vì kiệt sức, nhịp thở dần trở nên nặng nề, feverish. Chiếc chuông đồng ở cổ chân cũng im tiếng.
Hoài An lảo đảo đứng dậy, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Lòng bàn tay phải của ông đã bị ma khí ăn mòn đen kịt, bỏng rộp đau đớn.
"Lão gia..." A Phúc run rẩy bước vào phòng, tay bưng chén thuốc Trấn Ma Thảo đắng ngắt bốc khói nghi ngút. Gương mặt lão bộc mù một mắt tràn đầy sự sợ hãi. "Tiểu thư tạm thời ổn rồi chứ? Thuốc sắc xong rồi, nhưng... lão e rằng không còn kịp nữa."
Thính Giác Tâm Linh của Hoài An đột ngột giật nẩy.
Từ phía xa ngoài đường phố hoang tàn, tiếng bão cát gầm rú bỗng bị đè bẹp bởi một loại âm thanh rầm rập, nặng nề của móng ngựa chiến giáp sắt. Tiếng xích sắt va chạm vào nhau lách cách, tiếng binh khí va quẹt vào giáp trụ rợn người. Một luồng sát khí hung hãn, nóng rực như lò lửa sa trường đang cuồn cuộn áp sát Nhạc Lâu Hoang Tàn.
"Họ đến rồi." Hoài An trầm giọng, dải lụa đen che mắt hướng thẳng ra phía cửa chính.
*Rầm!*
Cánh cửa gỗ mục nát của Nhạc Lâu bị một lực lượng thô bạo đá bay, vỡ vụn thành trăm mảnh găm đầy trên nền đất bụi bặm.
Một luồng uy áp võ tướng mạnh mẽ như ngọn núi khổng lồ tràn vào nhà, ép cho không khí trong căn phòng khách nghèo nàn trở nên loãng đi, khiến A Phúc sợ hãi ngã quỵ xuống đất, chén thuốc bắc đổ lênh láng.
Dưới ánh đuốc rực trời của quân tuần tra bên ngoài, Trấn thủ Biên Ải Độc Cô Hùng bước vào. Hắn cao lớn vạm vỡ, mặc chiến giáp rồng đen lộng lẫy loang lổ vết chém, gương mặt đầy sẹo chiến tranh đầy tàn nhẫn. Tay hắn tì lên chuôi thanh đại đao Huyết Long khổng lồ đeo bên hông, ánh mắt khát máu quét qua gian nhà tối tăm.
Theo sau hắn là Phó phó tướng phản bội Tào Binh - kẻ mang gương mặt bặm trợn xảo quyệt, tay lăm lăm thanh mã tấu sắc bén. Đi cuối cùng là Phó tướng Tiêu Dao, người mang chiến giáp sắt sứt mẻ, gương mặt cương nghị đầy u uất và lo âu.
"Nhạc Hoài An!" Giọng nói của Độc Cô Hùng vang lên như sấm rền, chấn động cả xà nhà gỗ mục. "Ngươi còn tâm trí ngồi đây dưỡng thương sao? Ba trăm binh sĩ ở Doanh Trại Tây vừa bạo loạn, xích sắt cũng bị chúng bẻ gãy. Chúng đang tự xé xác nhau ngoài kia! Mau mang cây đàn tranh Thiên Tằm của ngươi theo ta ra doanh trại tấu nhạc liên tục!"
Hoài An đứng im lặng trước cửa phòng ngủ của con gái, bàn tay phải giấu sau tà áo xám sờn rách vẫn còn run rẩy rỉ máu. Ông cúi đầu, giọng nói trầm mặc nhưng ẩn chứa sự khiêm nhường giả tạo:
"Trấn thủ đại nhân bớt giận. Thảo dân vừa tịnh hóa ma binh ngoài thành lúc nửa đêm, chân khí đã cạn kiệt, mười đầu ngón tay rách nát vỡ vụn, màng nhĩ cũng bị oán khí chấn rách. Lúc này nếu gượng ép tấu nhạc, e rằng sóng âm sẽ bị lệch tần số, không những không cứu được binh sĩ mà còn khiến oán khí bùng phát mạnh hơn."
"Câm miệng!" Tào Binh bước lên một bước, khích bác đầy ác ý. "Nhạc sư mù, ngươi dám kháng lệnh của Trấn thủ đại nhân? Ta thấy ngươi hằng đêm tấu đàn cứu người, danh tiếng vang dội khắp Biên Ải, binh sĩ tôn sùng ngươi như thần sống. Hay là ngươi cậy tài khinh thế, muốn dùng mạng sống của binh sĩ để đòi yêu sách với quân đội?"
Hắn liếc mắt nhìn quanh căn nhà nghèo nàn, mũi hít hà một mùi hương lạ. "Hơn nữa, ta ngửi thấy mùi máu đen tanh hôi bất thường trong ngôi nhà này. Dịch bệnh cuồng loạn hoành hành khắp Biên Ải, ai ai cũng phát điên, nhưng Nhạc Lâu của ngươi lại bình an vô sự. Ngươi mù nhưng tai lại thính, hay là ngươi đang tàng trữ tà thuật chống đối triều đình, hoặc giả... ngươi chính là nguồn cơn gieo rắc dịch bệnh này?"
Nói rồi, Tào Binh vung mã tấu, sấn bước định tiến về phía phòng ngủ của Vô Ưu.
*Bung...*
Một tiếng đàn trầm ấm, uy nghiêm đột ngột vang lên từ phòng khách. Đàn Tranh Thiên Tằm đặt trên bàn tự động rung lên một nốt nhạc vô hình, tạo ra một luồng sóng âm nhẹ nhưng sắc bén như lưỡi đao cát, sượt qua mũi giày của Tào Binh, chém đứt một vệt sâu dưới nền đất đá.
Tào Binh kinh hoàng lùi lại một bước, tay nắm chặt chuôi đao cảnh giác.
"Tào phó tướng xin dừng bước." Hoài An trầm giọng, dải lụa đen che mắt hướng thẳng về phía hắn. "Phòng trong là nơi thờ tự của vong thê quá cố Ôn Thanh Hà, và cũng là nơi đứa con gái nhỏ yếu ớt của thảo dân đang dưỡng bệnh. Cháu bé nhút nhát, bị kinh động sẽ ảnh hưởng đến tính mạng. Thảo dân tàn phế lòa mù, làm sao dám tàng trữ tà thuật? Cây đàn Thiên Tằm này là di vật tổ tiên, tự có linh tính hộ chủ khi có sát khí tiếp cận, xin đại nhân lượng thứ."
Thấy bầu không khí căng thẳng tột độ, Tiêu Dao vội vàng bước lên chắn giữa. Ông lấy từ bên hông ra mảnh ngọc bài phó tướng màu xanh bích, dâng lên trước mặt Độc Cô Hùng, giọng khẩn khoản:
"Trấn thủ đại nhân, xin bớt giận! Chức hạ nguyện lấy chức vị phó tướng và ngọc bài này ra bảo lãnh cho Nhạc sư. Nhạc sư quả thực đã kiệt sức sau buổi tịnh hóa ngoài thành. Doanh trại binh sĩ bạo loạn cần một người có tinh thần tỉnh táo nhất để tấu nhạc trị liệu, nếu ép ông ấy đi ngay lúc này, nhỡ giữa chừng đứt dây đàn, quân nhu âm luật của Biên Ải sẽ bị gián đoạn hoàn toàn. Xin đại nhân cho ông ấy nghỉ ngơi ba canh giờ, chức hạ sẽ đích thân áp giải ông ấy đến doanh trại trước bình minh!"
Độc Cô Hùng nhìn mảnh ngọc bài bích ngọc trong tay Tiêu Dao, đôi mắt tàn nhẫn khẽ híp lại. Hắn đột ngột vung tay, giật phăng mảnh ngọc bài khỏi tay Tiêu Dao với một lực lượng võ tướng kinh người, khiến khớp ngón tay của Tiêu Dao rỉ máu.
"Bảo lãnh? Tiêu phó tướng, ngươi quên mất ai mới là chủ nhân thực sự của Nhạn Môn Quân rồi sao?" Độc Cô Hùng cười lạnh, bóp nát mảnh bích ngọc thành những hạt bụi mịn rơi lả tả xuống đất. "Chức vị phó tướng của ngươi là do triều đình ban cho để giữ thành, chứ không phải để che chở cho một lũ phản nghịch mù lòa! Ngọc bài này, ta chính thức tịch thu vĩnh viễn!"
Hắn quay sang nhìn Hoài An, sát khí võ tướng bùng phát cuồn cuộn như bão lửa sa mạc, ép cho chiếc bàn gỗ đặt đàn Thiên Tằm phát ra tiếng kêu *rắc rắc* rạn nứt.
"Nhạc Hoài An, ta cho ngươi một tối hậu thư! Đêm nay, nếu ba trăm ma binh kia không tỉnh lại để tiếp tục cầm cự phòng thủ bờ thành, ta sẽ cho quân tuần tra san phẳng toàn bộ khu ổ chuột phía Tây thành trì này. Vạn sinh mạng của đám dân tị nạn rác rưởi kia, và cả ngôi nhà nát của ngươi, tất cả sẽ làm mồi cho lửa đỏ! Mạng sống của chúng nằm trong tay ngươi. Đi tấu nhạc, hoặc nhìn chúng chết sạch!"
Lời đe dọa tàn độc của Độc Cô Hùng dội vào tai Hoài An như một tiếng sấm sét. Ông biết rõ Độc Cô Hùng nói là làm. Kẻ tàn bạo này coi binh sĩ và bá tánh chỉ là công cụ chiến tranh, sẵn sàng thảm sát thường dân để duy trì trật tự quân quyền.
Nếu ông phản kháng trực tiếp bằng võ lực âm sát lúc này, với kinh mạch tay trái đang bị phế một phần và cơ thể suy kiệt, ông có thể giết chết Tào Binh nhưng chắc chắn sẽ bị Độc Cô Hùng dùng Huyết Hải Cuồng Đao chém đôi Nhạc Lâu. Khi đó, Vô Ưu đang yếu ớt trong phòng sẽ không thể sống sót, và bí mật dị triệu ma hóa của cô bé sẽ bị phanh phui trước toàn quân.
Để bảo vệ con gái, ông buộc phải chấp nhận sự bóc lột tàn bạo này.
Hoài An chậm rãi quỳ xuống trước mặt Độc Cô Hùng, đầu cúi sát đất, mười đầu ngón tay rách nát áp lên nền đất lạnh lẽo, giọng nói đượm vẻ tuyệt vọng và quyết tuyệt:
"Thảo dân... tuân lệnh Trấn thủ đại nhân. Thảo dân sẽ đi Doanh Trại Binh Sĩ Biên Ải ngay lập tức để tấu nhạc tịnh hóa oán khí. Chỉ xin đại nhân giữ lời hứa, đừng để binh sĩ tuần tra làm kinh động đến đứa con gái nhỏ đang đau yếu của thảo dân trong phòng."
Độc Cô Hùng snorts một tiếng khinh miệt. "Biết điều đấy. Tào Binh, áp giải hắn đi!"
"Rõ!" Tào Binh cười khẩy, vung tay ra hiệu cho hai tên lính tuần tra thô bạo xốc nách Hoài An dậy.
Hoài An lặng lẽ ôm lấy cây đàn tranh Thiên Tằm nứt vỡ vào lòng. Mỗi bước đi của ông ra khỏi cửa Nhạc Lâu đều nặng nề như đeo đá tảng. Ông biết, đêm nay sẽ là một đêm dài đẫm máu hằng hằng oán khí tại doanh trại, và cơ thể ông sẽ phải trả một cái giá cực kỳ đắt đỏ để đổi lấy sự yên ổn tạm thời cho con gái.
Khi đoàn quân tuần tra bắt đầu áp giải Hoài An bước ra ngoài bão cát hoang mạc, Tào Binh cố tình đi chậm lại phía sau.
Hắn lén lút liếc nhìn qua khe cửa gỗ nứt nẻ của phòng ngủ Vô Ưu. Trong bóng tối lờ mờ, thính giác nhạy bén của một kẻ săn mồi giúp hắn nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề, nóng rực của đứa trẻ, mùi máu đen tanh hôi phảng phất hòa lẫn mùi thuốc bắc đắng ngắt, và... tiếng chiếc chuông đồng nhỏ thỉnh thoảng khẽ rung lên một nhịp thê lương dưới chân giường tre.
Đôi mắt xảo quyệt của Tào Binh híp lại, hiện rõ vẻ nghi ngờ tột độ về dị triệu tà ác đang ẩn giấu sâu bên trong ngôi nhà gỗ hoang tàn này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!