Vực Thẳm Tiếng Khóc
Thế giới của Nhạc Hoài An là một khoảng lặng câm vĩnh hằng.
Cơn bão cát hoang mạc ngoài thành Biên Ải đang gầm rú điên cuồng, quất những lọn cát buốt lạnh vào da thịt, nhưng không một tiếng động nào có thể lọt qua màng nhĩ đã hoại tử của người nhạc sư mù. Sự điếc đặc phàm trần cô lập ông khỏi vạn vật, biến ông thành một kẻ độc hành trong cõi hư vô. Thế nhưng, trong chính khoảng lặng câm tàn khốc ấy, Thính Giác Tâm Linh của ông lại nhạy bén đến mức đáng sợ. Ông không nghe bằng tai, mà nghe bằng sự cộng hưởng của chân khí âm luật, bằng nhịp rung bần bật của từng hạt cát dưới chân, và bằng sợi dây liên kết huyết mạch đang nóng lên như nung trong lồng ngực.
*Leng keng... leng keng...*
Tiếng chuông đồng nhỏ đeo nơi cổ chân trái của Nhạc Vô Ưu dội thẳng vào thần thức Hoài An. Đó không phải là âm thanh phàm tục, mà là tiếng kêu cứu thê thiết của cốt nhục, vang lên từ hướng Vực Thẳm Hồn Ma. Tiếng chuông dồn dập, méo mó, trộn lẫn với một tiếng gầm rú phi nhân tính của oán khí nguyên bản đang bốc lên ngùn ngụt từ khe nứt sâu hoắm ngoài biên thùy.
"Vô Ưu!"
Hoài An khàn giọng gào lên, nhưng chính ông cũng không thể nghe thấy tiếng hét của mình. Ông không màng đến luồng đạo khí chính tông của Thanh Phong đạo trưởng đang khóa chặt phía trước, lướt đi như một bóng ma xám trên cồn cát dốc. Đôi bàn chân trần của ông lún sâu vào cát nóng, mười đầu ngón tay rách nát lộ xương trắng rỉ máu tươi, bám chặt lấy thân Đàn Tranh Thiên Tằm cổ kính. Thân đàn bằng gỗ ngô đồng ngàn năm chi chít những vết rạn nứt cũ mới, nhuốm đầy huyết lệ và vệt máu khô đen kịt, đang rung lên bần bật như cảm nhận được nỗi sợ hãi của chủ nhân.
Bằng Thính Giác Tâm Linh, Hoài An "nhìn" thấy một khe nứt khổng lồ rạch đôi mặt đất hoang mạc – Vực Thẳm Hồn Ma. Nơi đó, oán khí tích tụ từ ngàn năm chiến tranh bốc lên thành những đám mây đen thẫm, che khuất cả ánh trăng khuyết nhợt nhạt. Và ngay sát rìa vực thẳm ấy, bóng dáng gầy yếu của đứa con gái mười tuổi Nhạc Vô Ưu đang đứng lảo đảo như một kẻ mộng du. Đôi mắt cô bé trống rỗng, vô hồn, da thịt trên cánh tay và lưng bắt đầu nổi lên những chiếc vảy ma thuật Hắc Ma Lân đen kịt, rỉ dịch mủ tà khí nóng rực.
"Con gái!"
Hoài An lao đến như một mũi tên, ngay trong khoảnh khắc Vô Ưu lảo đảo bước hụt một chân vào khoảng không vô tận. Ông dùng cánh tay phải gầy guộc ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé, nóng như lửa đốt của con gái, kéo cô bé ngã nhào về phía sau. Vô Ưu rên rỉ đau đớn, đầu óc cô bé đang bị tà niệm từ vực thẳm xâm thực dữ dội, cào xé thần thức ngây thơ. Tiếng chuông đồng nhỏ ở cổ chân trái của cô bé rung lên liên hồi, leng keng thê thiết như tiếng khóc của người mẹ quá cố Ôn Thanh Hà.
Chưa kịp định thần, một luồng sát khí lạnh lùng, cương mãnh đột ngột giáng xuống từ trên cao.
"Nhạc sư mù! Ngươi đang tự tay hủy diệt nhân gian!"
Giọng nói của Thanh Phong đạo trưởng dội thẳng vào thần thức Hoài An qua dao động chân khí. Vị đạo sĩ lang thang đáp xuống một tảng đá nhô ra sát rìa vực, đạo bào rách nát thêu hình thái cực tung bay trong gió cát. Gương mặt gã nghiêm nghị, lạnh lùng, đôi mắt rực sáng đạo khí chính tông. Gã vung phất trần gỗ đào trừ tà, chỉ thẳng vào Vô Ưu đang quằn quại trong lòng Hoài An:
"Ma tính trong người đứa trẻ này đã liên kết với oán khí của Vực Thẳm Hồn Ma. Nếu không tiêu diệt nàng ngay lập tức, tà niệm nguyên bản từ Vô Vọng Quật dưới lòng đất sẽ mượn thể xác nàng để thức tỉnh Ma thần! Ngươi muốn bảo vệ một đứa trẻ, hay muốn vạn dân Biên Ải phải thây chất thành núi?"
Thanh Phong đạo trưởng không phải kẻ ác. Hoài An cảm nhận được luồng đạo khí của gã không mang theo tư tâm hay lòng tham lam bẩn thỉu như Độc Cô Hùng, gã hành động hoàn toàn vì niềm tin bảo vệ nhân gian. Nhưng chính sự chính trực tàn nhẫn ấy mới là thứ bi kịch đẩy người cha mù vào tuyệt lộ.
"Cứu vớt vạn dân?" Hoài An ôm chặt con gái vào lòng, cảm nhận những chiếc vảy đen trên da thịt cô bé đang cào xước vào da thịt ông. Ông cười điên cuồng, tiếng cười khàn đặc, nghẹn ngào huyết lệ: "Vạn dân được cứu bằng tiếng đàn của ta, nhưng họ lại dùng đá và đuốc để xua đuổi con gái ta! Nếu thế gian này muốn sống bằng máu của đứa trẻ mười tuổi này, thì thế gian này... xứng đáng bị hủy diệt!"
"Ngu muội!" Thanh Phong đạo trưởng lạnh lùng quát.
Gã đạo sĩ không do dự nữa, lập tức kích hoạt pháp thuật. Gã vung phất trần gỗ đào vẽ một vòng tròn giữa không trung, chân khí đạo gia tinh khiết bùng phát, hóa thành một đại trận pháp ánh sáng vàng ròng giáng xuống – *Thái Cực Phong Ma Trận*. Bức tường ánh sáng thái cực khổng lồ nhanh chóng dựng lên, giam cầm cả hai cha con Hoài An vào giữa, cắt đứt mọi lối thoát ly về phía hoang mạc.
Hoài An cảm nhận được áp lực khổng lồ từ trận pháp đang đè nặng lên lồng ngực, khiến kinh mạch ngực vốn đang rạn nứt nặng nề của ông nhói lên đau đớn. Ông bị điếc phàm trần, không thể nghe thấy tiếng gió rít hay tiếng niệm chú của đạo sĩ, nhưng Thính Giác Tâm Linh cho ông biết rõ vị trí của từng luồng chân khí đang vận hành trong trận pháp.
Không thể dùng cả hai tay để tấu nhạc vì tay trái đã bị phế một phần và đang phải ôm chặt lấy Vô Ưu, Hoài An đưa ra một quyết định điên cuồng. Ông quỳ sụp xuống cát, đặt đàn Thiên Tằm sát mép đùi, dùng mười đầu ngón chân gầy guộc gẩy nhẹ vào dây đàn tranh cổ kính dưới gầm đàn, đồng thời dùng bàn tay phải rách nát lộ xương trắng vuốt mạnh lên các phím đàn phía trên.
*Bưng... bưng...*
Những nốt nhạc trầm đục, ngắn ngủi cất lên, phát ra những luồng sóng âm màu lam nhạt lan tỏa dọc theo mặt cát. Hoài An đang dùng tiếng đàn để dò tìm kẽ hở trong Thái Cực Phong Ma Trận. Mỗi nốt nhạc chạm vào bức tường ánh sáng vàng ròng đều truyền về một nhịp rung động, giúp người nhạc sư mù dựng lại bản đồ cấu trúc trận pháp trong đầu.
Phát hiện Hoài An đang tìm cách phá trận, Thanh Phong đạo trưởng nheo mắt. Gã rút thanh kiếm gỗ đào đeo sau lưng, vung mạnh một đường kiếm quyết tuyệt. Kiếm khí trừ tà màu trắng rực rỡ, mang theo sát khí cương mãnh xé rách không khí, lao thẳng về phía lồng ngực của Nhạc Vô Ưu.
"Không được chạm vào con ta!"
Hoài An phẫn nộ tột cùng. Bằng Thính Giác Tâm Linh định vị chính xác đường đi của kiếm khí, ông vận chuyển toàn bộ chân khí âm luật còn sót lại vào bàn tay phải rách nát, vuốt mạnh một đường nghịch chuyển trên dây đàn Thiên Tằm.
*Chát!*
Kỹ thuật chiến đấu *Nghịch Âm Phá Phách* được kích hoạt. Một luồng sóng âm màu lam sẫm, sắc bén như lưỡi đao vô hình, bắn ra ngược tần số với kiếm khí trừ tà. Hai luồng sức mạnh va chạm dữ dội giữa không trung, tạo ra một vụ nổ chân khí chói tai chấn động cả rìa vực thẳm. Kiếm khí của đạo sĩ bị bẻ gãy hoàn toàn thành những đốm sáng vỡ vụn, nhưng lực phản chấn khổng lồ dội ngược lại khiến Hoài An đau nhói lồng ngực, một ngụm máu tươi trào ra từ khóe môi.
Thanh Phong đạo trưởng kinh ngạc trước bản lĩnh của nhạc sư mù, nhưng gã không dừng lại. Nhận thấy Hoài An quyết tử bảo vệ đứa trẻ ma hóa, đạo sĩ lang thang quyết định dùng đến thủ đoạn mạnh nhất. Gã vung phất trần gỗ đào quất mạnh ba nhát liên tiếp vào hư không, kích hoạt bùa chú lôi điện chính tông – *Thái Thanh Phù Lục Quyết*.
"Lôi giáng!"
Từ trong mây đen oán khí trên bầu trời, ba luồng lôi điện tà khí màu vàng tím sấm sét rầm rú đánh xuống, khóa chặt lấy vị trí của hai cha con Hoài An bên trong trận pháp. Không gian hẹp của trận pháp khiến Hoài An không thể khinh công né tránh.
Trong khoảnh khắc sinh tử, người cha mù không một chút do dự. Ông xoay người, dùng tấm lưng gầy guộc và trường bào xám sờn rách của mình che chở hoàn toàn cho Vô Ưu dưới thân. Ông vung hai tay, nâng Đàn Tranh Thiên Tằm lên làm lá chắn chặn đứng luồng sấm sét.
*Oành! Oành!*
Lôi điện đánh thẳng vào thân gỗ cổ ngô đồng của đàn Thiên Tằm. Sức mạnh hủy diệt của lôi điện đạo gia tàn phá dữ dội lớp gỗ cổ kính vốn đã rạn nứt nghiêm trọng. Lực chấn động khổng lồ xuyên qua thân đàn, dội thẳng vào lồng ngực Hoài An. Kinh mạch ngực của ông nổ tung đau đớn, máu tươi phun xối xả nhuốm đỏ toàn bộ phím đàn và thấm đẫm dải lụa đen che mắt.
Giữa cơn chấn động kinh hoàng ấy, một tiếng động thê lương, thảm hại vang lên, đâm xuyên qua cả thần thức lặng câm của Hoài An.
*Phựt...*
Sợi dây đàn tranh Thiên Tằm – sợi dây tơ tằm tuyết cổ kính gánh vác phong ấn gia tộc – đột ngột bị rạn nứt và đứt lìa dưới áp lực tột cùng của lôi điện và máu tươi. Tiếng dây đàn đứt khô khốc, thê thiết vang vọng bên rìa vực thẳm, báo hiệu sự sụp đổ của vũ khí tịnh hóa duy nhất.
Thân gỗ đàn Thiên Tằm nứt vỡ thêm một góc lớn, tà khí đen kịt từ vết xước cũ của Tiền Đại Gia bắt đầu rò rỉ ra ngoài. Hoài An ngã quỵ trên cát nóng, hai tay run rẩy ôm lấy cây đàn rách nát, lồng ngực phập phồng thở dốc trong đau đớn tột cùng.
Nhưng tai họa chưa dừng lại ở đó. Sự va chạm của hai luồng sức mạnh âm luật và đạo pháp đã chấn động mạnh mẽ vào luồng oán khí khổng lồ dưới Vực Thẳm Hồn Ma. Mặt đất dưới chân họ đột ngột nứt vỡ dữ dội. Một luồng khí đen khổng lồ từ lòng vực phun trào như vòi rồng, cuốn phăng cơ thể yếu ớt của Nhạc Vô Ưu ra khỏi vòng tay của Hoài An, kéo cô bé rơi thẳng xuống lòng đất tối tăm của Vô Vọng Quật.
"Vô Ưu!"
Hoài An gào lên trong tuyệt vọng. Bằng Thính Giác Tâm Linh, ông cảm nhận được bóng dáng nhỏ bé của con gái đang rơi vào lòng đất tối tăm. Không một chút do dự, người cha mù ôm chặt cây đàn tranh rách nát nứt vỡ, nhảy thẳng xuống vực sâu để đuổi theo con gái, chấp nhận dấn thân vào lòng tử địa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!