Nhạc nềnLost Place

Bước Chân Trong Đêm Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm hoang mạc Biên Ải nuốt chửng mọi thứ dưới một bức màn cát bụi mịt mù. Cơn bão cát gầm rú dữ dội ngoài Ải Nhạn Môn, quất những lọn cát sắc lẹm vào da thịt, nhưng đối với Nhạc Hoài An, thế giới phàm trần lúc này chỉ là một khoảng lặng câm vĩnh viễn. Màng nhĩ của ông đã chết, bị hủy hoại hoàn toàn sau hai ngày đêm tấu nhạc kiệt cùng dưới xích sắt tàn bạo của Độc Cô Hùng. Không còn tiếng gió rít, không còn tiếng cát xé gió lọt vào tai ông.


Nhưng trong cõi lặng câm ấy, Thính Giác Tâm Linh của người nhạc sư mù lại rực cháy dữ dội hơn bao giờ hết. Ông cảm nhận được thế giới bằng sự rung động của chân khí âm luật, bằng nhịp đập run rẩy của từng hạt cát dưới chân, và bằng một sợi dây liên kết vô hình nhưng nóng bỏng: Huyết Mạch Cộng Hưởng. Trong lồng ngực gầy guộc của Hoài An, trái tim ông co thắt từng cơn đau đớn. Luồng nhiệt lượng điên cuồng, hỗn loạn từ huyết mạch của Nhạc Vô Ưu dội về, bỏng rát như nung, báo hiệu đứa con gái mười tuổi của ông đang tiến gần hơn đến vực thẳm ma hóa.


Ông lảo đảo bước đi trên cồn cát dốc, tay phải gầy guộc ôm chặt lấy cây Đàn Tranh Thiên Tằm cổ kính. Thân gỗ ngô đồng ngàn năm của cây đàn rạn nứt chi chít, nhuốm đầy những vệt máu khô đen kịt của chính ông và huyết lệ của những đêm tịnh hóa oán khí. Mười đầu ngón tay của Hoài An rách nát đến thảm hại, da thịt bị dây đàn cứa sâu hoắm lộ ra những mảng xương trắng nhợt nhạt hằn vệt máu tươi rỉ ra không ngừng. Mỗi bước chân của ông là một lần lết đi trong đau đớn, nhưng ông không thể dừng lại. Dấu chân rỉ máu đen của Vô Ưu trên cát mịn – thứ tà khí tanh hôi rỉ ra từ những chiếc vảy Hắc Ma Lân đang mọc dày trên cơ thể cô bé – chính là ngọn hải đăng duy nhất dẫn đường cho người cha mù giữa đêm đen mịt mù.


"Vô Ưu... đợi cha..."


Hoài An khàn giọng gào lên giữa bão cát, nhưng ngay cả âm thanh của chính mình ông cũng không thể nghe thấy. Ông chỉ cảm nhận được luồng oán khí nguyên bản từ Vô Vọng Quật phía xa đang cuồn cuộn bốc lên, như một con quái thú khổng lồ đang há miệng chờ nuốt chửng linh hồn ngây thơ của con gái ông. Lão Trưởng Thôn Vô Vọng đã cảnh báo ông về sự bùng nổ oán khí này, và giờ đây, mỗi giây trễ nải là một bước đưa Vô Ưu vào cõi chết.


Đột ngột, Thính Giác Tâm Linh của Hoài An rung lên bần bật. Mặt đất cát dưới chân ông truyền về những nhịp rung mạnh mẽ, hỗn loạn và đầy sát khí. Tiếng bước chân rầm rập của nhiều người, tiếng xích sắt lách cách, và mùi rượu đế nồng nặc lẫn trong gió cát.


Một băng nhóm thổ phỉ hoang mạc đã bao vây lấy ông từ bốn phía. Đó là Sa Khâu Thổ Phỉ, lũ cướp khét tiếng chuyên chặn đường cướp bóc các đoàn vận chuyển đàn hương. Dẫn đầu bọn chúng là Độc Nhãn Long, gã đàn ông một mắt hung tợn với thân hình vạm vỡ đầy hình xăm tà ác, tay cầm thanh đại đao khổng lồ rỉ sét loang lổ.


Thông qua sự rung động của không khí, Hoài An nhận biết rõ ràng từng kẻ đang áp sát. Bọn chúng nhìn thấy một nhạc sư mù lòa, mặc trường bào xám sờn rách loang lổ máu, tay ôm cây đàn cổ có vẻ ngoài quý giá. Đối với lũ thổ phỉ tham lam, ông chẳng khác nào một con mồi béo bở dễ dàng bị xé xác.


Độc Nhãn Long vung tay ra lệnh. Ngay lập tức, ba tên thổ phỉ phía sau giương cung, bắn ra loạt tiễn xé gió lao thẳng về phía Hoài An.


*Vút! Vút! Vút!*


Tiếng mũi tên rít gió rạch đôi màn đêm bão cát dội vào thần thức của Hoài An. Bằng Thính Giác Tâm Linh nhạy bén, ông khẽ nghiêng người, lách nhẹ qua hai mũi tên đầu tiên trong gang tấc. Mũi tên thứ ba lao thẳng vào hốc mắt mù của ông, Hoài An vung nhẹ thân đàn Thiên Tằm. Tiếng kim loại va chạm giòn giã vang lên, mũi tên độc bị đánh bạt hoàn toàn xuống cát nóng.


"Một thằng mù mà cũng có bản lĩnh này? Giết nó cho tao! Đoạt lấy cây đàn!" Độc Nhãn Long gầm lên điên cuồng.


Đám thổ phỉ áp sát cận chiến, mười mấy lưỡi mã tấu sáng loáng đồng loạt vung lên, chém xé gió rít dồn dập từ mọi hướng. Hoài An bị dồn vào giữa vòng vây, xích sắt và mã tấu khóa chặt mọi lối thoát. Ông biết mình không thể kéo dài trận chiến này. Con gái ông đang mộng du tiến sát vào vùng oán khí, ông không có thời gian để lãng phí với lũ cướp đường này.


Nén cơn đau nhói từ kinh mạch ngực đang rạn nứt, Hoài An đặt đàn Thiên Tằm lên một tảng đá nhô lên giữa cát. Bằng mười đầu ngón tay rách nát lộ xương trắng, ông vận chuyển chút chân khí âm luật ít ỏi còn sót lại, gẩy mạnh vào dây đàn Thiên Tằm.


*Bừng...*


Một nốt trầm đục, nặng nề như sấm sét cất lên từ đàn cổ. Sóng âm màu lam sẫm bùng phát diện rộng, tạo ra một luồng chấn động khổng lồ thổi bạt toàn bộ bão cát và bụi đất xung quanh trong phạm vi mười trượng. Đám thổ phỉ bị cát bụi mịt mù che khuất hoàn toàn tầm nhìn, màng nhĩ của chúng bị chấn động mạnh mẽ khiến chúng hoảng loạn gào thét, tự đâm chém lẫn nhau trong hỗn loạn.


Giữa làn sương cát mịt mù, Độc Nhãn Long vung đại đao khổng lồ, dùng sức mạnh thể chất dũng mãnh lướt tới, chém trực diện một nhát búa bổ củi thẳng vào thân đàn Thiên Tằm của Hoài An. Hắn muốn chẻ đôi cả người lẫn đàn của nhạc sư mù.


Hoài An cảm nhận được luồng sát khí nặng nề đang giáng xuống. Ông không lùi mà lách người né tránh nhát đao sát sườn. Lưỡi đao khổng lồ chém sạt qua vạt áo xám sờn rách, cắm phập xuống tảng đá rạn nứt. Ngay trong khoảnh khắc Độc Nhãn Long chưa kịp rút đao, Hoài An vung bàn tay phải rướm máu, gẩy mạnh một nốt nhạc cao vút, sắc lẹm như lưỡi kiếm vô hình nhắm thẳng vào cổ tay phải của gã thủ lĩnh.


*Chát!*


Sóng âm bén nhọn đâm xuyên qua lớp giáp da thô ráp, chấn đứt gân tay cầm đao của Độc Nhãn Long vĩnh viễn. Thanh đại đao khổng lồ rơi xuống cát nóng. Gã thủ lĩnh thổ phỉ thét lên đau đớn, ôm lấy cổ tay phun máu xối xả, lùi lại trong kinh hoàng. Chứng kiến thủ lĩnh bị phế chỉ trong một nốt nhạc, đám thổ phỉ còn lại sợ hãi tột độ, dìu dắt nhau tháo chạy trối chết vào màn đêm bão cát.


Hoài An khuỵu gối xuống cát nóng, ngực phập phồng thở dốc, một ngụm máu tươi trào ra từ khóe môi thấm đẫm dải lụa đen che mắt. Vết thương ở mười đầu ngón tay bị xé rách sâu hơn, máu đỏ tươi nhuốm đỏ cả phím đàn ngô đồng cổ kính. Thọ nguyên của ông lại hao tổn nhẹ do vận khí quá nhanh lúc cơ thể đang suy kiệt nghiêm trọng. Nhưng ông không màng đến bản thân, vội vã ôm lấy đàn cổ đứng dậy, tiếp tục lết từng bước chân rướm máu đuổi theo dấu chân của con gái.


Càng tiến gần về phía Vực Thẳm Hồn Ma, luồng oán khí đen kịt càng đậm đặc, lạnh lẽo ăn mòn vào kinh mạch của Hoài An. Đột ngột, Thính Giác Tâm Linh của ông bắt được một luồng đạo khí chính tông, lạnh lùng và khô khốc đang chắn ngay trước mặt.


Một bóng người mặc đạo bào rách nát thêu hình thái cực xộc xệch bước ra từ sương cát. Đó là Thanh Phong đạo trưởng, tay cầm phất trần gỗ đào trừ tà, hông đeo hồ lô rượu, đôi mắt điên dại nhưng thấu thị nhìn chằm chằm vào Hoài An. Giọng nói của gã đạo sĩ lang thang dội thẳng vào thần thức của nhạc sư mù, lạnh lùng và tàn nhẫn:


"Nhạc sư mù, dừng bước đi! Con gái ngươi Nhạc Vô Ưu sinh ra mang huyết mạch nguyền rủa của Hoang Nguyệt Giáo, thể chất là vật chứa tự nhiên thu hút vạn tà niệm nhân gian. Nàng đang mộng du tiến sát về Vực Thẳm Hồn Ma để hấp thụ oán khí nguyên bản. Nếu để nàng nuốt phải oán tinh đỏ dưới hang sâu, nàng sẽ thức tỉnh hoàn toàn thành Ma nữ diệt thế, vạn dân vương quốc sẽ rơi vào cảnh lầm than tàn sát!"


Thanh Phong đạo trưởng vung phất trần, một luồng ánh sáng thái cực vàng nhạt hiện ra, phong tỏa lối đi phía trước. Gã đạo sĩ tiếp tục truyền âm lạnh lùng:


"Vì đại nghĩa cứu vớt vạn dân, bần đạo khuyên ngươi hãy tự tay kết liễu nàng ngay tại đây để chấm dứt lời nguyền huyết mạch. Nếu ngươi không nỡ ra tay, bần đạo sẽ thay trời hành đạo, dùng kiếm trừ tà tiêu diệt mầm họa diệt thế này!"


Lời cảnh báo tàn nhẫn của đạo sĩ như những mũi kim độc găm thẳng vào tim Hoài An. Sự phẫn nộ tột cùng dâng lên trong lòng người cha mù. Ông siết chặt mười đầu ngón tay rách nát vào thân đàn, gầm lên bằng cả linh hồn đang rướm máu của mình:


"Đại nghĩa? Vạn dân? Ta tấu đàn suốt đêm cứu sống hàng vạn binh sĩ, đổi lại là con gái ta phải gánh chịu mọi tà niệm điên loạn của họ! Triều đình thối nát dùng máu dân Biên Ải để luyện đan, đám đông bách tính được cứu lại quay lại nguyền rủa xua đuổi cha con ta! Nếu cả thế gian này phải sống bằng cái chết của đứa con gái mười tuổi ngây thơ của ta, thì thế gian này không xứng đáng để ta cứu! Ai dám chạm vào một sợi tóc của Vô Ưu, ta sẽ dùng tiếng đàn này chôn vùi cả thiên hạ cùng hắn!"


Thanh Phong đạo trưởng lắc đầu thở dài, ánh mắt lộ vẻ tàn nhẫn quyết tuyệt, bắt đầu vận chuyển đạo pháp kiếm khí chuẩn bị ra tay diệt ma.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc căng thẳng tột độ ấy, một âm thanh đột ngột dội thẳng vào Huyết Mạch Cộng Hưởng của Hoài An, đập tan mọi luồng chân khí âm luật của ông.


*Leng keng... leng keng...*


Tiếng chuông đồng nhỏ từ cổ chân trái của Nhạc Vô Ưu đột ngột vang lên thê thiết, dồn dập và đau đớn tột cùng từ phía hướng Vực Thẳm Hồn Ma. Tiếng chuông đồng nhỏ – kỷ vật duy nhất của người vợ quá cố – rung lên như một lời cầu cứu tuyệt vọng cuối cùng của đứa trẻ tội nghiệp đang bị bóng tối nuốt chửng.


Ngay sau tiếng chuông thê thiết ấy, một tiếng gầm rú phi nhân tính, cuồng bạo và khát máu vang dội từ sâu dưới lòng đất, chấn động toàn bộ hoang mạc Biên Ải.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!