Nhạc nềnLost Place

Nguồn Cơn Vô Vọng Quật

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thế giới của Nhạc Hoài An đã hoàn toàn chìm vào sự câm lặng tuyệt đối.


Không còn tiếng rít gào xé gió của bão cát Biên Ải lọt qua màng nhĩ phàm trần nữa. Trải qua hai ngày đêm bị cưỡng ép tấu nhạc liên tục tại pháp trường Cổng Tây, dưới sự giám sát tàn bạo của Trấn thủ Độc Cô Hùng và những vòng xích sắt Khóa Ngón tẩm độc, màng nhĩ của người nhạc sư mù đã bị luồng oán khí phản phệ phá hủy vĩnh viễn. Đôi tai ông giờ đây chỉ còn là hai hốc tối lạnh lẽo, thỉnh thoảng rỉ ra những vệt máu khô đen kịt.


Nhưng trong khoảng lặng câm vĩnh cửu của phàm trần, Thính Giác Tâm Linh của Hoài An lại đạt đến một trạng thái nhạy bén đến rợn người. Ông không nghe bằng tai, mà nghe bằng sự rung động của chân khí âm luật, nghe bằng nhịp đập run rẩy của mặt đất hoang mạc, và nghe bằng tiếng gào thét u uất của những oán linh đang lảng vảng quanh thành trì.


Độc Cô Hùng đã giữ lời hứa tạm thời. Sau khi oán khí tại pháp trường được tịnh hóa, hắn ra lệnh cho binh sĩ tháo xích sắt, ném Hoài An ra ngoài cổng thành như một chiếc giẻ rách rướm máu.


Hoài An quỳ rạp trên cát nóng, lồng ngực co thắt dữ dội. Kinh mạch ngực vốn đã rạn nứt sau trận đấu với Hoa Vô Khuyết nay lại bị tàn phá nặng nề hơn, dội lên từng cơn đau buốt thấu tận phế phủ. Đôi bàn tay của ông – thứ tài sản quý giá nhất của một nhạc sư – giờ đây rách nát đến thảm hại. Mười đầu ngón tay bị dây đàn cứa rách sâu hoắm, để lộ ra những mảng xương trắng nhợt nhạt đang rỉ máu tươi dọc theo những thớ gỗ cổ ngô đồng của cây Đàn Tranh Thiên Tằm.


Ông nén cơn đau, dùng tay phải gầy guộc ôm chặt lấy cây đàn cổ nứt vỡ vào lòng. Dải lụa đen che mắt của ông đã bị gió cát chém rách tả tơi, loang lổ những vệt huyết lệ khô khốc. Hoài An lết từng bước chân nặng nề, lảo đảo đi về phía Nhạc Lâu Hoang Tàn.


Trong bóng tối vô hình, huyết mạch trong người ông đột ngột co thắt mạnh mẽ. Huyết Mạch Cộng Hưởng đang truyền về một luồng nhiệt lượng nóng rực, điên cuồng từ hướng Nhạc Lâu. Trái tim Hoài An thắt lại.


"Vô Ưu..."


Ông khàn giọng gọi tên con gái, nhưng âm thanh phát ra từ cổ họng chính ông cũng chỉ là một luồng khí đứt quãng mà ông không thể tự nghe thấy. Nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng người cha mù. Ông dùng chút tàn lực cuối cùng, vận chuyển khinh công lướt nhanh như một bóng ma qua những con hẻm tối tăm của thành trì hoang tàn, hướng thẳng về ngôi nhà gỗ tồi tàn nơi góc thành.


Khi bước qua cánh cửa gỗ Nhạc Lâu đã bị đánh sập một nửa, khứu giác của Hoài An bị dội vào bởi một mùi máu tanh nồng nặc. Đó là mùi máu của nữ tỳ câm A Muội – người đã tử trận dã man để bảo vệ Vô Ưu khỏi tay mật thám Hoa Nương. Sự trống trải, lạnh lẽo bao trùm lấy không gian u tối.


Hoài An không màng đến vết thương trên người, ông lảo đảo lao về phía mật thất Tĩnh Âm Các dưới lòng đất. Bằng Thính Giác Tâm Linh, ông cảm nhận được luồng ma khí đen sẫm đang cuồn cuộn bốc lên từ dưới hầm tối, mang theo sự cuồng bạo và đau đớn tột cùng.


Khi cánh cửa hầm mở ra, cảnh tượng bên dưới khiến linh hồn người nhạc sư mù như bị xé rách.


Nhạc Vô Ưu – đứa con gái mười tuổi ngây thơ của ông – không còn nằm ngoan ngoãn ngủ say nữa. Cô bé đang quằn quại trên nền đất ẩm ướt, hai tay ôm chặt lấy đầu, la hét điên cuại trong câm lặng. Đôi mắt to tròn của đứa trẻ nhắm nghiền, nhưng từ khóe mắt rỉ ra hai dòng huyết lệ đen thẫm tanh hôi. Trên làn da nhợt nhạt của cánh tay và sau lưng cô bé, những chiếc vảy ma thuật Hắc Ma Lân màu đen kịt đang mọc lên nhanh chóng, rải rác rỉ ra dịch mủ tà khí nóng rực như lửa đốt.


Phong ấn Huyết châm trên ngực Vô Ưu đang rung lên bần bật. Huyết ấn đỏ thẫm hình trăng khuyết bao quanh mười hai cây kim châm bạc đang nứt vỡ dần dưới áp lực khổng lồ của luồng ma tính bùng phát.


Cô bé đang mất đi lý trí tạm thời. Đôi bàn tay gầy yếu, nhỏ bé của Vô Ưu vô thức cào cấu điên cuồng vào da thịt chính mình, xé rách lớp áo lam sờn cũ, tự để lại những vết cào rách nát rỉ máu đen xót xa.


"Vô Ưu! Con gái của cha!"


Hoài An lao tới, quỳ sụp xuống ôm chặt lấy thân thể nhỏ bé đang co giật của con gái. Đôi bàn tay rách nát lộ xương trắng của ông ghì chặt lấy hai tay Vô Ưu, ngăn không cho cô bé tiếp tục tự cào cấu. Luồng ma khí nóng rực từ vảy đen trên người đứa trẻ lập tức ăn mòn vào những vết thương hở trên tay Hoài An, bỏng rát như tạt dầu sôi.


Nhưng nỗi đau thể xác làm sao sánh được với sự dằn vặt đạo đức đang cào xé tâm can ông. Nghịch lý tàn khốc hiện rõ trước mắt: hai ngày đêm ông tấu nhạc cứu sống hàng vạn binh sĩ ngoài kia, cũng là hai ngày đêm Di Hồn Khúc vô hình chuyển dịch toàn bộ oán khí tàn bạo của họ găm thẳng vào lồng ngực đứa con gái duy nhất của ông. Chính ông – người cha mù quáng muốn cứu thế – đang từng ngày biến cốt nhục của mình thành quỷ dữ.


Trong lúc Hoài An đang ôm chặt con gái trong đau đớn, Thính Giác Tâm Linh của ông đột ngột bắt được những tiếng gõ dồn dập của một cây gậy gỗ sồi trên nền đất Nhạc Lâu phía trên.


Một bóng người hớt hải, run rẩy bò xuống hầm tối. Đó là Lão Trưởng Thôn Vô Vọng từ ngoại thành ngoại Ải Nhạn Môn. Gương mặt lão nhân 70 tuổi nhăn nheo như vỏ cây khô, đẫm mồ hôi và nước mắt. Lão hộc tốc, hoảng sợ tột độ, hơi thở dồn dập đứt quãng dội thẳng vào thần thức của Hoài An.


Lão Trưởng Thôn quỳ sụp trước mặt nhạc sư mù, hai tay bấu chặt lấy vạt áo sờn rách của ông, gào khóc báo tin dữ:


"Nhạc sư! Tai họa lớn rồi! Nguồn oán khí nguyên bản tích tụ từ vạn xác chết dưới hang sâu Vô Vọng Quật đang bùng nổ dữ dội! Luồng khí đen xung thiên đã che khuất cả mặt trăng ngoài thành. Sức mạnh tà ác ấy đang tạo ra một lực thu hút khổng lồ, kích động tất cả những kẻ nhiễm ma tính và binh sĩ điên loạn Biên Ải hướng về phía hang sâu!"


Thông tin như sét đánh ngang tai chấn động tâm trí Hoài An. Vô Vọng Quật – hang sâu vạn trượng chứa đựng oán niệm ngàn năm của những binh sĩ tử trận – chính là nguồn cơn của dịch bệnh cuồng loạn tâm linh.


Ngay lúc đó, Nhạc Vô Ưu trong vòng tay Hoài An đột ngột ngừng co giật. Thân thể cô bé cứng đờ như gỗ đá. Đôi mắt đứa trẻ đột ngột mở trừng trừng, đồng tử đỏ ngầu hoàn toàn không còn chút nhân tính phàm trần. Tiếng chuông đồng nhỏ đeo ở cổ chân trái – kỷ vật duy nhất của người mẹ quá cố Ôn Thanh Hà – đột ngột rung lên liên hồi, phát ra âm thanh dồn dập, thê thiết: *leng keng... leng keng...*


Cô bé bị luồng oán khí nguyên bản từ Vô Vọng Quật thu hút qua liên kết huyết mạch nguyền rủa. Vô Ưu gầm khẽ một tiếng phi nhân tính, ma lực bộc phát mạnh mẽ hất văng người cha đang kiệt quệ ra ngoài sàn đất.


Hoài An ngã quỵ, lồng ngực đau nhói ho ra một ngụm máu tươi. Kinh mạch chân của ông hoàn toàn quá tải do di chuyển nhanh trong bão cát trước đó.


Khi ông kịp gượng dậy, bóng hình nhỏ bé của Vô Ưu đã mộng du, điên cuồng lao ra khỏi mật thất, hướng thẳng về phía hoang mạc mịt mù bão cát ngoài thành trì Biên Ải.


"Không... Vô Ưu!"


Hoài An gào lên trong khoảng lặng câm của chính mình. Sự quyết tuyệt của một người cha từ chối đầu hàng định mệnh đã ép ông phải đứng dậy. Ông ôm lấy cây Đàn Tranh Thiên Tằm nứt vỡ, lảo đảo lao ra ngoài màn đêm tối tăm.


Bão cát Biên Ải lúc này đang gầm rú điên cuồng ngoài hoang mạc hoang tàn. Tiếng gió rít gầm rú quấy nhiễu cực độ màng nhĩ đã bị điếc của nhạc sư, biến Thính Giác Tâm Linh thành một mớ hỗn độn của tiếng cát mịn cào xước và oán khí gào khóc vô hình. Việc định vị con gái bằng mắt thường là bất khả thi đối với người cha mù giữa màn sương cát dày đặc che khuất tầm nhìn.


Hoài An quỳ một chân xuống cát nóng. Ông đặt đàn Thiên Tằm lên đùi, dùng mười đầu ngón tay rách nát lộ xương trắng vận chân khí âm luật gõ nhẹ vào thân đàn cổ. Sóng âm vô hình lan tỏa ra mặt đất cát, đóng vai trò như một luồng sóng dò đường để dựng lại bản đồ không gian hoang mạc.


Giữa mớ âm thanh hỗn tạp của bão cát, Huyết Mạch Cộng Hưởng trong tim ông đột ngột nhói lên. Ông bắt được tiếng chuông đồng nhỏ *leng keng...* thê thiết đang lịm dần từ hướng Vực Thẳm Hồn Ma dẫn đến hang sâu Vô Vọng Quật.


Nhạc sư mù đứng phắt dậy, mười ngón tay bấu chặt lấy thân đàn rỉ máu tươi. Trên nền cát hoang mạc mịt mù, Thính Giác Tâm Linh của ông phát hiện ra những dấu vết ma khí đen rỉ ra từ da thịt cánh tay Vô Ưu, loang lổ như những vệt mực tối tăm dẫn thẳng vào lòng tử địa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!