Nhạc nềnLost Place

Tiếng Đàn Trong Bão Cát

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ải Nhạn Môn hằng đêm bị vây bọc bởi tiếng gầm rú của bão cát hoang mạc, một thứ âm thanh không chỉ mang theo đất đá phương Bắc mà còn kẹp chặt những tiếng oán than thê thiết của vạn vong linh tử trận. Thành trì hoang tàn này đứng sừng sững giữa ranh giới của sự sống và cái chết, nơi những binh sĩ thủ thành đang ngày đêm bị gặm nhấm bởi một dịch bệnh tâm linh cuồng loạn vô phương cứu chữa.


Trên một góc tường thành đổ nát, Nhạc Hoài An đứng im lìm như một pho tượng đá cổ kính. Gió hoang mạc thổi tung tà trường bào xám sờn rách của ông, để lộ thân hình gầy guộc như bộ xương khô. Đôi mắt mù của ông bị che khuất bởi dải lụa đen thô ráp, nhưng dưới lớp lụa ấy, thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt huyết lệ nhạt màu, thấm đẫm vào làn da hốc hác, nhợt nhạt. Trên đùi ông, cây Đàn Tranh Thiên Tằm đúc từ gỗ ngô đồng cổ kính và xương tủy tổ tiên Nhạc gia nằm im lìm, những sợi tơ tằm phát ra luồng sáng lam nhạt mờ ảo giữa màn đêm tối tăm.


Thông qua Thính Giác Tâm Linh, Hoài An không cần đôi mắt phàm trần để nhìn thấy thế giới. Ông có thể nghe thấy nhịp đập hỗn loạn của vạn vật, nghe thấy tiếng cát mịn cào xước vào tường đá, và hơn hết, ông nghe thấy tiếng gầm rú điên dại của oán khí đang tích tụ dưới chân thành.


"Gào...! Giết! Giết sạch lũ phản tặc!"


Một tiếng gầm rú phi nhân tính đột ngột xé toạc màn sương cát. Dưới ánh đuốc chập chờn của doanh trại, một binh sĩ Biên Ải bị ma hóa hoàn toàn, đôi mắt đỏ ngầu không còn chút nhân tính, vung chiếc rìu chiến khổng lồ lao thẳng về phía Hoài An. Sát khí hung hãn từ lưỡi rìu xé gió rít lên chói tai.


Hoài An không hề né tránh. Mười đầu ngón tay rách nát của ông đặt nhẹ lên dây đàn Thiên Tằm. Ông khẽ vận chân khí âm luật chạy dọc theo kinh mạch cánh tay phải, chuẩn bị tấu lên Thanh Tâm Chú - Sơ Khúc.


*Bưng...*


Nốt nhạc đầu tiên vang lên, nhưng ngay lập tức bị một luồng gió xoáy mang theo cát bụi hoang dã dập tắt. Tiếng đàn bị bẻ cong, sóng âm tịnh hóa chưa kịp lan tỏa đã bị oán khí đậm đặc của bão cát nuốt chửng. Lưỡi rìu chiến của tên lính điên chỉ còn cách đỉnh đầu Hoài An gang tấc.


Nhạc sư mù lập tức nhận ra sai lầm chiến thuật của mình. Oán khí của dịch bệnh điên loạn tại Biên Ải này liên kết chặt chẽ với hướng gió cát hoang mạc. Nếu tấu nhạc thuận theo chiều gió, sóng âm sẽ bị cuốn đi và loãng ra trước khi chạm đến tâm trí kẻ địch.


Ông lập tức thay đổi bộ pháp, lách người tránh khỏi đường rìu bổ củi trong gang tấc. Chiếc rìu chiến nện mạnh xuống nền đá thành trì, tóe ra những tia lửa đỏ rực.


Hoài An xoay người ngược hướng gió, mười ngón tay rách nát ấn mạnh xuống dây tơ tằm cổ kính. Ông dồn toàn bộ chân khí âm luật vào tay phải, tấu ngược tần số với luồng gió chướng.


*Tùng... Oanh...*


Khúc nhạc Thanh Tâm Chú - Sơ Khúc bùng phát cực đại. Những làn sóng âm thanh màu lam dịu nhẹ tỏa ra như làn nước mát, cuộn xoáy ngược chiều bão cát, tạo thành một màng chắn vô hình ngăn chặn lưỡi rìu thứ hai đang bổ xuống. Sóng âm mạnh mẽ va chạm với sát khí búa bổ, phát ra những tiếng nổ chấn động vô hình giữa không trung.


Tuy nhiên, oán khí từ cơ thể tên ma binh quá đậm đặc. Khi sóng âm tịnh hóa thâm nhập vào thần thức của hắn, một luồng oán niệm phản phệ tàn bạo dội ngược lại theo dây đàn, đâm thẳng vào thính giác của Hoài An.


*Hự!*


Hoài An thốt lên một tiếng rên rỉ đau đớn. Màng nhĩ của ông bị chấn động mạnh, rách nhẹ và rỉ ra một dòng máu ấm nóng dọc theo vành tai. Mười đầu ngón tay vốn đã rách nát nay bị dây đàn cứa sâu thêm, máu tươi rướm ra nhuốm đỏ toàn bộ dây tơ tằm phát sáng.


Nhưng người cha mù không dừng lại. Nghĩ đến đứa con gái nhỏ đang đợi ở nhà, ông cắn chặt răng, dồn nốt giọt chân khí cuối cùng vào thân đàn. Tiếng đàn Thiên Tằm đột ngột chuyển sang réo rắt, uy nghiêm như tiếng sấm rền giữa đêm tối. Sóng âm màu lam thẫm bao bọc lấy đầu tên ma binh, cưỡng chế tịnh hóa dòng máu cuồng loạn đang chảy trong huyết quản của hắn.


Chiếc rìu chiến khổng lồ rơi rầm xuống đất. Tên binh sĩ điên loạn quỳ sụp xuống, ôm đầu rên rỉ, đôi mắt đỏ ngầu dần dần lấy lại vẻ tỉnh táo phàm nhân. Hắn thở hổn hển, nhìn nhạc sư mù với ánh mắt đầy lòng biết ơn nhưng cũng đầy sợ hãi.


Hoài An thu đàn, khẽ thở dốc. Ông biết mình vừa cứu được một mạng người, nhưng tà niệm kia không hề biến mất. Chúng chỉ bị đẩy lùi khỏi thể xác tên lính, phân tán vào không gian và... tìm kiếm một vật chứa mới nhạy cảm hơn.


Lảo đảo bước đi trong đêm tối bão cát, Hoài An ôm cây đàn tranh nứt vỡ trở về Nhạc Lâu Hoang Tàn - ngôi nhà gỗ tồi tàn nằm sâu trong góc tối nhất của thành trì. Vừa đến cửa, ông đã ngửi thấy mùi thuốc bắc đắng ngắt hòa lẫn trong không khí ngột ngạt.


"Lão gia! Người đã về..."


A Phúc, gia bộc trung thành mù một mắt, lưng gù rạp xuống, vội vã chạy ra đón lấy cây đàn tranh từ tay chủ nhân. Gương mặt khắc khổ của lão bộc tràn đầy lo âu khi nhìn thấy vết máu rỉ ra từ dải lụa che mắt và mười đầu ngón tay rách nát của Hoài An.


"Vô Ưu thế nào rồi?" Hoài An khàn giọng hỏi, giọng nói run rẩy không giấu nổi sự mệt mỏi cực độ.


A Phúc thở dài, giọng nghẹn ngào: "Tiểu thư... tiểu thư lại lên cơn đau đầu từ lúc canh ba. Lão đã sắc thuốc Trấn Ma Thảo nhưng dường như không còn tác dụng nữa. Lão gia, lão xin người... đừng gảy đàn cứu lũ binh lính vô ơn ngoài kia nữa. Mỗi lần người tấu nhạc, tiểu thư lại..."


Hoài An im lặng. Ông bước nhanh vào phòng ngủ nhỏ hẹp ẩm ướt. Trên chiếc giường tre ọp ẹp, Nhạc Vô Ưu - đứa con gái mười tuổi gầy yếu của ông - đang nằm co quắp. Nước da cô bé nhợt nhạt như sương, đôi mắt to tròn thâm quầng mệt mỏi nhắm nghiền, miệng không ngừng rên rỉ những tiếng đau đớn đứt quãng. Tiếng chiếc chuông đồng nhỏ đeo ở cổ chân cô bé thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng *leng keng* yếu ớt, thê lương.


Hoài An quỳ xuống bên giường, đưa bàn tay run rẩy vuốt ve mái tóc xơ xác của con gái. Ngay khi lòng bàn tay ông chạm vào trán cô bé, một luồng nhiệt lượng nóng rực kèm theo ma khí lạnh lẽo truyền thẳng vào da thịt ông.


"Cha... đau... đầu con như muốn vỡ ra..." Vô Ưu khẽ mở mắt, giọng nói yếu ớt như hơi thở khóc than của oán linh.


"Vô Ưu ngoan, có cha ở đây rồi." Hoài An ôm chặt lấy con gái vào lòng, lòng đau như cắt khi cảm nhận được nhịp tim hỗn loạn của cô bé qua Huyết Mạch Cộng Hưởng.


Đột ngột, một tiếng gió rít kinh hoàng từ hoang mạc ngoài thành dội thẳng vào Nhạc Lâu Hoang Tàn, làm rung chuyển cả những bức tường gỗ mục nát. Cùng lúc đó, Vô Ưu hét lên một tiếng thảm thiết phi nhân tính. Cô bé giãy giụa điên cuồng trong vòng tay cha.


Hoài An kinh hoàng kéo tay áo của con gái lên. Dưới ánh sáng mờ ảo của ngọn đèn dầu, ông cảm nhận được bằng Thính Giác Tâm Linh và xúc giác rùng rợn: những chiếc vảy đen cứng như sắt - Hắc Ma Lân - đang đột ngột lan rộng từ cổ tay lên đến tận vai cô bé. Những chiếc vảy đen rỉ ra dịch mủ tà khí nóng rực, nứt vỡ và chảy ra dòng máu đen kịt. Tiếng chuông đồng ở cổ chân cô bé rung lên hysterically giữa tiếng gió rít gào khóc than gieo rắc nỗi sợ hãi tột cùng vào ngôi nhà gỗ cô độc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!