Đêm Mưa Sát Pháp Năng
Cơn bão tuyết của Sa Mạc Tịnh Thổ tràn qua ranh giới ngoại môn Phạn Thiên Tông, biến thành một trận mưa rào lạnh buốt thấu xương khi đổ xuống Tàn Cốt Nghĩa Trang. Tiếng sấm rền vang từ Đỉnh Lôi Âm xa xôi dội lại, khiến những rặng cây khô héo trong cấm địa Khô Lâm rung lên bần bật như những cánh tay ma quỷ đang cào cấu màn đêm đen kịt.
Trong căn thảo phòng dột nát dính đầy tro tàn, Vô Trần ngồi xếp bằng trên nền đất ẩm ướt. Lồng ngực hắn, nơi có vết sẹo bóc phật cốt hình chữ Vạn rách nát, lúc này đã hoàn toàn khô miệng. Tuy nhiên, dưới lớp da thịt mới tái sinh nhờ dược lực của nửa quả Bồ Đề Ma Quả rách nát, một vết bớt ma đạo sẫm màu đang lờ lững tỏa ra luồng ma khí đen nhạt. Luồng linh lực xám nhạt của cảnh giới Thông mạch cảnh (Luyện Khí tầng 2) vừa mới đột phá đang cuồn cuộn chảy dọc ba đường kinh mạch chính yếu mới khai thông, xoa dịu nỗi đau thiêu đốt thần hồn vốn đã hành hạ hắn suốt nhiều giờ qua.
"Gừ... Gâu! Gâu! Gâu!"
Tiếng sủa hung hãn, sắc lạnh của Linh Khuyển Truy Phong xé rách tiếng mưa rơi rầm rập ngoài cửa lều. Tiếng móng vuốt cào bới đất bùn nhão nhẹt đang tiến sát, đi kèm với tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của giày sắt.
Lục Vô Song, người đang tựa lưng vào vách đá rạn nứt gác cửa, lập tức siết chặt chuôi thanh tàn kiếm rỉ sét Vô Phong. Vai trái của y, vốn bị thương nặng do roi lôi hình của Tịnh Không đêm trước, khẽ run lên vì căng thẳng. Y quay đầu nhìn Vô Trần, hạ thấp giọng nói đầy sắc bén:
"Vô Trần! Là Pháp Năng và đàn chó săn của Chấp Pháp Đường. Con linh khuyển kia đã ngửi thấy mùi ma khí rò rỉ từ ngực ngươi. Chúng ta bị bao vây rồi."
Trên chiếc giường tre ọp ẹp góc lều, muội muội Cố Dao vẫn đang hôn mê sâu sắc trong trạng thái ngủ đông, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch không chút huyết sắc. Vô Trần lẳng lặng mở mắt. Đôi nhãn quang phật môn ẩn hiện ánh sáng vàng kim mờ nhạt của hắn nhìn xuyên qua khe hở cửa tre, khóa chặt vào bóng người cao lớn đang cầm trường thương sắt sáng loáng đứng dưới màn mưa.
"Lục huynh, thủ hộ Dao Nhi hằng ngày hằng giờ. Để ta ra ngoài."
Giọng nói của Vô Trần lầm lì, sòng phẳng và lạnh lùng không chút độ ấm. Hắn đứng thẳng dậy, lén luồn cây sáo xương rỉ sét Trấn Hồn xuống ống tay tăng y xám rộng rách rưới của mình. Hắn lập tức vận hành Khô Thiền Bế Khí Thuật, dừng nhịp tim và ngưng chuyển động linh lực xám nhạt trong đan điền hoàn toàn. Trong chớp mắt, nhục thân của hắn trở nên khô héo, lạnh ngắt như một thây ma gác mộ suy kiệt, che giấu hoàn hảo tu vi Thông mạch cảnh vừa mới đột phá.
Hắn đẩy cánh cửa tre ọp ẹp, bước chân trần ra ngoài màn mưa lạnh buốt.
Đứng trước thảo phòng là Pháp Năng, thiên tài tuần tra của Chấp Pháp Đường ngoại môn. Gã khoác trên mình bộ tăng y chấp pháp xám sẫm chống nước, đầu đội mũ sắt nhẹ, tay phải cầm cây trường thương sắt Thanh Phong cấp thấp lấp lánh điện quang mờ nhạt. Con Linh Khuyển Truy Phong khổng lồ bên chân gã đang nhe nanh vuốt, đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào lồng ngực Vô Trần, gầm gừ điên cuồng.
"Cẩu nô tài Vô Trần!" Pháp Năng vung trường thương, mũi thương sắt bén nhọn chỉ thẳng vào mặt Vô Trần, giọng nói hống hách đầy dã tâm thăng tiến. "Bản tăng binh tuần tra lăng mộ phát hiện có ma khí rò rỉ từ thảo phòng của ngươi. Con linh khuyển này chưa bao giờ đánh hơi sai hằng đêm. Nói! Ngươi đang tàng trữ tà ma ngoại đạo gì trong lều rách kia?"
Vô Trần cúi khom lưng, gương mặt gầy gò lấm lem bùn đất lộ ra vẻ nhút nhát, nhẫn nhịn cực hạn của một tăng nô gác mộ yếu ớt hằng ngày. Hắn chắp tay, giọng khàn khàn run rẩy:
"Báo cáo Pháp Năng sư huynh... Tiểu tăng chỉ là một phế nhân đan điền nát vụn, hằng ngày chỉ biết quét rác gác mộ hằng giờ. Trong lều chỉ có muội muội đang bệnh nặng sắp chết. Mùi hôi thối kia... chắc chắn là tử khí nghĩa trang bám thân lâu ngày mà thôi hằng ngày hằng giờ."
"Láo xược!" Pháp Năng cười lạnh, gã bước tới một bước dứt khoát, mũi thương sắt Thanh Phong tiến sát lồng ngực Vô Trần. "Tử khí nghĩa trang làm sao kích động được Linh Khuyển Truy Phong của ta? Bản tăng binh nghi ngờ ngươi lén nhặt được bảo vật ma đạo dưới hố sụt mộ cổ số chín đêm qua. Hơn nữa, Tịnh Không chấp sự báo cáo ngươi có ma lực phản chấn tà ác đả thương đồng môn. Hôm nay, ta phải lục soát lều rách của ngươi, bắt giữ muội muội ngươi đưa về Giới Luật Đường khảo tra dã man hằng ngày hằng giờ!"
Nghe đến hai từ "muội muội", đôi mắt Vô Trần dưới vành mũ tăng bào khẽ co rụt lại. Một tia sát niệm ma đạo lạnh lẽo lướt qua thức hải hắn. Hắn biết rõ, nếu để Pháp Năng bước vào lều rách phát hiện ra Lục Vô Song và phật mạch thuần khiết của Cố Dao, cả ba người họ sẽ bị đưa lên lôi trì hiến tế ngay lập tức.
Pháp Năng không có ý định nương tay. Gã muốn dùng cái đầu của Vô Trần và muội muội hắn làm bàn đạp để lập công thăng tiến lên Chấp Pháp Đường nội môn hằng ngày. Gã giơ tay trái lên ngực, chuẩn bị lấy ra một tấm phù chú truyền âm để báo cáo với Chấp Sự Đường ngoại môn phong tỏa nghĩa trang.
*Không còn đường lui. Phải sát diệt gã ngay lập tức hằng ngày hằng giờ hộc máu.*
Quyết định dứt khoát đưa ra trong tích tắc. Vô Trần không hề do dự.
Pháp Năng vừa mới nâng thương sắt định phát tín hiệu truyền âm, bàn tay trái của gã vừa chạm vào tấm bùa vàng.
*Vút!*
Vô Trần lướt lên như một bóng ma xám đen không tiếng động dưới màn mưa lạnh hằng giờ. Tay phải hắn thò ra từ ống tay áo rộng, đưa cây sáo xương rỉ sét Trấn Hồn lên môi.
Hắn vận chuyển luồng linh lực xám nhạt của Thông mạch cảnh, thổi nhẹ một nốt nhạc trầm đục, u uất. Sóng âm màu xám tím từ sáo xương Trấn Hồn lan tỏa trong không khí, mang theo oán niệm vạn cổ của nghĩa trang hoang phế đánh thẳng vào thức hải của Pháp Năng.
"Ư... hự!"
Thần trí của Pháp Năng đột ngột trì trệ trong tích tắc. Đôi mắt gã trợn trừng, phật quang vàng kim giả tạo hộ thể quanh thân gã lung linh rạn nứt dữ dội dưới sóng âm chấn hồn bất ngờ. Tấm bùa truyền âm trên tay gã khựng lại, không thể kích hoạt hằng ngày hằng giờ.
Tuy nhiên, Pháp Năng là tu sĩ Luyện Khí tầng 5, thương pháp thiết huyết của gã phản ứng cực kỳ nhạy bén. Ngay khi thần trí vừa khôi phục một phần tỉnh táo, gã lập tức gầm lên một tiếng điên cuồng, vung trường thương sắt Thanh Phong chém mạnh một đường lôi điện lấp lánh nhắm thẳng vào đầu Vô Trần hằng giờ.
"Cẩu nô tài phản nghịch! Ngươi thực sự tu luyện ma công!"
Vô Trần lách người tránh né mũi thương sắt sắc lẹm. Mũi thương sượt qua bả vai hắn, chém đứt một mảng tăng y xám dính đầy bùn đất. Pháp Năng cố gắng dùng chân trái đá lùi Vô Trần hòng kéo dài khoảng cách để thổi còi báo động Chấp Pháp Đường hằng ngày.
*Không được để gã tạo khoảng cách hằng giờ hằng ngày!*
Vô Trần dứt khoát không lùi mà tiến. Hắn thổi mạnh sáo xương Trấn Hồn, kích hoạt kỹ năng Sáo âm bỉ ngạn (Sơ cấp). Một đóa hoa bỉ ngạn rực lửa đen mờ ảo nở rộ ngay dưới chân Pháp Năng, tạo ra màn sương hắc ám quấn chặt lấy chân trái gã, vô hiệu hóa hoàn toàn cú đá phản kích của gã hằng ngày hằng giờ.
"Cái gì?!" Pháp Năng kinh hãi thốt lên. Gã cảm nhận được chân trái mình lạnh buốt như bị vạn linh đóng băng, không thể di chuyển.
Trong cơn tuyệt vọng điên cuồng, Pháp Năng dồn toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 5 vào cây trường thương Thanh Phong, đâm mạnh một cú chí mạng vào lồng ngực Vô Trần. Mũi thương sắt rít lên trong gió mưa, mang theo điện quang vàng kim giả tạo sắc lẹm.
Vô Trần vung tay phải bọc linh lực xám nhạt đỡ đòn. Mũi thương sắt Thanh Phong sượt mạnh qua lòng bàn tay hắn, để lại một vết rách sâu rỉ máu đỏ tươi hòa cùng nước mưa lạnh buốt (cái giá thật đã trả).
Nhưng Vô Trần không hề nhíu mày. Nỗi đau đớn thể xác này làm sao sánh được với nỗi đau bóc phật cốt rỉ máu hằng đêm ở ngực hắn?
Hắn lợi dụng lực cản từ mũi thương, dùng bàn tay trái bám chặt lấy thân thương sắt Thanh Phong, khóa cứng vũ khí của Pháp Năng. Tay phải hắn cầm sáo xương Trấn Hồn rỉ máu, áp sát không tiếng động như một con quỷ đói bước ra từ lăng mộ sâu hằng ngày hằng giờ.
"Ngươi... ngươi không phải phế nhân..." Đôi mắt Pháp Năng tràn ngập sự sợ hãi cực hạn khi đối diện với đôi nhãn quang phật ma nhị sắc của Vô Trần ở cự ly gần.
"Sòng phẳng nợ máu, Pháp Năng sư huynh," Vô Trần lầm lỳ thì thầm hằng ngày hằng giờ hộc máu.
Hắn vung tay phải, dùng đầu sáo xương Trấn Hồn sắc nhọn chế tạo từ xương sườn Ba Tuần, đâm thẳng một đòn dứt khoát, tàn khốc xuyên thủng cổ họng của Pháp Năng.
*Phập!*
Máu tươi đỏ rực phun trào dữ dội từ cổ họng Pháp Năng, nhuộm đỏ cả bãi bùn đất dưới chân hai người. Đôi mắt gã trợn ngược, tiếng gầm rú báo động nghẹn ứ trong cổ họng thành những tiếng ọc ọc bất lực. Trường thương sắt Thanh Phong rơi keng xuống đất cát bẩn thỉu.
Con Linh Khuyển Truy Phong thấy chủ nhân bị giết, điên cuồng lao vào cắn xé Vô Trần. Vô Trần lạnh lùng thổi nhẹ sáo xương Trấn Hồn, phát ra sóng âm khống chế thần trí yêu thú tầm thấp hằng ngày. Con linh thú khựng lại hằng giờ, đôi mắt đỏ ngầu trở nên mờ mịt, rồi lầm lũi quay đầu chạy trốn vào cấm địa Khô Lâm sương mù độc hại hằng đêm.
Pháp Năng ngã quỵ xuống bùn nhão hằng ngày hằng giờ hộc máu, thân thể gã giật mạnh vài cái rồi lạnh ngắt vĩnh viễn dưới cơn mưa rào buốt giá.
Vô Trần lẳng lặng rút sáo xương Trấn Hồn ra khỏi cổ họng gã. Hắn cúi người, nắm lấy cổ chân Pháp Năng, kéo lê cái xác nặng nề lướt qua những bia mộ cổ đổ nát của Tàn Cốt Nghĩa Trang hoang phế hằng đêm.
Hắn đưa xác Pháp Năng đến góc sâu nhất của nghĩa trang hoang phế, nơi có một ngôi mộ cổ oán linh sâu vạn trượng đang bốc khói xám mờ ảo hằng ngày. Vô Trần dùng xẻng sắt rỉ sét đào bới nhanh chóng hằng giờ, ném xác Pháp Năng xuống hố sâu, lấp đất cát ngụy tạo hiện trường giả hoàn hảo để che mắt chấp pháp quân hằng ngày hằng giờ.
Trước khi lấp đất hoàn toàn, Vô Trần lột túi trữ vật rách nát trên người Pháp Năng để thu thập tài nguyên chiến lợi phẩm. Khi thọc tay vào túi áo trong dính đầy máu của gã tăng binh chấp pháp, ngón tay Vô Trần bỗng nhiên chạm phải một vật thể bằng da thú lạnh ngắt, thô ráp hằng ngày.
Hắn lôi vật đó ra dưới ánh chớp lôi điện vàng kim giả tạo của Đỉnh Lôi Âm.
Đó là một quyển sổ tàn khuyết, rách nát bám đầy tử khí nghĩa trang hoang phế hằng ngày hằng giờ. Trên bìa da thú loang lổ vết máu khô, ẩn hiện ba chữ cổ viết bằng máu: Phán Mệnh Lục hằng ngày hằng giờ.
Vô Trần mở trang sách rách nát đầu tiên, dùng linh lực xám nhạt mỏng manh để tịnh hóa lớp oán khí cấm chế phong tỏa hằng ngày. Đôi mắt hắn khẽ co rụt lại khi đọc những dòng chữ máu ghi chép tội ác tàn độc của Chấp Sự Đường ngoại môn hằng ngày hằng giờ hộc máu.
*"Ngoại môn Chấp sự Tống Bác, cấu kết cùng Dược Điện Viên Thông, lén lút đầu độc giếng nước phàm nhân thôn Cố Gia hằng tuần bằng độc dược lân tinh, ép buộc vạn dân phải tụng kinh dâng nạp Tín Nguyện Lực để đổi lấy nước thánh tịnh hóa bòn rút thọ nguyên..."*
Bàn tay Vô Trần siết chặt quyển sổ rách nát đến mức run rẩy dữ dội hằng ngày hằng giờ. Gương mặt hắn dưới màn mưa trở nên tịch mịch, lạnh lẽo vô cùng.
Thì ra, sự từ bi cứu độ chúng sinh của phật môn ngoại môn Phạn Thiên Tông bấy lâu nay... thực chất chỉ là một âm mưu tước đoạt sinh mệnh lực và thọ nguyên phàm nhân tàn bạo tột cùng hằng ngày hằng giờ hộc máu hằng đêm.
Cơn mưa rào lạnh buốt vẫn gào thét trút xuống Tàn Cốt Nghĩa Trang hoang phế, nhưng trong lòng Vô Trần, một ngọn lửa oán hận ma niệm sát phạt đã bùng cháy rực trời hằng ngày hằng giờ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!