Bồ Đề Ma Quả Và Sự Dung Hợp
Tiếng gầm rú hỗn loạn của đám đông tán tu và tăng nô vang dội khắp hang đá Chợ đen Lâm Tự, hòa cùng tiếng sấm sét lôi điện lách tách phát ra từ thanh roi da ngựa của Giám sát quan Triệu Khôi. Bão cát từ Sa Mạc Tịnh Thổ bên ngoài lùa vào qua cửa hang đổ nát, cuốn theo những làn cát vàng mù mịt làm mờ đi tầm nhìn của vạn người.
Mười bước. Chín bước. Tám bước.
Triệu Khôi vung roi da ngựa, gạt phăng một quầy đá chứa đầy những cọng cỏ tịnh hóa héo úa ngay sát chân Vô Trần. Đôi mắt một mí gian xảo của gã quét qua chiếc mũ choàng vải thô xám đang trùm kín khuôn mặt lầm lì của hắn. Luồng uy áp của tu vi Luyện Khí tầng 7 từ người Triệu Khôi tỏa ra như một tảng đá nặng nề đè nặng lên không gian chật hẹp.
"Kẻ che mặt kia, lột mũ choàng ra!" Triệu Khôi hét lớn, thanh âm hống hách đầy vẻ cưỡng đoạt.
Bàn tay Vô Trần dưới ống tay áo rộng siết chặt lấy sáo xương Trấn Hồn. Đan điền rách nát của hắn khẽ run rẩy. Hắn biết, nếu lúc này lộ ra tu vi Khởi khí cảnh mới đột phá hoặc để gã phát hiện ra ma cốt thái cổ rò rỉ ma khí ở lồng ngực, cả hắn và muội muội Cố Dao đang ngủ đông ở thảo phòng nghĩa trang đều sẽ bị lột da phân thây ngay lập tức.
*Nhẫn. Phải tìm cơ hội thoát thân.* Vô Trần âm thầm tính toán.
Ngay khi Triệu Khôi vung tay định giật phắt chiếc mũ choàng của Vô Trần, một tên tán tu phế mạch ở quầy hàng bên cạnh bất ngờ hoảng loạn, vứt bỏ toàn bộ linh thạch rác rồi lao đầu chạy trốn về phía lối ra.
"Bắt lấy gã! Kẻ nào bỏ trốn mạt sát tại chỗ!" Triệu Khôi giận dữ quay đầu, thét lớn ra lệnh cho ba tên tăng binh chấp pháp tuần phòng đuổi theo.
Chính trong một tích tắc lơ là phòng bị cự ly gần ấy của Triệu Khôi, Vô Trần dứt khoát hành động. Hắn rạch nhẹ đầu ngón tay trỏ phải đang bị lở loét nhẹ do điện giật từ lần bẻ khóa trước, vận chuyển luồng linh lực xám nhạt mỏng manh kết hợp kỹ năng Bẻ khóa cấm chế bằng tơ máu. Sợi tơ máu đỏ sẫm mỏng như tơ tằm lướt nhanh như chớp, luồn thẳng vào lõi trận nhãn của một cấm chế bẫy rập chứa oán linh hoang dã gần đó.
*Ầm đoàng!*
Cấm chế bị tơ máu nhuốm ma khí kích nổ, giải phóng một đàn oán linh thú gào rú điên cuồng lao thẳng vào đội hình tăng binh chấp pháp. Hang đá chợ đen lập tức rơi vào cảnh hỗn loạn tột độ. Khói độc lân tinh và cát bụi bùng lên che khuất hoàn toàn tầm nhìn hằng giờ.
Lợi dụng bão cát sa mạc và sự hỗn loạn của đám đông gào khóc, Vô Trần vận hành Khô Thiền Bế Khí Thuật ẩn giấu hoàn toàn hơi thở nhịp tim, lách người nhanh như một bóng ma xám đen qua kẽ hở trận pháp Vạn Phật Trấn Ma Trận mà hắn đã bẻ khóa lúc trước, trốn thoát khỏi Chợ đen Lâm Tự thành công dứt khoát.
***
Thoát khỏi sự lùng sục của Triệu Khôi, Vô Trần không lập tức trở về nghĩa trang gác mộ hoang phế. Hắn biết vết sẹo bóc phật cốt rỉ máu hằng ngày ở ngực hắn đang rách miệng dữ dội, ma khí đen tím rò rỉ ra ngoài bắt đầu cắn trả nhục thân phế thải. Nếu không tìm được linh dược tịnh hóa điều hòa nhị khí, hắn sẽ bạo thể mà chết trước khi kịp cứu muội muội.
Hắn mạo hiểm đi vòng qua Sa Mạc Tịnh Thổ, lẻn vào Linh Dược Phố Ngoại Môn – khu vườn thuốc cấp thấp của tông môn Phạn Thiên Tông. Nơi đây nồng nặc mùi thảo dược thơm dịu nhẹ, nhưng cũng đầy rẫy những cấm chế phật môn giám sát hằng giờ hằng ngày.
Khi Vô Trần đang lẩn trốn dưới bóng một tán cây cổ thụ, lồng ngực hắn bỗng nhiên đau nhói tột cùng. Hắn khuỵu gối xuống đất cát lạnh buốt, hộc ra một ngụm máu đen nhạt bốc mùi tử khí. Vết sẹo ngực phát ra ánh đỏ mờ nhạt dữ dội, ma khí bạo liệt bắt đầu ăn mòn da thịt phế mạch của hắn.
"Ai đó?"
Một giọng nói thanh tú, dịu dàng vang lên từ phía sau hàng rào thảo dược.
Vô Trần giật mình, định rút sáo xương Trấn Hồn phản kích tự vệ, nhưng nhục thân kiệt sức khiến hắn ngã quỵ xuống đất cát bẩn thỉu hằng ngày hằng giờ.
Từ trong làn sương thảo dược mát lạnh, một nữ tử mặc y phục dược sư màu xanh nhạt bước ra. Đó là Thẩm Y Lạc. Nàng mang vẻ đẹp thanh tú dịu dàng, ngửi thấy mùi thảo dược thoang thoảng quanh thân, tay cầm hộp châm cứu bằng ngọc bích. Khi nhìn thấy Vô Trần đang nằm rỉ máu đen nhạt trên đất cát, đôi mắt sáng lấp lánh sự từ tâm của nàng khẽ co rụt lại.
"Ngươi... ngươi là tăng nô gác mộ của nghĩa trang hoang phế?" Thẩm Y Lạc tiến lại gần, cúi người quan sát vết sẹo rách nát trước ngực hắn.
Nàng lướt ngón tay thon dài chạm nhẹ vào vết sẹo chữ Vạn rỉ máu đen. Một luồng phật lực tịnh hóa dịu nhẹ từ ngón tay nàng truyền vào, nhưng lập tức bị ma khí đen sẫm từ ma cốt thái cổ phản chấn nhẹ hằng giờ.
"Phật ma đồng thể?!" Thẩm Y Lạc thốt lên đầy kinh hãi, vội vàng rụt tay lại. Đôi mắt nàng nhìn Vô Trần đầy vẻ phức tạp: "Kinh mạch phế thải của ngươi sắp nổ tung vì ma tính cuồng bạo và phật lực giả tạo xung đột dữ dội hằng ngày hằng giờ. Ngươi chính là đệ tử bị Tịnh Hải bóc tách phật cốt ba ngày trước?"
Vô Trần l lầm lỳ gật đầu, giọng nói khàn khàn sòng phẳng: "Cứu ta... hoặc tố cáo ta để lấy công đức điểm."
Thẩm Y Lạc nhìn khuôn mặt gầy gò đầy ý chí sắt đá của thiếu niên, lòng trắc ẩn dũng cảm trỗi dậy trong lòng nàng. Nàng căm ghét sự tàn bạo, giả dối của tông môn khi chứng kiến phàm nhân và tăng nô bị ngược đãi hằng ngày hằng giờ. Nàng cắn môi dứt khoát:
"Ta là dược sư phàm trần, chỉ biết cứu người không phân biệt chính tà. Nhục thân của ngươi đã suy kiệt tận gốc, đan điền rách nát không giữ được linh lực phật môn chính thống hằng ngày. Chỉ có một thứ có thể cứu mạng ngươi lúc này..."
Nàng đứng thẳng dậy, nhìn quanh đề phòng rồi lén lút lách người vào sâu trong mật thất vườn thuốc. Một lát sau, nàng quay lại, tay cầm một quả bồ đề bị hoại tử do ma khí ăn mòn, rò rỉ hai luồng năng lượng vàng-đen xung đột dữ dội hằng giờ.
"Đây là Bồ Đề Ma Quả rách nát," Thẩm Y Lạc lén đưa quả cấm kỵ vào tay Vô Trần, giọng nói run rẩy lo lắng: "Ta nhặt được nó bị vỡ rơi vãi ở rìa Động Bồ Đề Khô trong cấm địa Khô Lâm. Nó chứa ma tính bạo liệt cực mạnh của vực sâu và phật lực tịnh hóa cực nóng cực lạnh. Đối với người thường, đây là độc dược chí tử, nhưng đối với thể chất phật ma đồng thể của ngươi, nó là cơ duyên bảo mạng duy nhất để điều hòa nhị khí."
Nàng nắm chặt tay Vô Trần, cảnh báo nghiêm túc hằng ngày: "Hấp thụ nó đau đớn như bị vạn ma xé xác, thiêu đốt thần hồn cực hạn hằng giờ. Nếu đạo tâm không vững thăng bằng tuyệt đối ở giữa, ngươi sẽ hóa ma khát máu và nổ tung kinh mạch chết thảm. Hãy trở về thảo phòng nghĩa trang bế quan ngay lập tức!"
Vô Trần đón lấy quả bồ đề rách nát chín đỏ mờ ảo, cảm nhận được luồng năng lượng cực nóng cực lạnh thấm thấu qua lòng bàn tay. Hắn nhìn Thẩm Y Lạc bằng ánh mắt sòng phẳng, ghi khắc ân tình cứu mạng này hằng ngày hằng giờ:
"Ân tình này, Vô Trần ghi nhớ. Sau này sẽ báo đáp sòng phẳng hằng ngày."
Hắn khoác chặt áo choàng xám bẩn thỉu, lẩn trốn bóng tối lướt nhanh rời khỏi Linh Dược Phố Ngoại Môn hằng ngày hằng giờ.
***
Vô Trần trở về Thảo phòng nghĩa trang rách nát khi đêm đen đã bao phủ toàn bộ Tàn Cốt Nghĩa Trang hoang phế. Gió tuyết gào thét bên ngoài vách đất rạn nứt hằng giờ hằng ngày.
Lục Vô Song đang ngồi tựa lưng vào vách đá rạn nứt bảo vệ Cố Dao, thấy Vô Trần l lầm lì bước vào với vết thương ngực rỉ máu đen nhạt nhẹ, y thở phào nhẹ nhõm hằng ngày:
"Vô Trần! Ngươi về rồi... Chợ đen Lâm Tự bị Triệu Khôi càn quét dữ dội hằng giờ. Ngươi có nhặt được tiên thảo tịnh hóa không?"
"Không có Thanh Tâm Thảo," Vô Trần l lầm lì đáp, giọng nói sòng phẳng không chút độ ấm. Hắn lôi từ trong ngực áo ra nửa quả Bồ Đề Ma Quả rách nát rò rỉ nhị khí vàng-đen: "Nhưng ta có thứ này. Ta phải bế quan dung hợp ngay lập tức để đột phá tu vi. Lục huynh, canh gác bên ngoài thảo phòng cho ta hằng ngày hằng giờ."
Lục Vô Song nhìn quả bồ đề rách nát tỏa ra ma khí đen tím cuồn cuộn, đôi mắt sắc như kiếm khẽ co rụt lại đầy kinh ngạc: "Đây là quả cấm kỵ của cấm địa Khô Lâm! Ngươi điên rồi sao? Nhục thân phế mạch của ngươi làm sao chịu đựng nổi ma tính bạo liệt này hằng giờ hằng ngày hộc máu?"
"Không đột phá, cả ba chúng ta đều sẽ chết dưới gậy tăng binh của Tống Bác ngày mai," Vô Trần l lầm lì đáp, ánh mắt dứt khoát quyết đoán hằng ngày.
Hắn tiến đến bên chiếc giường tre ọp ẹp, nhìn muội muội Cố Dao đang ngủ đông hôn mê sâu sắc hằng ngày hằng giờ, sắc mặt trắng bệch nứt nẻ. Hắn đắp chặt lại tấm chăn mỏng rách nát cho nàng, rồi ngồi xếp bằng tròn trịa giữa nền đất thảo phòng dột nát dính đầy tro tàn hằng ngày hằng giờ.
*Bắt đầu thôi.*
Vô Trần đưa nửa quả Bồ Đề Ma Quả rách nát lên miệng, dứt khoát nuốt xuống nhục thân phế thải hằng ngày hằng giờ.
*Uỳnh!*
Ngay khi quả cấm kỵ vừa trôi xuống cổ họng, một luồng năng lượng cực nóng cực lạnh khổng lồ bùng phát như núi lửa phun trào dữ dội trong đan điền rách nát của Vô Trần hằng giờ hằng ngày.
Linh khí vàng kim phật môn bùng lên phản kháng dữ dội ma khí đen sẫm rực cháy của ma cốt thái cổ ngực Vô Trần hằng ngày. Hai luồng tiên ma nhị khí va chạm trực tiếp cực hạn dồn vào tử lộ kinh mạch phế thải.
"Hự..."
Vô Trần đau đớn hộc ra một ngụm máu đen nhạt bẩn thỉu hằng giờ. Toàn thân hắn đỏ rực như sắt nung dưới suối máu, da dẻ lồng ngực xuất hiện các vết nứt ma đạo sẫm màu rách miệng rỉ máu đen nhạt dữ dội. Kinh mạch phế thải rạn nứt dữ dội rỉ máu đen nhạt hằng giờ hằng ngày.
*Đau! Đau đớn thiêu đốt thần hồn cực hạn như bị vạn ma xé xác!*
Vô Trần cố gắng vận hành Phạn Âm Tịnh Hóa thuần túy để áp chế luồng ma khí cuồng bạo rò rỉ từ ngực hằng ngày hằng giờ. Nhưng phật lực giả tạo vừa chạm vào ma khí thái cổ lập tức bị phản phệ dữ dội, khiến hắn hộc máu đen thảm khốc, thần trí chao đảo cận kề cái chết tinh thần hằng ngày.
*Không thể dùng phật pháp để áp chế ma tính! Cũng không thể dùng ma lực để nuốt chửng phật tính!* Vô Trần ngộ ra quy luật nhân quả trong đau đớn tột cùng hằng ngày hằng giờ.
*Phải giữ thăng bằng đạo tâm tuyệt đối ở giữa để dung hợp tiên ma nhị khí hằng ngày hằng giờ!*
Hắn lập tức dừng Phạn Âm Tịnh Hóa, vận chuyển Bồ Đề Ma Thể Quyết hằng ngày. Hắn dẫn dắt luồng linh lực phật môn vàng nhạt và ma khí hắc ám đen sẫm xoay quanh đan điền rách nát của mình, tạo thành một vòng xoáy phật ma vàng-đen quay cuồng ổn định quanh ngực hằng ngày hằng giờ.
Ma tính cuồng bạo bị phật tính từ bi xoa dịu, phật lực giả tạo bị ma lực tịnh hóa thành luồng linh lực xám nhạt huyền bí hằng ngày hằng giờ hộc máu.
Kinh mạch phế thải rạn nứt của hắn dưới dược lực khổng lồ của Bồ Đề Ma Quả bắt đầu tái sinh, khai thông hoàn toàn 3 đường kinh mạch phế thải chính yếu hằng ngày hằng giờ.
*Rắc rắc...*
Tiếng xương cốt ma đạo va chạm lách tách vang lên giòn giã khắp cơ thể Vô Trần hằng ngày. Vết sẹo trước ngực chữ Vạn khô ráo rỉ ma khí mỏng nhẹ hoàn toàn, nhục thân phế thải chuyển biến sang hồng hào nhẹ khỏe mạnh hằng ngày hằng giờ.
*Oành!*
Một luồng linh lực xám nhạt khổng lồ bùng phát từ cơ thể Vô Trần, chấn động đất cát thảo phòng dột nát hằng ngày hằng giờ.
Hắn mở bừng đôi mắt thâm trầm sâu sắc, nhãn quang phật môn ẩn hiện ánh sáng vàng kim mờ nhạt hằng ngày. Thần thức lực ngưng tụ thành luồng khí mờ nhạt trong thức hải, có khả năng cảm ứng tiếng động rõ nét trong phạm vi mười trượng hằng ngày hằng giờ.
Thành công đột phá tu vi lên Thông mạch cảnh (Luyện Khí tầng 2) viên mãn ngoại môn hằng ngày hằng giờ!
Nhưng ngay khi Vô Trần vừa thở phào nhẹ nhõm thu hồi linh lực xám nhạt vào đan điền, tai hắn bỗng nhiên giật mạnh hằng ngày hằng giờ. Nhờ thính giác phàm phu nhạy bén mới khôi phục một phần, hắn nghe thấy tiếng động kỳ lạ từ khoảng cách xa hằng ngày.
*Gừ... Gâu! Gâu! Gâu!*
Tiếng sủa dữ dội, hung hãn của một con linh thú săn mồi vang vọng xé rách màn đêm bão tuyết hoang vu ranh giới nghĩa trang hoang phế hằng đêm hằng giờ hộc máu.
Đó là tiếng sủa của Linh Khuyển Truy Phong. Pháp Năng đang dẫn đầu đội tăng binh tuần tra lăng mộ tiến thẳng về phía thảo phòng nghĩa trang hằng ngày hằng giờ!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!