Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Đột Nhập Chợ Đen Lâm Tự

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng khánh đồng báo động từ Thiện Đường Ngoại Môn vẫn réo rắt liên hồi, xé rách bầu không khí lạnh buốt của núi rừng ngoại vi Phạn Thiên Tông. Tuyết rơi mỗi lúc một dày, những bông tuyết trắng xóa cuộn theo gió rít gào, nhanh chóng lấp đầy những dấu chân sâu hoắm trên nền đất cát. Vô Trần cắm đầu chạy, một tay ôm chặt xô cơm cháy ấm nóng cùng gói dược liệu tịnh hóa thô sơ trước ngực, tay kia giữ chặt ống tay áo tăng y xám rách nát để che giấu cây sáo xương Trấn Hồn.


Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội. Vết sẹo chữ Vạn rách nát – dấu vết rỉ máu đen nhạt của thảm cảnh bóc tách phật cốt ba ngày trước – nay lại nhói lên đau đớn sau cú đấm Thiết Sa Chưởng của Vương Hổ. Dù ma cốt thái cổ đã tự động kích hoạt lực lượng phản chấn bẻ gãy nát tay chân gã ác bá kia, nhưng dư chấn lực lượng dội ngược vẫn khiến kinh mạch phế thải của Vô Trần như muốn nứt vỡ. Hắn phải liên tục vận hành Phạn Âm Tịnh Hóa, điều hòa nhịp thở để ép luồng khí tức xám nhạt mỏng manh chạy dọc cơ thể, xoa dịu cơn đau nhức nhối.


Khi bóng dáng tàn tạ của Tàn Cốt Nghĩa Trang hiện ra trong màn sương tuyết, Vô Trần mới khẽ thở phào. Hắn lướt nhanh qua những bia mộ cổ đổ nát, đẩy cửa bước vào căn thảo phòng dột nát dính đầy tro tàn.


"Vô Trần! Ngươi về rồi..." Lục Vô Song đang ngồi tựa lưng vào vách đá rạn nứt, thấy hắn bước vào liền thở phào nhẹ nhõm. Bả vai trái của y vẫn sưng tấy tím bầm, rỉ ra một ít máu đen do roi lôi hình của Tịnh Không đêm trước. Y nhìn xô cơm cháy và gói thuốc trên tay Vô Trần, đôi mắt sắc như kiếm khẽ co rụt lại: "Ngươi... thực sự cướp được từ tay Viên Hải?"


"Là đòi lại phần của chúng ta," Vô Trần lầm lì đáp, giọng nói sòng phẳng không chút độ ấm. Hắn đặt xô cơm xuống đất, nhanh chóng tiến đến bên chiếc giường tre ọp ẹp.


Muội muội Cố Dao đang nằm co quắp dưới tấm chăn mỏng rách nát. Sắc mặt cô bé trắng bệch như tờ giấy, đôi môi khô khốc nứt nẻ, hơi thở nóng hổi nhưng đứt quãng. Ấn đường của nàng, đóa sen vàng mờ ảo đại diện cho phật mạch thuần khiết bị phong ấn, đang run rẩy dữ dội dưới làn sương lạnh. Cơn sốt cao do phật mạch bị tàn phá và bòn rút linh lực hằng ngày hằng giờ đang thiêu đốt sinh mệnh lực yếu ớt của nàng.


"Dao Nhi, nghe anh hai, uống chút nước ấm," Vô Trần đỡ nhẹ đầu muội muội lên, lén lút dẫn dắt một tia linh lực vàng nhạt mỏng manh từ đan điền rách nát, tịnh hóa cặn bã trong gói thuốc thô sơ rồi hòa vào bát nước ấm, đút từng thìa nhỏ vào khuôn mặt gầy gò của nàng.


Cố Dao khẽ rên rỉ, nuốt khan từng ngụm nước thuốc. Dược lực dịu nhẹ giúp đóa sen vàng trên trán nàng bớt run rẩy, sắc mặt hồng hào trở lại một chút, nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền, tiếp tục chìm vào giấc ngủ đông sâu sắc để tự bảo vệ nhục thân.


"Cơm cháy thiện đường và dược liệu rác này chỉ giúp con bé cầm cự được nhiều nhất là hai ngày," Lục Vô Song trầm giọng nói, ngón tay siết chặt chuôi tàn kiếm Vô Phong rỉ sét. "Phật mạch của Dao Nhi bị tổn thương tận gốc. Nếu không có tiên thảo tịnh hóa cấp cao như Bồ Đề Ma Quả hay chí ít là Thanh Tâm Thảo tịnh hóa tử khí nghĩa trang bám thân, con bé sẽ hoàn toàn hóa đá kinh mạch."


"Ta biết," Vô Trần đứng thẳng dậy, đôi mắt thâm trầm lướt qua bệ thờ rách nát trong thảo phòng. "Ngoại môn Phạn Thiên Tông đã khóa chặt kho dược liệu. Tống Bác cũng sắp dẫn tăng binh Chấp Sự Đường tới đây vây quét chúng ta vì vụ việc ở Thiện Đường. Ta phải tìm dược liệu tịnh hóa trước khi bọn chúng phong tỏa nghĩa trang."


"Ngươi muốn tìm dược liệu cấp cao ở đâu? Tán tu ngoại vi làm gì có thứ đó?" Lục Vô Song nhíu mày.


"Có một nơi có," một giọng nói cợt nhả, tinh quái đột ngột vang lên từ góc tối của thảo phòng.


Tư Đồ Không bước ra từ bóng tối của hầm mộ thông với căn lều. Kẻ tặc đạo bị phế đan điền này khoác chiếc tăng y xám vá víu khéo léo, ngón tay thon dài bất thường khẽ gõ lên một sợi chỉ tơ máu vạn năng giấu giữa các khe móng tay. Gã nhìn Vô Trần bằng đôi mắt láo liên đầy vẻ xảo quyệt:


"Chợ đen Lâm Tự. Nằm sâu trong hang đá hoang phế phía sau Sa Mạc Tịnh Thổ. Nơi đó là thiên đường của những kẻ phản đồ, tán tu phế mạch và cả những chấp sự tham lam lén lút tuồn đồ nội môn ra bán hằng đêm. Ở đó, thứ gì cũng có, kể cả tiên thảo tịnh tủy."


Lục Vô Song biến sắc: "Chợ đen Lâm Tự? Nơi đó cấm chế phật môn canh giữ vô cùng nghiêm ngặt, lại có trận pháp Vạn Phật Trấn Ma Trận bao quanh lăng mộ giám sát hằng giờ. Một kẻ không có đan điền như Vô Trần làm sao đột nhập qua cổng trận mà không kích hoạt báo động?"


Tư Đồ Không cười hắc hắc, đưa ngón tay thon dài lên, lướt nhẹ một sợi tơ máu mỏng manh lấp lánh linh lực xám đỏ trước mặt Vô Trần:


"Thế nên gã tặc đạo bị phế như ta mới có đất dụng võ. Trận pháp phật môn ngoại môn luôn có kẽ hở năng lượng ở chân trận do địa mạch giao thoa hằng ngày. Chỉ cần ngươi biết cách dẫn dắt linh lực biến giọt máu bản thân thành một sợi tơ siêu mỏng, luồn lách vào các kẽ hở cấm chế để tạm thời vô hiệu hóa dòng chảy trận nhãn... ngươi có thể lướt qua dễ dàng."


Tư Đồ Không nhìn thẳng vào mắt Vô Trần, nụ cười thu lại, trở nên sòng phẳng thực tế: "Ta có thể dạy ngươi kỹ năng 'Bẻ khóa cấm chế bằng tơ máu'. Đổi lại, ngươi phải trả cho ta mười viên Linh thạch rác hạ phẩm tàn khuyết mà ngươi tích lũy được từ việc dọn dẹp tử thi nghĩa trang. Giao dịch sòng phẳng, thế nào?"


Vô Trần không hề do dự. Hắn lôi từ dưới bệ thờ rách nát ra một chiếc túi vải thô bẩn thỉu dính đầy tử khí nghĩa trang, đổ ra mười mảnh linh thạch vỡ vụn chứa nhiều tạp chất đặt lên bàn tre.


"Dạy ta," Vô Trần lầm lì nói.


Tư Đồ Không sáng mắt, nhanh chóng thu lấy số linh thạch rác, rồi kéo Vô Trần ra góc lều rách. Gã rạch nhẹ đầu ngón tay trỏ của mình, để lộ ra một giọt máu tươi rực đỏ nhạt:


"Nhìn kỹ đây. Không được dùng linh lực phật môn chính thống quá mạnh, trận pháp sẽ lập tức nhận diện bài xích. Hãy dùng luồng khí tức xám nhạt mỏng manh mà ngươi vừa dùng để trị thương cho Lục Vô Song. Ép giọt máu ra, dùng thần thức kéo dãn nó thành một sợi tơ mỏng hơn sợi tóc, luồn vào khe hở cấm chế hằng giờ hằng ngày..."


Vô Trần tập trung tinh thần lực cực hạn vào đầu ngón tay trỏ phải. Hắn châm nhẹ ngón tay bằng một mảnh gốm vỡ, một giọt máu đen nhạt rỉ ra – hệ quả của ma cốt thái cổ ngực rò rỉ tử khí. Hắn hít sâu một hơi, vận chuyển tia linh lực vàng nhạt mỏng manh của Khởi khí cảnh giao thoa với ma khí đen tím mờ nhạt từ vết sẹo ngực, tạo thành luồng linh lực xám nhạt huyền bí.


*Vù...*


Giọt máu đen nhạt bắt đầu kéo dãn ra, biến thành một sợi chỉ tơ đỏ sẫm lơ lửng giữa không trung.


"Tốt! Bây giờ hãy luồn nó vào bia mộ cổ cấm chế rác ngoài cửa kia để thử nghiệm," Tư Đồ Không chỉ tay ra ngoài.


Vô Trần dẫn dắt sợi tơ máu tiến về phía bia mộ cổ dán bùa chú phong ấn oán linh cấp thấp. Nhưng do thần thức chưa quen điều khiển cự ly nhỏ, luồng linh lực vàng nhạt bỗng bùng lên quá mạnh.


*Xèo xèo! Đoàng!*


Bùa chú trên bia mộ lập tức phát ra một tia lôi điện vàng kim giả tạo đánh thẳng vào đầu ngón tay Vô Trần, suýt chút nữa làm lộ hơi thở ra ngoài nghĩa trang. Sợi tơ máu đứt đoạn, đầu ngón tay hắn tê buốt, rỉ máu tươi đỏ sẫm đau đớn.


"Ngu ngốc! Ta đã bảo phải giữ thăng bằng tuyệt đối!" Tư Đồ Không mắng khẽ. "Phật lực giả tạo của tông môn cực kỳ nhạy cảm với ma tính bạo liệt. Ngươi phải dùng từ bi phật tính để xoa dịu, dùng ma lực để luồn lách âm thầm hằng ngày."


Vô Trần không nói một lời, gương mặt trầm tĩnh chịu đựng đau đớn thể xác cực hạn. Hắn nhắm nghiền hai mắt, nhớ lại cảm giác thăng bằng đạo tâm khi gõ chuông tịnh hồn hằng ngày hằng giờ. Hắn rạch tiếp ngón tay, ngưng tụ sợi tơ máu thứ hai. Lần này, sợi tơ máu mỏng manh lướt nhẹ nhàng, uyển chuyển luồn lách xuyên qua các đường vân năng lượng vàng kim của bùa chú phong ấn, tạm thời vô hiệu hóa dòng chảy năng lượng trận nhãn mà không hề kích hoạt bất kỳ tia sét cảnh báo nào.


"Thành công rồi!" Lục Vô Song khẽ thốt lên đầy kinh ngạc.


Tư Đồ Không cũng trợn tròn mắt nhìn Vô Trần giống như nhìn một quái vật: "Ngươi... chỉ cần hai lần thử đã ngộ ra quy luật? Thần thức lực của ngươi rốt cuộc nhạy bén đến mức nào?"


Vô Trần không giải thích. Hắn biết thần thức của mình nhạy bén là nhờ sáo xương Trấn Hồn liên tục mài mòn và tịnh hóa oán niệm hằng đêm dưới mộ sâu. Hắn quay sang nhìn Lục Vô Song:


"Lục huynh, trông chừng Dao Nhi. Ta đi Chợ đen Lâm Tự. Nếu Tống Bác dẫn quân tới trước khi ta về, hãy dùng Khô Thiền Bế Khí Thuật đưa Dao Nhi trốn dưới hầm ngầm."


"Cẩn thận. Chợ đen Lâm Tự tuy là nơi giao dịch ngầm, nhưng giám sát quan Triệu Khôi luôn lén lút dẫn tăng binh lùng sục để cưỡng đoạt tài sản," Lục Vô Song dặn dò.


Vô Trần gật đầu dứt khoát. Hắn khoác lên mình chiếc áo choàng vải thô xám bẩn thỉu, che kín khuôn mặt gầy gò l lầm lì, dắt theo cây sáo xương Trấn Hồn dưới ống tay áo rộng, lặng lẽ lướt đi trong màn đêm bão tuyết hoang vu hướng về phía Sa Mạc Tịnh Thổ.


***


Chợ đen Lâm Tự nằm sâu trong một hang đá hoang phế tự nhiên, lối vào bị che phủ bởi những bụi gai khô héo bám đầy tuyết lạnh. Nơi đây ngăn cách hoàn toàn với ngoại giới bằng một lớp màn sương trận pháp Vạn Phật Trấn Ma Trận cấp thấp, phát ra ánh sáng vàng kim mờ nhạt hằng đêm.


Vô Trần ẩn nấp dưới bóng của một tảng đá lớn rêu phong, đôi mắt thâm trầm quan sát hai tên tăng binh tuần phòng đang cầm trường thương sắt đứng gác lơ là trước lối vào hang. Hắn lén áp sát chân trận pháp, rạch đầu ngón tay rỉ máu đen nhạt hằng giờ hằng ngày.


*Vù...*


Sợi tơ máu cấm chế mỏng như tơ tằm lướt nhẹ nhàng lách qua lớp tuyết dày, luồn lách vào các kẽ hở năng lượng vàng kim của kết giới. Vô Trần tập trung thần thức lực cực hạn, điều khiển sợi tơ máu quấn quanh lõi trận nhãn phụ ở chân vách đá.


*Lách tách...*


Màn sương trận pháp khẽ rạn nứt, tạo ra một kẽ hở năng lượng vừa đủ một người lách qua mà không hề phát ra tiếng động hay lôi điện cảnh báo. Vô Trần bế khí, lách người nhanh như một bóng ma xám đen lọt qua ranh giới trận pháp an toàn, bước chân dứt khoát tiến sâu vào lòng hang tối.


Bên trong hang đá rộng lớn, không gian huyên náo, phức tạp hiện ra trước mắt hắn. Nơi đây xộc lên mùi ẩm ướt của đá cổ, mùi máu tanh mờ nhạt, mùi linh dược rẻ tiền và cả khói hương hỏa nghi ngút bẩn thỉu hằng ngày. Hàng trăm tán tu phế mạch, tăng nô trốn trại và những kẻ giao dịch ngầm đều che kín mặt bằng vải thô xám bẩn thỉu, đi lại lén lút quanh các quầy hàng dựng tạm bằng đá tảng.


"Linh thạch rác đổi lấy đan dược tịnh hóa đây..."

"Xương thú cổ chứa linh khí rẻ tiền đây..."


Tiếng rao nhỏ nhẹ, lén lút vang vọng khắp các góc khuất hẹp. Vô Trần bước đi l lầm lì, bàn tay luôn giữ chặt sáo xương dưới ống tay áo rộng để đề phòng ám toán. Hắn lướt qua các quầy hàng dược liệu, tìm kiếm Thanh Tâm Thảo hoặc tiên thảo tịnh hóa phật mạch.


Bỗng nhiên, hắn dừng chân trước một quầy hàng nhỏ nằm ở góc khuất hẹp nhất của chợ đen. Trên bệ đá thô sơ, một lão tán tu gầy trơ xương đang bày bán vài cọng cỏ héo úa lấp lánh ánh sương xanh nhạt mỏng manh.


"Đây là... Thanh Tâm Thảo?" Vô Trần trầm giọng hỏi dưới lớp mũ choàng vải thô.


"Ánh mắt khá lắm, tiểu hữu," lão tán tu híp mắt cười khà khà, để lộ hàm răng rụng gần hết. "Thanh Tâm Thảo tịnh hóa tử khí nghĩa trang cực tốt, bồi bổ huyết mạch phế thải hằng ngày hằng giờ hộc máu. Giá mười lăm viên Linh thạch rác hạ phẩm tàn khuyết. Không mặc cả!"


Vô Trần khẽ nhíu mày. Hắn chỉ còn lại đúng năm viên linh thạch rác sau khi trả cho Tư Đồ Không. Hắn lôi từ trong ngực ra túi vải thô, đổ năm viên linh thạch vỡ vụn lên bàn đá:


"Ta chỉ có năm viên linh thạch rác. Đổi lại, ta có thể dùng sáo âm tịnh hóa oán niệm tích tụ trên người ông hằng đêm hằng giờ. Thế nào?"


Lão tán tu biến sắc, vội vàng rụt tay lại hộc máu đen nhẹ: "Ngươi... ngươi là tăng nô gác mộ mang oán khí bám thân? Cút ngay! Ta không cần oán niệm dơ bẩn của ngươi—"


Chưa kịp để lão tán tu gào thét xua đuổi, một sự biến động kinh hoàng đột ngột xảy ra từ phía cổng vào chợ đen.


*Uỳnh! Ầm đoàng!*


Tiếng nổ lớn vang dội làm rung chuyển toàn bộ trần hang đá cổ, đất đá rơi xuống ầm ầm. Màn sương trận pháp bảo vệ chợ đen ngầm bị một lực lượng bạo lực phật pháp cực mạnh đánh nát vụn hoàn toàn. Ánh sáng vàng rực rỡ của lôi điện phật môn chiếu sáng rực rỡ cả hang tối, xua tan màn sương che phủ hằng ngày.


"Chấp pháp quân lùng sục! Tất cả đứng im! Kẻ nào phản kháng mạt sát tại chỗ!"


Tiếng gầm rú uy nghiêm, tàn bạo vang dội khắp hang đá. Hàng trăm tăng binh chấp pháp khoác giáp da đen sẫm, tay cầm trường thương sắt thiết huyết tràn vào phong tỏa toàn bộ các lối thoát hiểm bí mật hằng giờ hằng ngày.


Dẫn đầu toán quân là Giám sát quan ngoại môn Triệu Khôi. Gã nam tử trung niên gầy gò gò má cao, đôi mắt một mí gian xảo lấp lánh hung quang bạo lực hách dịch hằng ngày. Triệu Khôi khoác quan phục giám sát màu xanh đậm bóng bẩy, tay cầm roi da ngựa lấp lánh điện quang vàng kim giả tạo, bước đi ngạo nghễ lướt qua đám đông tán tu đang hoảng loạn quỳ lạy dập đầu.


"Chợ đen Lâm Tự phi pháp, tàng trữ tài nguyên cấm kỵ, trốn thuế hương hỏa của tông môn vạn năm hằng ngày hằng giờ!" Triệu Khôi cười lạnh, vung roi da ngựa đánh mạnh xuống đất cát tạo ra tiếng nổ đinh tai nhức óc. "Hôm nay bản giám sát quan thu thuế hương hỏa cưỡng bức! Tất cả những kẻ đeo mặt nạ, che kín mặt đều phải lột mũ choàng ra để kiểm tra thần thức đan điền từng người! Kẻ nào tàng trữ linh thạch rác hoặc ma khí... lột da phân thây gác mộ!"


Sự hỗn loạn bùng phát dữ dội. Hàng trăm tán tu phế mạch kêu khóc thảm thiết khi bị tăng binh chấp pháp tước đoạt sạch sẽ túi trữ vật và linh thạch vụn tích lũy hằng ngày.


Vô Trần đứng chôn chân trong góc khuất hẹp của quầy hàng dược liệu héo úa. Ánh mắt hắn lạnh lẽo xộc lên tia sáng thẫm đỏ dưới lớp mũ choàng vải thô xám bẩn thỉu dính đầy dầu mỡ thiện đường.


*Triệu Khôi đang tiến lại gần.*


Bước chân của gã giám sát quan hách dịch cùng ba tên tăng binh chấp pháp tuần phòng đang dồn dập tiến sát về phía góc khuất hẹp nơi Vô Trần đang ẩn nấp. Khoảng cách chỉ còn chưa đầy mười bước chân hằng ngày hằng giờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!