Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Cắt Lương Và Độc Chiêu Thiện Đường

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bình minh ngày thứ tư sau thảm cảnh bóc phật cốt, nghĩa trang hoang phế ngoại môn Phạn Thiên Tông chìm trong một sự im lặng rợn người. Tịnh Không đã ôm bàn tay phải gãy nát tháo chạy từ lâu, để lại một khoảng sân hoang tàn với đống đổ nát của hàng rào tre nứa bị lôi điện thiêu rụi.


Vô Trần lẳng lặng đứng trước thảo phòng, bàn tay gầy gò khẽ chạm vào vết sẹo chữ Vạn trước ngực. Vết sẹo bóc phật cốt chí tôn tuy đã khô miệng, nhưng làn khí đen nhạt mang theo oán hận thỉnh thoảng vẫn rỉ ra, nhắc nhở hắn về nỗi nhục bị tước đoạt cốt tủy. Sau lưng hắn, Lục Vô Song đang ngồi tựa vào vách đá, gương mặt tái nhợt vì vết thương gãy xương bả vai trái do roi lôi hình của Tịnh Không gây ra đêm qua. Y nhìn Vô Trần bằng ánh mắt đầy kinh ngạc, sự nghi ngờ về nguồn ma lực tối cổ vừa bộc phát từ ngực Vô Trần vẫn chưa thể nguôi ngoai.


"Lục huynh, vết thương của huynh cần được tịnh hóa bằng phật lực dịu nhẹ. Đừng vận động mạnh," Vô Trần trầm giọng nói, âm điệu lầm lì và sòng phẳng. Hắn khẽ vận chuyển Khởi khí cảnh, dẫn dắt một tia linh lực vàng nhạt mỏng manh từ đan điền rách nát vuốt qua bả vai Lục Vô Song. Sự dịu nhẹ từ Phạn Âm Tịnh Hóa giúp xoa dịu phần nào lôi điện tàn dư, khiến sắc mặt Lục Vô Song bớt phần xám xịt.


"Vô Trần, ngươi..." Lục Vô Song mím chặt môi, ngạo cốt kiếm tu không cho phép y tỏ ra yếu đuối, nhưng y không thể không hỏi: "Luồng ma lực phản chấn đêm qua... rốt cuộc là thứ gì? Ngươi không có đan điền, tại sao lại có thể bẻ gãy tay Tịnh Không dễ dàng như thế?"


"Quy luật tự nhiên của nhục thân phế thải mà thôi," Vô Trần thản nhiên đáp, lảng tránh việc giải thích về thái cổ ma cốt. Hắn quay đầu nhìn vào trong thảo phòng, nơi muội muội Cố Dao đang nằm hôn mê trên chiếc giường tre ọp ẹp. Sắc mặt cô bé trắng bệch, ấn đường ẩn hiện đóa sen vàng mờ nhạt đang run rẩy dữ dội. Phật mạch thuần khiết của nàng bị bòn rút quá mức hằng ngày, nay lại gặp bão tuyết ngoại môn lạnh buốt, cơ thể đã bắt đầu phát sốt cao nguy kịch.


*Nàng cần tiên thảo tịnh hóa và cháo linh mễ ấm nóng ngay lập tức.* Vô Trần thầm nghĩ, lòng trắc ẩn và sự bảo bọc dành cho muội muội như một chiếc mỏ neo kéo giữ hắn khỏi sự ăn mòn của sát niệm ma đạo.


Đúng lúc này, tiếng sa di nhỏ Pháp Trí hớt hải vang lên từ phía lối vào nghĩa trang. Cậu bé gánh nước chạy thở không ra hơi, đôi thùng gỗ trên vai lắc lư dữ dội: "Vô Trần sư huynh! Không xong rồi! Chấp sự quản lý nghĩa trang Tống Bác đã nhận được tin báo từ Tịnh Không. Hắn vô cùng tức giận vì gã tay sai bị phế, nhưng chưa trực tiếp dẫn tăng binh đến đây. Hắn... hắn đã dùng bạo lực hành chính để triệt đường sống của huynh!"


Vô Trần nhướng mày: "Hắn làm gì?"


"Tống Bác ngầm ra lệnh cho Thiện Đường Ngoại Môn cắt toàn bộ khẩu phần ăn hằng ngày của huynh và Dao Nhi! Ngay cả phần linh dược thô sơ bồi bổ phật mạch hằng tháng của Dao Nhi cũng bị hắn ra lệnh tịch thu hoàn toàn!" Pháp Trí lo lắng đến phát khóc, giọng run rẩy. "Hắn nói... kẻ mang tội huyết gác mộ không có quyền được ăn cơm của tông môn. Nếu không nộp ra cây sáo xương rỉ sét nhặt được đêm qua, hắn sẽ để hai anh em huynh chết đói trong nghĩa trang này!"


Nghe đến đây, sát khí trong mắt Vô Trần khẽ lóe lên một tia sáng thẫm đỏ, nhưng hắn nhanh chóng đè nén xuống. Hắn nhìn Cố Dao đang run rẩy trong cơn sốt, rồi nhìn Lục Vô Song đang kiệt sức. Nhẫn nhịn lúc này không còn là từ bi, mà là sự nhu nhược tự sát. Hắn chọn cách sát phạt dứt khoát để đòi lại công lý sinh tồn.


"Lục huynh, trông chừng Dao Nhi. Ta đi Thiện Đường một chuyến," Vô Trần lẳng lặng nói, khoác lên mình chiếc tăng bào xám bẩn thỉu dính đầy dầu mỡ và tro tàn.


"Vô Trần, Thiện Đường là địa bàn của Viên Hải – kẻ vô cùng tham lam và hách dịch, lại có ác bá tăng nô Vương Hổ chống lưng. Ngươi đi lúc này là tự chui vào lưới!" Lục Vô Song cố gượng dậy ngăn cản, nhưng vết thương ở vai khiến y khuỵu xuống.


"Nợ máu phải trả bằng máu. Nợ cơm... phải đòi bằng nắm đấm," Vô Trần lạnh lùng bỏ lại một câu, bước chân dứt khoát hướng về phía Thiện Đường Ngoại Môn.


***


Thiện Đường Ngoại Môn nằm ở khu vực sầm uất nhất của ngoại vi Phạn Thiên Tông. Nơi đây xộc lên mùi dầu mỡ bẩn thỉu, khói bếp nghi ngút và tiếng la hét, chửi bới của hàng vạn tăng nô tạp dịch đang xếp hàng nhận cơm cặn hằng ngày.


Phía sau quầy phát cháo, Chấp sự thiện đường Viên Hải – một lão tăng mập mạp, bụng phệ, mặt đầy mỡ dầu đang lười biếng gạt phắt cuốn sổ ghi chép lao dịch hằng ngày. Bên cạnh lão, ác bá tăng nô Vương Hổ đứng khoanh tay, thân hình vạm vỡ như gấu xám, ngực đầy lông lá lộ ra dưới chiếc tăng y xám cộc tay rách nát. Gã sở hữu tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 3, nổi tiếng với môn Thiết Sa Công và Hổ Vồ Thức, chuyên đi cướp đoạt cơm áo và linh thạch rác của những tăng nô yếu thế.


"Chấp sự Viên Hải, phần cơm và cháo linh mễ của Tàn Cốt Nghĩa Trang đâu?"


Một giọng nói trầm lặng, lạnh lẽo đột ngột vang lên cắt ngang tiếng ồn ào của Thiện Đường. Hàng vạn tăng nô tạp dịch đồng loạt quay đầu lại, dạt ra hai bên để lộ ra thân ảnh gầy gò, l lầm lì của Vô Trần.


Viên Hải híp đôi mắt đầy mỡ lại, nhìn Vô Trần bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng. Lão gạt phắt cái muôi đồng lớn xuống bể cháo loãng, cười lạnh: "Phần cơm của nghĩa trang? Tống Bác chấp sự đã có lệnh, tăng nô gác mộ Vô Trần đả thương chấp sự đồng môn, tội đại ác cực. Từ nay về sau, toàn bộ nghĩa trang hoang phế không có một hạt cơm loãng, một giọt nước tịnh hóa nào hết! Cút về nghĩa địa mà ăn xác chết đi!"


Tiếng cười nhạo báng vang lên từ nhóm tăng binh chấp pháp đứng xung quanh. Vương Hổ tiến lên một bước dứt khoát, thân hình khổng lồ của gã che khuất cả ánh nắng ban mai. Gã nhìn Vô Trần bằng ánh mắt ngang tàng, khinh khỉnh:


"Vô Trần, con chó hoang gác mộ kia. Ngươi muốn có cháo cặn mang về cho con nhỏ phế mạch kia ăn sao? Được thôi!"


Vương Hổ cười lớn, đột ngột dang rộng hai chân ra, chỉ tay xuống khoảng đất bẩn thỉu dính đầy dầu mỡ dưới háng mình: "Chui qua háng bản đại gia ba vòng, dập đầu xin lỗi vì tội đả thương Tịnh Không chấp sự, ta sẽ lén cho ngươi một xô cơm cháy thừa của linh thú! Thế nào? Đây là lòng từ bi lớn nhất mà Vương Hổ ta dành cho ngươi rồi đó!"


Các tăng nô xung quanh cúi đầu im lặng, không ai dám đứng ra nói một lời công đạo trước sự áp bức dã man của Vương Hổ và Viên Hải. Bọn họ đều biết Vương Hổ có Thiết Sa Chưởng cực mạnh, đập nát đá tảng dễ dàng.


Vô Trần đứng im lặng. Dưới chiếc tăng bào xám rộng, khí tức Khởi khí cảnh (Luyện Khí tầng 1) vàng nhạt mỏng manh bắt đầu âm thầm ngưng tụ vào lòng bàn tay gầy gò của hắn. Hắn không hề tức giận, thần thái tịch mịch đến đáng sợ. Hắn bước tới một bước, đối diện trực diện với Vương Hổ.


"Ngươi nói lại lần nữa xem?" Vô Trần trầm giọng hỏi.


"Ta bảo ngươi chui qua háng ta, con chó hoang—"


Chưa kịp để Vương Hổ dứt lời, Vô Trần đã hành động. Tốc độ của hắn cực nhanh nhờ linh lực Khởi khí cảnh tinh khiết bộc phát. Hắn không dùng sáo xương Trấn Hồn để tránh lộ ma lực, mà chỉ dùng sức mạnh nhục thân thuần túy kết hợp linh lực vàng nhạt ngưng tụ.


"Tìm chết! Thiết Sa Chưởng!" Vương Hổ gầm rú phẫn nộ, bàn tay vạm vỡ rực lên ánh xám đen của Thiết Sa Công, tàn nhẫn vỗ thẳng vào lồng ngực Vô Trần.


*Bốp!*


Cú đấm Thiết Sa Chưởng đập mạnh vào ngực Vô Trần. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp xúc vật lý bạo lực thù địch trực tiếp xảy ra, quy luật phản chấn tự nhiên của ma cốt thái cổ ngực Vô Trần lập tức tự động kích hoạt.


*Uỳnh!*


Một luồng phản chấn lực lượng ma đạo tối cổ khổng lồ bùng phát không tiếng động. Vương Hổ trợn tròn mắt kinh hoàng khi cảm nhận được một luồng sức mạnh như núi đè dội ngược lại lòng bàn tay mình.


*Rắc! Rắc!*


Toàn bộ xương ngón tay và khớp cổ tay phải của Vương Hổ bị bẻ gãy nát vụn trong tích tắc. Gã hét lên một tiếng thảm khốc, Thiết Sa Công bị phá hủy đạo cơ hoàn toàn.


Không dừng lại ở đó, Vô Trần bước tới dứt khoát, tay phải như gọng kìm sắt tóm chặt lấy bả vai trái của Vương Hổ, dùng lực bẻ ngược ra sau. Tiếng xương khớp gãy lìa giòn giã vang lên gợn người. Vương Hổ đau đớn quỳ sụp xuống đất cát bẩn thỉu dính đầy dầu mỡ.


"A! Tay ta! Vai ta!" Vương Hổ gầm rú điên cuồng, cố dùng chân đá lén hòng lật ngược thế cờ. Nhưng Vô Trần lạnh lùng giẫm mạnh một chân xuống, giẫm nát xương bánh chè chân trái của gã.


*Rắc!*


"Hự..." Vương Hổ trợn trừng mắt, miệng phun ra một ngụm máu tươi, nhục thân co quắp nằm bẹp dưới đất cát, hoàn toàn bị phế bỏ tay chân trước mặt toàn bộ tăng nô gác mộ và tạp dịch Thiện Đường.


Cả Thiện Đường Ngoại Môn rơi vào một sự im lặng chết chóc. Hàng vạn tăng nô tạp dịch nhìn Vô Trần gầy gò bằng ánh mắt kinh hoàng tột độ. Một tên phế vật gác mộ lại có thể dứt khoát phế bỏ ác bá Vương Hổ Luyện Khí tầng 3 chỉ trong vài nhịp đối đầu ngắn ngủi.


Vô Trần lẳng lặng bước qua thân hình đang co quắp của Vương Hổ, y phục của hắn dính đầy vết dầu mỡ bẩn thỉu từ đống thức ăn thừa rơi vãi trên đất cát. Hắn tiến đến trước mặt Chấp sự thiện đường Viên Hải đang đứng chết trân vì sợ hãi sau quầy phát cháo. Gương mặt mập mạp của Viên Hải run rẩy dữ dội, mồ hôi dầu chảy ròng ròng.


"Phần cơm và cháo linh mễ của nghĩa trang đâu?" Vô Trần hỏi lại, giọng nói trầm lặng không chút dao động.


"Có... có ngay... ta đưa ngay..." Viên Hải run cầm cập, tay chân luống cuống lôi từ dưới gầm bàn ra một xô cơm cháy ấm nóng và một gói dược liệu tịnh hóa thô sơ bồi bổ phật mạch.


Vô Trần lẳng lặng xách xô cơm cháy và gói dược liệu mang đi. Ánh mắt hắn hướng về phía thảo phòng nghĩa trang, nơi muội muội đang chờ hắn trở về cứu mạng.


"Phản rồi! Tăng nô gác mộ mưu phản!" Viên Hải đột ngột gầm rú điên cuồng, vội vàng vung tay gõ mạnh vào chiếc khánh đồng báo động treo bên hông Thiện Đường. Tiếng khánh đồng vang lên dồn dập, xé rách bầu không khí ngoại môn Phạn Thiên Tông hằng ngày: "Mau gọi tăng binh Chấp Sự Đường! Gọi Tống Bác chấp sự đến đây bắt giữ phản đồ!"


Vô Trần lẳng lặng xách xô cơm cháy mang đi, bước chân vẫn đều đặn và dứt khoát lướt qua đám đông tăng nô đang dạt ra hai bên sợ hãi, ánh mắt hắn không chút dao động trước tiếng chuông báo động đang vang dội khắp bầu trời ngoại môn.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!