Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Đồng Minh Phế Mạch Và Khớp Xương Gãy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương sớm Tây Châu tựa như một lớp lụa xám lạnh lẽo, mang theo mùi ẩm mốc đặc trưng của đất nghĩa trang và tử khí rục rữa vạn năm, chậm rãi bao phủ lấy Tàn Cốt Nghĩa Trang hoang phế. Ánh bình minh yếu ớt không mang lại chút hơi ấm nào, chỉ khiến những bia mộ cổ đổ nát hiện lên càng thêm thê lương dưới bầu trời xám xịt.


Vô Trần đứng thẳng người trước cửa căn thảo phòng rách nát của hai anh em. Gió lạnh luồn qua những khe hở của tăng y xám rách nát, thổi vào vết sẹo chữ Vạn hằn sâu trước ngực hắn. Vết sẹo bóc phật cốt ấy tuy đã tạm thời khô miệng nhờ tịnh hóa chi lực từ buổi gác mộ đêm qua, nhưng mỗi khi gió bấc thổi qua, cảm giác đau nhức âm ỉ vẫn dâng lên tận xương tủy, rỉ ra một vệt máu đen nhạt mỏng manh. Dưới ống tay áo rộng thùng thình, ngón tay hắn khẽ siết chặt lấy cây sáo xương rỉ máu Trấn Hồn mới nhặt được. Hắn vừa đột phá Khởi khí cảnh, một tia linh lực vàng nhạt mỏng manh như sợi tơ đang lờ lững xoay quanh đan điền rách nát, nhưng hắn buộc phải dùng Khô Thiền Bế Kh khí thuật để che giấu hoàn toàn dao động linh lực này trước thần nhãn của kẻ đối diện.


Trước mặt hắn, Chấp sự ngoại môn Tịnh Không đứng đó, nụ cười trên gương mặt gầy má hóp đầy vẻ vặn vẹo và tham lam. Trên tay phải gã, thanh lôi hình roi da ngâm nước sét lôi trì trăm năm phát ra những tiếng nổ lách tách, điện quang vàng kim giả tạo nhảy múa dữ dội, thiêu rụi vài chiếc lá rụng dưới chân thành tro xám.


"Vô Trần, cẩu nô tài, câm điếc rồi sao?" Tịnh Không tiến lên một bước dứt khoát, ánh mắt hí ti hí đầy xảo quyệt khóa chặt lấy ống tay áo của Vô Trần. "Đêm qua tháp gác Linh Đài bị lôi đình đánh sập, hố sụt mộ cổ số chín lại rò rỉ oán khí hắc ám lớn như vậy. Bản chấp sự không tin một phế vật đan điền nát vụn như ngươi có thể sống sót trở về mà không nhặt được bảo vật gì. Khôn hồn thì giao thứ giấu trong tay áo ra đây, bằng không..."


Gã đột ngột vung roi lôi hình hướng về phía cửa thảo phòng dột nát, nơi muội muội Cố Dao đang ngủ đông hôn mê bên trong. "Bằng không, bản chấp sự sẽ dùng roi lôi hình này đánh nát phế mạch của ngươi, rồi kéo con nhỏ mang phật mạch tội nghiệp kia lên lôi trì hiến tế ngay lập tức!"


"Ngươi dám chạm vào nàng?" Giọng Vô Trần trầm xuống, lạnh lẽo như băng tuyết vạn năm dưới đáy Ma Uyên. Sát niệm ma đạo trong ngực hắn khẽ rục rịch, nhưng lý trí giữ vững đạo tâm từ bi thủ hộ muội muội đã kịp thời kìm hãm hắn lại. Hắn biết, tu vi Luyện Khí tầng 1 mới đột phá của mình hoàn toàn không phải là đối thủ chính diện của một tu sĩ Luyện Khí tầng 5 như Tịnh Không. Nếu bộc phát linh lực phật môn lúc này, hắn sẽ lập tức lộ bài tẩy và bị Chấp Sự Đường quy tội mưu phản.


"Hừ, một con chó hoang gác mộ thì có gì mà bản chấp sự không dám?" Tịnh Không cười lạnh, vung roi lôi hình chém mạnh ra một đường điện quang vàng kim giả tạo.


*Uỳnh!*


Đường lôi điện chém thẳng vào hàng rào tre nứa thô sơ bao quanh thảo phòng nghĩa trang. Tiếng nổ lớn vang lên, những cọc tre rách nát bùng cháy thành những đốm lửa đen xám, hàng rào bảo vệ duy nhất của căn lều sập đổ hoàn toàn trong tích tắc. Khói bụi và mùi khét lẹt xộc vào mũi Vô Trần, để lộ ra cánh cửa gỗ dột nát dán bùa chú rách rưới bên trong.


"Dừng tay!"


Một tiếng quát lạnh lùng, lẫm liệt đột ngột vang lên từ phía sương mù xám xịt của nghĩa trang.


Từ trong bóng tối, một thanh niên mặc kiếm bào rách nát thêu hình hoa sen đen bước ra. Tóc tai y bù xù, gương mặt phong sương mang theo ngạo cốt bất khuất của một cựu thiên tài kiếm tu từ Linh Kiếm Phong Phế nhân viện. Tay trái y ôm chặt lấy thanh tàn kiếm rỉ sét 'Vô Phong', tay phải đang run rẩy nhẹ do kinh mạch bả vai bị phế phân nửa từ trước.


*Lục Vô Song.*


"Tịnh Không, ngươi ỷ thế chấp sự, bắt nạt một đôi huynh muội phế mạch gác mộ hằng ngày hằng giờ, không sợ thiên quy cắn trả sao?" Lục Vô Song đứng chắn trước cửa thảo phòng, đôi mắt sắc bén như kiếm quang khóa chặt lấy Tịnh Không.


"A, ta tưởng là ai, hóa ra là con phế vật kiếm tu Lục Vô Song của Linh Kiếm Phong." Tịnh Không khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất. "Kinh mạch bả vai đã phế phân nửa, đan điền rạn nứt mà cũng đòi học người ta làm anh hùng cứu mỹ nhân sao? Cút ra ngoài, bằng không ta đánh chết ngươi cùng một chỗ!"


"Kiếm tu có thể gãy kiếm, nhưng không thể gãy ngạo cốt!" Lục Vô Song dứt khoát rút thanh tàn kiếm rỉ sét ra khỏi vỏ. Một luồng kiếm ý mờ nhạt nhưng lăng lệ bộc phát từ thân kiếm rỉ sét, chém rách màn sương mù xám xịt xung quanh hằng giờ.


"Tìm chết!" Tịnh Không tức giận vung lôi hình roi chém mạnh ra một đường roi da lôi điện vàng kim rực rỡ nhắm thẳng vào bả vai trái đang sưng tấy của Lục Vô Song.


Lục Vô Song cắn răng chịu đựng đau đớn, vận chuyển Nghịch Thiên Ma Kiếm Quyết tàn khuyết hằng đêm. Y lướt chân nhẹ nhàng, vung tàn kiếm rỉ sét chém ngang để chặn đường roi da lôi điện.


*Keng! Đoàng!*


Kiếm gãy va chạm trực tiếp với roi lôi hình, phát ra tiếng nổ lôi điện chói tai. Luồng điện quang vàng kim giả tạo dọc theo thân kiếm truyền thẳng vào tay phải Lục Vô Song. Kinh mạch phế thải của y bị lôi điện tàn phá dữ dội, khiến y hự lên một tiếng thảm hại, miệng phun ra một ngụm máu đen tươi, nhục thân lùi lại ba bước dứt khoát.


"Lục huynh!" Vô Trần khẽ biến sắc, định tiến lên đỡ lấy y.


"Đừng qua đây! Bảo vệ Dao Nhi!" Lục Vô Song hét lớn, tay vẫn bám chặt lấy tàn kiếm gãy rỉ sét, ngạo cốt lẫm liệt đứng vững không chịu quỳ xuống đất cát bẩn thỉu hằng ngày.


"Chút kiếm ý rác rưởi tàn khuyết cũng đòi cản lôi hình roi của bản chấp sự?" Tịnh Không cười lớn ngạo nghễ, bước tới vung chân đá mạnh một cú tàn bạo vào lồng ngực Lục Vô Song.


*Bốp!*


Cú đá cực mạnh chứa linh lực Luyện Khí tầng 5 đập thẳng vào ngực Lục Vô Song, gửi thân hình gầy gò của y bay xa mấy trượng, va đập mạnh vào bức tường đá nghĩa trang đổ nát hộc máu đen thối lui. Thanh tàn kiếm 'Vô Phong' rơi keng xuống đất cát, Lục Vô Song bị kiệt sức hoàn toàn hằng giờ hằng ngày.


"Bây giờ đến lượt ngươi, cẩu nô tài!" Tịnh Không quay đầu lại, đôi mắt hí đầy xảo quyệt lóe lên tia sáng tham lam tột độ. Gã lướt nhanh áp sát Vô Trần, bàn tay phải thô kệch vươn ra tóm chặt lấy ống tay áo xám rách nát của hắn hòng cưỡng đoạt sáo xương rỉ máu Trấn Hồn.


"Giao ra đây!"


Vô Trần đứng im bất động hằng ngày hằng giờ. Hắn không vận chuyển bất kỳ một sợi linh lực phật môn nào để chống cự, tránh lộ tu vi Khởi khí cảnh mới đột phá hằng ngày. Nhưng trong sâu thẳm lồng ngực hắn, thái cổ ma cốt ẩn giấu dưới vết sẹo chữ Vạn rách miệng bỗng nhiên cảm ứng được bạo lực vật lý thù địch trực tiếp.


*Quy luật tự động bảo vệ của Ma cốt thái cổ được kích hoạt.*


Ngay khoảnh khắc năm ngón tay thô bạo của Tịnh Không vừa chạm vào ống tay áo của Vô Trần, một luồng ma khí đen sẫm rực cháy dữ dội bùng phát từ vết sẹo ngực Vô Trần. Không gian nghĩa trang hoang phế bỗng nhiên vang lên một tiếng sấm nổ đinh tai nhức óc không tiếng động trong thức hải hằng giờ hằng ngày.


*Uỳnh!*


Một luồng phản chấn lực lượng ma đạo tối cổ khổng lồ, tương đương với tu vi Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ bộc phát phản kích dữ dội từ ngực Vô Trần dội thẳng vào bàn tay phải của Tịnh Không.


*Rắc! Rắc! Rắc!*


Tiếng xương gãy giòn giã rợn người vang lên liên tục trong không gian u tịch. Toàn bộ năm ngón tay, khớp bàn tay và xương cổ tay phải của Tịnh Không bị lực phản chấn ma đạo nghiền nát vụn hoàn toàn như những cành củi khô bị bẻ gãy hằng ngày hằng giờ hộc máu.


"A! Da thịt ta! Tay ta!"


Tịnh Không hét lên một tiếng thảm khốc xé rách màng nhĩ hằng ngày hằng giờ. Roi lôi hình rơi tuột khỏi tay, gã bị phản chấn lực lượng đẩy lùi liên tục mười bước, ngã nhào xuống đất cát bẩn thỉu. Bàn tay phải của gã giờ đây biến dạng hoàn toàn, xương cốt nát vụn rỉ ra máu tươi và tử khí đen nhạt chảy ròng ròng xuống bùn đất hằng ngày.


Vô Trần đứng thẳng người ranh giới nghĩa trang hoang phế hằng ngày, ống tay áo xám rách nát khẽ bay theo gió lạnh. Hắn nhìn Tịnh Không đang ôm lấy bàn tay gãy nát gào khóc điên cuồng trên đất bằng ánh mắt tịch mịch tịch mịch, không một chút dao động cảm xúc phàm trần hằng ngày hằng giờ.


Lục Vô Song nằm bên vách đá đổ nát chứng kiến toàn bộ thảm cảnh kinh hoàng từ đầu đến cuối hằng ngày hằng giờ. Đôi mắt sắc bén như kiếm của y co rụt lại cực hạn, miệng há hốc đầy vẻ kinh ngạc tột độ. Y không thể tin vào mắt mình: một tên tăng nô phế mạch không đan điền như Vô Trần hằng ngày, chỉ đứng im chịu grab mà lại có thể phát ra lực lượng phản chấn ma đạo kinh hoàng bẻ gãy nát tay một tu sĩ Luyện Khí tầng 5 hằng ngày hằng giờ hộc máu.


*Thứ sức mạnh hắc hắc ám tột cùng ấy... rốt cuộc là gì?*


"Vô... Vô Trần... ngươi mang tội huyết ma đạo! Ngươi dám phế bỏ tay phải của bản chấp sự hằng ngày hằng giờ!" Tịnh Không đau đớn đến mức gương mặt vặn vẹo xám ngoét, gã dùng tay trái ôm lấy bàn tay phải gãy nát dính đầy máu tươi, cố gắng lết nhục thân lùi lại hằng ngày hằng giờ.


Gã run rẩy đứng dậy hằng ngày, đôi mắt hí đầy sự sợ hãi tột cùng xen lẫn oán hận ngút trời nhìn chằm chằm vào chiếc mặt nạ tinh thần tịch mịch của Vô Trần, gầm rú thề thốt điên cuồng trước khi bỏ chạy tháo mạng hằng ngày hằng giờ hộc máu:


"Ngươi chờ đó! Bản chấp sự sẽ lập tức trở về báo cáo với Chấp sự quản lý Tống Bác! Ta sẽ bảo ngài mang toàn bộ tăng binh tuần tuần phòng Chấp Sự Đường ngoại môn đến đây san phẳng căn thảo phòng rách nát của ngươi, lột da phân thây hai anh em ngươi và bẻ gãy phật mạch muội muội ngươi ngay lập tức! Các ngươi đều phải chết thảm!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!