Hạt Xá Lợi Trấn Hồn
Bóng tối đặc quánh cuộn trào tựa như một cơn thủy triều đen ngòm, mang theo tiếng rít gào xé rách màng nhĩ của ác linh Giác Sát. Trong không gian chật hẹp và ẩm ướt của Ma Cốt Mộ Trận sâu dưới lòng đất Tàn Cốt Nghĩa Trang, luồng oán khí màu đỏ đen hung tợn hóa thành một bàn tay khổng lồ gớm ghiếc, năm ngón tay sắc nhọn như móng vuốt quỷ hỏa lao thẳng vào lồng ngực đang rỉ máu đen nhạt của Vô Trần.
"Nhục thân này... nhục thân này tuy đan điền đã nát, kinh mạch phế thải, nhưng lại ẩn chứa một bộ thái cổ ma cốt hoàn mỹ! Bản tọa bị giam cầm vạn năm dưới mộ sâu lạnh lẽo, nay rốt cuộc cũng có cơ duyên đoạt xá trùng sinh! Ha ha ha!"
Tiếng cười điên cuồng của Giác Sát vang vọng khắp bốn phía tường đá rỉ sét. Sức mạnh của một oán linh cấp 2, tương đương với tu sĩ Trúc Cơ Kỳ sơ kỳ, áp chế hoàn toàn nhục thân phế thải của Vô Trần. Da thịt hắn nứt nẻ, máu đen nhạt không ngừng tuôn ra từ vết sẹo bóc phật cốt ở ngực, thấm đẫm cả chiếc tăng bào xám rách rưới. Thần trí Vô Trần chao đảo, tầm mắt tối sầm lại khi linh hồn hắn bị một lực hút khủng khiếp kéo tuột vào sâu trong thức hải.
Thức hải của Vô Trần lúc này giống như một mảnh phế tích hoang tàn sau ngày diệt thế. Mặt đất tinh thần nứt nẻ chằng chịt, bầu trời xám xịt không một bóng mây, chỉ có luồng ma khí đen tím rò rỉ từ ma cốt ngực đang lượn lờ như những con rắn độc.
*Uỳnh!*
Linh thể của Giác Sát đặt chân vào thức hải của hắn, hóa thành một bóng ma khổng lồ cao mười trượng, khoác tăng y rách nát nhuốm máu khô, gương mặt đầy răng nhọn hoắt rống giận dữ dội. Sát khí oán hận ngút trời của gã quét qua đến đâu, mặt đất thức hải của Vô Trần lại sụt lún đến đó.
"Kiến hôi phàm nhân! Hãy dâng hiến nhục thân này cho bản tọa!" Giác Sát vung trảo quỷ hỏa, lao vào cắn nuốt linh hồn mỏng manh của Vô Trần đang đứng run rẩy giữa trung tâm thức hải.
Trong cơn nguy ngập tột cùng, ý chí sinh tồn sắt đá bảo vệ muội muội Cố Dao bùng lên dữ dội trong lòng Vô Trần. Hắn không thể chết ở đây. Nếu hắn tiêu biến, Dao Nhi đang ngủ đông tại thảo phòng nghĩa trang sẽ bị Tịnh Không và đám tăng binh Chấp Sự Đường kéo lên lôi trì hiến tế phật mạch. Hắn phải sống!
"Cút ra ngoài!"
Vô Trần gầm lên một tiếng khàn khàn, hai tay kết ấn, lập tức vận hành Phạn Âm Tịnh Hóa sơ cấp do lão tăng mù Huyền Minh truyền thụ. Hắn cố gắng ngưng tụ những luồng phật lực mỏng manh còn sót lại trong thần thức, hóa thành ba ký tự phật môn màu vàng nhạt mờ ảo bay lượn quanh linh thể hòng chống đỡ đòn chí mạng.
*Rắc!*
Thế nhưng, tu vi của hắn hiện tại hoàn toàn trống rỗng, đan điền rách nát không giữ được linh khí phật môn chính thống. Ba ký tự vàng nhạt vừa mới chạm vào sát khí đỏ đen của Giác Sát liền rạn nứt rồi vỡ tan tành như bong bóng xà phòng. Linh thể Vô Trần bị phản chấn bay xa mấy trượng, mờ nhạt đi trông thấy hằng giờ.
"Ha ha ha! Chút phật pháp rác rưởi của ngoại môn Phạn Thiên Tông cũng đòi cản bản tọa? Hãy ngoan ngoãn làm chất dinh dưỡng cho ta đi!" Giác Sát cười lớn ngạo nghễ, bóng ma khổng lồ che phủ hoàn toàn bầu trời thức hải, há cái miệng rộng đỏ ngòm định nuốt chửng linh hồn hắn.
Chính ngay lúc linh hồn Vô Trần sắp bị sát niệm ăn mòn hoàn toàn, cây sáo xương rỉ máu Trấn Hồn mà hắn đang nắm chặt ở nhục thân bên ngoài bỗng nhiên phát ra tiếng ngân rung u uất đầy bi tráng. Luồng ma khí tím sậm cuồn cuộn dâng trào từ thân sáo, ngưng tụ thành một hình bóng khổng lồ mờ ảo màu đen tím đứng chắn trước mặt Vô Trần.
Hình bóng ấy đầu có hai sừng cong vút rực lửa tím hắc ám, đôi mắt như hai vầng trăng máu rực cháy, tỏa ra uy áp bá đạo thiên địa khiến cả linh thể Trúc Cơ của Giác Sát cũng phải khựng lại trong kinh hãi.
*Tàn niệm Ma hoàng Ba Tuần.*
"Một con oán linh Trúc Cơ rác rưởi bị phật môn xích sắt giam cầm vạn năm, cũng dám chạm vào truyền nhân mang ma cốt thái cổ của bản hoàng?" Giọng nói của Ba Tuần vang lên trầm đục, ẩn chứa ma lực diệt thế hoang dã khiến không gian thức hải rung chuyển dữ dội.
Giác Sát sợ hãi lùi lại vài bước, quỷ hỏa trong mắt run rẩy: "Ma... Ma Tổ Ba Tuần? Ngài... ngài chưa chết? Không, đây chỉ là một luồng tàn niệm khuyết thiếu!"
Ba Tuần không thèm nhìn Giác Sát, gã quay đầu lại, đôi mắt trăng máu nhìn chằm chằm vào linh hồn đang suy kiệt của Vô Trần, cất tiếng thì thầm dụ dỗ đầy quỷ quyệt:
"Nhóc con... ngươi thấy chưa? Phật pháp từ bi của tông môn ngươi tôn kính thực chất chỉ là một trò lừa dối tàn bạo. Bọn chúng bóc phật cốt của ngươi, giam cầm muội muội ngươi, đày đọa ngươi làm tăng nô gác mộ chịu nhục hằng ngày hằng giờ. Ngươi có hận không? Có muốn báo thù không?"
Sát niệm ma đạo cuồng bạo từ ma cốt ngực Vô Trần bùng lên dữ dội theo lời dụ dỗ hằng giờ hằng ngày. Vết sẹo ngực rách miệng rỉ máu đen nhạt nóng rực như lửa thiêu.
"Hãy dâng hiến linh hồn cho bản hoàng! Hãy để bản hoàng hoàn toàn làm chủ nhục thân này, ta sẽ ban cho ngươi ma lực diệt thế vô thượng. Ta sẽ giúp ngươi giết sạch lũ ngụy quân tử Phạn Thiên Tông, chém chết Tịnh Hải, đòi lại phật cốt chí tôn từ lồng ngực Thích Vô Niệm! Hãy để máu nhuộm đỏ chín tầng mây! Sát phạt! Sát phạt đi!"
Lời dụ dỗ của Ba Tuần vang vọng điên cuồng trong thức hải Vô Trần, hóa thành hàng vạn ảo ảnh đầy máu và lửa. Hắn nhìn thấy cảnh mình vung ma sáo chém đứt đầu Tịnh Hải, nhìn thấy Thích Vô Niệm quỳ gối dưới chân cầu xin tha mạng. Ma tính cuồng bạo dâng trào dọa nuốt chửng hoàn toàn lý trí và nhân tính còn sót lại của hắn.
*Sát! Giết sạch bọn chúng! Giết sạch thế gian giả dối này!*
Nhưng ngay khoảnh khắc Vô Trần định gật đầu dâng hiến linh hồn, trong sâu thẳm ký ức rách nát của hắn bỗng vang lên tiếng chuông chùa phàm trần thanh tịnh, ấm áp như nắng sớm ban mai dưới chân núi quê hương cũ. Hình ảnh vị sư phụ phàm trần đầu tiên – lão hòa thượng hiền từ Trí Độ – hiện lên gieo mầm từ bi chân chính vào lòng hắn thuở nhỏ.
*"Vô Trần, từ bi không phải là nhu nhược chịu đựng kẻ ác gieo sầu hận, mà là giữ vững một khoảng tịnh thổ trong tâm hồn giữa thế gian đầy oán hận. Sát phạt để độ hóa kẻ ác, từ bi để thủ hộ người hiền. Khi con dùng ma niệm để sát phạt, hãy chắc chắn rằng con làm thế để bảo vệ vạn dân yếu thế, chứ không phải để bản thân hóa thành ma quỷ khát máu."*
Đôi mắt đỏ ngầu đầy sát niệm của Vô Trần khẽ dao động. Ánh mắt hắn hướng về phía giường tre trong căn thảo phòng nghĩa trang rách nát ngoài kia, nơi muội muội Cố Dao đang ngủ đông dựa vào hơi ấm của hắn.
*Nếu ta hóa thành ma quỷ khát máu dã thú, ta lấy tư cách gì để bảo vệ Dao Nhi? Ta lấy tư cách gì để cứu vớt vạn dân phàm trần khỏi sự bóc lột hương hỏa giả tạo?*
"Không!"
Vô Trần cắn chặt đầu lưỡi tinh thần, hét lớn một tiếng chấn động thức hải. Ánh mắt hắn trở nên trầm tĩnh, kiên định bất khuất trước đôi mắt trăng máu của Ma Tổ:
"Ta hận Phạn Thiên Tông, ta muốn sát phạt kẻ ác, nhưng ta tu hành là để thủ hộ muội muội, để trả lại tự do ý chí cho vạn linh phàm trần! Đạo của ta là phật ma đồng thể, dùng ma niệm tịnh hóa giả dối, chứ không phải để trở thành một con dã thú khát máu phục tùng sát niệm của ngươi! Ba Tuần, ngươi cút cho ta!"
*Uỳnh!*
Quyết tâm từ bi giữ vững đạo tâm của Vô Trần lập tức trở thành một chiếc mỏ neo tinh thần vững chắc vô song. Ngay khoảnh khắc hắn từ chối sát niệm ma đạo tuyệt đối, sâu trong thức hải tối tăm của hắn, một hạt bụi mờ nhạt vốn bị chôn vùi vạn năm bỗng nhiên run rẩy dữ dội.
Đó là hạt xá lợi cổ ẩn – di vật tối cổ của vị thiền sư sáng thế phật môn nguyên thủy gieo vào thức hải hắn từ khi sinh ra hằng ngày hằng giờ.
*Vút!*
Hạt xá lợi cổ ẩn bỗng nhiên bùng phát ra một luồng kim quang phật pháp tối cổ rực rỡ vô lượng. Luồng ánh sáng này hoàn toàn khác biệt với hào quang vàng kim giả tạo, bòn rút thọ nguyên phàm nhân của Phạn Thiên Tông. Nó mang theo hơi thở ấm áp, bao la, tịch mịch tịch mịch và từ bi tối thượng của thời kỳ khai thiên lập địa.
"Cái gì?! Thứ này... thứ này tại sao lại tồn tại trong thức hải của ngươi?!" Ba Tuần kinh hãi thốt lên, tàn hồn khổng lồ của gã bị luồng kim quang tối cổ đẩy lui liên tục, không thể không co rụt lại chui thẳng vào sáo xương Trấn Hồn hằng ngày.
Giác Sát oán linh đứng bên cạnh càng thảm khốc hơn. Luồng kim quang tối cổ quét qua linh thể gã như nắng ấm ban mai làm tan chảy băng giá vạn năm.
"Không! Tha mạng! Bản tọa không muốn tiêu biến! Tha..."
Tiếng gào thét thảm thiết của Giác Sát chưa kịp dứt hoàn toàn, toàn bộ linh thể mờ ảo màu đỏ đen cuồn cuộn của gã đã bị kim quang phật pháp tối cổ tịnh hóa vĩnh viễn hằng ngày hằng giờ. Sát niệm ăn mòn và oán hận ngút trời của ác tăng vạn năm trước tan biến sạch sẽ, hóa thành những đốm sáng linh hồn tinh khiết nhất lơ lửng khắp không gian thức hải.
*Hạt xá lợi cổ ẩn* sau khi tịnh hóa xong Giác Sát liền thu hồi ánh sáng, một lần nữa mờ nhạt ẩn sâu dưới đáy thức hải tối tăm như chưa từng xuất hiện. Nhưng Vô Trần biết, thọ nguyên khí vận ẩn giấu của hắn đã bị khấu trừ nhẹ sau lần kích hoạt bảo mệnh tự động này hằng ngày hằng giờ.
"Xá lợi cổ đại... Ngươi... ngươi rốt cuộc là ai?" Tiếng thì thầm đầy kinh hãi của Ba Tuần vang lên yếu ớt từ sáo xương Trấn Hồn trước khi hoàn toàn im lặng chìm vào ngủ đông sâu sắc hằng giờ hằng ngày.
Vô Trần không có thời gian suy nghĩ nhiều. Linh hồn hắn lập tức thoát khỏi thức hải, trở về với nhục thân phế thải đang quỳ gối dưới đáy Ma Cốt Mộ Trận hoang phế hằng ngày hằng giờ.
Xung quanh hắn, những đốm sáng linh hồn tinh khiết – di sản sau khi Giác Sát bị tịnh hóa – đang lơ lửng tỏa sáng mờ ảo. Vô Trần biết đây là cơ hội vàng ngọc duy nhất để hắn khôi phục một phần tu vi bảo mạng.
Hắn xếp bằng ngồi thiền định trên bệ đá cổ rêu phong, nhắm nghiền hai mắt. Vô Trần đưa sáo xương Trấn Hồn lên môi thổi nhẹ một nhịp sáo trầm đục điều hòa thính giác phàm trần đang bị rách nhẹ màng nhĩ rỉ máu đỏ hằng ngày. Hắn vận chuyển Phạn Âm Tịnh Hóa thổ nạp linh khí sơ cấp, dẫn dắt toàn bộ những đốm sáng linh hồn tinh khiết xung quanh lướt qua vết sẹo ngực rỉ máu đen nhạt hằng ngày hằng giờ.
*Vù vù...*
Luồng năng lượng linh hồn tinh khiết khổng lồ tràn vào kinh mạch phế thải của Vô Trần, tống khứ hoàn toàn những tử khí nghĩa trang bám sâu trong da thịt suốt ba ngày qua. Đan điền rách nát của hắn nhói lên đau đớn cực hạn, nhưng dưới sự điều hòa của tịnh hóa chi lực, một tia linh lực vàng nhạt mỏng manh như sợi tơ bỗng nhiên xuất hiện và ngưng tụ bền vững giữa đan điền rách nát hằng ngày hằng giờ.
*Rắc rắc...*
Xương cốt lồng ngực Vô Trần phát ra những tiếng kêu giòn giã. Vết sẹo chữ Vạn trước ngực hắn ngừng rỉ máu đen nhạt hoàn toàn, bắt đầu khép miệng và khô ráo nhẹ hằng ngày hằng giờ.
Thần thức của hắn khôi phục sự tỉnh táo sơ cấp hoàn hảo, có thể cảm nhận rõ nét tiếng gió rít gào bên ngoài hố sụt nghĩa trang hoang phế hằng ngày. Hắn mở mắt ra, một tia sáng vàng nhạt mờ ảo lướt qua nhãn quang phật môn mờ nhạt.
**Khởi khí cảnh (Luyện Khí Tầng 1)!**
Vô Trần đã nhen nhóm lại ngọn lửa tu luyện đầu tiên sau thảm kịch bị bóc phật cốt chí tôn dã man hằng ngày. Nhục thân gầy gò của hắn bớt đi vẻ trắng bệch suy kiệt, một luồng sức mạnh nhục thân nhẹ lưu chuyển khắp tay chân dứt khoát.
Hắn đứng dậy, giấu sáo xương Trấn Hồn rỉ máu cẩn thận dưới ống tay tăng y xám rộng thùng thình rách nát. Nhìn quanh Ma Cốt Mộ Trận một lượt, Vô Trần bám vào các kẽ đá nứt nẻ, lướt nhanh nhục thân cứng cáp nhẹ nhàng leo trở lại mặt đất nghĩa trang hoang phế hằng ngày hằng giờ.
...
Bình minh ngày thứ tư sau thảm cảnh lột cốt bắt đầu ló rạng ranh giới nghĩa trang hoang phế. Ánh nắng sớm ban mai lạnh buốt, yếu ớt xuyên qua màn sương mù xám xịt đầy tử khí bốc lên từ những ngôi mộ cổ đổ nát. Cơn bão đêm qua đã qua đi, để lại một không gian u tịch, lạnh lẽo đến rợn người.
Vô Trần chân trần bước đi trên nền đất bùn nhão dính đầy lá rụng nghĩa trang hằng ngày hằng giờ. Thính giác phàm trần bị suy giảm nhẹ khiến âm thanh xung quanh nghe có vẻ mờ ảo, nhưng thần thức Khởi khí cảnh mới đột phá giúp hắn nhận biết được một luồng sát khí quen thuộc đang đứng chờ sẵn hằng ngày hằng giờ.
Hắn đi vòng qua rặng cây khô héo, tiến gần về phía căn thảo phòng nghĩa trang rách nát nương tựa hằng ngày của hai anh em.
Ngay phía trước cánh cửa gỗ dột nát dán đầy bùa chú rách rưới hằng ngày hằng giờ, một bóng người gầy gò gò má cao, mắt hí đầy tham lam đang đứng khoanh tay chờ sẵn hằng ngày. Y phục chấp sự xám bẩn thỉu của hắn khẽ bay theo gió lạnh.
*Chấp sự ngoại môn Tịnh Không.*
Trên tay phải của Tịnh Không, thanh lôi hình roi da ngâm nước sét lôi trì trăm năm phát ra những tiếng nổ lách tách lôi điện vàng kim giả tạo dữ dội hằng ngày hằng giờ. Đôi mắt hí đầy xảo quyệt của hắn khóa chặt vào thân ảnh gầy gò đang tiến lại gần của Vô Trần, ánh lên tia sáng nghi ngờ cực hạn và dã tâm tham lam bộc lộ rõ nét.
"Vô Trần! Đêm qua bão sét lôi đình Đỉnh Lôi Âm rúng động nghĩa trang hoang phế, tháp gác Linh Đài bị sét đánh sập hoàn toàn hằng ngày hằng giờ. Bản chấp sự lùng sục khắp nơi không thấy xác ngươi, lại phát hiện khu mộ cổ số chín bị sụt lún một cái hố khổng lồ rò rỉ oán khí hắc ám cuồn cuộn."
Tịnh Không bước tới một bước dứt khoát hằng ngày hằng giờ, vung roi lôi hình lấp lánh điện quang sát mặt đất sát chân Vô Trần rít lên:
"Ngươi gác mộ đêm qua... rốt cuộc đã nhặt được thứ gì dưới mộ cổ? Khôn hồn thì nộp ra đây cho bản chấp sự, bằng không ta sẽ dùng roi lôi hình này đánh nát phế mạch của ngươi và bẻ gãy phật mạch muội muội ngươi ngay lập tức!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!