Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Mặt Nạ Vô Danh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ầm! Ầm! Ầm!


Tiếng địa đạo sụp đổ đập liên hồi vào màng nhĩ vốn đã tổn thương của Vô Trần. Sức mạnh tuyệt mệnh từ nhục thân Trúc Cơ Kỳ của Hùng Bá trước khi chết đã phá hủy hoàn toàn kết cấu chịu lực của Địa Đạo Cổ Ma. Đất đá rêu phong vạn năm đổ xuống như mưa trút, bụi bặm xám xịt cuốn theo chướng khí nồng nặc che khuất hoàn toàn tầm nhìn ít ỏi dưới hầm sâu.


"Dao Nhi..."


Vô Trần khàn giọng gọi, nhưng âm thanh vừa ra khỏi kẽ môi đã bị tiếng đất đá gầm rú nuốt chửng. Tai trái của hắn ù đặc, vệt máu đỏ tươi mỏng manh rỉ ra từ màng nhĩ bị chấn động rách nhẹ vẫn chưa khô, khiến thính giác phàm phu bị suy giảm đến hai mươi lăm phần trăm. Hắn chỉ còn nghe thấy những tiếng u u trầm đục vang vọng đầy hỗn loạn trong thức hải.


Trong cơn nguy cấp, bản năng sinh tồn sắt đá của một hành giả phế cốt trỗi dậy. Vô Trần không màng đến bả vai phải đang bị chấn động nứt nhẹ rỉ máu đỏ tươi, hắn nghiến chặt răng, dùng toàn bộ sức nặng của nhục thân để lật người, gục xuống che chắn hoàn toàn cho muội muội Cố Dao đang buộc chặt sau lưng.


Lồng ngực hắn đập mạnh xuống nền đá lạnh buốt. Vết sẹo hình chữ Vạn bị Khô Mộc Dịch ăn mòn dữ dội hằng ngày hằng giờ nay lại bị chấn động rách miệng, rỉ ra từng giọt máu đen nhạt tanh tưởi bốc mùi lưu huỳnh. Cơn đau buốt thấu xương tủy truyền thẳng vào đại não, nhưng đôi mắt thẫm đỏ bên mắt phải của hắn vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ. Bàn tay phải bỏng rách nát do cú chụp cướp đan nóng từ lò đan sập đổ của Viên Thông vẫn đang rỉ máu đỏ tươi qua lớp băng gạc rách nát, bóp chặt lấy thân sáo Trấn Hồn nứt nhẹ rỉ ma khí hắc ám.


Hắn nhắm mắt lại, chuẩn bị dùng nhục thân sắt nguội để gánh chịu cú va đập ngàn cân của tảng đá khổng lồ đang rơi thẳng xuống đầu.


Nhưng, tảng đá ấy không bao giờ rơi xuống.


Xoẹt!


Một luồng dao động không gian kỳ dị bất ngờ bùng phát ngay trong bóng tối ngột ngạt. Không khí xung quanh Vô Trần đột ngột vặn vẹo, tạo ra những gợn sóng trong suốt như mặt nước bị ném đá. Tảng đá khổng lồ đang rơi tự do bỗng nhiên khựng lại giữa không trung, rồi bị một lực lượng vô hình bẻ gãy quỹ đạo, hất văng sang một bên vách đá đổ nát.


"Hử?"


Vô Trần cố gắng ngước đầu lên qua làn bụi đất dày đặc. Qua nhãn quang phật môn mờ ảo bên mắt trái, hắn nhìn thấy một bóng người cao lớn khoác áo choàng đen trùm kín đầu bước ra từ hư vô. Kẻ đó đeo một chiếc mặt nạ đồng rỉ sét khắc hình phật khóc đầy thần bí, xung quanh thân thể không hề có dao động linh lực mạnh mẽ nào, nhưng không gian xung quanh gã lại liên tục rạn nứt rồi tự chữa lành.


Không gian độn thuật!


Kẻ thần bí đeo mặt nạ phật khóc không nói một lời, vung tay áo choàng đen rộng thùng thình quét qua. Một vòng xoáy hư vô màu đen tím khổng lồ lập tức bao bọc lấy nhục thân phế nát của Vô Trần và Cố Dao.


Trong một tích tắc, Vô Trần cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, giống như bị hút vào một đường hầm không đáy đầy gió lốc xé rách linh hồn. Khi tầm mắt hắn khôi phục lại ánh sáng, tiếng đất đá sụp đổ của Địa Đạo Cổ Ma đã hoàn toàn biến mất, thay thế vào đó là một sự tịch mịch, u uất đến rợn người.


Bịch.


Vô Trần ngã quỵ xuống nền đất lạnh buốt, dính đầy bột xương trắng xóa. Hắn nhanh chóng kiểm tra Cố Dao sau lưng. Muội muội của hắn vẫn nhắm nghiền hai mắt trong trạng thái ngủ đông sâu sắc, phật mạch thuần khiết bẩm sinh bị rạn nứt đã được xoa dịu ổn định nhờ Phật Mạch Đan phế phẩm hằng ngày, hơi thở mỏng manh như tơ nhưng vẫn giữ được một tia sinh mệnh lực yếu ớt.


"Đây là... đâu?" Vô Trần trầm giọng hỏi, bàn tay trái vẫn bám chặt lấy sáo xương Trấn Hồn đề phòng.


Hắn ngước nhìn xung quanh và không khỏi rúng động trước cảnh tượng trước mắt.


Một không gian hang động khổng lồ, rộng lớn đến mức không thấy đâu là đỉnh. Dưới chân hắn không phải là đất đá thông thường, mà là những đống xương trắng khổng lồ chất cao như núi. Hàng vạn vạn bộ xương khô của phàm nhân nằm chồng chất lên nhau, tỏa ra làn sương mù oán khí đặc quánh màu xám đen cuồn cuộn như thủy ngân. Những đốm lân hỏa xanh biếc lập lòe bay lượn giữa những hốc sọ khô héo, phát ra những tiếng nấc cụt, tiếng khóc than u uất vang vọng khắp không gian tịch mịch.


Phế Tích Vạn Linh.


Nghĩa địa phàm nhân khổng lồ nằm sâu dưới lòng đất ngoại môn Phạn Thiên Tông, nơi chôn cất hàng vạn phàm nhân kiệt sức vì tụng kinh dâng nạp tín nguyện lực hằng ngày.


"Ngươi đang tò mò về nguồn gốc của những bộ xương này sao?" Giọng nói của kẻ đeo mặt nạ đồng rỉ sét vang lên, khàn khàn, lạnh lẽo và vang vọng như phát ra từ chín tầng địa ngục.


Vô Trần cảnh giác nhìn gã. Để dò xét thân phận của đối phương, hắn âm thầm vận chuyển thần thức lực vừa được mở rộng của Luyện Khí tầng năm Phật Ma Sơ Dung, phóng ra một luồng sóng thần thức mỏng manh lướt về phía chiếc mặt nạ đồng rỉ sét hằng ngày.


Uỳnh!


Ngay khi thần thức của Vô Trần vừa chạm vào tà áo choàng đen, một luồng uy áp tinh thần khổng lồ như thái sơn áp đỉnh đột ngột dội ngược trở lại. Đó là uy áp tối cao của một tu sĩ Nguyên Anh Kỳ thực thụ, mạnh mẽ và ngạo nghễ đến mức đóng băng hoàn toàn thức hải của hắn trong tích tắc.


"Hự..."


Vô Trần groans lên một tiếng đau đớn, hai huyệt thái dương nhói buốt như bị kim châm, tai trái rỉ thêm một vệt máu đỏ tươi nhẹ. Hắn lùi lại nửa bước, đành phải thu hồi hoàn toàn thần thức lực để tránh bị phản phệ nát vụn thức hải.


Kẻ thần bí đeo mặt nạ phật khóc khẽ cười lạnh, tiếng cười đầy khinh bỉ: "Một con kiến hôi mang Trạng thái phế mạch, vừa đột phá Phật Ma Sơ Dung mỏng manh mà cũng dám dùng thần thức để dò xét bản tọa hằng ngày hằng giờ? Nếu không phải nhìn trúng ý chí nghịch thiên của ngươi, ta đã sớm để linh hồn ngươi tan biến vĩnh viễn rồi hằng ngày hằng giờ."


"Ngươi là ai? Tại sao lại cứu chúng ta?" Vô Trần nén đau đớn, sòng phẳng hỏi trực diện. Hắn biết kẻ trước mặt sở hữu tu vi Nguyên Anh ẩn giấu hằng ngày, muốn giết hắn dễ như trở bàn tay, cứu hắn chắc chắn phải có mưu đồ.


"Bản tọa là Vô Danh Nhân. Một kẻ phản đồ của thượng giới, kẻ thù của những vị phật tiên giả tạo ngự trị trên chín tầng mây kia hằng ngày hằng giờ," Kẻ thần bí đeo mặt nạ đồng tự xưng là Vô Danh Nhân trầm giọng nói, đôi mắt sâu hoắm sau hốc mặt nạ đồng lóe lên tia sáng hận thù cực hạn. "Còn những bộ xương dưới chân ngươi... Chúng chính là chân tướng của sự từ bi mà Phạn Thiên Tông hằng rao giảng hằng ngày."


Vô Danh Nhân bước tới một bước dứt khoát hằng ngày hằng giờ, vung tay chỉ vào núi xương trắng xung quanh:


"Phạn Âm Tịnh Hóa mà ngươi hằng tụng niệm, thực chất là một cấm thuật tẩy não tinh thần quy mô lớn. Tông môn đầu độc giếng nước phàm nhân, rồi giả vờ ban nước thánh để thu hoạch đức tin hằng ngày. Phàm nhân cuồng tín tụng kinh hằng ngày hằng giờ thực chất là đang dâng nạp thọ nguyên khí vận bản phu của họ thông qua mạng lưới hương hỏa. Khi thọ nguyên bị bòn rút cạn kiệt, nhục thân của họ sẽ khô héo như thây ma và bị vứt xác xuống Phế Tích Vạn Linh này để oán khí tự tiêu biến hằng ngày."


Lời nói của Vô Danh Nhân như những gậy sắt đập mạnh vào thức hải của Vô Trần. Dù hắn đã sớm đoán được sự giả dối của tông môn qua quyển sổ Phán Mệnh Lục rách nhặt được từ Pháp Năng, nhưng khi tận mắt chứng kiến núi xương trắng khổng lồ của hàng vạn phàm nhân chết oan uổng tại Phế Tích Vạn Linh, nỗi phẫn nộ lạnh lùng cực hạn trong lòng hắn vẫn bùng phát dữ dội.


Vết sẹo ngực Vô Trần co thắt kịch liệt, ma khí đen tím rò rỉ ra ngoài bốc lên nghi ngút, va chạm dữ dội với phật tính tịnh hóa trong đan điền rách nát hằng ngày hằng giờ.


"Ngươi muốn ta làm gì?" Vô Trần nghiến răng hỏi, hắn hiểu rõ trên đời không có cơ duyên miễn phí, Vô Danh Nhân cứu hắn chắc chắn phải có điều kiện sòng phẳng hằng ngày.


"Ta muốn ngươi sống sót. Sống sót để dùng ma niệm tịnh hóa sự giả dối của phật môn thượng giới," Vô Danh Nhân lạnh lùng đáp. Gã lật tay, từ trong ống tay áo choàng đen bay ra một chiếc mặt nạ gỗ đơn sơ, rớt keng xuống đống xương trắng trước mặt Vô Trần. "Nhưng với tu vi Phật Ma Sơ Dung hiện tại của ngươi, luồng tiên ma nhị khí hỗn hợp trong cơ thể ngươi quá conspicuous. Chỉ cần ngươi bước ra khỏi hầm sâu này, thần nhãn của Tịnh Hải và các trưởng lão ngoại môn sẽ lập tức định vị được vị trí của ngươi hằng ngày hằng giờ."


Vô Trần nhìn xuống chiếc mặt nạ gỗ. Nó được chế tạo thô sơ từ gỗ của cây bồ đề khô héo vạn năm trong cấm địa Khô Lâm, xám xịt và nứt nẻ, không hề có bất kỳ hoa văn trang trí nào.


"Chiếc Mặt nạ gỗ Vô Danh này có khả năng cô lập và che giấu hoàn toàn dung mạo, hơi thở, giọng nói và dao động tu vi của ngươi trước thần thức của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ hằng ngày hằng giờ," Vô Danh Nhân trầm giọng chỉ dẫn. "Đeo nó lên, ngươi sẽ có vỏ bọc hoàn hảo để bảo vệ muội muội của ngươi. Nhưng cái giá phải trả không hề dễ dàng hằng ngày."


"Cái giá là gì?" Vô Trần l lầm lì hỏi.


"Linh lực gỗ khô vạn năm của mặt nạ sẽ thấm thấu sâu vào da thịt gương mặt ngươi hằng giờ. Nó sẽ gây ra một cảm giác lạnh buốt thấu xương tủy cực hạn hằng ngày hằng giờ. Mỗi một khắc đeo nó, da thịt mặt ngươi sẽ bị xơ cứng nhẹ, đau đớn như bị ngàn kim châm chọc hằng ngày hằng giờ. Ngươi có dám chịu đựng không?"


Vô Trần nhìn về phía Cố Dao đang ngủ đông hôn mê sâu sắc rạn nứt phật mạch bên cạnh. Tình anh em sâu sắc và lời hứa bảo vệ muội muội là vảy ngược chí tử duy nhất của hắn. Để bảo vệ nàng khỏi sự truy quét tàn bạo của Giới Luật Đường, hắn sẵn sàng gánh chịu mọi cực hình thể xác tột cùng hằng ngày hằng giờ.


"Có gì không dám," Vô Trần lầm lì đáp, giọng nói sòng phẳng không chút dao động hằng ngày hằng giờ.


Hắn cúi người nhặt chiếc Mặt nạ gỗ Vô Danh lên, dứt khoát áp mạnh vào gương mặt phong sương, gầy gò của mình hằng ngày hằng giờ.


Phụt!


Ngay khi mặt nạ gỗ vừa chạm vào da thịt, một luồng hàn khí lạnh buốt thấu xương tủy đột ngột bùng phát dữ dội. Những sợi tơ linh lực gỗ khô héo vạn năm như những con rết băng điên cuồng khoan xoáy, thấm thấu sâu vào từng thớ cơ, dây thần kinh và mạch máu trên gương mặt của Vô Trần hằng ngày hằng giờ.


"Hự..."


Nhục thân Vô Trần rung lên bần bật, lồng ngực vết sẹo rách miệng rỉ máu đen nhạt co thắt nhói buốt dữ dội hằng ngày hằng giờ. Cơn đau đớn thiêu đốt tột cùng từ gương mặt truyền thẳng vào thức hải hoang tàn, khiến hắn có cảm giác như cả khuôn mặt mình đang bị xé rách rồi đóng băng vĩnh viễn hằng ngày hằng giờ. Da thịt mặt hắn nhanh chóng bị xơ cứng nhẹ, mất đi hoàn toàn cảm giác phàm trần thông thường, lạnh ngắt như một thây ma gác mộ chết cứng vứt xó nghĩa trang hằng ngày hằng giờ.


Nhưng đồng thời, hiệu quả thực tế của chiếc mặt nạ gỗ lập tức phát huy tác dụng vô song. Luồng linh lực phật ma nhị sắc xám nhạt đang quay cuồng hỗn loạn quanh ngực Vô Trần lập tức bị cô lập hoàn toàn. Hơi thở, dao động tu vi và ma khí rò rỉ từ ma cốt thái cổ ngực hắn biến mất không để lại một dấu vết nhỏ hằng ngày hằng giờ. Đứng trước mặt Vô Danh Nhân lúc này chỉ là một tăng nô phế vật gầy gò, lạnh lẽo không chút linh khí hằng ngày hằng giờ.


"Tốt! Ý chí sắt đá của ngươi thực sự khiến bản tọa kinh ngạc," Vô Danh Nhân gật đầu tán thưởng, bóng dáng gã bắt đầu nhạt nhòa dần vào hư vô bằng không gian độn thuật hằng ngày hằng giờ. "Nhưng đừng vội mừng hằng ngày hằng giờ."


Bóng dáng Vô Danh Nhân biến mất hoàn toàn, chỉ để lại lời cảnh báo lạnh lẽo vang vọng khắp Phế Tích Vạn Linh tịch mịch:


"Một kẻ điên khát máu khác của ma đạo, yêu tăng Ba Cốt, đang dùng độc chàm đánh hơi tiến sát Phế Tích Vạn Linh hằng ngày hằng giờ. Hắn đã ngửi thấy mùi máu ma cốt rò rỉ của ngươi từ trước khi mặt nạ gỗ kịp phong ấn hằng ngày. Nếu muốn bảo vệ muội muội của ngươi, hãy chuẩn bị chiến đấu đi hằng ngày hằng giờ."


Lời nói vừa dứt, bóng tối sâu thẳm của phế tích bỗng nhiên dao động, mang theo mùi tanh tưởi của độc chàm đang dần áp sát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!