Huyết Ma Tuyền Thủy Ăn Mòn
Mũi kiếm sắt nạm ngọc đen của Cố Thanh Phong rạch một đường sắc lạnh trong bóng tối, chĩa thẳng vào sâu trong hốc đá hẹp. Ánh đuốc vàng kim từ tay gã chập chờn, hắt lên những vách đá ẩm ướt thứ ánh sáng nham nhở, để lộ ra vệt máu đen nhạt rỉ ra từ kẽ đá. Mùi tử khí nồng nặc quyện cùng mùi máu tươi tanh tưởi bốc lên, kích thích lòng tham vô đáy của kẻ tộc thúc phản bội.
"Ha ha... Trốn ở đây sao? Nghiệt chủng, hôm nay để xem ngươi chạy đường nào!" Giọng nói của Cố Thanh Phong the thé đầy phấn khích. Gã không lập tức gọi Hùng Bá, bởi trong thâm tâm gã, việc tự tay bắt giữ hai anh em Vô Trần sẽ mang lại công lao cực lớn trước Giới Luật Đường. Lòng tham đã làm lu mờ sự cẩn trọng tối thiểu của một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng thứ tám.
Trong hốc đá tối tăm, Vô Trần đang gánh chịu nỗi đau đớn tột cùng. Vận hành Khô Mộc Phùng Xuân Quyết trong Trạng thái phế mạch cực hạn khiến toàn bộ kinh mạch quanh lồng ngực hắn co thắt dữ dội, xơ cứng như đá lạnh. Vết sẹo rách miệng trước ngực liên tục rỉ ra những giọt máu đen nhạt, thấm đẫm vạt tăng y xám rách nát. Bàn tay phải bỏng rách nát, rỉ máu đỏ tươi bóp chặt lấy thân sáo Trấn Hồn rỉ sét, đau buốt thấu xương tủy. Tai trái của hắn ù đặc, thính giác phàm phu suy giảm đến hai mươi lăm phần trăm, chỉ còn nghe thấy những tiếng u u trầm đục như tiếng sấm rền rĩ dưới đáy vực.
Nhưng đôi mắt thẫm đỏ bên mắt phải của Vô Trần vẫn tĩnh lặng đến đáng sợ. Hắn nhìn mũi kiếm đang từng tấc đâm sâu vào hốc đá, trong lòng không một chút hoảng loạn. Hắn biết, đối đầu trực diện với Hùng Bá – kẻ sở hữu nhục thân Kim Cang và tu vi Trúc Cơ Kỳ – lúc này là tự sát. Hắn phải dùng mưu kế, mượn địa lợi để phản sát.
*Nhịp trao đổi thứ nhất: Cố Thanh Phong đâm kiếm vào hốc đá, Vô Trần lách người tránh né không tiếng động.*
Mũi kiếm của Cố Thanh Phong đâm sượt qua bả vai Vô Trần, găm thẳng vào vách đá phía sau phát ra tiếng "keng" chói tai. Nhờ trạng thái bế khí giả chết của Khô Mộc Quyết, nhục thân Vô Trần lạnh ngắt và dẻo dai như một khúc gỗ mục, giúp hắn lách người né tránh trong gang tấc mà không hề phát ra một tiếng động hay dao động linh lực nào. Cố Thanh Phong nhíu mày, cảm giác mũi kiếm vừa đâm vào khoảng không, nhưng vệt máu đen nhạt dưới đất rõ ràng vẫn còn mới.
"Hử? Chết cứng rồi sao?" Cố Thanh Phong lẩm bẩm, gã cúi thấp người, thọc sâu cây đuốc vào hốc đá hẹp để nhìn cho rõ.
Chính trong khoảnh khắc cự ly gần ấy, đôi mắt thẫm đỏ của Vô Trần đột ngột mở trừng. Sát cơ bùng phát. Hắn không vận chuyển linh lực phật môn để tránh lộ khí tức, mà dùng bàn tay trái thô ráp khóa chặt lấy cổ tay cầm kiếm của Cố Thanh Phong. Lực bóp mạnh mẽ từ nhục thân đã qua rèn luyện của tăng nô gác mộ khiến xương cổ tay của Cố Thanh Phong rạn nứt, phát ra tiếng kêu "rắc" giòn giã.
"A!" Cố Thanh Phong thét lên một tiếng đau đớn, thanh kiếm sắt rơi keng xuống đất. Gã chưa kịp gào lên gọi Hùng Bá thì Vô Trần đã dùng ngón tay dập nát của bàn tay phải bị bỏng bịt chặt lấy miệng gã. Máu đỏ tươi từ tay Vô Trần hòa cùng máu đen nhạt từ vết thương ngực rò rỉ ra, thấm vào môi Cố Thanh Phong, mang theo một luồng ma khí lạnh buốt thấu xương.
"Tộc thúc, muốn lập công sao?" Vô Trần thì thầm bên tai Cố Thanh Phong, giọng nói lầm lì, sòng phẳng không chút độ ấm phàm trần. "Nhìn ra phía sau ngươi đi."
Cố Thanh Phong trợn tròn mắt vì kinh hãi. Gã cảm nhận được luồng sức mạnh lạnh lẽo từ bàn tay Vô Trần đang khóa chặt lấy tử huyệt của mình. Nhưng điều khiến gã khiếp đảm hơn cả là dòng nước đỏ rực như máu của Huyết Ma Tuyền Thủy đang cuồn cuộn chảy tràn qua lối đi hẹp ngay phía sau vách đá hốc hẹp. Luồng ma khí bạo liệt từ suối máu bốc lên nghi ngút, ăn mòn lớp linh lực phòng ngự mỏng manh trên tăng bào chấp sự của gã, phát ra những tiếng xèo xèo ghê rợn.
*Nhịp trao đổi thứ hai: Vô Trần thổi sáo Trấn Hồn phát sóng âm dẫn dắt Huyết Ma Tuyền Thủy phun trào hằng giờ.*
Vô Trần dứt khoát buông Cố Thanh Phong ra, đẩy mạnh gã về phía lối đi hẹp. Cùng lúc đó, hắn đưa cây Sáo Xương Cổ Thần (Trấn Hồn) lên môi. Dù thính giác phàm phu bị suy giảm nặng nề, hắn vẫn cảm nhận được tần số dao động của ma tính bạo liệt bên dưới suối máu. Hắn thổi mạnh vào sáo xương.
*U-u-u...*
Tiếng sáo Trấn Hồn vang lên trầm đục, ma mị, xé rách bầu không khí ngột ngạt của địa đạo. Những gợn sóng âm màu xám tím lan tỏa, không nhắm vào Cố Thanh Phong mà đánh thẳng vào lòng dòng suối máu Huyết Ma Tuyền Thủy. Cộng hưởng ma lực lập tức bộc phát. Dòng ma dịch nguyên thủy rỉ ra từ đáy Ma Uyên như bị kích thích, bắt đầu sôi sùng sục, phun trào lên những cột nước đỏ rực, nồng nặc mùi lưu huỳnh và độc tố ăn mòn.
"Cái gì?"
Hùng Bá đang đứng bên ngoài vung búa Khai Sơn đập đá, nghe thấy tiếng sáo và tiếng thét của Cố Thanh Phong liền quay phắt lại. Gã khổng lồ cao hơn hai mét, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng lập tức nhận ra có điều bất thường. Đôi mắt gã lóe lên hung quang tột độ, gã sải bước dài lao vào lối đi hẹp, mặc cho ma khí bạo liệt xung quanh gào rít.
"Nghiệt chủng! Ngươi dám giở trò quỷ!" Hùng Bá gầm lên, tiếng gầm rú chấn động cả địa đạo rỉ sét. Gã nhìn thấy Cố Thanh Phong đang lảo đảo bò dậy sát mép suối máu, còn Vô Trần thì đang ôm chặt lấy Cố Dao ngủ đông, đứng chắn ngay trước lối thoát duy nhất của dòng ma dịch.
*Nhịp trao đổi thứ ba: Hùng Bá vung búa Khai Sơn chém nát ma dịch rực cháy lao thẳng về phía Vô Trần.*
Hùng Bá không chút do dự, vung thanh búa sắt khổng lồ Khai Sơn lên. Luồng linh lực vàng kim rực rỡ từ tu vi Trúc Cơ Kỳ tầng thứ ba bùng phát, bao phủ lấy thân búa nặng nề, tạo ra một vệt sáng chói lòa xé rách màn sương ma khí. Gã chém mạnh một búa xuống, ý đồ dùng bạo lực nhục thân tuyệt đối để chém nát dòng ma dịch đang phun trào và nghiền nát Vô Trần thành trăm mảnh.
"Ầm!"
Lưỡi búa vạn cân đập xuống, chém đôi cột nước đỏ rực của Huyết Ma Tuyền Thủy. Sức mạnh phản chấn khổng lồ từ búa Khai Sơn tạo ra một luồng sóng xung kích vàng kim, đánh sập một mảng vách đá cổ bên cạnh. Vô Trần định dùng sáo âm bỉ ngạn để tạo lá chắn cản đòn búa, nhưng uy lực của tu vi Trúc Cơ quá mạnh mẽ. Lá chắn lửa đen bỉ ngạn vừa xuất hiện đã bị búa Khai Sơn đập tan rã trong tích tắc.
Lực phản chấn cực mạnh hất văng Vô Trần lùi lại mấy bước, đập mạnh lưng vào vách đá rạn nứt. Bả vai phải của hắn bị chấn động nứt nhẹ, đau buốt nhói lên từng hồi, máu đen nhạt từ vết sẹo ngực rỉ ra càng nhiều hơn. Cây sáo xương Trấn Hồn trên tay hắn bị mài mòn thêm một vết rạn nhỏ, ma khí rò rỉ ra ngoài không khí phát ra tiếng rít u u đầy bi tráng.
*Nhịp trao đổi thứ tư: Ma dịch nguyên thủy ăn mòn lớp phòng ngự Kim Cang Nhục Thân, khiến da thịt hắn bốc khói đen hoại tử.*
Nhưng Vô Trần không hề thối lui. Đôi mắt thẫm đỏ của hắn khóa chặt vào chân của Hùng Bá.
Dù búa Khai Sơn đã chém nát cột nước ma dịch, nhưng những giọt Huyết Ma Tuyền Thủy đỏ rực như máu vẫn bắn tung tóe, bám chặt lấy lớp giáp da nặng nề và da thịt màu đồng thiếc của Hùng Bá. Hùng Bá tự phụ vào nhục thân Kim Cang Bất Hoại Thần Công của mình, cho rằng ma khí ngoại môn không thể làm tổn thương đến da thịt đã qua tôi luyện của gã. Gã cười lạnh, định nhấc búa lên để tung ra đòn kết liễu.
Nhưng nụ cười của gã khổng lồ lập tức đông cứng.
"Xèo... Xèo... Xèo..."
Những giọt ma dịch nguyên thủy chạm vào da thịt Hùng Bá, lập tức bùng cháy thành những ngọn lửa màu đỏ sẫm tàn bạo. Độc tính ăn mòn cực mạnh của Huyết Ma Tuyền Thủy – thứ nước suối rỉ ra từ đáy Vạn Ma Cực Uyên vạn năm – bắt đầu phát huy tác dụng. Nó không chỉ ăn mòn lớp giáp da nặng nề thành những mảng đen rữa nát, mà còn thấm sâu qua lớp phòng ngự Kim Cang Nhục Thân, trực tiếp gặm nhấm da thịt và cốt tủy của gã.
"A... A... Cái gì thế này!" Hùng Bá thét lên một tiếng đau đớn kinh hoàng. Gã nhìn xuống chân mình, nơi da thịt màu đồng thiếc đang bốc khói đen đặc quánh, thối rữa và hoại tử với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy. Sức mạnh Kim Cang bảo vệ gã hằng ngày bỗng chốc trở nên mỏng manh như tờ giấy trước ma tính bạo liệt của suối máu.
*Advantage Swing: Vô Trần lật ngược thế cờ nhờ địa lợi ma dịch ăn mòn cực mạnh.*
Vô Trần đứng dậy từ đống đổ nát, bả vai phải rướm máu nhưng ánh mắt hắn lạnh lùng tột cùng. Hắn biết, nhục thân Kim Cang của Giới Luật Đường sợ nhất là những thứ độc tố ăn mòn cực mạnh có thể thâm nhập vào tận xương tủy. Dẫn dụ Hùng Bá vào lối đi hẹp ngập tràn Huyết Ma Tuyền Thủy là cách duy nhất để một kẻ mang Trạng thái phế mạch như hắn có thể phản sát được đại địch.
"Tộc thúc, ngài nhìn xem, đây chính là từ bi của phật môn mà ngài hằng cầu khẩn." Vô Trần trầm giọng nói, hắn đưa sáo xương Trấn Hồn lên môi một lần nữa, thổi ra những âm điệu dồn dập, sắc lạnh hằng giờ.
Tiếng sáo kích thích dòng Huyết Ma Tuyền Thủy phun trào dữ dội hơn hằng ngày hằng giờ. Từng luồng nước đỏ rực như máu cuộn trào, chảy tràn khắp lối đi hẹp, bao vây lấy Hùng Bá và Cố Thanh Phong. Cố Thanh Phong hoảng loạn gào thét, gã cố gắng vận chuyển Khinh Thân Thuật để trốn chạy, nhưng một luồng ma dịch bắn trúng chân trái gã, lập tức ăn mòn xương bánh chè của gã thành một hố đen rỉ máu đen nhạt. Gã ngã quỵ xuống đất bùn dơ bẩn, khóc lóc van xin thảm thiết.
Trong khi đó, Hùng Bá đã hoàn toàn phát điên vì đau đớn. Độc tố ăn mòn từ Huyết Ma Tuyền Thủy đã lan rộng khắp nửa thân dưới của gã, biến đôi chân vạm vỡ thành những khúc xương đen hoại tử rữa nát. Linh lực Trúc Cơ Kỳ trong đan điền gã hỗn loạn dữ dội, không thể ngưng tụ nổi một luồng phòng ngự hoàn chỉnh.
*Cái giá thật đã trả: Bả vai phải Vô Trần bị chấn động nứt nhẹ, ma sáo Trấn Hồn bị mài mòn thêm.*
Vô Trần ôm chặt lấy Cố Dao trên lưng, nhục thân phế thải của hắn cũng đang gánh chịu phản phệ cực lớn từ việc dùng sáo Trấn Hồn khống chế ma dịch hằng giờ. Đầu hắn đau nhức như búa bổ, thính giác phàm phu bị mài mòn thêm, tai trái rỉ ra một vệt máu đỏ tươi mỏng manh. Nhưng ý chí sắt đá bảo vệ muội muội không cho phép hắn gục ngã.
"Nghiệt chủng! Ta phải giết ngươi! Đồng quy vu tận!"
Hùng Bá gầm lên một tiếng tuyệt vọng đầy bi phẫn. Biết mình không thể sống sót dưới sự ăn mòn tàn bạo của Huyết Ma Tuyền Thủy, gã quyết định dùng chút tàn lực cuối cùng để mạt sát Vô Trần. Gã vung thanh búa sắt khổng lồ Khai Sơn lên bằng cả hai tay, toàn bộ linh lực Trúc Cơ Kỳ còn sót lại bùng phát dữ dội hằng ngày hằng giờ.
Thân hình khổng lồ của Hùng Bá lảo đảo lao tới, vung búa chém mạnh xuống vách đá cổ của Địa Đạo Cổ Ma hằng giờ hằng ngày.
"Uỳnh! Ầm đoàng!"
Cú chém tuyệt mệnh của tu sĩ Trúc Cơ Kỳ đập nát hoàn toàn hệ thống cột đá chịu lực của địa đạo cổ. Những vết nứt khổng lồ chằng chịt lan nhanh trên trần hang đá cổ. Đất đá, những tảng đá khổng lồ rêu phong vạn năm bắt đầu sạt lở, sụp đổ xuống ầm ầm như mưa trút, chắn lối thoát duy nhất và đe dọa chôn sống tất cả dưới lòng đất hắc ám u tối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!