Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Chó Săn Và Kẻ Phản Bội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân dồn dập dã man của Hùng Bá dội vào vách đá Địa Đạo Cổ Ma, mang theo thứ áp lực trầm nặng của một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ tầng thứ ba chuyên tu nhục thân. Từng tiếng nện rầm rầm như búa tạ giã xuống nền đá cổ rỉ sét, khiến những dải nhũ đá treo lơ lửng trên trần hang liên tục rạn nứt, rơi rụng loảng xoảng xuống lòng suối máu Huyết Ma Tuyền bên cạnh.


Dưới hốc đá hẹp ngập tràn hơi ẩm lưu huỳnh và mùi xác thối rữa, Vô Trần nằm co quắp, một tay ôm chặt lấy Cố Dao đang ngủ đông sâu sắc, tay còn lại bấu chặt vào gờ đá nhọn để giữ thăng bằng. Nhục thân của hắn lúc này đã rơi vào Trạng thái phế mạch cực hạn. Đan điền vỡ vụn vĩnh viễn không còn một tia linh lực phật môn chính thống, lồng ngực hằn sâu vết sẹo chữ Vạn lở loét rách miệng rỉ máu đen nhạt nặng nề hằng ngày hằng giờ hộc máu. Bàn tay phải bị bỏng nặng lở loét rỉ máu đỏ tươi quấn băng rách nát nhói lên từng cơn buốt thấu xương tủy, trong khi tai trái ù đặc rỉ máu nhẹ, thính giác phàm phu suy giảm đến hai mươi lăm phần trăm, chỉ còn nghe thấy những tiếng u u trầm đục vang vọng trong thức hải hoang tàn.


*Hùng Bá... Chấp pháp giả của Giới Luật Đường.*


Vô Trần nghiến chặt răng đến bật máu, ánh mắt thẫm đỏ bên mắt phải khóa chặt vào vệt sáng đuốc flickering đang rọi thẳng vào dòng suối máu rò rỉ ngoài hốc đá. Hắn cảm nhận được luồng thần thức lăng lệ của Hùng Bá đang rà quét như những cây kim châm chọc qua từng kẽ đá. Với thể trạng phế thải hiện tại, chỉ cần một cái phủi tay của gã khổng lồ Trúc Cơ kia cũng đủ khiến hắn và muội muội tan xương nát thịt.


"Hùng thống lĩnh, xin ngài bớt giận. Theo la bàn huyết mạch của tiểu nhân, hơi thở của hai đứa nghiệt chủng kia chắc chắn đang lẩn quất quanh khu vực Huyết Ma Tuyền này hằng giờ hằng ngày."


Một giọng nói khúm núm, the thé đầy hèn hạ vang lên từ phía sau ánh đuốc. Vô Trần khẽ rùng mình. Giọng nói này, dù có hóa thành tro bụi hắn cũng không thể quên được. Đó là Cố Thanh Phong—người tộc thúc phản bội hèn hạ, kẻ vì muốn giữ mạng và thăng tiến đã chủ động bán đứng gia đình hắn, dâng nạp Cố Dao cho Giới Luật Đường để lấy lòng tông môn.


Ngoài kia, Cố Thanh Phong đang mặc chiếc tăng bào chấp sự ngoại môn bóng bẩy nhưng dáng điệu khúm núm, tay cầm một chiếc la bàn bằng đồng rỉ sét. Đó là La bàn huyết mạch gia tộc họ Cố, vật phẩm gia truyền dùng để câu thông và định vị chính xác hơi thở của những người mang dòng máu họ Cố hằng ngày hằng giờ.


"Hừ, một lũ phế vật ngoại môn." Hùng Bá gầm lên một tiếng trầm đục, vung thanh búa sắt khổng lồ 'Khai Sơn' đập nát một cột đá cổ cản lối. Sức mạnh vạn cân từ nhục thân Kim Cang của gã khiến cột đá vỡ vụn thành trăm mảnh, bắn tung tóe vào tận sâu trong hốc đá nơi Vô Trần ẩn nấp. Một mảnh đá nhọn sượt qua bả vai phải bị chấn động của Vô Trần, rạch thêm một đường rỉ máu đỏ tươi, nhưng hắn không hề rên rỉ lấy một tiếng. "Nếu không vì Tịnh Hải chủ trì ra lệnh phải bắt sống con bé phật mạch kia trước đại điển phong thánh ngày mai, bản tọa đã sớm dùng búa Khai Sơn này san phẳng cái địa đạo rác rưởi này rồi!"


"Dạ, dạ, thống lĩnh bớt giận. Tiểu nhân lập tức dùng la bàn tìm ra bọn chúng." Cố Thanh Phong cúi đầu nịnh bợ, ngón tay thon dài gầy guộc gõ nhẹ lên mặt la bàn đồng. Kim chỉ nam trên la bàn xoay tròn điên cuồng, chỉ thẳng về hướng hốc đá hẹp nơi hai anh em đang trốn hằng giờ.


Sát cơ cận kề cái chết tinh thần dâng trào tột độ. Vô Trần hiểu rõ, nếu không hành động ngay lập tức, la bàn huyết mạch sẽ vạch trần vị trí của bọn họ trong vài nhịp thở nữa. Đối đầu trực diện với một tu sĩ Trúc Cơ Kỳ và một kẻ Luyện Khí tầng tám như Cố Thanh Phong lúc này là tự sát. Hắn định lén dùng tơ máu cấm chế để kích hoạt đá lở tự vệ, nhưng lập tức gạt bỏ ý nghĩ đó. *Không được. Dao động linh lực từ tơ máu dù là nhỏ nhất cũng sẽ kích thích thần thức nhạy bén của Hùng Bá. Ta phải ẩn nấp hoàn toàn.*


Hắn cúi đầu nhìn Cố Dao đang ngủ đông sâu sắc trên tay. Phật mạch của cô bé rạn nứt đang được xoa dịu ổn định nhờ dược lực phế phẩm của Phật Mạch Đan, nhưng cơ thể nàng vẫn tỏa ra một luồng nhiệt lượng phật tính mỏng manh hằng ngày hằng giờ.


*Khô Mộc Phùng Xuân Quyết! Bế khí giả chết!*


Không một chút do dự, Vô Trần vận chuyển cấm thuật bế khí của Khô Mộc Thiền Sư. Hắn nhắm nghiền hai mắt, cưỡng ép đóng băng toàn bộ dòng chảy linh lực xám nhạt mỏng manh còn sót lại trong kinh mạch phế thải. Hắn nín thở hoàn toàn, dừng nhịp tim hằng ngày hằng giờ.


*Advantage Swing:*

Trong tích tắc, nhục thân của Vô Trần trải qua một cuộc lột xác tàn nhẫn hằng giờ hằng ngày. Da dẻ hắn chuyển dần sang màu rêu xám xịt lạnh ngắt như một khúc gỗ mục nát vứt xó nghĩa trang, hoàn toàn mất đi sức sống phàm phu. Sức nóng từ phật mạch của Cố Dao cũng bị luồng ma khí lạnh lẽo rò rỉ từ ma cốt ngực Vô Trần bao phủ, cô lập hoàn toàn hơi thở linh lực của cả hai anh em hằng ngày hằng giờ.


*Counter Chain:*

Tuy nhiên, việc cưỡng ép vận hành Khô Mộc Quyết trong Trạng thái phế mạch cực hạn khiến kinh mạch ngực Vô Trần bị cô lập hoàn toàn, gây ra nỗi đau nhức nhối xơ cứng xương khớp dữ dội hằng ngày hằng giờ như bị ngàn kim châm chọc thẳng vào thức hải hoang tàn. Vết sẹo ngực rách miệng rỉ máu đen nhạt nặng nề co thắt lại, đau đớn tột cùng đến mức hắn suýt nữa đã đánh mất thần trí.


Nhưng nỗ lực của hắn đã mang lại hiệu quả. Ngoài kia, chiếc la bàn huyết mạch trên tay Cố Thanh Phong bỗng nhiên rung lắc dữ dội hằng ngày hằng giờ.


"Ủa? Kỳ lạ..." Cố Thanh Phong nhíu chặt cặp mày ti hí, lắc mạnh chiếc la bàn đồng. "Hơi thở huyết mạch của hai đứa dã chủng kia bỗng nhiên biến mất hoàn toàn hằng giờ hằng ngày? Không thể nào, rõ ràng vừa rồi còn ở ngay hướng này..."


*La bàn huyết mạch bị ma khí rò rỉ từ Huyết Ma Tuyền làm nhiễu loạn.*


Địa Đạo Cổ Ma ngập tràn ma tính bạo liệt cổ xưa, kết hợp với dòng nước suối máu Huyết Ma Tuyền rò rỉ cuồn cuộn bên cạnh tạo ra một trường năng lượng hỗn loạn khổng lồ hằng ngày hằng giờ. Khi Vô Trần sử dụng Khô Mộc Quyết để biến nhục thân thành gỗ khô lạnh ngắt, luồng ma khí tự nhiên của suối máu lập tức lấp đầy khoảng trống, che giấu hoàn toàn dao động huyết mạch yếu ớt của hai anh em trước la bàn định vị hằng giờ.


"Phế vật!" Hùng Bá tức giận vung tay tát mạnh vào mặt Cố Thanh Phong. Cú tát cực mạnh từ tu vi Trúc Cơ khiến kẻ tộc thúc hèn hạ bay thẳng vào vách đá cổ hộc máu dập nát kẽ răng hằng ngày, la bàn đồng suýt nữa rơi khỏi tay. "Ngươi dám đùa giỡn bản tọa sao? Nếu không tìm thấy phật mạch trước giờ Tý, bản tọa sẽ dùng búa Khai Sơn này chém đứt đầu ngươi trước!"


"Tiểu nhân không dám! Tiểu nhân không dám!" Cố Thanh Phong bò lết dậy dưới vũng bùn đất dính đầy máu tươi, gương mặt gầy gò nhợt nhạt vì sợ hãi hằng ngày hằng giờ. Hắn gạt vệt máu trên môi, đôi mắt ti hí lóe lên tia sáng độc địa tột cùng. "Thống lĩnh bớt giận, hơi thở huyết mạch biến mất đột ngột chỉ có hai khả năng: hoặc bọn chúng đã chết cóng dưới suối máu, hoặc bọn chúng đang dùng bí thuật bế khí giả chết trốn tránh hằng giờ hằng ngày!"


Hắn lảo đảo cầm thanh kiếm sắt nạm ngọc đen cấp thấp tiến lại gần dòng suối máu rò rỉ, ánh mắt láo liên lùng sục từng kẽ đá hẹp hằng ngày hằng giờ.


Trong hốc đá hẹp tối tăm lạnh buốt, Vô Trần vẫn duy trì trạng thái bế khí cực hạn hằng ngày hằng giờ. Tim hắn không đập, phổi hắn không thở, nhục thân lạnh ngắt như một thây ma gác mộ chết cứng vứt xó nghĩa trang. Nhưng thần thức của hắn vẫn nhạy bén cực hạn hằng giờ. Qua kẽ đá hẹp, hắn nhìn thấy bóng dáng Cố Thanh Phong đang từng bước tiến lại gần hốc đá ẩn nấp hằng ngày hằng giờ.


*Nhẫn. Phải nhẫn.*


Cố Thanh Phong dừng bước ngay trước hốc đá hẹp. Khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ chưa đầy ba bước chân hằng ngày hằng giờ. Tên tộc thúc hèn hạ đưa đuốc lên cao, ánh lửa flickering rọi thẳng vào bóng tối của kẽ đá nứt nẻ.


Đột nhiên, ánh mắt Cố Thanh Phong co rụt lại hằng ngày hằng giờ.


Trên bệ đá xanh rêu ngay sát mép hốc hẹp, có một vệt chất lỏng sẫm màu mỏng manh đang rỉ ra từ bên trong. Đó là một giọt máu đen nhạt rò rỉ từ vết sẹo lồng ngực Vô Trần trước khi hắn kịp vận chuyển Khô Mộc Quyết đóng băng dòng chảy linh lực hằng ngày hằng giờ. Vệt máu đen nhạt tanh tưởi bốc mùi tử khí mỏng manh bám chặt lấy đá cổ, tương phản rõ rệt dưới ánh lửa đuốc vàng kim giả tạo hằng ngày.


"Ha ha... Tìm thấy các ngươi rồi!"


Gương mặt gầy gò dính đầy phấn son của Cố Thanh Phong vặn vẹo điên cuồng vì phấn khích hằng ngày hằng giờ. Hắn không hề báo động cho Hùng Bá ngay lập tức, vì muốn tự tay lập công bắt giữ để dâng hiến cho Giới Luật Đường hòng độc chiếm linh thạch rác ban thưởng hằng ngày.


Hắn cười lạnh một tiếng dứt khoát hằng ngày hằng giờ, vung thanh kiếm sắt nạm ngọc đen cấp thấp lên, chĩa thẳng mũi kiếm sắc lẹm vào sâu trong hốc đá tối tăm nơi Vô Trần đang ôm chặt muội muội ngủ đông.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!