Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Dưới Đáy Vực Sâu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới đáy Thâm Uyên Đoạn Hồn không phải là một khoảng không vô dạng, mà là một thứ vật chất đặc quánh, lạnh buốt và nồng nặc mùi lưu huỳnh rữa nát. Giữa lòng Địa Đạo Cổ Ma hoang phế, hơi ẩm rỉ ra từ những vách đá rêu phong lạnh ngắt bám chặt lấy da thịt tàn tạ của Vô Trần. Hắn nằm đó, bất động như một thây ma gác mộ đã chết cứng từ trăm năm trước, nhục thân chìm sâu vào Trạng thái phế mạch cực hạn.


Cơn đau. Đó là thứ duy nhất đánh thức thần trí đang chao đảo của hắn.


Mỗi một nhịp thở yếu ớt đều kéo theo một cơn co thắt dữ dội từ lồng ngực rách nát. Vết sẹo hình chữ Vạn – dấu vết tàn độc của thảm cảnh bóc phật cốt do Tịnh Hải gây ra – lúc này lại rách miệng, rỉ ra từng giòng máu đen nhạt tanh tưởi bốc mùi tử khí. Bàn tay phải bỏng lở loét do cú chụp cướp đan nóng từ lò luyện đan Bách Thảo quấn băng rách nát nay đã thấm đẫm máu đỏ tươi xen lẫn bùn đất hôi hám. Thính giác phàm phu của hắn đã suy giảm đến mức cực hạn, tai trái ù đặc chỉ còn tiếng rít u u trầm đục của gió chướng gào rú ngoài kia hằng giờ.


"Dao... Dao Nhi..."


Vô Trần khàn giọng thì thầm, âm thanh nhỏ như tiếng muỗi kêu tiêu biến ngay vào bóng tối. Theo bản năng sinh tồn sắt đá, hắn khẽ động đậy bả vai phải bị chấn động nứt nhẹ. Một cảm giác lạnh buốt quen thuộc truyền đến từ sau lưng. Muội muội Cố Dao vẫn đang bị buộc chặt vào lưng hắn bằng sợi dây vải thô rách nát.


Hắn nghiêng người lật nhẹ, để cô bé nằm nghiêng trên nền đất đá lạnh buốt. Dưới ánh sáng mờ ảo của những đốm lân hỏa xanh biếc lập lòe trên vách đá cổ, sắc mặt Cố Dao trắng bệch không một giọt huyết sắc. Đ đóa sen vàng mờ ảo ở ấn đường nàng đã tắt lịm, phật mạch thuần khiết bẩm sinh bị ma khí tàn bạo của vực sâu xâm nhập đang rơi vào trạng thái ngủ đông sâu sắc hằng ngày hằng giờ để tự bảo vệ sinh mệnh lực mỏng manh.


*Huyết mạch của Dao Nhi đang lụi tàn. Nếu không tìm được nơi ẩn nấp để tịnh hóa ma độc, con bé sẽ chết.*


Vô Trần nghiến chặt răng, cố gắng chống hai tay xuống nền đá dăm rỉ sét để gượng dậy. Nhưng ngay khi hắn vừa vận chuyển một tia linh lực mỏng manh trong đan điền rách nát, một luồng phản phệ cuồng bạo lập tức bùng phát.


"Phụt!"


Hắn hộc ra một ngụm máu đen nhạt. Đan điền trống rỗng như một mảnh đất sét khô cằn nứt nẻ, hoàn toàn không giữ được một chút linh khí nào. Luồng linh lực xám nhạt của tu vi Phật Ma Nhị Giới mới đột phá trước khi nhảy vực lúc này đã tiêu biến sạch sẽ, chỉ còn lại sự cắn trả tàn nhẫn của kinh mạch phế thải.


*Khè... Khè...*


Đột nhiên, từ những khe nứt tăm tối của Địa Đạo Cổ Ma vang lên những tiếng rít kèn kẹt ghê rợn. Hàng chục đốm lửa quỷ hỏa xanh lục xuất hiện, bay lơ lửng trong không khí bốc mùi xác thối nồng nặc. Đó là lũ oán linh hoang dã dưới đáy vực sâu Đoạn Hồn. Khứu giác nhạy bén của lũ dã quỷ đã ngửi thấy mùi máu đen ma cốt đặc quánh rò rỉ từ vết sẹo ngực Vô Trần và mùi huyết tủy phật mạch tinh khiết của Cố Dao.


Lũ oán linh gào rú, hóa thành những bóng ma mờ ảo với móng vuốt dài nhọn hoắt, điên cuồng lao thẳng về phía hai anh em.


Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Vô Trần không màng đến nhục thân phế nát. Hắn cố gắng ngưng tụ chút phật lực từ bi mỏng manh còn sót lại trong thần thức, vận hành Phạn Âm Tịnh Hóa sơ cấp. Hắn mím môi tụng niệm mật chú tịnh hóa, cố gắng phóng ra một luồng kim quang bảo vệ muội muội.


"Nam mô..."


Nhưng ngay khi câu kinh đầu tiên vừa vang lên, luồng ma khí bạo liệt đặc quánh của Địa Đạo Cổ Ma đã lập tức ùa tới như bão tố. Luồng phật quang vàng nhạt vừa nhen nhóm lập tức bị ma khí dập tắt hoàn toàn trong tích tắc. Phật pháp ngoại môn của Phạn Thiên Tông dưới đáy vực sâu này hoàn toàn bị áp chế tuyệt đối. Đan điền Vô Trần spasms dữ dội, vết sẹo ngực rách miệng rỉ máu đen nhạt nặng nề hơn hằng ngày hằng giờ.


Lũ oán linh rít gào phấn khích trước sự thất bại của hắn, móng vuốt quỷ hỏa chỉ còn cách gương mặt ngủ đông của Cố Dao chưa đầy nửa thước.


*Không được! Phật pháp giả tạo không cứu được Dao Nhi! Ta phải dùng ma lực sát phạt!*


Đôi mắt Vô Trần bỗng nhiên lóe lên tia sáng lạnh lùng quyết đoán. Hắn vươn bàn tay trái không bị thương, giật phắt cây Sáo Xương Cổ Thần (Trấn Hồn) đang giắt bên hông ra. Bàn tay phải bỏng lở loét rách nát bóp chặt lấy thân sáo rạn nứt, máu tươi rỉ ra từ lòng bàn tay rách sâu thấm thấu vào các lỗ sáo xương rỉ sét hằng ngày hằng giờ.


Hắn đưa sáo lên môi, dứt khoát thổi nhẹ khúc nhạc Trấn Hồn Sáo Phổ sơ cấp.


*U-u-u...*


Tiếng sáo xương vang lên trầm đục, ma mị và u uất vô cùng hằng giờ. Sóng âm màu xám đen chứa đựng oán khí vạn cổ bùng phát từ thân sáo, quét qua không gian chật hẹp của địa đạo cổ.


*Advantage Swing & Counter Chain:*

Ngay khi tiếng sáo vang lên, lũ oán linh hoang dã đang lao tới bỗng khựng lại giữa không trung. Sát niệm khát máu điên cuồng của chúng bị sóng âm sáo Trấn Hồn can thiệp trực tiếp vào thần trí. Tiếng sáo ma mị xoa dịu oán hận, cưỡng ép biến sát khí của chúng thành sự phục tùng tuyệt đối dưới quy luật âm luật của sáo xương.


Nhưng bầy oán linh quá đông, tiếng sáo rạn nứt của Vô Trần bắt đầu run rẩy do nhục thân suy kiệt cực hạn. Sóng âm phản chấn dội ngược lại màng nhĩ, khiến tai trái hắn rỉ ra một vệt máu đỏ tươi hằng ngày, thính giác phàm phu suy giảm nặng nề hơn hằng giờ.


*Ta cần một hộ pháp mạnh mẽ hơn!*


Vô Trần cắn đầu lưỡi rỉ máu, dẫn dắt luồng oán niệm phẫn nộ vừa thu nạp từ dân làng Cố Gia truyền thẳng vào thân sáo xương. Hắn thét lên trong thần thức triệu hoán:


"Hắc Giáp Binh! Ra đây cho ta!"


*Uỳnh!*


Một luồng ma khí đen tím khổng lồ bùng phát từ thân sáo xương Trấn Hồn. Giữa làn sương mù hắc ám, bóng ma của vị oán linh cổ đại Hắc Giáp Binh từ từ ngưng tụ. Gã hộ pháp khổng lồ khoác giáp sắt đen rách nát mờ ảo, đôi mắt rực quỷ hỏa xanh lục lăng lệ xuất hiện bảo vệ trước ngực Vô Trần.


Hắc Giáp Binh gầm lên một tiếng trầm đục, vung thanh trường thương oán khí mờ ảo phát động kỹ năng Hồn Thương Sát. Đường thương quét qua một vòng tròn hoàn mỹ, chém tan xác hoàn toàn hàng chục oán linh hoang dã cấp thấp xung quanh thành những làn khói xám tro hằng ngày hằng giờ.


Sự áp chế tuyệt đối của oán linh cổ đại khiến bầy dã quỷ còn lại hoảng sợ rên rỉ, tháo chạy tán loạn vào sâu trong các hốc đá tối tăm.


Trận chiến tạm thời kết thúc hằng giờ. Vô Trần ngã quỵ xuống đất, thở dốc điên cuồng. Vết sẹo lồng ngực lở loét rách miệng rỉ máu đen nhạt ướt đẫm tăng y xám rách nát. Nhờ có Hắc Giáp Binh hộ pháp, hắn tạm thời bảo vệ được mạng sống của hai anh em, nhưng nhục thân phế nát đã cận kề giới hạn sụp đổ hoàn toàn.


Hắc Giáp Binh lẳng lặng quay đầu nhìn Vô Trần, mũi trường thương gãy chỉ về phía cuối đường hầm Địa Đạo Cổ Ma rỉ sét.


*Nơi đó có dao động ma khí cực mạnh. Đó là lối thoát duy nhất.*


Vô Trần hiểu ý, hắn cố gắng dùng chút sức lực tàn dư cõng Cố Dao lên lưng buộc chặt lại hằng ngày. Hắn lết từng bước chân trần rướm máu trên nền đá nhọn hoắt, đi theo bóng ma của Hắc Giáp Binh dẫn đường.


Sau nửa canh giờ di chuyển ngột ngạt hằng giờ hằng ngày, trước mắt Vô Trần hiện ra một hang động đá tự nhiên rộng lớn. Giữa hang động, một suối máu nhỏ chứa ma khí rò rỉ cuồn cuộn đang sôi sùng sục—chính là Huyết Ma Tuyền. Luồng ma khí nguyên thủy bốc lên từ suối máu đặc quánh như sương mù màu đỏ sẫm hằng ngày hằng giờ, vô tình tạo ra một màng che chở tự nhiên cách ly hoàn toàn mọi thần thức dò xét từ bên ngoài.


*Huyết Ma Tuyền Thủy... Đây là điểm rò rỉ ma khí từ Cực Uyên lên nghĩa trang hoang phế. Ma khí ở đây cực dày, có thể giúp ta che giấu hoàn toàn hơi thở khỏi truy binh.*


Vô Trần lết đến bên cạnh một hốc đá khô ráo khuất sau dòng suối máu rò rỉ. Hắn đặt Cố Dao nằm xuống nhẹ nhàng hằng ngày, lấy tấm tăng y xám rách nát đắp lên người nàng. Hắn ngồi xếp bằng bên cạnh nàng, mệt mỏi tựa lưng vào vách đá rạn nứt hằng ngày hằng giờ.


Nhưng sự yên bình ngắn ngủi ấy lập tức bị dập tắt.


*Ầm... Ầm...*


Từ phía đường hầm Địa Đạo Cổ Ma phía trên vang lên những tiếng rung chuyển dữ dội của đất đá. Tiếng bước chân nặng nề, dồn dập của giày sắt giáp nặng và tiếng xích sắt loảng xoảng gầm rú xé rách không khí yên tĩnh hằng ngày hằng giờ.


Tiếng bước chân dồn dập vang lên từ phía đường hầm phía trên—tăng binh của Phạn Thiên Tông đã bắt đầu dò đường xuống vực sâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!