Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Rơi Xuống Ma Uyên (Kết thúc Cấp 1)

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão cát vàng gào rít điên cuồng trên rìa vách đá Thâm Uyên Đoạn Hồn. Từng đợt cát nóng bỏng rát rạch qua da thịt tàn tạ của Vô Trần, nhưng hắn gần như không còn cảm giác đau đớn thể xác nào nữa. Nhục thân của hắn đã hoàn toàn phế nát. Trạng thái phế mạch cực hạn khiến đan điền rách nát vỡ vụn vĩnh viễn, kinh mạch toàn thân đứt đoạn chằng chịt, liên tục rỉ ra từng dòng máu đen đặc quánh tanh tưởi. Vết sẹo hình chữ Vạn trước ngực lở loét sâu hoắm, bốc lên làn khói xám mờ ảo mang theo ma khí và oán hận ngút trời. Bàn tay phải bỏng nặng rỉ máu đỏ tươi quấn băng rách nát buông thõng, run rẩy bám chặt lấy thân sáo Trấn Hồn dính đầy bùn đất.


Trên lưng hắn, muội muội Cố Dao nhỏ bé gầy gò vẫn nhắm nghiền hai mắt trong trạng thái ngủ đông sâu sắc. Phật mạch thuần khiết bẩm sinh của nàng tạm thời được ổn định nhờ dược lực phế phẩm cực nóng của Phật Mạch Đan, rực lên ánh sen vàng mờ ảo ở ấn đường. Nhưng Vô Trần biết, nếu nàng rơi vào tay Tịnh Hải một lần nữa, nàng sẽ bị mổ xẻ bòn rút huyết tủy đến giọt cuối cùng để hiến tế cho Thánh tử Thích Vô Niệm.


"Nghịch đồ tà ác! Mau giao con bé phật mạch ra đây!"


Tịnh Hải điên cuồng gầm rú. Lão quái vật phật môn giả nhân giả nghĩa lúc này đã hoàn toàn mất đi vẻ hiền từ giả tạo hằng ngày. Trấn Ma Tích Trượng bị chém nát vụn thành trăm mảnh, đạo tâm rạn nứt khiến lão điên cuồng tột độ. Lão vung bàn tay phải hóa thành Phạn Thiên Trảo sắc nhọn, lấp lánh điện quang lôi phạt dã man, lao thẳng vào lồng ngực phế nát của Vô Trần hòng cướp đoạt Cố Dao.


Trong khoảnh khắc sinh tử cận kề cái chết, hạt xá lợi cổ ẩn sâu trong thức hải của Vô Trần đột ngột tự động phát quang. Một luồng kim quang phật pháp tối cổ mờ ảo bùng phát, bao phủ lấy thần hồn của hắn, ngăn chặn hoàn toàn lực lượng mạt sát linh hồn từ Phạn Thiên Trảo của Tịnh Hải. Luồng sáng dịu nhẹ nhưng bất diệt ấy như một mỏ neo giữ vững ý thức của Vô Trần giữa cơn bão tố diệt thế.


*Nhảy vực! Chỉ có nhảy xuống Thâm Uyên Đoạn Hồn mới mở ra một con đường sống cho Dao Nhi!*


Vô Trần thầm rít lên trong lòng. Hắn dùng chút tàn lực huyết mạch cuối cùng, bóp chặt lấy thân sáo Trấn Hồn, ôm chặt lấy muội muội Cố Dao trên lưng rồi dứt khoát bước lùi lại.


"Tịnh Hải lão cẩu... Kiếp này nợ máu của gia tộc ta, kiếp sau ta sẽ bắt ngươi và Phạn Thiên Tông phải trả bằng cả tông môn thần đàn!"


Giọng nói của Vô Trần không còn chút hơi ấm phàm trần nào, lạnh lẽo và sòng phẳng như một lưỡi đao rỉ sét dưới mộ sâu. Ngay khi Phạn Thiên Trảo của Tịnh Hải chỉ còn cách ngực hắn nửa tấc, Vô Trần ôm chặt muội muội, ngả người rơi tự do xuống vực sâu vạn trượng Thâm Uyên Đoạn Hồn.


"Không! Nghịch đồ! Đứng lại!"


Tịnh Hải gầm lên một tiếng đầy bất lực và giận dữ. Lão lao sát đến rìa vách đá, vung ra hàng vạn sợi xích sắt kim quang định kéo hai người lại. Nhưng ngay khi xích sắt vừa chạm vào ranh giới vực sâu, luồng ma khí bạo liệt cuồn cuộn từ đáy vực bốc lên đã lập tức đánh tan rã hoàn toàn các sợi xích vàng kim giả tạo. Tịnh Hải đứng chôn chân trên rìa đá, gương mặt vặn vẹo đầy sợ hãi trước ma khí bạo liệt phong tỏa của vực sâu, không dám nhảy xuống truy đuổi.


*Vù! Vù! Vù!*


Tiếng gió rít gào xé rách không khí bên tai Vô Trần hằng ngày hằng giờ. Nhục thân phế mạch của hắn và Cố Dao rơi tự do với tốc độ kinh hoàng vào bóng tối tuyệt đối của Thâm Uyên Đoạn Hồn. Sương mù cấm chế của vực sâu lạnh thấu xương tủy, điên cuồng xộc thẳng vào kinh mạch phế thải của Vô Trần hòng xé rách linh hồn và nghiền nát nhục thân suy kiệt của hắn.


*Đau! Đau đớn tột cùng!*


Nhưng ngay khi sương mù cấm chế sắp sửa xé nát cơ thể Vô Trần, một dị biến bất ngờ xảy ra. Từ sâu thẳm dưới đáy vực, lối vào Địa Đạo Cổ Ma rỉ sét đột ngột mở ra. Luồng ma khí nguyên thủy bạo liệt rò rỉ từ đáy vực bùng phát, va chạm trực diện với sương mù cấm chế phật môn. Hai nguồn năng lượng xung đột điên cuồng, vô tình tạo ra một vòng xoáy áp suất trung hòa lực hút rơi tự do, bao bọc lấy hai anh em Vô Trần.


Ma cốt thái cổ trong ngực Vô Trần cảm ứng được ma khí nguyên thủy, phát ra những tiếng nổ ma lôi trầm đục, điên cuồng hấp thụ ma khí để gia cố nhục thân rách nát khỏi bị áp lực không khí nghiền nát. Thần trí Vô Trần bắt đầu chao đảo, thính giác phàm phu suy giảm cực hạn chỉ còn tiếng u u trầm đục vang vọng. Hắn cảm nhận được cơ thể mình đang rơi vào một trạng thái hôn mê sâu sắc do nhục thân bị tàn phá nặng nề rách da thịt rỉ máu đen nhạt hằng ngày hằng giờ.


Nhưng dù ý thức có mờ nhạt đến đâu, đôi bàn tay bỏng lở loét quấn băng rách nát của hắn vẫn ôm chặt lấy Cố Dao, không buông lỏng dù chỉ một phân.


Nhục thân Vô Trần và Cố Dao rơi tự do vào bóng tối sâu thẳm của Vạn Ma Cực Uyên hắc ám u tối, mở ra một chương mới tu luyện Phật Ma Nhất Niệm Đạo tại Cấp 2.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!