Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Đêm Mưa Thức Tỉnh Ma Cốt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão gầm rú bên ngoài căn thảo phòng rách nát của Tàn Cốt Nghĩa Trang, tiếng rít rống như vạn quỷ đòi mạng. Những giọt mưa lạnh buốt, nặng trịch xuyên qua mái tranh dột nát, nện xuống nền đất ẩm ướt thành những vũng nước đục ngầu.


Trên chiếc giường tre ọp ẹp, Cố Dao vẫn đang nhắm nghiền hai mắt. Gương mặt nhỏ nhắn của nàng trắng bệch không một giọt máu, đóa sen vàng mờ ảo giữa hai hàng lông mày khẽ run rẩy, tỏa ra những luồng linh lực phật mạch mỏng manh đang chống chọi lại cái lạnh thấu xương của đêm đông. Mỗi một hơi thở của nàng đều vô cùng yếu ớt, tựa như một ngọn đèn dầu sắp cạn trước gió bão.


"Ư..."


Dưới đất cát lạnh ngắt, Vô Trần co quắp nhục thân phế thải, hai tay ghì chặt lấy lồng ngực. Cơn đau đột ngột ập đến như một lưỡi dao nung đỏ cắm sâu vào tận xương tủy, rồi xoay mạnh một vòng. Vết sẹo hình chữ Vạn trước ngực hắn – nơi ba ngày trước bị Tịnh Hải cưỡng ép bóc tách phật cốt chí tôn – giờ đây đột ngột rách miệng, rỉ ra những giọt máu màu đen nhạt bốc mùi tanh tưởi của tử khí.


*Ầm đoàng!*


Một tiếng sét khổng lồ xé rách bầu trời đêm đen kịt. Luồng lôi điện vàng kim rực rỡ từ chín tầng mây giáng thẳng xuống Đỉnh Lôi Âm ở đằng xa, biến cả vùng trời ngoại môn Phạn Thiên Tông thành một màu vàng kim thánh khiết nhưng đầy giả dối.


Đó là dị tượng thiên quy giáng lâm khi Thánh tử Thích Vô Niệm bế quan dung hợp phật cốt của Vô Trần. Hào quang phật pháp vạn trượng rực sáng trên đỉnh núi cao nhất, vang vọng tiếng phạn âm triều tông đầy uy nghiêm. Nhưng đối với Vô Trần dưới nghĩa trang hoang phế này, luồng hào quang ấy lại là một bản án tử hình tàn khốc.


Sự cộng hưởng huyết mạch cực hạn lập tức bộc phát.


Mảnh phật cốt chí tôn nằm trong lồng ngực Thích Vô Niệm đang hấp thụ lôi đình thiên quy, phát ra những tần số dao động huyết mạch điên cuồng. Sự dao động đó vượt qua không gian vạn trượng, truyền thẳng vào vết thương ngực của Vô Trần. Nó giống như một bàn tay vô hình, thò vào lồng ngực rách nát của hắn, bóp chặt lấy đan điền vỡ vụn và cào xé những đoạn kinh mạch phế thải.


"Hộc!"


Vô Trần há miệng phun ra một ngụm máu đen ngòm dính đầy đất cát. Lồng ngực hắn phập phồng dữ dội, vết sẹo chữ Vạn nứt nẻ phát ra ánh sáng đỏ rực mờ ảo. Luồng ma khí đen sẫm cuồn cuộn dâng trào từ sâu trong tủy xương ngực hằng giờ hằng ngày, va chạm kịch liệt với luồng lôi điện vàng kim đang truyền dẫn từ Đỉnh Lôi Âm.


*Ma cốt thái cổ đang nổi giận.*


Nó bị phật pháp giả tạo áp chế, bị lôi đình thiên quy sỉ nhục, giờ đây ý chí hoang dã của Cổ Ma tộc vạn năm trước trỗi dậy dữ dội. Luồng ma khí đen tím bùng phát như núi lửa, tàn phá những đoạn kinh mạch phế thải vốn đã suy kiệt của Vô Trần. Hắn cảm thấy thần hồn mình như bị thiêu đốt trong ngọn lửa hắc ám cực hạn, tiếng gầm rú đòi diệt thế của Ma hoàng Ba Tuần vang vọng điên cuồng trong thức hải.


"Không... được... lộ... hơi thở..."


Vô Trần nghiến răng ken két, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến rách da rỉ máu. Hắn biết, nếu luồng ma khí bạo liệt này rò rỉ ra ngoài thảo phòng, cấm chế giám sát của Chấp Sự Đường sẽ lập tức phát hiện. Lúc đó, không chỉ hắn mà cả muội muội Cố Dao đang ngủ đông cũng sẽ bị mạt sát ngay lập tức.


Hắn nhìn về phía giường tre, đôi mắt đỏ ngầu đầy sát niệm ma đạo khẽ dao động trước gương mặt ngây thơ của muội muội. Đó là mỏ neo tinh thần duy nhất giữ vững nhân tính và từ bi trong lòng hắn.


*Ta phải ra ngoài.* Vô Trần dùng chút tàn lực cuối cùng, lết thân xác rách nát bò ra khỏi thảo phòng, lao vào màn mưa lạnh buốt của bãi tha ma nghĩa trang hoang phế.


Mưa lạnh nện vào nhục thân nóng rực ma khí của hắn, bốc lên những làn khói xám mờ ảo. Vô Trần lảo đảo bước đi giữa những bia mộ cổ đổ nát, lồng ngực rực sáng ánh đỏ dữ dội như một đóa hoa bỉ ngạn nở rộ hằng đêm.


*Ầm đoàng!*


Lại một luồng lôi điện vàng kim từ Đỉnh Lôi Âm đánh xuống, nhưng lần này, một tia sét nhánh rẽ hướng thẳng về phía Tàn Cốt Nghĩa Trang, đánh trúng vào tháp gác Linh Đài. Sức mạnh thiên quy phật pháp cuồng bạo quét qua mặt đất, nện thẳng vào lồng ngực Vô Trần.


"Hự!"


Vô Trần bị chấn bay xa vài trượng, ngã sụp xuống hố bùn nứt nẻ giữa khu mộ cổ số chín. Lực đập cực mạnh của lôi điện vàng kim xé rách lớp da thịt trước ngực hắn, máu đen nhạt phun trào. Luồng thiên quy phật pháp giả tạo siết chặt lấy nhục thân phế thải, đè nặng trọng lực lên kinh mạch khiến hắn không thể thở nổi.


Chính ngay lúc đó, nền đất bùn dưới chân Vô Trần đột ngột rạn nứt dữ dội do dư chấn của lôi điện và sự rò rỉ ma khí từ đáy vực sâu. Một tiếng rầm rầm vang lên, cả một vùng đất nghĩa trang hoang phế sụt lún hoàn toàn, tạo ra một cái hố đen khổng lồ nuốt chửng thân ảnh gầy gò của Vô Trần vào lòng đất sâu thẳm.


...


Vô Trần rơi tự do trong bóng tối bao la, xung quanh hắn là những luồng ma khí đặc quánh như thủy ngân rỉ ra từ các khe nứt địa mạch. Khi nhục thân hắn nện mạnh xuống một bệ đá cổ rêu phong dưới lòng đất, cơn đau đớn tột cùng khiến hắn suýt ngất đi.


Hắn gượng dậy, dùng nhãn quang phật môn mờ nhạt để quan sát xung quanh. Nơi đây là một không gian hầm mộ khổng lồ, u tối và lạnh lẽo gấp vạn lần nghĩa trang phía trên. Những bức tường đá rỉ sét khắc đầy các ký tự cấm chế cổ xưa của chư thần vạn năm trước, tỏa ra ánh sáng vàng kim nhạt nhẽo đang cố gắng trấn áp luồng ma khí đen tím cuồn cuộn bốc lên từ dưới đáy nứt.


*Ma Cốt Mộ Trận.*


Nơi giam giữ tàn tích cổ ma nguyên thủy bên dưới ngoại môn Phạn Thiên Tông.


Sự xuất hiện của Vô Trần mang theo ma cốt thái cổ và vết thương rỉ máu đen nhạt đã làm lay động trận pháp phong ấn vạn năm hằng giờ hằng ngày. Những luồng ma khí bạo liệt từ khe nứt địa đạo xông thẳng vào kinh mạch phế thải của hắn, xé rách những đoạn mạch còn sót lại hằng giờ hằng ngày.


"Cút ra khỏi nhục thân của ta!" Vô Trần hét lên một tiếng khàn khàn, cố gắng bò ra khỏi mộ trận cổ đại.


Nhưng kết giới phong tỏa xung quanh rực sáng hào quang vàng kim phật pháp, siết chặt trọng lực đè nặng lên bả vai trái sưng tấy tím bầm của hắn. Mỗi bước bò đi đều để lại những vệt máu đen nhạt trên nền đá rêu phong. Kinh mạch phế thải bị xé rách rỉ máu đen nhạt dữ dội, thính giác phàm trần bị mài mòn mạnh do tiếng phạn âm trấn áp vang vọng từ các bức tường đá.


Hắn sắp kiệt sức hoàn toàn. Nhục thân phế thải này không thể chịu đựng được sự va chạm dữ dội giữa lôi điện thiên quy phía trên và ma khí bạo liệt phía dưới.


Giữa lúc ranh giới sinh tử cận kề hằng giờ hằng ngày, ánh mắt Vô Trần đột ngột bị thu hút bởi một tia sáng tím sẫm mờ ảo phát ra từ bệ đá trung tâm mộ trận.


Nằm giữa những mảnh xương tàn của cổ ma vạn năm trước là một cây sáo xương rỉ máu rỉ sét dính đầy bụi đất cổ đại. Thân sáo được chế tạo từ một khúc xương sườn tinh khiết, trên bề mặt khắc những đường vân ma đạo tự nhiên lấp lánh như huyết quản đang đập nhẹ hằng ngày hằng giờ.


*Sáo Xương Cổ Thần (Trấn Hồn).*


Cây sáo rỉ máu chứa tàn hồn của Ma Tổ Ba Tuần ngủ đông vạn năm.


Như có một sức hút định mệnh từ huyết mạch ma cốt, Vô Trần lết thân xác rách nát tiến lại gần bệ đá, vươn bàn tay gầy gò run rẩy tóm chặt lấy thân sáo xương lạnh ngắt.


*Uỳnh!*


Ngay khoảnh khắc ngón tay hắn chạm vào sáo xương, một luồng sóng âm oán niệm khổng lồ bùng phát, dội ngược thẳng vào thức hải Vô Trần. Thính giác phàm trần của hắn bị chấn động dữ dội, màng nhĩ đau nhói rỉ máu, suy giảm vĩnh viễn thính lực phàm phu hằng ngày hằng giờ. Nhưng đổi lại, luồng ma khí đen sẫm rực cháy từ sáo xương xông thẳng vào ngực, cộng hưởng hoàn mỹ với ma cốt thái cổ.


Ma cốt trong ngực Vô Trần rít gào, giải phóng toàn bộ ma lực hoang dã bộc phát giải phóng ma lực hoang dã chống cự lại luồng lôi điện thiên quy vàng kim giả tạo đang siết chặt từ trên đỉnh tháp.


Vô Trần đưa sáo xương rỉ máu lên môi, không biết bằng cách nào, hắn thổi ra một nhịp sáo trầm đục vang vọng khắp Ma Cốt Mộ Trận.


*Bong... o o o...*


Tiếng sáo phát ra không phải là âm thanh phàm trần, mà là tiếng oán niệm đòi nợ máu của hàng vạn vong hồn phàm nhân kiệt sức dâng hiến thọ nguyên hương hỏa hằng ngày. Sóng âm màu xám tím lan tỏa trong không khí, dẫn dắt toàn bộ oán khí nghĩa trang hoang phế cuồn cuộn tụ hội về thân sáo xương.


Luồng lôi điện vàng kim từ Đỉnh Lôi Âm đánh xuống bị luồng ma khí đen sẫm rực cháy của sáo Trấn Hồn phản chấn ăn mòn hoàn toàn. Những sợi xích lôi điện vàng kim giả tạo bị sóng âm xám tím ăn mòn rạn nứt rồi vỡ tan tành thành những đốm sáng lấp lánh.


Vô Trần nhặt được sáo xương Trấn Hồn, tạm thời áp chế được lôi đình cắn trả nhục thân phế thải, giữ lại được một hơi tàn sinh mệnh hằng ngày hằng giờ. Hắn quỳ gối trên bệ đá cổ rêu phong, thở dốc nồng nặc mùi máu tanh, lồng ngực rỉ máu đen nhạt dần khô miệng miệng vết thương.


Nhưng sự bình yên ngắn ngủi ấy lập tức bị phá vỡ.


*Rắc... rắc... rắc...*


Một tiếng nứt vỡ rợn người vang lên từ chiếc quan tài đá cổ đại khổng lồ đặt ngay phía sau bệ đá trung tâm lăng mộ. Nắp quan tài bằng đá đen nặng vạn cân bị một lực lượng vô hình đẩy lệch sang một bên, rơi xuống đất vỡ tan tành.


Từ sâu trong lòng quan tài đá rách nát, một làn sương mù màu đỏ đen cuồn cuộn bốc lên như bão tố hắc ám. Sát khí oán hận ngút trời tỏa ra đặc quánh như thủy ngân, khiến nhiệt độ Ma Cốt Mộ Trận hạ xuống mức đóng băng lập tức.


Một bóng ma oán linh khổng lồ dần ngưng tụ từ làn sương đỏ đen. Gương mặt hung tợn đầy răng nhọn hoắt, đôi mắt rực quỷ hỏa xanh lục khóa chặt trực tiếp vào lồng ngực phát sáng đỏ mờ nhạt của Vô Trần.


*Giác Sát.*


Ác linh ác tăng bị phong ấn dưới lăng mộ cổ vạn năm trước đã thức tỉnh hằng ngày hằng giờ hộc máu. Nó rống lên một tiếng điên cuồng rít gào thoát ra từ quan tài cổ, nhắm thẳng vào ngực Vô Trần hòng đoạt xá nhục thân sống tái sinh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!