Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Quyết Chiến Đoạn Hồn Nhai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bão cát vàng gào rú điên cuồng trên Sa Mạc Tịnh Thổ hoang vu. Từng đợt cát nóng rát như kim châm dội thẳng vào nhục thân tàn tạ của Vô Trần. Trên lưng hắn, muội muội Cố Dao nhỏ bé gầy gò vẫn nhắm nghiền hai mắt trong trạng thái ngủ đông sâu sắc, hơi thở yếu ớt như một sợi tơ mỏng manh giữa giông bão. Sợi dây vải thô buộc chặt nàng vào sau lưng hắn đã thấm đẫm một màu máu đen nhạt tanh tưởi, rỉ ra từ vết sẹo hình chữ Vạn lở loét sâu hoắm trước ngực hắn.


"Hự..."


Vô Trần khuỵu một bên gối xuống nền cát nóng bỏng. Một ngụm máu đen nhạt trào ra khỏi kẽ môi nứt nẻ, bị gió cát thổi bay trong tích tắc. Lồng ngực hắn nhói lên đau đớn tột cùng. Vết thương lở loét do độc tố sét từ trận chiến trước ăn mòn, nay lại bị cát nóng và mồ hôi xâm nhập, liên tục rách miệng rỉ máu đen nhạt nặng nề hằng ngày hằng giờ. Lòng bàn tay phải của hắn, vốn bị bỏng nặng lở loét rỉ máu đỏ tươi do cú chụp cướp Phật Mạch Đan phế phẩm từ lò đan sập đổ của Viên Thông, giờ đây run lên bần bật dưới ống tay áo rộng. Thính giác phàm phu của hắn đã suy giảm đến hai mươi lăm phần, tai trái ù đặc chỉ còn tiếng rít u u trầm đục của gió cát.


Hắn dùng bàn tay dập nát bám chặt lấy thân sáo Trấn Hồn rạn nứt, máu tươi từ lòng bàn tay rách sâu thấm thấu vào các lỗ sáo xương, kích hoạt oán niệm phẫn nộ mờ nhạt. Hắn ngước nhìn về phía trước.


Ranh giới của Thâm Uyên Đoạn Hồn đã hiện ra trong tầm mắt. Vực sâu vạn trượng hắc ám u tối, sương mù cấm chế xé rách linh hồn cuồn cuộn bốc lên như một con quái thú khổng lồ đang há miệng chờ đợi. Đó là tử lộ, nhưng cũng là sinh lộ duy nhất để thoát khỏi sự phong tỏa của tông môn.


*Uỳnh!*


Đột nhiên, bầu trời đêm đen kịt bỗng nhiên rực sáng hào quang vàng kim vạn trượng. Luồng phật quang thánh khiết nhưng đầy giả tạo xé rách màn bão cát, đè nặng xuống không gian xung quanh vách đá Thâm Uyên Đoạn Hồn.


Một bóng người già nua khoác áo cà sa đỏ thêu kim tuyến rực rỡ từ trên trời giáng lâm, chặn đứng ngay trước lối thoát duy nhất của Vô Trần.


Giới Luật Đường chủ Tịnh Hải!


Gương mặt lão hiền từ như phật sống, râu tóc bạc trắng dài tận ngực bay múa trong gió bão, nhưng đôi mắt lão lại lóe lên tia sáng tàn độc tột cùng. Tay phải lão nắm chặt thanh tích trượng vàng kim Trấn Ma phát ra những tiếng va chạm loảng xoảng điếc tai, mỗi nhịp gõ xuống đất đều khiến vách đá Đoạn Hồn rung chuyển dữ dội.


"Nghịch đồ tà ác!" Tiếng của Tịnh Hải vang vọng như sấm truyền phật môn, mang theo uy áp Kết Đan Kỳ tầng tám áp đảo toàn diện. "Phá hủy lôi trì, giết hại đồng môn, cấu kết ma đạo, tội nghiệt của ngươi đã chất cao như núi. Hôm nay bản chủ trì sẽ thay trời hành đạo, tước đoạt ma cốt thái cổ của ngươi, tịnh hóa linh hồn dơ bẩn này!"


Vô Trần lẳng lặng đứng thẳng dậy, bàn chân trần rướm máu bám chặt lấy rìa đá vách núi. Hắn không nói một lời, nhãn quang phật môn bên mắt trái ẩn hiện ánh sáng vàng mờ ảo, kết hợp với sát khí ma đạo thẫm đỏ bên mắt phải khóa chặt lấy đại địch tối cao. Hắn khẽ dịch chuyển thân người, che chắn hoàn toàn cho Cố Dao đang ngủ đông trên lưng.


"Tịnh Hải lão cẩu..." Vô Trần khàn giọng rít lên, âm điệu lạnh lẽo sòng phẳng như lưỡi đao rỉ sét dưới mộ sâu. "Bóc phật cốt của ta, giam cầm muội muội ta luyện đan, bòn rút thọ nguyên phàm nhân dâng hiến thượng giới... Từ bi phật môn của các ngươi, thực chất chỉ là một trò lừa bịp dơ bẩn hằng ngày hằng giờ!"


"Láo xược!" Tịnh Hải giận dữ quát lớn. Lão vung Trấn Ma Tích Trượng phóng ra vạn luồng phật quang diệt thế vàng kim rực rỡ, khóa chặt hoàn toàn không gian xung quanh vách đá, thiêu rụi toàn bộ ma khí đang lượn lờ hằng ngày hằng giờ.


Trong cơn nguy ngập, Vô Trần dứt khoát đưa sáo xương Trấn Hồn lên môi thổi nhẹ. Hắn muốn triệu hoán "Sáo âm bỉ ngạn" để tạo lá chắn phòng ngự lôi điện vàng kim. Nhưng tu vi Kết Đan Kỳ tầng tám của Tịnh Hải quá mạnh mẽ. Luồng phật quang diệt thế đè nặng khiến sáo âm của hắn bị bẻ gãy ngay khi vừa cất lên.


*Rắc!*


Lá chắn lửa đen bỉ ngạn vừa xuất hiện đã bị Trấn Ma Tích Trượng chém nát vụn. Lực phản chấn cực mạnh hất văng Vô Trần ra xa, nhục thân hắn đập mạnh vào vách đá nứt nẻ, rách da thịt rỉ máu đen nhạt nặng nề hằng ngày hằng giờ. Bả vai phải của hắn rạn nứt xương, sáo xương Trấn Hồn bị nứt thêm hai vết nhỏ rỉ ma khí hắc ám.


"Hahaha! Một con kiến hôi phế mạch mà cũng muốn chống lại ý trời?" Tịnh Hải cười lạnh cuồng nộ, tiến lại gần từng bước dứt khoát. "Giao ra con bé phật mạch và sáo xương cổ thần, bản chủ trì sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!"


Vô Trần gượng dậy từ vũng máu đen, đầu óc ù đặc do thính giác suy giảm cực hạn. Hắn nhìn muội muội vẫn đang hôn mê trên lưng, lòng trắc ẩn và phẫn nộ uất hận bùng lên như núi lửa phun trào. Hắn biết, nhục thân phế thải hiện tại tuyệt đối không thể sống sót dưới tay Tịnh Hải nếu chiến đấu thông thường.


*Muốn cứu Dao Nhi... chỉ còn một cách duy nhất.*


Trong thức hải hoang tàn, lời cảnh báo điên cuồng của ma đầu bị xích Độc Cô Già vang vọng hằng ngày hằng giờ: *"Mỗi lần bộc phát Nghịch Chuyển Kinh Mạch Khẩu Quyết sẽ trực tiếp khấu trừ ba năm thọ nguyên bản phu của ngươi, tàn phá phế mạch nặng nề cực hạn! Ngươi có dám không?"*


*Có gì mà không dám? Thân thể này vốn đã là phế thải, thọ nguyên này nếu không bảo vệ được muội muội thì giữ lại làm chi?*


"Độc Cô tiền bối... truyền ta cấm thuật!"


Vô Trần gầm rống một tiếng đầy bi phẫn, cắn rách đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu tươi đỏ đậm dính đầy ma lực lên thân sáo xương Trấn Hồn. Hắn lập tức vận hành Nghịch Chuyển Kinh Mạch Khẩu Quyết.


*Ầm đoàng!*


Trong tích tắc, toàn bộ dòng chảy linh lực trong đan điền rách nát của hắn đột ngột xoay chuyển ngược dòng chảy tự nhiên. Sự va chạm dữ dội giữa phật tính tịnh hóa và ma tính sát phạt trong cơ thể bùng phát kinh hoàng. Các đường gân máu đỏ rực nổi cuồn cuộn trên da thịt Vô Trần, vết bớt ma đạo sẫm màu quanh lồng ngực bùng cháy ma khí đen tím dữ dội hằng ngày hằng giờ.


Ma cốt thái cổ ở ngực hắn nứt nẻ phát sáng đỏ rực dữ dội, giải phóng một luồng lôi điện ma đạo màu đen tím khổng lồ rực cháy bao quanh nhục thân phế thải hằng ngày. Uy lực bộc phát mạnh mẽ tương đương tu vi Trúc Cơ Kỳ đỉnh phong, tạm thời đẩy lùi hoàn toàn vạn luồng phật quang diệt thế của Tịnh Hải.


"Cái gì? Ma cốt thái cổ thức tỉnh?" Tịnh Hải biến sắc kinh hoàng, Trấn Ma Tích Trượng trên tay lão rung lắc dữ dội phát ra tiếng cảnh báo loảng xoảng.


Vô Trần đưa sáo xương Trấn Hồn đã nhuốm máu tươi lên môi, dùng toàn bộ tàn lực thọ nguyên bộc phát thổi khúc nhạc Vấn Tâm Chân Ngôn (Sơ khởi).


*U-u-u...*


Tiếng sáo vang lên trầm đục, vang vọng khắp bầu trời Sa Mạc Tịnh Thổ hoang vu. Sóng âm màu xám tím lan tỏa trong không khí, không phải để tấn công nhục thân, mà nhắm thẳng vào thức hải của Tịnh Hải. Đi kèm tiếng sáo là oán niệm phẫn nộ khổng lồ của hàng vạn vong hồn phàm nhân bị bòn rút thọ nguyên, oán khí nghĩa trang tích lũy vạn năm cuồn cuộn trỗi dậy như triều cường.


"Tịnh Hải! Ngươi tự xưng là phật môn từ bi cứu độ chúng sinh!" Tiếng nói vấn tâm của Vô Trần vang vọng như sấm truyền chấn động thức hải lão cẩu. "Nhưng ngươi đầu độc giếng nước phàm nhân, mổ xẻ bóc tách phật cốt của ta, tàn sát tăng nô gác mộ dã man hằng ngày hằng giờ! Đạo tâm từ bi của ngươi ở đâu? Tội nghiệp của ngươi đã chất cao hơn trời!"


*Rắc!*


Đôi mắt Tịnh Hải đột ngột trợn trừng hoảng loạn. Gương mặt lão co giật liên hồi, đạo tâm giả dối bị tiếng sáo vấn tâm phơi bày toàn bộ tội ác dơ bẩn hằng ngày hằng giờ. Vết nứt đạo tâm xuất hiện dữ dội, khiến lão tự hoài nghi bản thân, linh lực phật môn trong đan điền bị hỗn loạn phản phệ dữ dội hộc ra một ngụm máu đen nhạt hằng ngày hằng giờ.


"Nghịch đồ! Câm miệng!" Tịnh Hải điên cuồng vung Trấn Ma Tích Trượng, phóng toàn bộ phật quang diệt thế vàng kim quyết tử chiến.


"Sát!"


Vô Trần gầm lên một tiếng quyết tử, kích hoạt chiêu thức Sát phạt cực hạn: Lôi đình ma cốt bộc phát. Luồng lôi điện ma đạo màu đen tím khổng lồ bùng phát từ vết sẹo ngực Vô Trần, mang theo toàn bộ oán niệm phẫn nộ của phế tích, chém thẳng vào tích trượng vàng kim.


*Oành!*


Một tiếng nổ diệt thế làm rung chuyển toàn bộ vách đá Thâm Uyên Đoạn Hồn. Luồng lôi điện ma đạo đen tím chém sập hoàn toàn phật quang diệt thế vàng kim, phản chấn cực mạnh đánh thẳng vào thân Trấn Ma Tích Trượng.


*Rắc... Rắc... Bùm!*


Thanh Trấn Ma Tích Trượng vàng kim pháp bảo cấp cao của Tịnh Hải bị chém nứt rạn và nổ tung thành trăm mảnh vụn vàng nhạt rỉ ma khí hằng ngày. Tịnh Hải bị phản phệ đạo tâm cực mạnh cắn trả, hộc máu đen thảm khốc ngã quỵ, nhục thân lở loét bỏng rát nặng nề hằng ngày hằng giờ.


Tuy nhiên, cái giá phải trả của Vô Trần là vô cùng thảm khốc.


Cấm thuật bộc phát nghịch chuyển kinh mạch kết hợp đòn đánh tuyệt mệnh đã tàn phá hoàn toàn nhục thân phế thải của hắn. Đan điền rách nát của hắn vỡ vụn vĩnh viễn, kinh mạch toàn thân đứt đoạn rỉ máu đen đặc quánh hằng ngày hằng giờ. Hắn rơi thẳng vào Trạng thái phế mạch cực hạn, xương cốt bả vai gãy nát rách miệng rỉ máu đen nhạt nặng nề, thọ nguyên bị khấu trừ nặng nề hằng ngày hằng giờ khiến hắn kiệt sức hoàn toàn cận kề cái chết.


"Hộc..."


Vô Trần ngã quỵ bên rìa vách đá Đoạn Hồn, hai tay run rẩy bám chặt lấy Cố Dao trên lưng, không còn chút linh lực nào để phòng ngự.


"Nghịch đồ tà ác! Ngươi dám phá hủy tích trượng của ta!"


Tịnh Hải điên cuồng gầm rú từ trong đống đổ nát. Gương mặt lão vặn vẹo tột cùng như một con ác quỷ khát máu, vung bàn tay hóa thành Phạn Thiên Trảo sắc nhọn đầy điện quang lôi phạt dã man hằng ngày, điên cuồng lao thẳng về phía hai anh em hòng cướp đoạt Cố Dao đưa lên lôi trì hiến tế phật mạch hằng ngày hằng giờ.


Giữa lúc linh hồn Vô Trần sắp bị diệt sát vĩnh viễn dưới trảo của Tịnh Hải, hạt xá lợi cổ ẩn sâu trong thức hải của hắn bỗng nhiên tự động phát ra một luồng kim quang phật pháp tối cổ mờ nhạt mờ ảo bảo vệ thần hồn hằng ngày hằng giờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!