Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Ma Kiếm Ngược Dòng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Luồng lôi điện vàng kim thô bạo rít gào xé toạc màn sương độc âm u của Khô Lâm, dọc theo sợi tơ máu cấm chế mỏng manh đang rỉ máu đen nhạt, đánh thẳng vào lồng ngực Vô Trần. Tiếng nổ kinh hoàng vang lên, chấn động cả vách đá rạn nứt của khe sâu. Sức nóng khủng khiếp của sét phật môn thiêu rụi hoàn toàn lớp Khô Mộc Dịch đang đông cứng trên ngực hắn, để lộ ra vết sẹo hình chữ Vạn lở loét sâu hoắm, rách miệng và rỉ ra từng giọt máu đen đặc quánh ma lực.


"Hự!"


Vô Trần bị đánh bay ngược lại, lưng đập mạnh vào vách đá phía sau. Tiếng xương sườn rạn nứt sột soạt vang lên bên tai trái vốn đã ù đặc của hắn. Thính giác phàm phu của hắn lúc này lại suy giảm thêm, chỉ còn nghe thấy những tiếng o o trầm đục như tiếng ong vỡ tổ. Gió bão gào rít xung quanh khe đá bỗng chốc trở nên xa xăm, nhưng nỗi đau đớn thiêu đốt tột cùng từ lồng ngực lại vô cùng chân thực, khoan xoáy vào tận thức hải hoang tàn của hắn.


Trên lưng hắn, Cố Dao khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ. Sức nóng từ vụ nổ lôi điện phật môn dội vào lớp tăng y xám rách nát của nàng, kích thích phật mạch thuần khiết đang ngủ đông sâu sắc rực ánh đỏ sen vàng ở ấn đường. Vô Trần nghiến chặt răng, bàn tay phải bỏng nặng lở loét rỉ máu đỏ tươi bóp chặt lấy thân sáo Trấn Hồn dính đầy bùn đất, không để bản thân ngã quỵ. Hắn dùng một sợi dây vải thô buộc chặt Cố Dao vào sau lưng mình, cố gắng dùng nhục thân sắt nguội vừa rèn luyện dưới suối máu để gánh chịu toàn bộ phản chấn lôi điện.


"Nghịch đồ tà ác, hôm nay bản chấp sự sẽ dùng đại trận này nghiền nát ma cốt của ngươi!" Tiếng Viên Giác cười lạnh điên cuồng vang vọng từ phía trên miệng khe nứt. Gã trận pháp sư đứng trên một tảng đá cao, ngón tay thon dài đẩy nhẹ gọng kính đồng lấp lánh ánh lửa sét, tay phải vung mạnh cờ khống trận màu vàng rực rỡ phát sáng. Vạn Phật Trấn Ma Trận đang điên cuồng co thắt lại, những tia sét vàng kim giả tạo đan xen thành một tấm lưới khổng lồ, siết chặt lấy khe nứt đá sâu, chuẩn bị mạt sát nhục thân phế thải của Vô Trần hằng ngày hằng giờ.


Tống Kỳ vung đại đao vàng Khai Sơn đứng canh gác bên ngoài kết giới, đôi mắt hổ quét mạnh qua từng khe đá, gầm lên đầy cuồng tín: "Viên Giác, đừng để gã chạy thoát! Chém đứt chân gã, bắt sống con bé phật mạch dâng lên lôi trì!"


Giữa lúc lôi điện vàng kim vây khốn nguy ngập, một bóng đen bất ngờ lướt ra từ màn sương chướng khí độc hại phía sau trận pháp. Bóng người ấy tóc tai bù xù, mắt sắc như kiếm quang lăng lệ, mặc kiếm bào rách nát thêu hình hoa sen đen rách vai.


Là Lục Vô Song!


Kiếm tu phế mạch của Linh Kiếm Phong, người tưởng như đã gục ngã sau trận chiến chặn hậu Tống Kỳ đêm trước, nay lại xuất hiện với một phong thái hoàn toàn khác biệt. Bả vai trái của y vẫn sưng tấy tím bầm, rỉ ra một ít máu đen do roi lôi hình của Tịnh Không, nhưng tay phải y lại nắm chặt thanh Kiếm gãy Thanh Vân rỉ sét. Một luồng hắc ma kiếm ý sắc lẹm, lạnh lẽo bao quanh thân kiếm gãy, xua tan một góc sương mù độc hại hằng ngày hằng giờ.


"Ngươi... Lục Vô Song? Một phế vật bị phế kinh mạch mà cũng dám quay lại nộp mạng?" Viên Giác khinh bỉ nhìn xuống, nhưng la bàn bát quái trên tay trái gã bỗng nhiên xoay tròn điên cuồng, phát ra tiếng báo động lách tách dữ dội.


Lục Vô Song không nói một lời, ngạo cốt kiếm tu bất khuất rực cháy trong đôi mắt lạnh lùng. Y vận chuyển Ngự Kiếm Tàn Quyết dứt khoát hằng ngày hằng giờ, nhục thân phế thải bỗng nhiên phát ra tiếng xương khớp kêu răng rắc. Luồng ma khí hắc ám rò rỉ từ kẽ hở Địa Đạo Cổ Ma dưới lòng đất như tìm được chất dẫn, điên cuồng tụ hội vào thân Kiếm gãy Thanh Vân. Kiếm quang màu đen xám sắc lẹm chém đôi không khí, tỏa ra sát khí lăng lệ bất khuất hằng đêm.


"Chém!"


Lục Vô Song hét lớn, vung kiếm gãy Thanh Vân chém mạnh từ bên ngoài vào góc khuất hẹp của trận pháp. Một đường kiếm khí màu đen xám khổng lồ mang theo ma kiếm ý tàn khuyết chém thẳng vào cờ khống trận màu vàng trên tay Viên Giác. Đây chính là điểm yếu nhất của Vạn Phật Trấn Ma Trận khi gã trận pháp sư dồn toàn lực áp chế Vô Trần bên trong, hoàn toàn không phòng bị từ phía sau.


*Roạc!*


Cờ khống trận màu vàng rực rỡ bị kiếm khí chém đứt làm đôi trong tích tắc. Trận nhãn phụ bị phá hủy hoàn toàn, khiến đại trận Vạn Phật Trấn Ma Trận sụp đổ loang lổ. Luồng lôi điện vàng kim đang siết chặt lồng ngực Vô Trần bỗng chốc đứt đoạn, tiêu tán thành những đốm sáng vàng nhạt mờ ảo hằng giờ hằng ngày.


"Phụt!"


Viên Giác bị phản phệ trận pháp cực mạnh cắn trả, hộc ra một ngụm máu đen nhạt, nhục thân lảo đảo ngã quỵ trên tảng đá cổ. La bàn bát quái bằng đồng cổ trên tay gã rạn nứt loang lổ rỉ máu đỏ tươi hằng ngày hằng giờ.


"Nghịch tặc tà ác! Dám phá hủy trận pháp của ta!" Tống Kỳ giận dữ tột cùng, thanh đại đao vàng Khai Sơn vung lên, chém mạnh một đao Khai Sơn Lôi Đình nhắm thẳng vào bả vai Lục Vô Song hằng ngày hằng giờ hống hách.


Lục Vô Song cố gắng ngự kiếm phi hành cản phá đường đao của Tống Kỳ, nhưng kinh mạch phế thải trong cơ thể y đột ngột cắn trả dữ dội. Một ngụm máu đen trào ra khỏi kẽ môi, khiến kiếm chiêu của y khựng lại nửa nhịp hằng giờ.


*Rắc!*


Đại đao vàng Khai Sơn chém mạnh vào bả vai trái vốn đã bị thương của Lục Vô Song. Tiếng xương quai xanh gãy nát vang lên rùng rợn, máu đỏ tươi phun trào nhuộm đỏ cả vạt áo rách thêu hoa sen đen. Kiếm gãy Thanh Vân bị chấn động mạnh, nứt thêm một vết rỉ sét sâu hoắm hằng ngày hằng giờ. Lục Vô Song bị đánh bay văng ra xa, ngã quỵ trên mặt đất cát nhão nhoét, nhưng tay phải vẫn nắm chặt chuôi kiếm gãy không buông.


"Vô Trần... chạy mau! Đưa Dao Nhi đi..." Lục Vô Song khàn giọng thét lớn, bả vai trái gãy nát rỉ máu nặng nề, nhưng ánh mắt y vẫn sắc bén khóa chặt lấy Tống Kỳ.


Vô Trần từ trong khe đá sâu chứng kiến toàn bộ cảnh tượng bi tráng ấy. Sát niệm ma đạo trong thức hải hắn bùng phát dữ dội, vết bớt ma đạo sẫm màu quanh lồng ngực bốc lên làn khói xám mờ ảo mang theo oán hận cực hạn hằng ngày. Hắn muốn lao ra nghịch chuyển kinh mạch quyết tử chiến đòi nợ máu, nhưng tiếng rên rỉ mỏng manh của Cố Dao sau lưng đã kéo giữ hắn lại.


*Nhẫn. Phải đưa Dao Nhi thoát khỏi tử lộ này. Đây là thời cơ vàng duy nhất Lục Vô Song đã dùng máu để đánh đổi.*


Vô Trần dứt khoát cõng muội muội lướt nhanh qua kẽ hở trận pháp vừa bị phá hủy, hướng thẳng về phía Thâm Uyên Đoạn Hồn hoang vu đầy bão cát hằng đêm.


"Nghịch đồ, đứng lại!" Tống Kỳ vung đại đao vàng định đuổi theo, nhưng Lục Vô Song đã dùng chút tàn lực cuối cùng, vung kiếm gãy Thanh Vân tạo ra một bức tường kiếm khí màu đen xám cản đường, quyết tử cản hậu bảo vệ hai anh em Vô Trần chạy thoát hằng ngày hằng giờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!