Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Trận Khóa Khô Lâm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương độc của Cấm Địa Khô Lâm cuồn cuộn như sóng triều hắc ám, mang theo mùi tử khí thối rữa tích lũy vạn năm, gào rít qua những thân cây khô héo dị hình. Ánh lân tinh xanh biếc ngoài hang động bùng cháy dữ dội, kết giới lôi điện vàng kim bắt đầu rục rịch siết chặt, tỏa ra những tiếng nổ lách tách đanh tai.


Trong bóng tối u tịch của Động Bồ Đề Khô, Diệp Hồng Liên khẽ cắn môi. Nàng nhìn thiếu niên tăng nô gầy gò trước mặt, rồi nhìn đứa nhỏ đang ngủ đông trên lưng hắn. Đạo tâm của vị Diệu Âm Thiền Nữ vốn thanh khiết như tuyết đầu mùa nay lại chằng chịt vết nứt trước sự thật tàn bạo của tông môn. Nàng biết, nếu nàng còn ở lại đây, Tống Kỳ và Viên Giác sẽ không ngần ngại quy tội nàng thông đồng với ma đạo.


"Sống sót trở về." Diệp Hồng Liên thấp giọng nói, thanh âm trong trẻo như tiếng khánh ngọc vang vọng giữa vách đá lạnh lẽo. Nàng ôm lấy cổ cầm Hồng Liên, tà áo lụa trắng thêu chỉ bạc lướt đi không tiếng động, nhạt nhòa rồi biến mất hoàn toàn vào màn sương độc Khô Lâm như một bóng ma thánh khiết.


Vô Trần l lầm lì cõng muội muội Cố Dao trên lưng. Sức nặng của cô bé mười hai tuổi gầy gò như một mỏ neo kéo giữ chút nhân tính từ bi cuối cùng trong thức hải ngập tràn sát niệm của hắn. L lồng ngực hắn, vết sẹo hình chữ Vạn bị Khô Mộc Dịch ăn mòn dữ dội đang rách miệng, rỉ ra từng giọt máu đen nhạt tanh tưởi bốc mùi lưu huỳnh. Bàn tay phải bỏng lở loét do cú chụp cướp đan nóng từ đan lô sập đổ của Viên Thông vẫn rỉ máu đỏ tươi qua lớp băng gạc rách nát, nhói lên đau buốt thấu xương tủy theo từng nhịp thở ngưng đọng. Thính giác phàm phu của hắn đã suy giảm đến hai mươi lăm phần, tai trái ù đặc chỉ còn tiếng rít u u trầm đục của gió chướng gào rú ngoài kia.


"Dao Nhi, bám chặt lấy anh." Vô Trần khàn giọng thì thầm. Hắn dùng một sợi dây vải thô buộc chặt Cố Dao vào sau lưng mình, rồi dứt khoát lao ra khỏi cửa động, lách sâu vào một khe nứt đá sâu hoang vắng (deep rock crevice) nằm khuất sau những rặng đá cổ rêu phong của Khô Lâm.


Ngay khi bóng dáng Vô Trần vừa ẩn khuất, mặt đất thung lũng đột ngột rung chuyển dữ dội.


Từ trong màn sương chướng khí độc hại, thống lĩnh tuần phòng Tống Kỳ bước ra. Gã trung niên râu hùm hàm én, khoác trên mình bộ giáp sắt sáng loáng của chấp pháp quân, tay lăm lăm thanh đại đao vàng Khai Sơn rực rỡ phát sáng. Đi bên cạnh gã là trận pháp sư Viên Giác – gã thanh niên thanh tú đeo kính gọng đồng, mặc tăng y xám thêu trận đồ bát quái mờ nhạt, tay luôn cầm la bàn bát quái bằng đồng cổ hằng ngày.


"Tống thống lĩnh, la bàn bát quái của ta đã khóa chặt dao động âm dương bỉ ngạn vừa rồi." Viên Giác cười lạnh, ngón tay thon dài đẩy nhẹ gọng kính đồng. "Luồng ma khí hắc ám kia không thể thoát khỏi phạm vi ba dặm của Khô Lâm. Kết giới lôi điện vàng kim của Vạn Phật Trấn Ma Trận đã được kích hoạt hoàn toàn."


"Mạt sát nghịch đồ, bắt sống phật mạch!" Tống Kỳ gầm lên một tiếng đầy cuồng tín, thanh đại đao vàng Khai Sơn vung lên, chém đứt đôi một thân cây khô héo sát bên cạnh, để lộ ra những đường vân lôi điện vàng kim giả tạo đang siết chặt hằng giờ.


Từ khe nứt đá sâu, Vô Trần nín thở quan sát. Hắn nhìn thấy màng kết giới lôi điện vàng kim khổng lồ của Vạn Phật Trấn Ma Trận đang từ từ co thắt lại. Những tia sét vàng kim giả tạo rít gào xé rách không khí, thiêu rụi mọi thân cây khô, đá cổ mà nó quét qua thành tro bụi. Safe zone đang thu hẹp dần hằng giờ. Sức nóng của lôi điện phật môn bắt đầu cắn rứt kinh mạch phế thải của hắn, gây ra nỗi đau đớn thiêu đốt tột cùng lồng ngực.


*Đan điền của ta đã nát, tu vi Phật Ma Sơ Dung mới Luyện Khí tầng 5, nếu đối kháng trực diện với đại trận Trúc Cơ này, chỉ có con đường vỡ vụn xương tủy.* Vô Trần âm thầm tính toán hằng giờ. Đôi mắt trái mang nhãn quang phật môn vàng mờ ảo khẽ dao động, nhìn thấu những đường vân năng lượng lôi điện đang siết chặt.


Hắn nhớ lại khẩu quyết bẻ khóa cấm chế bằng tơ máu mà tặc đạo bị phế Tư Đồ Không đã truyền thụ dưới hầm mộ nghĩa trang: *"Cấm chế phật môn dù mạnh đến đâu cũng vận hành theo chu kỳ hơi thở của địa mạch. Dùng máu tươi làm chất dẫn, luyện tơ máu luồn lách vào kẽ hở năng lượng, chính là cách phá trận không tiếng động hoàn mỹ nhất."*


Vô Trần dứt khoát hành động hằng ngày hằng giờ. Hắn dùng bàn tay trái nâng cây sáo xương Trấn Hồn lên, đặt sát vào lòng bàn tay phải đang bỏng lở loét rỉ máu đỏ tươi của mình. Hắn dứt khoát rạch nhẹ đầu ngón tay trỏ phải đang bị lở loét do điện giật từ lần bẻ khóa trước, vận chuyển luồng linh lực xám nhạt mỏng manh của Phật Ma Sơ Dung vào dòng máu đỏ tươi.


"Refine..." Vô Trần lầm rầm mật chú.


Dòng máu tươi rỉ ra từ ngón tay dập nát lập tức ngưng tụ thành một sợi chỉ đỏ siêu mỏng, lấp lánh ánh sáng xám đen của ma khí thái cổ—đây chính là Tơ máu cấm chế (blood silk restriction) tinh luyện từ huyết khí bản phu. Sợi tơ máu mỏng manh như tơ tằm, nhẹ nhàng bay lượn lờ trong không khí, luồn lách qua những kẽ hở năng lượng của màng kết giới lôi điện vàng kim đang siết chặt.


Tống Kỳ vung đao vàng đứng canh gác bên ngoài kết giới lôi điện rực rỡ hằng ngày, đôi mắt hổ quét mạnh qua từng khe đá. Viên Giác lắc la la bàn bát quái, điều khiển vòng tròn lôi điện thu hẹp dần diện tích hằng giờ hằng ngày hòng ép Vô Trần lộ diện.


"Siết chặt thêm một trượng nữa!" Tống Kỳ gầm lên.


Sợi chỉ tơ máu của Vô Trần lúc này đã luồn sâu vào lòng đất cát nhão nhoét, tiếp cận sát lõi trận nhãn phụ (secondary array eye) của Vạn Phật Trấn Ma Trận. Đây là điểm giao thoa yếu nhất giữa lôi điện phật môn và ma khí rò rỉ từ đáy Ma Uyên bên dưới nghĩa trang.


Vô Trần tập trung thần thức lực cực hạn, mồ hôi lạnh hòa cùng máu đen nhạt chảy ròng ròng trên gương mặt phong sương. Hắn điều khiển sợi tơ máu cấm chế nhuốm ma khí làm nhiễu loạn đường vân linh lực phật môn của cờ khống trận Viên Giác.


*Lách tách...*


Trận nhãn phụ phát ra một tiếng nổ nhỏ màu vàng dưới lòng đất. Luồng lôi điện vàng kim đang siết chặt bỗng nhiên khựng lại, ánh sáng vàng kim giả tạo flickering liên tục, để lộ ra một kẽ hở năng lượng mỏng manh rộng khoảng nửa trượng hằng ngày hằng giờ.


*Thành công rồi!* Vô Trần khẽ thở phào. Nhưng hắn chưa kịp cõng Cố Dao lướt qua kẽ hở thoát thân, thì một biến cố kinh hoàng bất ngờ giáng lâm.


Viên Giác, người đang cầm la bàn bát quái bằng đồng cổ ngoài hang động, bỗng nhiên khựng lại. Đôi mắt hí sau gọng kính đồng lóe lên tia sáng tàn độc. Gã phát hiện ra sự can thiệp của tơ máu vào trận nhãn phụ hằng ngày hằng giờ.


"Kiến hôi phản kháng! Dám dùng tơ máu dơ bẩn của ma đạo để bẻ khóa trận pháp của ta?" Viên Giác cười lạnh điên cuồng. Gã vung mạnh cờ khống trận màu vàng, lẩm nhẩm mật chú Vạn Trận Tâm Kinh, dứt khoát kích hoạt trận pháp phản chấn cực mạnh.


*Uỳnh!*


Luồng lôi điện vàng kim thô bạo từ lõi trận pháp bỗng nhiên nghịch chuyển dòng chảy, dọc theo sợi tơ máu cấm chế đánh thẳng ngược lại vào lồng ngực Vô Trần. Sức mạnh sấm sét vàng kim cực mạnh giáng xuống vết sẹo chữ Vạn lở loét rách miệng, thiêu rụi hoàn toàn màng Khô Mộc Dịch bảo vệ, làm rách toạc da thịt lồng ngực rỉ máu đen nhạt nặng nề hằng ngày hằng giờ. Vô Trần hộc ra một ngụm máu đen đặc quánh, nhục thân phế thải bị chấn động mạnh bay thẳng vào vách đá nứt nẻ của khe sâu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!