Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Cầm Sáo Hòa Minh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng vỗ cánh hỗn loạn của linh quạ Mặc Vũ xé rách màn sương độc đặc quánh của Động Bồ Đề Khô. Con quạ đen kêu lên ba tiếng "Quạ! Quạ! Quạ!" đầy bi thảm, móng vuốt bấu chặt vào bả vai rách nát của Vô Trần như muốn truyền đạt nỗi kinh hoàng từ những bùa chú định vị đang vây kín Khô Lâm hằng đêm.


Vô Trần hít một hơi thật sâu, nhưng lồng ngực lập tức co thắt dữ dội. Lớp nhựa cây Khô Mộc Dịch mới bôi đang đông cứng lại thành một lớp màng đen xám xịt, nhưng độc tính ăn mòn của nó đang gặm nhấm da thịt hắn, bỏng rát như có ngàn vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé. Vết sẹo hình chữ Vạn trước ngực rách miệng rỉ ra từng giọt máu đen nhạt tanh tưởi, thấm đẫm cả vạt tăng y xám rách nát. Bàn tay phải bị giẫm dập nát ngón tay rỉ máu đỏ tươi nhói lên đau buốt thấu xương tủy theo từng nhịp thở ngưng đọng. Thính giác phàm phu của hắn đã suy giảm đến hai mươi lăm phần, tai trái ù đặc chỉ nghe thấy những tiếng gió rít trầm đục của rừng chết ngoài kia.


"Cộc. Cộc. Cộc."


Tiếng bước chân dồn dập dã man của thống lĩnh tuần phòng Tống Kỳ đã tiến sát ngay sát vách đá Động Bồ Đề Khô. Ánh đuốc chập chờn rọi thẳng qua các khe nứt đá, hắt lên màng cấm chế lôi điện vàng kim những vệt sáng run rẩy đầy đe dọa.


Nhưng kẻ đầu tiên bước qua lớp sương độc Khô Lâm vào trong động đá lại không phải gã thống lĩnh thô kệch kia.


Một tà áo lụa trắng thêu chỉ bạc lướt đi không tiếng động giữa chướng khí hôi hám. Diệu Âm Thiền Nữ Diệp Hồng Liên ôm cổ cầm Hồng Liên bước vào. Gương mặt nàng tuyệt mỹ, thanh khiết như đóa tuyết liên ngự trị trên đỉnh núi băng, đôi mắt trong vắt không một gợn bụi trần phản chiếu bóng tối u uất của hang động cổ.


Nàng dừng bước, ánh mắt khóa chặt vào bóng dáng gầy gò của Vô Trần đang ngồi xếp bằng bên cạnh bệ đá. Dưới ánh sáng mờ ảo của quỷ hỏa, thiếu niên tăng nô hiện lên với vẻ phong sương lấm lem bùn đất, tăng y xám rách nát dính đầy máu khô. Nhưng trên lưng hắn, cô bé Cố Dao nhỏ bé đang ngủ đông hôn mê sâu sắc, ấn đường rực ánh đỏ sen vàng mờ ảo của phật mạch thuần khiết bẩm sinh.


Bốn mắt nhìn nhau, không gian trong Động Bồ Đề Khô đột ngột ngưng đọng.


Diệp Hồng Liên khẽ cau mày, lòng trắc ẩn trong nàng trỗi dậy khi nhìn thấy cô bé gầy yếu gục đầu trên vai anh trai. Nhưng mệnh lệnh truy sát phản đồ của Giới Luật Đường vẫn đè nặng trên vai. Nàng vung tay trái, mười ngón tay thon dài gảy mạnh lên dây đàn cổ cầm Hồng Liên.


*Bong!*


Một tiếng đàn sắc lạnh vang lên. Một đường kiếm khí âm luật mỏng manh như sợi tơ bạc xé rách không khí, lao thẳng về phía Vô Trần. Đường kiếm khí không mang sát ý diệt tuyệt, nhưng chứa đựng linh lực Trúc Cơ tầng 5 mạnh mẽ, ý đồ phong tỏa hoàn toàn cử động của hắn.


Vô Trần không hề tránh né bằng bạo lực nhục thân. Hắn lầm lì nâng cây Sáo Xương Cổ Thần (Trấn Hồn) lên đôi môi nứt nẻ rớm máu. Bàn tay phải bỏng lở loét bóp chặt lấy thân sáo rạn nứt, máu tươi từ vết rách lòng bàn tay thấm vào lỗ sáo xương, kích hoạt oán niệm phẫn nộ của dân làng Cố Gia vừa thu nạp hằng ngày.


*U-u-u...*


Tiếng sáo Trấn Hồn vang lên trầm đục, mang theo Phạn Âm Tịnh Hóa sơ cấp xoa dịu oán khí xung quanh. Sóng âm màu xám đen cuồn cuộn quét ra, va chạm trực diện với kiếm khí âm luật của Diệp Hồng Liên giữa khoảng không hang động.


*Rầm!*


Lực phản chấn cực mạnh bùng phát. Diệp Hồng Liên định dùng phạn âm của Diệu Âm Chân Kinh để cưỡng ép khống chế thần trí Vô Trần, nhưng ma cốt thái cổ trong ngực hắn bị kích ứng, bộc phát một luồng ma khí đen sẫm rực cháy phản chấn tự động bảo vệ. Sóng âm Trấn Hồn va chạm khiến dây đàn cổ cầm Hồng Liên ngân vang bần bật, luồng ma lực hoang dã suýt chút nữa làm nứt gãy dây đàn của nàng, ép Diệp Hồng Liên phải lùi lại nửa bước đầy kinh ngạc.


Nhưng chính trong khoảnh khắc va chạm âm luật ấy, đôi tai nhạy cảm của Diệu Âm Thiền Nữ chợt nhận ra một điều kỳ lạ.


Tiếng sáo của Vô Trần tuy mang theo oán khí hắc ám của ma đạo, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một loại phật tính từ bi tinh khiết nhất—thứ phật pháp cứu độ chúng sinh chân chính, không màng danh lợi hương hỏa, hoàn toàn đối lập với sự giả dối, bòn rút thọ nguyên của ngũ đại phương trượng thượng giới hằng ngày.


Nàng nhìn xuống Cố Dao. Phật mạch thuần khiết của cô bé đang ngủ đông, rạn nứt nghiêm trọng do bị bòn rút linh lực tại lôi trì hằng ngày. Nàng nhìn vết sẹo chữ Vạn lở loét rách miệng rỉ máu đen nhạt trước ngực Vô Trần.


Nàng hiểu ra tất cả.


Thiếu niên này mang ma cốt thái cổ bị dán nhãn tà ma ngoại đạo, nhưng hắn lại đang dùng cả mạng sống suy kiệt để bảo vệ phật mạch của muội muội mình. Trái lại, những kẻ tự xưng là phật môn chính đạo tại Phạn Thiên Tông lại dùng những thủ đoạn tàn độc nhất để mổ xẻ, tước đoạt cốt tủy của đệ tử phế thải.


Ai mới là phật? Ai mới là ma?


Sự giằng xé tinh thần dữ dội diễn ra trong lòng Diệp Hồng Liên. Đạo tâm của nàng rạn nứt trước sự thật trần trụi. Nàng nhìn Vô Trần, chậm rãi hạ cổ cầm xuống, dứt khoát đưa tay vào tay áo lụa trắng, lén ném ra một lọ ngọc nhỏ chứa Thanh Tâm Dịch tịnh hóa đan dược hằng ngày.


"Bôi lên ngực đi." Giọng nói của nàng thanh tao nhưng chứa đựng sự run rẩy nhẹ. "Khô Mộc Dịch chứa độc tính gỗ mục cực mạnh, nó sẽ thiêu rụi kinh mạch phế thải của ngươi trước khi Tống Kỳ tìm tới đây hằng ngày hằng giờ."


Vô Trần đón lấy lọ ngọc bằng bàn tay phải bỏng lở loét rỉ máu đỏ tươi, lầm lì nhìn nàng. Đôi mắt trái mang nhãn quang phật môn vàng mờ ảo khẽ dao động. Hắn trầm giọng nói, âm điệu sòng phẳng lạnh lùng:


"Đa tạ."


"Tống Kỳ và tăng binh Chấp Sự Đường đã rải bùa chú định vị vây kín Khô Lâm hằng đêm. Thần thức của bọn họ đang quét dọn sát vách đá này hằng ngày hằng giờ." Diệp Hồng Liên tiến lại gần bệ đá, ngồi xếp bằng xuống đất cát lạnh lẽo, đặt cổ cầm Hồng Liên lên gối. "Để ta giúp ngươi che giấu hơi thở. Thổi sáo đi."


Vô Trần hiểu ý. Hắn nâng sáo xương Trấn Hồn lên, dẫn dắt linh lực xám nhạt Phật Ma Sơ Dung hòa nhịp cùng tiếng đàn của nàng.


Diệp Hồng Liên gảy khúc Thanh Tâm Diệu Âm Khúc. Tiếng đàn réo rắt, thánh khiết như dòng suối băng tịnh hóa vạn vật vang lên hằng giờ. Tiếng sáo xương Trấn Hồn trầm đục, bi tráng của Vô Trần hòa quyện vào nhau, tạo ra một màn sương âm luật nhị sắc vàng-đen kỳ vĩ bao phủ hoàn toàn Động Bồ Đề Khô hằng ngày.


Sự cộng hưởng âm luật giữa hai nguồn năng lượng đối lập—phật tính tối cổ tinh khiết của cổ cầm Hồng Liên và ma lực thái cổ của sáo Trấn Hồn—giúp dập tắt hoàn toàn hỏa độc ma cốt đang thiêu đốt nhục thân Vô Trần, xoa dịu vết thương lồng ngực lở loét rách miệng rỉ máu đen nhạt hằng ngày hằng giờ.


Nhưng sự hòa minh này lại tạo ra một dị tượng nằm ngoài tầm kiểm soát của hai người.


Giữa không trung động đá, một đóa sen bỉ ngạn rực lửa đen khổng lồ mờ ảo (black-flamed bỉ ngạn lotus) bỗng nhiên nở rộ, tỏa ra luồng dao động linh lực nhị sắc vàng-đen kỳ dị xuyên qua vách đá lan tỏa ra ngoài hằng ngày hằng giờ.


Ngay bên ngoài hang động, trận pháp sư Viên Giác đang cầm la bàn bát quái rà quét lân tinh xung quanh hằng đêm. Gã chợt khựng lại, đôi mắt hí sau gọng kính đồng co rụt dữ dội. La bàn bát quái trên tay gã xoay tròn điên cuồng, chỉ thẳng về hướng Động Bồ Đề Khô.


"Dị bảo xuất thế... hay là nghịch đồ ẩn nấp?" Viên Giác cười lạnh, vung cờ khống trận màu vàng lên: "Tống Kỳ thống lĩnh, tìm thấy chúng rồi! Kích hoạt Vạn Phật Trấn Ma Trận phong tỏa hang động!"


Ánh lân tinh xanh biếc ngoài hang động bùng cháy dữ dội, kết giới lôi điện vàng kim bắt đầu rục rịch siết chặt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!