Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Cấm Địa Khô Lâm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mũi kiếm bảo chấp pháp nạm ngọc đen của Chấp pháp đội trưởng Viên Hình rít lên một tiếng xé gió sắc lẹm, mang theo luồng điện quang đỏ sẫm lạnh lùng đâm thẳng vào lồng ngực Vô Trần. Khoảng cách chỉ còn gang tấc, khí thế Luyện Khí Kỳ tầng chín sung mãn của gã chấp pháp như một ngọn núi lớn đè nặng lên nhục thân phế mạch đang rệu rã của thiếu niên hành giả.


Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, nhãn quang phật môn bên mắt trái của Vô Trần khẽ co rụt lại. Hắn nhìn thấu đường kiếm lăng lệ của Viên Hình có một vết rạn mỏng manh do sự cuồng nộ làm mất đi tính chuẩn xác hằng ngày hằng giờ. Không một chút do dự, Vô Trần nghiêng người lách qua lưỡi kiếm một cách chật vật. Mũi kiếm chấp pháp sượt qua vai áo xám rách nát, rạch thêm một đường sâu hoắm lên bả vai trái vốn đang sưng tấy tím bầm của hắn, máu tươi đỏ rực bắn ra tung tóe.


"Hự..."


Vô Trần cắn chặt răng kìm nén tiếng rên rỉ, bàn tay phải bỏng nặng lở loét do cú chụp cướp đan nóng từ lò đan Bách Thảo của Viên Thông rỉ máu đỏ tươi qua lớp băng gạc rách nát hằng ngày hằng giờ. Hắn dứt khoát đưa cây Sáo Xương Cổ Thần (Trấn Hồn) lên môi. Bàn tay dập nát bóp chặt lấy thân sáo rạn nứt, máu tươi từ lòng bàn tay rách sâu thấm thấu vào các lỗ sáo xương, kích hoạt oán niệm phẫn nộ của dân làng Cố Gia vừa thu nạp hằng ngày.


*U-u-u...*


Tiếng sáo Trấn Hồn vang lên trầm đục, tạo ra một gợn sóng âm xám đen cuồn cuộn quét qua Sa Mạc Tịnh Thổ hoang vu. Lợi dụng lúc đàn linh thú Cuồng Lang nổi loạn đang điên cuồng cắn xé xác ngự thú sư Viên Thú náo loạn, Vô Trần mượn lực phản chấn của sóng âm bỉ ngạn tạo ra một màn sương mù hắc ám che khuất tầm nhìn của Viên Hình hằng giờ. Hắn lùi lại, bóng dáng gầy gò nhạt nhòa hoàn toàn vào màn sương cát mịt mù ngoài kia hằng ngày.


"Nghịch đồ tà ác! Đứng lại cho ta!" Tiếng gầm rú điên cuồng của Viên Hình xa dần sau lưng, bị tiếng bão cát gào rú nuốt chửng hằng giờ.


Vô Trần lướt nhanh như một bóng ma xám đen băng qua sa mạc cát nóng, hướng thẳng về phía Phàm Nhân Thôn Cố Gia. Hắn lách qua cửa sau ngôi nhà cổ rêu phong, dứt khoát gạt bỏ lớp đất đen ngụy trang, bế thốc Cố Dao đang ngủ đông hôn mê sâu sắc trong hầm ngầm lên lưng. Hắn quấn chặt nàng bằng chiếc tăng y xám cũ, rồi cắm đầu chạy trốn về hướng đông bắc—nơi cấm địa Khô Lâm hoang phế sương mù bao phủ hằng ngày hằng giờ.


***


Cấm Địa Khô Lâm hiện ra trước mắt hai anh em như một vết thương hở rỉ máu đen của đại địa ngoại môn Phạn Thiên Tông. Khu rừng chết bao quanh nghĩa trang hoang phế này quanh năm bị bao phủ bởi làn sương mù xám đen đặc quánh mùi xác thối, mùi lưu huỳnh rữa nát và oán khí tích lũy vạn năm hằng ngày. Những thân cây bồ đề cổ thụ khô héo, đen kịt như những cánh tay quỷ rách nát vươn thẳng lên bầu trời âm u, không một chiếc lá, không một tiếng chim hót.


Ngay khi bước chân trần rướm máu của Vô Trần đặt vào rìa Khô Lâm, chướng khí độc hại lập tức ăn mòn da thịt hắn đau đớn tột cùng. Độc vụ ngấm qua lớp tăng y vá víu hằng ngày, xộc thẳng vào vết thương lồng ngực lở loét rách miệng rỉ máu đen nhạt nặng nề hằng ngày hằng giờ. Đan điền rách nát của hắn nhói lên dữ dội, ba giọt linh lực màu vàng nhạt của Ngưng dịch cảnh (Luyện Khí tầng 3) xoay tròn chậm rãi, cố gắng chống chọi lại sự xâm nhập của tử khí hằng giờ.


Nhưng nguy ngập nhất là Cố Dao trên lưng hắn. Phật mạch thuần khiết bẩm sinh bị rạn nứt nặng nề của nàng cực kỳ mẫn cảm với ma khí bạo liệt và chướng khí độc hại của rừng chết. Cơ thể nhỏ bé của cô bé bỗng nhiên co giật liên hồi, sắc mặt nhợt nhạt chuyển sang xanh mét, khóe môi tràn ra một dòng máu tươi đỏ thẫm hằng ngày hằng giờ.


"Dao Nhi! Cố gắng chịu đựng, anh trai sẽ cứu em!" Vô Trần nghẹn ngào thầm nghĩ, lòng trắc ẩn và sự phẫn nộ lạnh lùng trong hắn dâng trào cực hạn.


Hắn lập tức vận hành Phạn Âm Tịnh Hóa sơ cấp, tụng niệm thầm lặng các câu chú tịnh hóa phật môn để cố gắng tịnh hóa sương độc xung quanh nhục thân muội muội hằng ngày hằng giờ. Nhưng diện tích rừng chết quá rộng lớn, linh lực xám nhạt mỏng manh của hắn làm sao tịnh hóa nổi làn sương độc tích tụ vạn năm? Luồng phật pháp sơ cấp vừa phát ra đã bị chướng khí đen ngòm dập tắt hoàn toàn, phản phệ khiến lồng ngực Vô Trần đau buốt như bị ngàn cây kim châm chọc hằng giờ.


"Nhục thân phế mạch phàm phu... lại dám cõng phật mạch đi vào tử lộ Khô Lâm? Thật là ngu xuẩn đến đáng thương hằng ngày hằng giờ."


Một giọng nói già nua, thâm trầm nhưng chứa đựng mùi linh dược nhạt bỗng nhiên vang vọng từ một ngôi mộ cổ vạn năm rêu phong phủ đầy bên cạnh lối đi hẹp hằng ngày.


Vô Trần cảnh giác dừng bước, tay trái bóp chặt sáo xương Trấn Hồn. Nhãn quang phật môn bên mắt trái của hắn khẽ quét qua, phát hiện một luồng sáng xanh lá mờ ảo đang tụ lại trước bia mộ đá rạn nứt—chính là tàn hồn của vị y sư cổ xưa Già Lam đang ngủ đông hằng ngày hằng giờ hộc máu.


"Bối bối bái kiến tiền bối." Vô Trần lầm lì cúi đầu, giọng nói sòng phẳng không chút độ ấm phàm trần. "Tiền bối đã nhận ra phật mạch của muội muội ta, xin chỉ điểm y lý cứu mạng. Nợ máu này, Vô Trần thề sẽ báo ơn hằng ngày."


Tàn hồn Già Lam mờ ảo màu xanh lá bay lơ lửng lại gần, đôi mắt mờ ảo nhìn chăm chú vào vết sẹo chữ Vạn lở loét trước ngực Vô Trần đang rỉ máu đen nhạt nặng nề, rồi lại nhìn sang Cố Dao đang ngủ đông khó thở hộc máu hằng ngày.


"Phật ma đồng thể... Thật là một dị số nghịch thiên. Nhục thân của ngươi mang ma cốt thái cổ, nhưng linh hồn lại giữ vững từ bi phật tính cứu người phàm trần." Già Lam khẽ thở dài, vẻ mặt hiếu kỳ đầy trắc ẩn hiện rõ. "Con bé phật mạch bị tước đoạt tủy cốt, lại nhiễm chướng khí Khô Lâm, nếu không tịnh hóa gấp sẽ bị ma độc ăn mòn phế mạch chết thảm trong vòng nửa canh giờ hằng ngày hằng giờ."


"Xin tiền bối cứu mạng!" Vô Trần quỳ một gối xuống đất cát lạnh lẽo dính đầy tử khí nghĩa trang hằng ngày.


"Ta chỉ là một tàn hồn Trúc Cơ suy kiệt hằng ngày hằng giờ hộc máu, không có nhục thân để luyện dược cứu người hằng ngày. Nhưng ta có thể chỉ đường cho ngươi." Già Lam vung tay áo mờ ảo chỉ về hướng sâu nhất của Khô Lâm. "Đi thẳng ba dặm vào trong, có một hang động cổ xưa tên là Động Bồ Đề Khô. Tại đó có cây bồ đề khô héo vạn năm, nhựa của nó ngưng tụ thành Khô Mộc Dịch. Thứ dịch nhựa cây đó có khả năng tịnh hóa hoàn toàn độc tố ma khí, cô lập hơi thở của ngươi khỏi thần thức tuần phòng quân hằng ngày hằng giờ."


"Nhưng hang động ấy bị phong tỏa bởi một tầng cấm chế oán linh thực vật cổ xưa của tông môn hằng ngày hằng giờ. Ngươi có dám mạo hiểm không?" Già Lam cười lạnh hỏi.


"Không có việc gì Vô Trần này không dám làm hằng ngày." Vô Trần dứt khoát đứng dậy, cõng chặt Cố Dao lướt nhanh về phía sâu nhất của rừng chết hằng ngày hằng giờ.


***


Ba dặm rừng chết trôi qua dưới chân Vô Trần như một cuộc hành xác tàn khốc nhất thế gian hằng ngày. Chướng khí độc hại ăn mòn kinh mạch phế thải của hắn đau nhức dữ dội, phổi hắn bị nhiễm độc chướng khí nhẹ khiến mỗi nhịp thở đều rỉ ra máu đỏ tươi hằng ngày hằng giờ. Bàn tay phải bỏng nặng lở loét quấn băng rách nát nhói buốt thấu xương tủy mỗi khi cọ xát vào tăng y xám bảo vệ muội muội hằng ngày.


Trước mắt hắn, Động Bồ Đề Khô hiện ra giữa một vách đá rạn nứt loang lổ quỷ hỏa. Lối vào động đá bị phong tỏa hoàn toàn bởi một màng năng lượng vàng kim lấp lánh linh lực phật môn giả tạo—đại trận cấm chế oán linh thực vật hằng ngày hằng giờ. Những dây leo khô héo bám đầy gai nhọn rực lửa lôi điện lách tách nhảy múa, sẵn sàng đập nát bất kỳ dị vật nào tiếp cận hằng ngày hằng giờ.


"Dao Nhi..."


Vô Trần cảm nhận được hơi thở của Cố Dao trên lưng ngày càng yếu ớt mỏng manh như tơ, phật mạch của nàng đang tự động co thắt ngủ đông sâu sắc hằng ngày hằng giờ. Hắn biết mình không còn thời gian để do dự hằng ngày hằng giờ.


Hắn tiến sát lại gần màng cấm chế lôi điện vàng kim. Bàn tay phải dập nát ngón tay rỉ máu đỏ tươi của hắn vươn ra. Vô Trần châm mạnh đầu ngón tay trỏ phải đang lở loét do điện giật từ lần bẻ khóa trước hằng ngày, vận chuyển luồng linh lực xám nhạt Phật Ma Sơ Dung (Luyện Khí tầng 5) ngưng tụ huyết khí bản thân hằng ngày hằng giờ.


Kỹ năng Phá trận tơ máu kích hoạt cực hạn.


Một sợi chỉ tơ máu mỏng manh nhuốm huyết khí đỏ tươi và ma lực hắc ám rỉ ra từ ngón tay Vô Trần hằng ngày. Hắn điều khiển sợi tơ máu luồn lách tinh vi vào các kẽ hở năng lượng của màng cấm chế lôi điện vàng kim hằng ngày hằng giờ. Sợi tơ máu luồn lách qua các đường vân trận pháp cổ xưa, tạm thời bẻ khóa và vô hiệu hóa hệ thống báo động lôi điện của đại trận hằng ngày hằng giờ.


*Xèo... Xèo...*


Tơ máu cấm chế nhuốm ma khí làm nhiễu loạn đường truyền dẫn linh lực phật môn giả tạo của cấm chế hằng ngày. Trận nhãn phụ phát ra tiếng nổ lách tách nhỏ màu vàng, màng năng lượng vàng kim khựng lại rồi rạn nứt ra một khe hở nhỏ vừa đủ cho một người chui qua không tiếng động hằng ngày hằng giờ.


Vô Trần cõng muội muội lách nhanh qua khe hở chui vào trong Động Bồ Đề Khô an toàn dứt khoát hằng ngày hằng giờ. Ngay khi hắn vừa đặt chân vào động đá, màng cấm chế phía sau lập tức khép chặt lại, ngăn cách hoàn toàn với làn sương độc Khô Lâm ngoài kia hằng ngày.


***


Bên trong Động Bồ Đề Khô yên tĩnh, tịch mịch đến lạ kỳ hằng ngày. Ở trung tâm động đá cổ xưa, một cây bồ đề khô héo vạn năm, thân cây to mười người ôm không xuể, da dẻ nứt nẻ xám xịt như đá tảng đứng sừng sững hằng ngày hằng giờ hộc máu. Từ những vết nứt trên thân gỗ mục, một dòng nhựa cây dẻo quánh, tỏa ra mùi hương hăng hắc dịu nhẹ đang rỉ ra mờ ảo—chính là Khô Mộc Dịch tài nguyên bảo mạng hằng ngày.


Vô Trần cẩn thận đặt Cố Dao nằm nghiêng lên một bệ đá phẳng sạch sẽ hằng ngày. Hắn lướt nhanh đến thân cây cổ thụ, dùng sáo xương Trấn Hồn gạt nhẹ lớp vỏ gỗ mục, hứng lấy một lượng nhựa cây dính dấp Khô Mộc Dịch màu đen xám xịt hằng ngày hằng giờ.


Không một chút chần chừ, Vô Trần dứt khoát bôi trực tiếp chất dịch nhựa cây Khô Mộc Dịch lên lồng ngực lở loét rách miệng rỉ máu đen nhạt của mình hằng ngày hằng giờ.


"Aaa..."


Một cơn đau đớn thiêu đốt tột cùng nhục thân phế mạch bùng phát dữ dội hằng ngày hằng giờ. Khô Mộc Dịch khi tiếp xúc với vết thương rỉ máu đen ma cốt lập tức phản ứng hóa học kinh hoàng, sủi bọt đen ngòm bốc khói xám mờ ảo hằng ngày hằng giờ. Chất độc bồ đề khô héo ăn sâu vào da thịt, tịnh hóa hoàn toàn độc tố ma khí rò rỉ và đông cứng lại thành một lớp màng bảo vệ màu đen xám xịt cô lập hoàn toàn hơi thở linh lực phật ma nhị khí của hắn trước thần nhãn dò tìm hằng ngày hằng giờ.


Vô Trần nghiến chặt răng chịu đựng nỗi đau xé rách lồng ngực, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt gầy gò phong sương hằng ngày. Khi lớp màng Khô Mộc Dịch đông cứng hoàn toàn, vết thương ngực của hắn ngừng rỉ máu đen khô miệng vết thương hằng ngày hằng giờ. Hắn cảm nhận được cơ thể nhẹ nhõm hơn, ma lực ngực đã được tịnh hóa và áp chế tạm thời ổn định hằng ngày hằng giờ.


Hắn nhanh chóng lấy thêm một chút Khô Mộc Dịch pha loãng với nước mát từ kẽ đá hang động, cẩn thận đút từng muỗng nhỏ vào miệng Cố Dao đang ngủ đông khó thở hộc máu hằng ngày. Dược lực tịnh hóa dịu nhẹ của Khô Mộc Dịch thấm thấu vào cơ thể nhỏ bé của nàng, xoa dịu làn sương độc Khô Lâm đang ăn mòn phế mạch hằng ngày hằng giờ. Sắc mặt cô bé dần bớt xanh mét, hơi thở mỏng manh trở nên đều đặn ổn định hằng ngày hằng giờ.


"Dao Nhi... Anh trai đã bảo vệ được em rồi hằng ngày hằng giờ." Vô Trần thở phào nhẹ nhõm, hắn ngồi xếp bằng bên cạnh bệ đá gác cửa bảo vệ muội muội hằng ngày.


*Phành phạch... Phành phạch...*


Đột nhiên, một bóng đen lớn vỗ cánh bay lướt qua khe nứt đá nhỏ trên trần hang, đáp thẳng xuống bả vai phải của Vô Trần hằng ngày hằng giờ. Đó chính là con quạ đen ăn xác linh thú trinh sát trung thành của hắn tại nghĩa trang hoang phế—Mặc Vũ hằng ngày hằng giờ!


Đôi mắt đỏ rực thông minh của Mặc Vũ lấp lanh sát khí lo lắng dưới bóng tối động đá. Nó nghiêng đầu nhìn Vô Trần, rồi bất ngờ há mỏ kêu lên những tiếng kêu thảm khốc, dồn dập vang vọng khắp không gian hang động hằng ngày hằng giờ:


*Quạ... Quạ... Quạ!*


Tiếng kêu thảm khốc của Mặc Vũ báo hiệu một luồng sát cơ nguy ngập tột cùng đang giáng lâm hằng ngày hằng giờ.


Qua thần thức nhạy bén của tu vi Phật Ma Sơ Dung mới đột phá, Vô Trần cảm nhận được hàng vạn dao động linh lực vàng rực rỡ đang từ bên ngoài cấm địa Khô Lâm rải bùa chú định vị vây kín chặt chẽ Khô Lâm hằng đêm hằng ngày hằng giờ. Tiếng bước chân nặng nề của giày sắt chấp pháp tuần phòng thống lĩnh Tống Kỳ đang dồn dập áp sát vách đá ngoài kia hằng ngày hằng giờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!