Sát Trận Sói Hoang
Ánh sáng đỏ sẫm của cấm chế báo động đỏ quét qua bầu trời thung lũng, báo hiệu cơn bão truy quét tàn khốc của Trưởng lão ngoại môn Tịnh Đức sắp giáng lâm.
Trong căn nhà cổ rêu phong của dòng họ Cố, Vô Trần đứng lặng bên cạnh chiếc giường rơm mục nát. Dưới ánh sáng lập lòe của những tia lôi điện từ Đỉnh Lôi Âm dội xuống, gương mặt gầy gò của hắn hiện lên vẻ tịch mịch đến đáng sợ. Trên giường, Cố Dao vẫn nhắm nghiền hai mắt trong trạng thái ngủ đông sâu sắc. Phật mạch thuần khiết bẩm sinh của nàng sau khi được xoa dịu bởi Phật Mạch Đan phế phẩm đang tạm thời ổn định, nhưng ấn đường vẫn ẩn hiện đóa sen vàng nhạt nhòa, run rẩy như ngọn nến trước gió bão.
*Hự...*
Vô Trần khẽ rên rỉ, một dòng máu đen nhạt rỉ ra từ vết sẹo chữ Vạn lở loét trước ngực, thấm đẫm vạt tăng y xám rách nát. Độc tính của Khô Mộc Dịch bôi trát hằng ngày để che giấu khí tức đang ăn mòn da thịt hắn, gây ra những cơn đau bỏng rát như bị hàng vạn con kiến lửa cắn xé. Lòng bàn tay phải của hắn, vốn bị bỏng nặng do cú chụp cướp đan nóng từ lò đan Bách Thảo của Viên Thông, lúc này rỉ máu đỏ tươi qua lớp băng gạc rách nát. Thính giác phàm phu của hắn đã suy giảm đến hai mươi phần, tai trái chỉ còn nghe thấy những tiếng ù ù trầm đục của gió cát Sa Mạc Tịnh Thổ gào rú ngoài kia.
*Uỳnh... Uỳnh...*
Mặt đất thung lũng đột ngột rung chuyển dữ dội. Từ hướng bìa rừng nghĩa trang hoang phế, tiếng sói hú sắc lạnh, cuồng bạo vang lên xé rách màn đêm. Đó không phải là tiếng hú của dã sói phàm trần, mà là tiếng gầm rú của đàn linh thú Cuồng Lang cấp một, mang theo luồng hỏa độc mờ nhạt làm đỏ rực cả một góc trời.
"Vô Trần! Cẩu nô tài gác mộ! Mau ra đây chịu chết!"
Giọng nói nham hiểm, lạnh lùng của Chấp pháp đội trưởng Viên Hình vang vọng từ xa, được khuếch đại bởi linh lực Luyện Khí tầng chín đầy áp chế. Đi kèm với đó là tiếng bước chân dồn dập của hàng trăm tăng binh chấp pháp giáp nặng đang vây kín Phàm Nhân Thôn Cố Gia.
Vô Trần lướt nhanh đến bên cửa sổ rách nát, nhãn quang phật môn bên mắt trái khẽ co rụt lại. Qua màn sương cát mịt mù, hắn nhìn thấy ngự thú sư ngoại môn Viên Thú đang cưỡi trên lưng một con đại sói đầu đàn khổng lồ, tay cầm còi xương ngự thú cấp trung tỏa ra luồng linh quang vàng nhạt. Xung quanh gã, hơn ba mươi con Cuồng Lang mắt đỏ ngầu, nanh vuốt sắc nhọn đang chực chờ lao vào đồ sát thôn làng.
Hàng vạn phàm nhân thôn Cố Gia vừa mới tỉnh ngộ sau cái chết của Pháp Từ, lúc này đang hoảng loạn gào khóc, dập đầu van xin trước sự hung hãn của đàn dã thú.
*Nếu ta chiến đấu ở đây, thung lũng này sẽ biến thành huyết hải.* Vô Trần thầm nghĩ. Ý định thật sự của hắn lập tức định hình. Hắn phải dùng bản thân làm mồi nhử, dụ đàn sói và truy binh rời xa khu dân cư, tiến vào vùng hoang mạc hẻo lánh của Sa Mạc Tịnh Thổ để dễ bề phản sát.
Hắn nhanh chóng quay lại giường, bế thốc Cố Dao lên, lướt nhanh ra phía sau ngôi nhà cổ. Hắn đặt nàng vào một hầm ngầm bí mật dưới bệ thờ tổ tiên họ Cố, lấp đất đen che giấu kỹ lưỡng. Sau đó, Vô Trần vớ lấy một bó rơm lớn quấn trong chiếc tăng y xám cũ, ôm chặt trước ngực giả làm muội muội, rồi dứt khoát lao vút ra ngoài cửa sau, hướng thẳng về phía sa mạc cát nóng.
"Nghịch đồ kia rồi! Đuổi theo!"
Viên Hình với khứu giác nhạy bén lập tức phát hiện ra bóng đen đang lướt đi trên cát. Gã vung kiếm bảo chấp pháp nạm ngọc đen chỉ thẳng về hướng Vô Trần. Viên Thú cười lạnh một tiếng, đưa còi xương ngự thú lên môi thổi mạnh một tiếng rít chói tai. Đàn Cuồng Lang gầm rú, bốn chân ẩn hiện đốm lửa đỏ lao vút theo bóng dáng Vô Trần như một cơn lốc xám.
***
Gió cát Sa Mạc Tịnh Thổ thổi rát mặt. Vô Trần cõng "muội muội giả" chạy trốn hơn mười dặm sâu vào vùng hoang mạc hoang vu, nơi chỉ có những bia mộ cổ đổ nát của bãi tha ma ngoại vi bị cát bụi chôn vùi.
*Hộc... Hộc...*
Vô Trần quỳ khuỵu một bên gối xuống cát nóng, hộc ra một ngụm máu đen nhạt. Nhục thân phế mạch của hắn đang gánh chịu phản phệ cực lớn do vận chuyển linh lực xám nhạt của Phật Ma Sơ Dung liên tục dưới bão cát. Vết thương trước ngực hắn lại rách miệng, rỉ máu đen đặc quánh thấm qua cát nóng.
"Chạy đi đâu nữa, cẩu nô tài gác mộ!"
Viên Thú cưỡi đại sói đầu đàn đáp xuống đỉnh cồn cát phía trước, chặn đứng lối đi của hắn. Theo sau gã, hơn ba mươi con Cuồng Lang vây kín xung quanh, nanh vuốt sắc nhọn nhỏ nước dãi độc lân tinh xuống cát nóng sủi bọt. Viên Hình cũng dẫn theo toán tăng binh chấp pháp từ phía sau tiến lại gần, khóa chặt mọi đường lui của Vô Trần.
"Viên Thú sư huynh, đừng giết gã vội. Bản chấp sự cần bắt sống con bé trên lưng gã để dâng lên lôi trì." Viên Hình lạnh lùng ra lệnh, tay phải nắm chặt chuôi kiếm chấp pháp.
"Yên tâm, đàn sói của ta chỉ xé xác gã, còn con bé phật mạch kia sẽ nguyên vẹn." Viên Thú cười tàn nhẫn. Gã đưa còi xương ngự thú cấp trung lên môi, thổi ra một khúc nhạc điều khiển thú cuồng bạo.
*Tít... Tít... Tít!*
Tiếng còi xương phát ra những gợn sóng âm màu vàng nhạt, kích thích thú tính hoang dã của đàn Cuồng Lang. Đôi mắt chúng rực đỏ sát khí, nanh vuốt bùng cháy hỏa độc mờ nhạt, đồng loạt lao vào vây quét, cắn xé nhắm thẳng vào nhục thân suy kiệt của Vô Trần hằng giờ.
Đối mặt với sát trận sói hoang, Vô Trần không hề hoảng loạn. Hắn lẳng lặng đặt bó rơm quấn tăng y xuống cát, bàn tay trái rướm máu dứt khoát rút cây Sáo Xương Cổ Thần (Trấn Hồn) giắt bên hông ra.
*Muốn dùng thú binh để mạt sát ta? Ngươi đã quên sáo xương này được rèn từ xương sườn của ai rồi sao?*
Vô Trần đưa sáo xương lên môi. Bàn tay phải bỏng nặng lở loét rỉ máu đỏ tươi của hắn bấm chặt vào các lỗ sáo, máu tươi từ ngón tay dập nát rỉ ra, thấm thấu vào thân sáo xương rỉ sét, kích hoạt ấn ký ma đạo tím sậm mờ ảo hằng ngày hằng giờ.
*U-u-u...*
Tiếng sáo Trấn Hồn vang lên trầm đục, ma mị, lấn lướt hoàn toàn tiếng còi xương ngự thú của Viên Thú. Sóng âm màu xám đen bao phủ khắp không gian sa mạc, mang theo oán niệm phẫn nộ của hàng vạn vong hồn phàm nhân thôn Cố Gia vừa thu nạp hằng giờ.
Một dị tượng kỳ vĩ xuất hiện: giữa bão cát hoang vu, ảo ảnh những đóa sen bỉ ngạn rực lửa đen khổng lồ nở rộ mờ ảo, bao quanh bảo vệ nhục thân Vô Trần khỏi những cú vồ chí mạng của đàn sói.
Viên Thú biến sắc, gã điên cuồng thổi còi xương, cố gắng ngưng tụ linh lực Luyện Khí tầng tám để áp chế tiếng sáo. Nhưng còi xương ngự thú cấp trung làm sao chống lại được pháp bảo âm luật chế tạo từ xương sườn Ma Hoàng Ba Tuần? Tiếng còi xương bị sóng âm ma sáo Trấn Hồn áp chế hoàn toàn tần số âm thanh, rạn nứt loang lổ.
Sóng âm xám đen của Vô Trần bắt đầu xâm nhập vào thần trí đàn Cuồng Lang. Khống chế Cuồng Lang kỹ năng kích hoạt cực hạn. Đôi mắt đỏ ngầu sát khí của đàn sói bỗng nhiên đờ đẫn, nhịp tim của chúng đồng điệu hoàn toàn với nhịp thổi trầm đục của sáo xương.
*Hú...*
Con sói đầu đàn khổng lồ rên rỉ một tiếng, đốm lửa đỏ trên bốn chân dập tắt hoàn toàn. Nó từ từ quay đầu lại, đôi mắt xám đen lạnh lẽo khóa chặt vào chủ nhân của mình—Viên Thú.
"Súc sinh! Các ngươi làm cái gì vậy? Quay lại cắn gã cho ta!" Viên Thú hoảng loạn thét lớn, gã vung roi da định quất mạnh vào đầu con sói đầu đàn để lấy lại quyền khống chế.
Nhưng tiếng sáo của Vô Trần đột ngột chuyển sang tông nhịp dồn dập, sát phạt dứt khoát.
*Gừ...*
Hơn ba mươi con Cuồng Lang phát điên, gầm rú điên cuồng quay đầu lao vào cắn xé dã man ngự thú sư Viên Thú. Con sói đầu đàn khổng lồ lao lên đầu tiên, há to cái mồm đầy nanh vuốt sắc nhọn cắn đứt cổ họng gã ngự thú sư tàn bạo.
"Aaa! Viên Hình cứu ta! Cứu..."
Tiếng thét thảm khốc của Viên Thú lập tức bị nuốt chửng hoàn toàn dưới tiếng gầm rú cắn xé của đàn sói hoang hằng giờ. Nhục thân của gã bị đàn linh thú săn mồi do chính mình nuôi dưỡng xé rách thành trăm mảnh, máu tươi đỏ rực nhuộm đỏ cả một vùng cát nóng Sa Mạc Tịnh Thổ hằng ngày hằng giờ.
*Rắc...*
Cùng lúc đó, sáo xương Trấn Hồn trên tay Vô Trần xuất hiện thêm hai vết nứt rạn nhỏ, rỉ ra những giọt máu đen nhạt. Việc khống chế đàn linh thú cấp một tiêu hao oán khí nghĩa trang tích lũy cực lớn, khiến thính giác phàm phu của hắn bị mài mòn thêm, tai trái ù đặc hoàn toàn không còn nghe thấy tiếng bước chân.
*Bùm! Bùm! Bùm!*
Giữa lúc đàn sói đang điên cuồng cắn xé xác Viên Thú, một luồng kiếm khí màu đỏ sẫm cực mạnh đột ngột quét qua. Chấp pháp đội trưởng Viên Hình vung kiếm sắt nạm ngọc đen, chém chết con sói nổi loạn cuối cùng thành hai nửa rỉ máu. Gã bước qua đống xác sói hoang, gương mặt gầy gò như bộ xương khô hiện lên vẻ cuồng nộ và sát khí ngập trời.
"Nghịch đồ tà ác! Dám phản sát đồng môn!"
Viên Hình giận dữ thét lớn. Gã nhìn thấy bó rơm quấn tăng y rơi trên cát, lập tức nhận ra mình đã bị lừa hằng giờ. Gã không còn chút nhẫn nại nào, vung kiếm bảo chấp pháp rực điện quang đỏ sẫm, tự tay cầm kiếm lao thẳng về phía Vô Trần đang suy kiệt linh lực hằng giờ, mũi kiếm sắc lẹm nhắm thẳng vào vết sẹo rỉ máu đen trước ngực hắn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!