Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Chân Tướng Thôn Cố Gia

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cát nóng Sa Mạc Tịnh Thổ hầm hập như muốn nung chảy cả xương tủy. Nằm sâu dưới lớp cát thô ráp, Vô Trần cảm nhận rõ ràng từng móng vuốt sắc nhọn của con Linh Khuyển Truy Phong đang cào bới điên cuồng ngay trên đỉnh đầu mình.


*Xoạt... Xoạt...*


Lớp cát mỏng che phủ lồng ngực hắn bị bới tung. Tiếng thở phì phò dã man của con thú cấp một mang theo luồng hỏa độc mờ nhạt phả thẳng vào lớp tăng y xám rách nát. Ngay dưới lớp vải thô ấy, vết sẹo bóc phật cốt rách miệng đang rỉ ra từng giọt máu đen đặc quánh. Độc tính của Khô Mộc Dịch bôi trát hằng ngày để che giấu khí tức nay gặp cát nóng sa mạc liền phản phệ dữ dội, ăn mòn da thịt lồng ngực hắn thành những mảng lở loét đỏ rực.


*Nhẫn. Phải nhẫn nhịn cực hạn.*


Vô Trần gắt gao vận hành Khô Mộc Phùng Xuân Quyết. Ba giọt linh dịch xám nhạt của cảnh giới Phật Ma Sơ Dung trong đan điền rách nát bị hắn cưỡng ép đóng băng hoàn toàn, biến nhục thân thành một khúc gỗ khô lạnh ngắt không chút hơi thở sống. Thính giác phàm phu của hắn đã suy giảm đến hai mươi phần, tai trái chỉ còn nghe thấy tiếng u u trầm đục của gió cát, nhưng hắn vẫn cảm nhận được bước chân nặng nề của Chấp pháp đội trưởng Viên Hình đang dừng lại ngay sát bên cạnh.


"Tiểu Hắc, ngươi cào bới cái gì ở đây? Chỉ là một gốc cây khô héo mà thôi." Giọng nói lạnh lùng, nham hiểm của Viên Hình vang lên trên đỉnh đầu. Gã vung kiếm bảo chấp pháp nạm ngọc đen gạt phăng một nhánh cây khô, mũi kiếm chỉ cách thái dương Vô Trần chưa đầy một tấc.


*Gừ... Ẳng!*


Đột nhiên, từ phía cồn cát bên phải vang lên một tiếng sủa đanh gọn, đi kèm tiếng xích sắt loảng xoảng dữ dội. Một bóng đen khổng lồ lao vút ra từ màn sương cát—chính là con chó mực canh mộ Tiểu Hắc! Nó đã âm thầm bám theo xe xích của Viên Hình từ nghĩa trang hoang phế, chờ đợi thời cơ này để lao vào cắn mạnh vào chân con Linh Khuyển Truy Phong rồi quay đầu chạy trốn về hướng ngược lại.


"Súc sinh ở đâu ra! Đuổi theo cho ta!" Viên Hình giận dữ thét lớn. Con Linh Khuyển Truy Phong bị đau liền bỏ dở đống cát dưới chân, gầm rú đuổi theo bóng đen của Tiểu Hắc. Tiếng bước chân dồn dập của Viên Hình và toán tăng binh chấp pháp cũng xa dần hằng ngày hằng giờ, biến mất vào màn sương cát mịt mù.


*Phù...*


Vô Trần dứt khoát đẩy mạnh lớp cát nóng, từ dưới lòng đất ngồi bật dậy. Hắn hộc ra một ngụm máu đen nhạt tanh tưởi, lồng ngực phập phồng dữ dội. Bàn tay phải bỏng nặng lở loét rỉ máu đỏ tươi do cú chụp cướp đan nóng từ lò luyện đan của Viên Thông nhói lên đau buốt thấu xương. Hắn nhanh chóng bới cát, đỡ Cố Dao lên lưng. Thiếu nữ nhỏ bé gầy gò vẫn nhắm nghiền hai mắt, sắc mặt nhợt nhạt trong trạng thái ngủ đông sâu sắc, phật mạch rạn nứt tạm thời được duy trì nhờ dược lực phế phẩm cực nóng của Phật Mạch Đan.


"Dao Nhi, anh đưa em về nhà." Vô Trần khàn khàn thì thầm, bàn tay trái giữ chặt sáo xương Trấn Hồn giắt bên hông, cõng muội muội lướt nhanh qua những khe đá hẹp của Sa Mạc Tịnh Thổ, hướng thẳng về phía Phàm Nhân Thôn Cố Gia.


***


Phàm Nhân Thôn Cố Gia—ngôi làng phàm nhân dưới chân núi Phạn Thiên Tông, quê hương cũ của hai anh em Vô Trần. Nơi đây từng là một thung lũng xanh mướt với những cánh đồng lúa phì nhiêu, nhưng giờ đây, đập vào mắt Vô Trần là một cảnh tượng hoang tàn, bi thảm tột cùng.


Toàn bộ thung lũng đã bị biến thành một "ruộng hương hỏa" cưỡng bức. Hàng vạn phàm nhân gầy gò, da bọc xương, mặc những bộ quần áo vá chằng vá đụp đang quỳ rạp trên nền đất đá khô cằn hằng ngày hằng giờ. Trước mặt họ là một pho tượng phật Phạn Thiên bằng đồng vàng khổng lồ cao mười trượng, tỏa ra hào quang vàng kim giả tạo nhưng đầy áp chế.


"Nam mô Phạn Thiên... Từ bi độ hóa..."


Tiếng tụng kinh khàn khàn, đều đều như những thây ma mất đi hồn phách vang vọng khắp thung lũng. Những sợi tơ linh lực màu vàng nhạt—chính là Tín Nguyện Lực sơ cấp của phàm nhân—không ngừng bị rút ra từ đỉnh đầu họ hằng ngày hằng giờ, bay lượn lờ trong không khí rồi chui thẳng vào lòng pho tượng đồng vàng để truyền dẫn về nội môn.


Sát rìa ruộng hương hỏa, một dòng thác nước đục ngầu đỏ sẫm đổ xuống từ đỉnh núi—đó chính là dòng nước chứa cấm chế của Thác nước Tẩy Tâm. Phàm nhân uống nước này sẽ bị tẩy não, trở nên cuồng tín và tụng kinh không biết mệt mỏi cho đến khi kiệt lực mà chết. Dưới chân thác, hàng chục thây ma phàm nhân khô héo, ngực bị mổ phanh để bòn rút huyết tủy, bị vứt xó rác rưởi không ai chôn cất.


Vô Trần nấp sau bức tường đổ nát của ngôi nhà cổ gia tộc họ Cố, lồng ngực hắn phập phồng phẫn nộ. Hắn khẽ đặt Cố Dao nằm tạm trên chiếc giường rơm mục nát trong góc tối, dùng tấm chăn rách phủ kín thân thể ngủ đông của nàng.


"Nam mô từ bi... nước thánh ban ơn..."


Tiếng chuông đồng vang lên lanh lảnh từ trung tâm thôn làng. Vô Trần lén lút tiếp cận, nép mình sau bệ đá của giếng nước cổ.


Trước mặt vạn dân thôn Cố Gia, sa di Pháp Từ đang đứng trên đài cao. Gã là một nam tử mập mạp, nụ cười hiền hậu giả tạo luôn nở trên môi, khoác tăng y vàng rực rỡ sạch sẽ tương phản hoàn toàn với sự rách rưới của phàm nhân. Trên tay gã cầm một chiếc bình tịnh thủy bằng gốm trắng pháp bảo cấp thấp, tỏa ra làn sương nước lấp lánh phật quang.


"Chúng sinh tội nghiệp, dịch bệnh hoành hành là do lòng thành kính chưa đủ hằng ngày hằng giờ!" Pháp Từ lớn tiếng thuyết pháp, giọng nói chứa đựng Mê Hồn Phạn Âm mỏng manh làm lung lay thần trí người nghe. "Hãy dâng nạp thêm mười năm thọ nguyên hương hỏa, bản tăng sẽ ban phát nước thánh tịnh hóa cứu độ các ngươi khỏi bệnh nóng lạnh!"


Hàng vạn dân làng Cố Gia dập đầu bôm bốp, đôi mắt họ đờ đẫn, khóc lóc van xin ban nước.


Vô Trần lẳng lặng vận chuyển Thần Nhãn Thông (Tàn thiên) lên đôi mắt trái. Nhãn quang phật môn vàng kim mờ nhạt hiện lên, nhìn xuyên qua lớp đất đá của giếng nước cổ và chiếc bình tịnh thủy của Pháp Từ.


Một chân tướng tàn khốc phơi bày trước mắt hắn hằng ngày hằng giờ.


Pháp Từ thực chất không hề ban ơn. Hằng tuần hằng đêm, gã lén lút bỏ độc dược lân tinh đen ngòm—một loại độc tố ma đạo tàn khuyết gây sốt cao và thối rữa kinh mạch—xuống giếng nước cổ của thôn. Khi dân làng uống phải nước giếng nhiễm độc sẽ bị bệnh nóng lạnh hành hạ cận kề cái chết. Lúc đó, Pháp Từ mới xuất hiện, dùng bình tịnh thủy chứa một chút dược lực phế thải để ban phát. Nước thánh thực chất chỉ tạm thời áp chế độc tính lân tinh, nhưng lại khiến phàm nhân lầm tưởng gã là cứu tinh sống hằng ngày, từ đó dâng hiến đức tin cuồng tín và thọ nguyên hương hỏa vô điều kiện.


*Đầu độc phàm nhân để thu hoạch tín lực. Đây chính là từ bi phật môn sao?*


Nỗi phẫn nộ lạnh lùng cực hạn bùng phát dữ dội trong thức hải Vô Trần. Vết thương ngực rách miệng rỉ ra một giọt máu đen nhạt nóng rực. Hắn không thể dùng bạo lực vật lý giết Pháp Từ, vì hàng vạn phàm nhân cuồng tín ngoài kia sẽ lập tức coi hắn là ma đầu tà ác và lao vào liều chết bảo vệ gã.


Muốn giết Pháp Từ, phải chấn sập niềm tin giả tạo của họ từ gốc rễ.


"Pháp Từ! Ngươi tự xưng từ bi ban phát nước thánh, nhưng bình tịnh thủy kia chứa độc tố lân tinh, ngươi có dám uống hết một ngụm không?"


Một giọng nói khàn khàn, lầm lì nhưng sòng phẳng như một lưỡi đao rỉ sét đột ngột vang lên từ góc tối của giếng nước cổ.


Vô Trần đeo Mặt nạ gỗ Vô Danh che kín mặt, khoác tăng y xám rách nát bước ra từ bóng tối. Tay trái hắn cầm sáo xương Trấn Hồn đã gia cố chỉ sắt u minh rực ánh tím thẫm mờ ảo hằng ngày hằng giờ.


Pháp Từ biến sắc, nhưng lập tức lấy lại vẻ mặt hiền hậu giả tạo, chỉ tay hét lớn: "Kẻ nào mang ma khí hắc ám kia dám đến phá hoại đại điển ban ơn? Các ngươi có thấy luồng ma khí đen sẫm trên người hắn không? Hắn chính là ma đầu đầu độc giếng nước của thôn ta!"


Hàng vạn phàm nhân cuồng tín lập tức quay đầu, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ khóa chặt vào Vô Trần. Họ vớ lấy cuốc xẻng, đá tảng, gầm rú định lao vào mạt sát Vô Trần để bảo vệ hoạt phật của mình.


"Chúng sinh ngu muội, hãy mở mắt nhìn cho kỹ!"


Vô Trần dứt khoát đưa sáo xương Trấn Hồn lên môi thổi nhẹ. Đồng thời, tay phải dập nát rỉ máu đỏ tươi của hắn lôi ra chiếc Gương đồng Vấn Tâm (Phế phẩm) nứt nẻ, chiếu thẳng mặt gương vào mặt Pháp Từ.


*U-u-u...*


Tiếng sáo Trấn Hồn vang lên trầm đục, bi tráng hằng ngày hằng giờ. Sóng âm màu xám tím lan tỏa trong không khí, vang vọng tiếng chuông chùa cổ xưa u uất vang thẳng vào thức hải của hàng vạn phàm nhân. Luồng sóng âm Vấn Tâm Chân Ngôn (Sơ khởi) kết hợp với Gương đồng Vấn Tâm lập tức vô hiệu hóa hoàn toàn Mê Hồn Phạn Âm của Pháp Từ.


*Bùm!*


Mặt gương đồng nứt nẻ bỗng nhiên rực sáng, phản chiếu một ảo ảnh khổng lồ giữa không trung thung lũng. Trong ảo ảnh, hình ảnh Pháp Từ lén lút lướt đi trong đêm tối hằng đêm, đổ từng vốc độc dược lân tinh đen ngòm xuống giếng nước cổ hiện lên rõ nét không một kẽ hở.


"Không! Đó là yêu thuật ma đạo! Đừng tin hắn!" Pháp Từ hoảng loạn gầm rú, gã vung bình tịnh thủy định niệm chú Mê Hồn Phạn Âm để tẩy não vạn dân lần nữa.


Nhưng tiếng sáo của Vô Trần đã chuyển tông dữ dội hằng ngày hằng giờ. Hắn vận chuyển Vấn tâm trảm đạo (Sơ cấp), sóng âm xám tím hóa thành những gợn sóng sắc lẹm chém thẳng vào bình tịnh thủy gốm trắng.


*Choang!*


Chiếc bình tịnh thủy bằng gốm trắng pháp bảo cấp thấp nổ tung kinh hoàng hằng ngày hằng giờ. Luồng nước thánh bên trong đổ tràn ra đất cát, lập tức chuyển màu đen ngòm, sủi bọt khí lưu huỳnh bốc mùi hôi thối nồng nặc của độc dược lân tinh—chân tướng phơi bày hoàn toàn trước mắt vạn dân.


"Ngươi tự xưng cứu độ, nhưng lại dùng độc tố mưu hại mạng người để đổi lấy hương hỏa. Đạo tâm của ngươi ở đâu?" Giọng nói vấn tâm của Vô Trần vang vọng như sấm sét đánh thẳng vào thức hải Pháp Từ.


"Ta... Ta không có tội! Ta là đệ tử Phạn Thiên Tông! Ta là hoạt phật!" Pháp Từ điên cuồng gào thét, nhưng sóng âm Vấn Tâm Chân Ngôn đã xâm nhập vào đan điền gã, bóc trần tội nghiệp bòn rút thọ nguyên phàm nhân hằng ngày hằng giờ.


Sự giả dối tột cùng bị vạch trần khiến đạo tâm cuồng tín của Pháp Từ rạn nứt hoàn toàn. Đan điền Luyện Khí tầng 7 của gã rung lắc dữ dội, kinh mạch lôi điện bị phản phệ cắn trả nhục thân hằng giờ.


"Hự... Aaaa!"


Pháp Từ hộc ra một ngụm máu đen ngòm, ngã quỵ xuống bệ đá giếng cổ hằng ngày hằng giờ. Đan cơ của gã nứt vỡ loang lổ, tu vi bị phế bỏ hoàn toàn trong tích tắc tinh thần sụp đổ.


Hàng vạn phàm nhân thôn Cố Gia đứng ngây người dưới bão cát. Luồng Mê Hồn Phạn Âm khống chế thần trí bị dập tắt hoàn toàn, họ nhìn dòng nước đen ngòm bốc mùi hôi thối dưới chân giếng cổ, nhìn những thây ma phàm nhân khô héo gầy gò sát rìa ruộng, rồi nhìn lại kẻ hoạt phật mập mạp đang quỳ gối hộc máu đen hằng ngày hằng giờ.


"Hắn... Hắn đầu độc giếng nước của chúng ta!"


"Con trai ta chết vì dịch bệnh... Thực chất là do hắn hại chết!"


"Lũ ngụy phật tàn ác! Trả lại mạng cho con ta!"


Sự phẫn nộ kìm nén suốt hàng chục năm bùng phát dữ dội như núi lửa phun trào hằng ngày hằng giờ. Hàng vạn phàm nhân cuồng tín nay hóa thành những con thú dữ điên cuồng. Họ cầm cuốc xẻng, đá tảng lao thẳng lên đài cao, vây kín lấy Pháp Từ đang suy kiệt tu vi.


"Aaa! Cứu mạng! Trưởng lão Tịnh Đức cứu ta!" Pháp Từ hét thảm khốc, nhưng tiếng thét của gã lập tức bị nuốt chửng hoàn toàn bởi tiếng gầm rú phẫn nộ của vạn dân. Hàng nghìn viên đá tảng, cuốc xẻng bổ thẳng xuống nhục thân mập mạp của gã, dập nát gã thành một đống thịt nát bét dính đầy bùn đất nhão nhoét hằng ngày hằng giờ.


*Pháp Từ đã chết thảm khốc dưới sự phẫn nộ của vạn dân thôn làng.*


Vô Trần lẳng lặng đưa sáo xương Trấn Hồn lên, thu nạp toàn bộ luồng oán niệm khổng lồ rực lửa của dân làng Cố Gia vào thân sáo xương. Thân sáo phát ra ánh sáng tím thẫm mờ ảo rực cháy, nhưng nhục thân phế thải của hắn cũng gánh chịu phản phệ dữ dội, lồng ngực vết sẹo chữ Vạn rách miệng rỉ máu đen nhạt nặng nề hằng ngày hằng giờ. Hắn tiêu hao lượng lớn thần thức lực, lảo đảo dựa lưng vào vách đá rạn nứt hộc máu nhẹ.


*Uỳnh đoàng!*


Đột nhiên, pho tượng phật Phạn Thiên bằng đồng vàng khổng lồ cao mười trượng giữa thôn làng bùng phát tiếng nổ vang trời. Toàn bộ hào quang vàng kim giả tạo của ruộng hương hỏa bị triệt tiêu hoàn toàn, kích hoạt cấm chế báo động đỏ truyền dẫn dòng điện màu đỏ sẫm rực cháy thẳng lên bầu trời đêm sa mạc hoang vu.


Cấm chế hương hỏa bị phá hủy hoàn toàn hằng ngày hằng giờ.


Cách đó hàng trăm dặm, tại ngoại môn Chấp Sự Đường, một tấm ngọc bài hương hỏa trên tay Trưởng lão ngoại môn Tịnh Đức bỗng nhiên nứt vỡ loang lổ rỉ máu đỏ tươi hằng ngày hằng giờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!