Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Bão Cát Truy Phong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió hú lên như vạn quỷ gào khóc giữa đêm đen.


Khi bước chân rướm máu của Vô Trần đạp lên bờ cát khô khốc đầu tiên của Sa Mạc Tịnh Thổ, một luồng khí nóng hầm hập mang theo cát bụi thô ráp lập tức tạt thẳng vào mặt hắn. Phía sau lưng, ánh sáng vàng kim của Vạn Phật Lôi Trì đã bị màn đêm và bão cát nuốt chửng hoàn toàn, chỉ còn lại những tia lôi điện tàn dư thi thoảng vạch đôi bầu trời xám xịt.


Nhục thân của Vô Trần lúc này rệu rã đến cực hạn. Mỗi một tấc da thịt, mỗi một khớp xương đều rên rỉ đau đớn dữ dội sau khi vận hành Nghịch Chuyển Kinh Mạch Khẩu Quyết. Cái giá phải trả cho việc cưỡng ép bộc phát ma lực thái cổ để thoát khỏi Tịnh Hải không chỉ là ba năm thọ nguyên bị tước đoạt lạnh lùng, mà còn là sự tàn phá khủng khiếp đối với hệ thống kinh mạch vốn đã rách nát của hắn. Luồng linh lực xám nhạt của cảnh giới Phật Ma Sơ Dung trong đan điền hiện tại quay cuồng hỗn loạn, lúc nóng lúc lạnh, như muốn xé rách đan điền phế thải thành trăm mảnh.


"Hự..."


Vô Trần khuỵu gối xuống cát nóng, một ngụm máu đen nhạt tanh tưởi trào ra khỏi kẽ môi. Ở lồng ngực hắn, vết sẹo hình chữ Vạn bị Khô Mộc Dịch ăn mòn dữ dội hằng ngày hằng giờ nay lại bị cát nóng và mồ hôi xâm nhập, lở loét rách miệng rỉ máu đen liên tục. Bàn tay phải bỏng nặng do cú chụp cướp Phật Mạch Đan phế phẩm rực nóng từ đan lô sập đổ của Viên Thông vẫn đang rỉ máu đỏ tươi qua lớp băng gạc rách nát, nhói lên đau buốt thấu xương tủy theo từng nhịp thở ngưng đọng. Thính giác phàm phu của hắn đã suy giảm đến hai mươi phần, tai trái chỉ còn tiếng rít u u trầm đục của bão cát cát vàng gào rú ngoài kia.


"Vô Trần... đưa Dao Nhi cho ta..."


Tiếng nói khàn khàn của Lục Vô Song vang lên bên tai hắn. Vô Trần gượng dậy, quay đầu nhìn lại. Kiếm tu phế mạch của Linh Kiếm Phong đang đứng lảo đảo trong gió cát. Bả vai trái của y bị thương nặng gãy xương sưng tấy rỉ máu nặng nề sau khi hứng chịu đòn roi lôi hình hằng ngày hằng giờ và cú chấn động từ phật quang của Tịnh Hải. Tay phải y vẫn nắm chặt thanh tàn kiếm rỉ sét Vô Phong, nhưng lưỡi kiếm run rẩy kịch liệt, kiếm ý ma đạo xám đen mờ nhạt quanh thân kiếm mỏng manh như ngọn nến sắp tắt trước gió bão.


"Lục huynh, bả vai của ngươi... không chịu nổi đâu." Vô Trần trầm giọng nói, giọng nói khàn khàn nhưng sòng phẳng và kiên định. Hắn khẽ dịch chuyển Cố Dao trên lưng. Thiếu nữ nhỏ bé gầy gò vẫn nhắm nghiền hai mắt trong trạng thái ngủ đông sâu sắc, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch không chút huyết sắc, phật mạch rạn nứt tạm thời được áp chế nhờ dược lực phế phẩm cực nóng của Phật Mạch Đan. Hơi thở của nàng mỏng manh đến mức nếu không áp tai sát ngực, Vô Trần khó lòng cảm nhận nổi sự sống sót của nàng.


"Gió cát sa mạc quá mạnh..." Lục Vô Song nghiến răng chịu đựng cơn đau từ vai trái, bước từng bước nặng nề bên cạnh Vô Trần. "Tịnh Hải đã ban bố vạn cổ truy sát lệnh. Lão quái vật kia dù bị phản phệ đạo tâm hộc máu đen nhạt, nhưng tăng binh ngoại môn và chấp pháp quân của Giới Luật Đường chắc chắn đã phong tỏa toàn bộ Sa Mạc Tịnh Thổ này. Chấp pháp đội trưởng Viên Hình... gã là kẻ nham hiểm nhất Chấp Pháp Đường, lại dắt theo con Linh Khuyển Truy Phong khổng lồ. Khứu giác của con dã thú cấp một đó có thể ngửi thấy mùi máu đen ma cốt của ngươi từ khoảng cách mười dặm."


Vô Trần im lặng bước đi hằng ngày hằng giờ giữa bão cát hoang vu. Hắn biết Lục Vô Song nói không sai. Nhục thân phế thải của hắn hiện tại cực kỳ suy kiệt, linh lực phật ma nhị sắc hao hụt gần như cạn sạch sau trận đại phá lôi trì. Nếu lúc này bị Viên Hình và đội tăng binh tuần phòng vây quét cự ly gần, hắn tuyệt đối không có cơ hội bảo vệ Cố Dao rời đi.


*Gừ... Gầm...*


Đột nhiên, từ sâu trong màn đêm bão cát phía sau lưng bọn họ, vang lên một tiếng gầm rú trầm đục, sắc lạnh xé rách tiếng gió rít hằng ngày hằng giờ. Tiếng gầm rú mang theo một luồng linh lực chấn động nhẹ, khiến cát bụi xung quanh dao động kịch liệt.


Lục Vô Song lập tức dừng bước, sắc mặt vốn trắng bệch nay càng thêm xám xịt: "Là con Linh Khuyển Truy Phong của Viên Hình! Chúng đến nhanh hơn ta tưởng!"


Ánh đuốc flickering đỏ sẫm mờ ảo bắt đầu hiện ra ở rìa bão cát phía xa, lấp loáng như những con quỷ hỏa lập lòe trong đêm giông bão. Chấp pháp đội trưởng Viên Hình dắt theo một đội tăng binh chấp pháp giáp nặng đang lướt nhanh trên cát nóng hằng ngày hằng giờ. Con Linh Khuyển Truy Phong khổng lồ cấp một mang huyết mạch Thần Thú tàn khuyết dẫn đầu, mũi nó hít hà mạnh mẽ vào không khí, đôi mắt đỏ ngầu rực sáng hung quang khóa chặt hướng về phía bãi tha ma sa mạc hoang vu.


"Vô Trần! Bản đội trưởng biết ngươi mang theo con bé phế mạch trốn chạy vào đây!" Giọng nói lạnh lùng, kiên nhẫn như sói đói của Viên Hình vang vọng xuyên qua bão cát, mang theo uy áp Luyện Khí Kỳ tầng 9 cực hạn đè nặng không gian. "Cướp đoạt phật mạch đan, sát hại Pháp Tịnh, phá hủy lôi trì hiến tế, các ngươi đã phạm vào đại tội mạt sát vạn cổ! Khôn hồn thì quỳ xuống nộp mạng, bản đội trưởng sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây!"


Khoảng cách giữa hai bên đang thu hẹp nhanh chóng hằng ngày hằng giờ. Với tốc độ di chuyển hiện tại của nhục thân phế thải Vô Trần cõng Cố Dao, và Lục Vô Song đang trọng thương gãy xương vai, chưa đầy nửa canh giờ nữa bọn họ sẽ bị Viên Hình đuổi kịp và vây quét hoàn toàn.


"Vô Trần... không thể chạy trốn mù quáng thế này." Lục Vô Song dừng lại sát một tảng đá rạn nứt hằng ngày hằng giờ, đôi mắt sắc như kiếm khẽ lóe lên một tia quyết đoán dứt khoát. "Nhục thân của ngươi đã suy kiệt cực hạn do nghịch chuyển kinh mạch, thọ nguyên bị khấu trừ nặng nề. Nếu cứ tiếp tục thế này, cả ba chúng ta đều sẽ chết thảm dưới đao kiếm của Chấp Pháp Đường."


"Lục huynh có kế sách gì?" Vô Trần trầm giọng hỏi hằng ngày, bàn tay trái không bị thương giữ chặt sáo xương Trấn Hồn giắt bên hông.


"Ta sẽ tách ra hướng khác hằng ngày hằng giờ." Lục Vô Song nắm chặt thanh tàn kiếm Vô Phong, gằn từng chữ. "Ta sẽ dùng tàn kiếm chém đá tạo tiếng động hướng khác dụ dỗ truy binh. Kiếm ý ma đạo của ta dù mỏng manh, nhưng đủ để đánh lạc hướng la bàn linh lực của Viên Hình. Ngươi cõng Dao Nhi trốn dưới đống cát sâu, vận hành Khô Mộc Phùng Xuân Quyết cô lập hoàn toàn khí tức. Chỉ có cách này mới giúp ngươi trốn tránh khứu giác linh khuyển truy phong."


"Nhưng bả vai trái gãy xương của ngươi..." Vô Trần nhíu mày. Lục Vô Song tách ra dụ địch lúc này không khác nào tự sát. Tu vi Luyện Khí tầng 1 phế mạch của y làm sao đối phó nổi với Viên Hình tu vi bán bộ Trúc Cơ?


"Kiếm tu Linh Kiếm Phong thà chết gãy kiếm, chứ không chịu quỳ gối làm bệ bước chân cho bọn ngụy quân tử chính đạo!" Lục Vô Song nở một nụ cười ngạo nghễ dứt khoát quyết đoán hằng ngày. "Vô Trần, ngươi đã truyền cho ta Ngự Kiếm Tàn Quyết cổ đại, giúp ta ngộ ra ma kiếm dứt khoát. Nhân quả này, hôm nay ta dùng mạng để trả sòng phẳng. Hãy sống sót để cứu Dao Nhi và diệt trừ lũ ngụy phật thượng giới!"


Dứt lời, Lục Vô Song không đợi Vô Trần trả lời hằng ngày hằng giờ, dứt khoát xoay người lướt nhanh về phía vách đá hoang vu bên cánh phải hằng ngày. Y vừa chạy vừa vung tàn kiếm Vô Phong chém mạnh vào vách đá rạn nứt xung quanh hằng giờ.


*Keng! Keng! Keng!*


Tiếng sắt thép va chạm vào đá cổ vang lên lanh lảnh, vang vọng khắp bầu trời bão cát hoang dã. Kiếm ý ma đạo xám đen mỏng manh bùng phát dữ dội từ thân kiếm rỉ sét, cố ý phát tán ra dao động linh lực ma đạo mạnh mẽ để thu hút sự chú ý của Viên Hình.


"Báo cáo đội trưởng! Có dao động ma khí cực mạnh ở phía vách đá bên phải!" Một tên tăng binh chấp pháp hét lớn dưới bão cát hằng ngày hằng giờ.


"Hừ, hai con chuột phế mạch quả nhiên chia đường chạy trốn hằng ngày." Viên Hình dừng bước, đôi mắt sâu hoắm lóe lên tia hung quang tàn độc. Gã vung kiếm bảo chấp pháp chỉ thẳng về hướng vách đá bên phải: "Tống Kỳ! Dẫn theo bốn tên tăng binh chấp pháp giáp nặng đuổi theo hướng đó mạt sát tại chỗ kiếm tu phế mạch kia! Bản đội trưởng sẽ dắt linh khuyển truy sát con chuột mang ma cốt ngực Vô Trần hằng ngày hằng giờ!"


"Tuân lệnh!" Tống Kỳ – thống lĩnh tuần phòng thống lĩnh vạm vỡ – vung đại đao vàng dẫn quân đuổi theo hướng Lục Vô Song quyết liệt hằng ngày.


Viên Hình vỗ nhẹ đầu con Linh Khuyển Truy Phong khổng lồ, giọng nói lạnh lẽo hằng ngày hằng giờ: "Tiểu Hắc! Đi! Tìm ra hung thủ nổ lò đan cho ta!"


Con dã thú khổng lồ cấp một rống lên một tiếng trầm đục hằng ngày, mũi hít hà mạnh mẽ xuống cát nóng rỉ máu đen nhạt, tiếp tục lao nhanh về hướng Vô Trần đang chạy trốn.


Nhìn thấy Lục Vô Song đã dụ được một nửa truy binh rời đi, Vô Trần không dám lãng phí thời gian vàng ngọc hằng ngày hằng giờ. Nhục thân hắn rệu rã đau đớn dữ dội, lồng ngực vết sẹo lở loét rách miệng rỉ máu đen đặc quánh do Khô Mộc Dịch ăn mòn cực hại nhục thân hằng ngày. Hắn lết từng bước nặng nề đến dưới một gốc cây khô héo vạn năm trong Sa Mạc Tịnh Thổ hẻo lánh hằng ngày hằng giờ.


Hắn đặt Cố Dao nằm xuống một hố cát sâu dưới gốc cây khô héo hằng ngày hằng giờ. Hố cát sâu khoảng ba thước, cát nóng hầm hập thiêu đốt da thịt rách nát của hai anh em cực kỳ đau đớn thiêu đốt tột cùng hằng ngày. Vô Trần lấp cát nóng che phủ kín nhục thân gầy gò của Cố Dao, chỉ để lộ một khe hở nhỏ dưới gốc cây khô để nàng thở mỏng manh hằng ngày hằng giờ.


Sau đó, Vô Trần cũng nằm xuống bên cạnh muội muội hằng ngày hằng giờ. Hắn dùng bàn tay phải bỏng nặng lở loét rỉ máu đỏ tươi kéo cát nóng phủ kín hoàn toàn nhục thân phế nát của mình hằng ngày.


Nằm sâu dưới đống cát nóng hầm hập của Sa Mạc Tịnh Thổ, Vô Trần lập tức vận hành Khô Mộc Phùng Xuân Quyết kết hợp với kỹ năng Bế khí giả chết hằng ngày hằng giờ.


*Ngưng thở. Dừng nhịp tim. Đóng băng đan điền.*


Vô Trần nhắm nghiền hai mắt hằng ngày, dồn toàn bộ ý chí sắt đá cô lập thể xác khỏi đau đớn phàm phu hằng giờ. Hắn cưỡng ép đóng băng hoàn toàn dòng chảy linh lực phật ma nhị sắc trong đan điền rách nát hằng ngày hằng giờ. Ba giọt linh dịch xám nhạt của cảnh giới Phật Ma Sơ Dung dừng xoay chuyển hoàn toàn, hóa thành ba giọt băng tinh lạnh ngắt trong đan điền phế thải hằng ngày.


Nhịp tim của hắn bắt đầu chậm lại... chậm lại... rồi dừng hẳn hoàn toàn hằng ngày hằng giờ. Hơi thở của hắn tắt lịm dứt khoát. Toàn thân Vô Trần lạnh ngắt như một thây ma gác mộ chết cứng vứt xó nghĩa trang hoang phế hằng ngày. Da dẻ chuyển sang màu rêu xám khô héo của khúc gỗ mục, hoàn toàn mất đi mọi dao động sinh mệnh lực và linh lực phật ma nhị khí hằng ngày hằng giờ.


Nhưng nằm dưới cát nóng hầm hập là một cực hình tra tấn thần hồn tột cùng bi tráng hằng ngày hằng giờ. Cát nóng thiêu đốt lồng ngực vết sẹo lở loét rách miệng rỉ máu đen nhạt của hắn, tạo ra phản ứng hóa học cực độc với Khô Mộc Dịch ăn mòn da thịt hằng ngày. Cơn đau bỏng rát, thối rữa ăn sâu vào tận xương tủy lồng ngực Vô Trần hằng ngày hằng giờ. Thần trí hắn chao đảo dữ dội hằng ngày, sát niệm ma đạo bùng phát dữ dội thức hải muốn gầm rống lao ra tàn sát báo thù hằng ngày hằng giờ.


*Nhẫn. Phải nhẫn nhịn cực hạn hằng ngày.* Vô Trần nghiến chặt răng hằng giờ, cố kìm nén cơn đau buốt thấu xương tủy. Hắn dùng hạt xá lợi cổ ẩn trong thức hải tự động phát quang tịnh hóa dịu nhẹ để giữ vững chân niệm từ bi bảo vệ muội muội hằng ngày hằng giờ. Hắn lấy nhịp tim mỏng manh của Cố Dao nằm sát bên cạnh làm mỏ neo đạo tâm duy nhất giữ vững nhân tính và ý chí sống sót hằng ngày hằng giờ.


*Xoạt... Xoạt... Xoạt...*


Tiếng giày sắt nặng nề dẫm lên cát nóng vang lên sát sườn, đi kèm với tiếng thở phì phò dã man của con Linh Khuyển Truy Phong hằng ngày hằng giờ.


Viên Hình dắt theo linh thú đã tiến sát ngay phía trên đống cát giấu hai anh em Vô Trần hằng ngày hằng giờ. Khoảng cách cự ly gần chỉ còn chưa đầy ba bước chân hằng ngày hằng giờ.


"Hừ, dấu vết linh dược lôi trì rực nóng biến mất đột ngột ở đây sao?" Giọng nói lạnh lùng gầy gò của Viên Hình vang lên ngay trên đỉnh đầu Vô Trần hằng ngày hằng giờ. Gã vung kiếm bảo chấp pháp nạm ngọc đen quét mạnh qua các bụi cây khô héo xung quanh hằng ngày. "Tiểu Hắc! Mũi của ngươi bị cát bụi sa mạc làm hỏng rồi sao? Tìm kỹ cho bản đội trưởng!"


Con Linh Khuyển Truy Phong khổng lồ cấp một gầm gừ trầm đục hằng ngày hằng giờ. Nó đi vòng quanh gốc cây khô héo vạn năm, mũi hít hà điên cuồng vào mặt cát nóng hằng ngày hằng giờ.


Ban đầu, Khô Mộc Phùng Xuân Quyết và Mặt nạ gỗ Vô Danh đã cô lập hoàn toàn dao động linh lực phật ma nhị khí của Vô Trần hằng ngày. Con linh khuyển không cảm nhận được bất kỳ hơi thở sống nào, chỉ có mùi gỗ mục lạnh ngắt hằng ngày hằng giờ.


Nhưng cát nóng sa mạc hầm hập thiêu đốt liên tục đã khiến vết thương lồng ngực Vô Trần lở loét rách miệng rỉ máu đen nhạt nặng nề hơn hằng ngày hằng giờ. Một dòng máu đen đặc quánh ma lực thái cổ từ vết sẹo chữ Vạn lén lút thấm qua lớp cát nóng rỉ ra ngoài không khí hằng ngày hằng giờ.


Mùi máu ma cốt thái cổ mang theo oán hận oán niệm vạn cổ mỏng manh rò rỉ ra ngoài hằng ngày hằng giờ.


*Hít... Hít...*


Con Linh Khuyển Truy Phong khổng lồ đột ngột dừng bước hằng ngày hằng giờ. Đôi mắt đỏ ngầu của nó co rụt lại dữ dội hằng ngày. Nó ngửi thấy mùi máu đen ma cốt rò rỉ mỏng manh dưới mặt cát hằng ngày hằng giờ.


*Gừ... Rúuuuuu!*


Con dã thú khổng lồ gầm rú điên cuồng, lao thẳng về phía đống cát giấu nhục thân Vô Trần hằng ngày hằng giờ.


Linh khuyển truy phong dừng lại ngay trên đống cát giấu Vô Trần, cào bới điên cuồng khi ngửi thấy mùi máu ma cốt rò rỉ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!