Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Trốn Chạy Khỏi Lôi Trì

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bầu trời đêm trên đỉnh núi hẻo lánh phía sau Dược Điện ngoại môn nổ tung một tiếng sấm sét vàng kim khổng lồ. Hào quang phật pháp vạn trượng rực sáng rách nát màn đêm, mang theo một luồng uy áp Kết Đan Kỳ khủng khiếp đè nặng xuống nhục thân phế thải của Vô Trần hằng ngày hằng giờ.


"Nghịch đồ phế cốt! Các ngươi tưởng có thể trốn thoát khỏi lôi trì của bản tọa sao?"


Một tiếng gầm rú đầy uy nghiêm, giả nhân giả nghĩa vang vọng khắp núi rừng ngoại môn. Giới Luật Đường chủ Tịnh Hải khoác áo cà sa đỏ thêu kim tuyến rực rỡ từ chín tầng mây đáp xuống. Trên tay lão, thanh gậy tích trượng vàng kim 'Trấn Ma' phát ra vạn luồng phật quang diệt thế, khóa chặt hoàn toàn không gian và lối thoát duy nhất của hai anh em Vô Trần ngay sát rìa vực sâu. Luồng uy áp Kết Đan Kỳ tầng 8 đặc quánh như thủy ngân, đè nặng lên đôi vai gầy guộc của Vô Trần, khiến khớp xương toàn thân hắn phát ra những tiếng rắc rắc khô khốc.


Dưới chân hắn, mặt đất đá xanh của Vạn Phật Lôi Trì đã nứt vỡ loang lổ sau trận đại phá vừa rồi. Nước hồ sét vàng kim giả tạo vẫn đang sôi sùng sục, bốc lên những làn khói lưu huỳnh nồng nặc hòa cùng oán khí của hàng vạn vong hồn bị hiến tế. Vô Trần đứng bên rìa vách đá dựng đứng, hai chân trần rướm máu bám chặt lấy nền đá lạnh buốt. Trên lưng hắn, muội muội Cố Dao nhỏ bé gầy gò vẫn nhắm nghiền hai mắt trong trạng thái ngủ đông sâu sắc, hơi thở của nàng mỏng manh như tơ, phật mạch rạn nứt tạm thời được áp chế nhờ dược lực phế phẩm cực nóng của Phật Mạch Đan.


Bên cạnh hắn, Lục Vô Song ôm lấy bả vai trái bị gãy xương sưng tấy rỉ máu nặng nề. Thanh tàn kiếm rỉ sét Vô Phong trong tay y không ngừng run rẩy, kiếm ý ma đạo xám đen mờ nhạt lượn lờ quanh thân kiếm như ngọn nến tàn trước gió bão.


"Vô Trần..." Lục Vô Song nghiến răng, máu tươi từ kẽ môi rỉ ra, nhuộm đỏ cả vạt áo rách. "Lão quái vật này... tu vi quá mạnh. Uy áp của Kết Đan Kỳ đã phong tỏa toàn bộ linh khí xung quanh. Chúng ta... không thể dùng ngự khí phi hành để thoát thân."


Vô Trần lẳng lặng nhìn Tịnh Hải. Đôi mắt hắn – một bên mang nhãn quang phật môn vàng kim mờ nhạt, một bên ngập tràn sát khí ma đạo thẫm đỏ – không hề có một tia dao động hay sợ hãi. Hắn cảm nhận được vết thương lồng ngực mình, nơi vết sẹo hình chữ Vạn bị Khô Mộc Dịch ăn mòn, đang lở loét và rách miệng rỉ ra từng giọt máu màu đen nhạt tanh tưởi. Cơn đau bỏng rát từ bàn tay phải bỏng nặng do cướp đan nóng hằng ngày hằng giờ vẫn đang thiêu đốt thần trí hắn.


"Hừ, hai con kiến hôi phế mạch." Tịnh Hải đứng lơ lửng trên không trung, gương mặt hiền từ như phật sống của lão dưới ánh hào quang vàng kim trông cực kỳ thánh khiết, nhưng đôi mắt hẹp dài lại lóe lên tia sáng tàn độc tột cùng. Lão nhìn chằm chằm vào cây sáo xương Trấn Hồn giắt bên hông Vô Trần, rồi liếc qua Cố Dao trên lưng hắn. "Vô Trần, ngươi sát hại Pháp Tịnh, phá hủy lôi trì hiến tế, tội đáng muôn chết. Nhưng thượng đế có đức hiếu sinh, nếu ngươi dâng nạp cây sáo xương tà ác kia, và để bản tọa đưa muội muội ngươi trở lại bệ đá hiến tế để hoàn thành hoàn mỹ phật thể cho Thánh tử, bản tọa có thể giữ lại cho ngươi một hơi tàn gác mộ."


"Từ bi của ngươi, chính là dùng xương máu của kẻ khác để đắp nén thần đàn sao?" Giọng nói của Vô Trần khàn khàn, lạnh lẽo và sòng phẳng như một lưỡi đao rỉ sét dưới mộ sâu. Hắn khẽ dịch chuyển chân, chắn trước người Lục Vô Song. "Nợ máu của gia tộc ta, nợ mạng của Tiểu Mộc, hôm nay ta sẽ đòi lại từng chút một."


"Ngu muội!" Tịnh Hải lạnh lùng hừ một tiếng. Lão vung mạnh thanh Trấn Ma Tích Trượng vàng kim.


*Keng!*


Tiếng vòng đồng trên tích trượng va chạm vào nhau vang lên một tiếng lanh lảnh, hóa thành những gợn sóng âm phật pháp vàng rực rỡ lan tỏa khắp không gian. Luồng phật quang diệt thế lập tức ngưng tụ thành một trận pháp kết giới khổng lồ, những sợi xích sắt lôi điện vàng kim giả tạo quấn chặt lấy không gian xung quanh vách đá, triệt tiêu mọi lối thoát hằng ngày hằng giờ. Uy áp nặng nề từ trận pháp khiến lồng ngực Vô Trần nhói lên, ba giọt linh lực xám nhạt của cảnh giới Phật Ma Sơ Dung trong đan điền rách nát xoay chuyển khó khăn.


*Không thể đối đầu trực diện.* Vô Trần âm thầm suy tính. Tu vi Luyện Khí tầng 5 của hắn, dù có lực phản chấn ma cốt thái cổ, cũng tuyệt đối không thể đón đỡ một đòn toàn lực của Kết Đan Kỳ lão tổ. Muốn sống sót rời khỏi đây để bảo vệ Cố Dao, hắn bắt buộc phải dùng đến bài tẩy tuyệt mệnh mà ma đầu bị xích Độc Cô Già đã truyền thụ dưới hầm mộ.


*Nghịch Chuyển Kinh Mạch Khẩu Quyết.*


"Lục huynh, lát nữa khi kết giới rạn nứt, hãy dốc toàn lực chém rách một góc phòng ngự, cõng Dao Nhi chạy thẳng vào Sa Mạc Tịnh Thổ phía sau núi." Vô Trần truyền âm vào thức hải Lục Vô Song, giọng nói trầm tĩnh đến đáng sợ.


"Ngươi muốn làm gì?" Lục Vô Song biến sắc. "Nhục thân phế thải của ngươi không chịu nổi một đòn của lão đâu!"


"Đi!" Vô Trần dứt khoát thét lên.


Hắn không đợi Tịnh Hải ra tay trước, lập tức cắn đầu lưỡi bộc phát huyết khí. Máu tươi đỏ thẫm phun ra, thấm đẫm thân sáo xương Trấn Hồn đã được gia cố chỉ sắt u minh. Trong lòng bàn tay phải bỏng nặng lở loét của hắn, vết rách sâu rỉ máu cũng dâng trào huyết khí dồi dào hằng ngày hằng giờ.


"Nghịch chuyển... thiên địa!"


Vô Trần gầm lên một tiếng đầy bi phẫn. Hắn vận hành Nghịch Chuyển Kinh Mạch Khẩu Quyết. Trong tích tắc, ba giọt linh lực xám nhạt trong đan điền rách nát của hắn đột ngột dừng xoay, rồi đảo chiều quay cuồng với tốc độ điên cuồng. Luồng linh lực phật ma nhị sắc chạy ngược dòng chảy tự nhiên, xộc thẳng vào các kinh mạch phụ tàn khuyết xung quanh lồng ngực.


*Rắc rắc!*


Nỗi đau đớn tột cùng, thiêu đốt tột đỉnh bùng phát. Toàn thân Vô Trần nổi đầy những đường gân máu đỏ rực như những con rết lửa bò dưới da. Vết sẹo hình chữ Vạn trước ngực hắn nứt nẻ hoàn toàn, rách miệng rỉ ra từng dòng máu đen đặc quánh ma lực sát phạt. Ma cốt thái cổ ngực bị kích thích cực hạn, giải phóng ra luồng lôi điện ma đạo màu đen tím khổng lồ rực cháy bao quanh cơ thể hắn.


Cùng lúc đó, một cảm giác lạnh buốt thấu xương tủy, một khoảng trống rỗng vô hình trỗi dậy trong linh hồn Vô Trần. Hắn biết, thọ nguyên bản phu của mình vừa bị khấu trừ trực tiếp ba năm làm cái giá cho cấm thuật bộc phát này. Thính giác phàm trần của hắn vốn đã suy giảm nay càng trở nên ù đặc, chỉ còn lại những tiếng rít gào trầm đục vang vọng trong thức hải hoang tàn hằng ngày hằng giờ.


Nhưng sức mạnh mang lại là vô cùng khủng khiếp. Luồng ma khí đen tím bùng phát như núi lửa phun trào, tạm thời đẩy lùi luồng uy áp Kết Đan Kỳ đang đè nặng hằng ngày hằng giờ.


"Cái gì? Ma lực thái cổ?" Tịnh Hải trợn tròn mắt kinh hoàng khi nhìn thấy luồng lôi điện đen tím rực cháy từ lồng ngực Vô Trần. Lão không ngờ một phế vật tăng nô lại có thể giải phóng ra sức mạnh ma đạo nguyên thủy tinh khiết đến thế. "Nghịch súc! Bản tọa hôm nay phải mạt sát linh hồn ngươi!"


Tịnh Hải điên cuồng vung Trấn Ma Tích Trượng, vạn luồng phật quang diệt thế vàng kim hóa thành một bàn tay khổng lồ từ trên trời giáng xuống, định đập nát nhục thân Vô Trần.


Chính trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Vô Trần đưa sáo xương Trấn Hồn dính máu lên môi. Hắn dồn toàn bộ ma lực nghịch chuyển và oán khí nghĩa địa tích lũy hằng ngày vào thân sáo xương đã được rèn sắt u minh.


*Rúuuuuu!*


Tiếng sáo Trấn Hồn vang lên, không còn là âm luật phàm trần, mà là tiếng thét gào bi tráng của hàng vạn vong hồn bị hiến tế dưới đáy Vạn Phật Lôi Trì. Tiếng sáo kích hoạt oán niệm vạn cổ, dẫn dắt toàn bộ nguồn nước lôi điện màu vàng kim giả tạo của lôi trì bùng phát dữ dội. Một cột lốc xoáy oán khí màu xám tím khổng lồ cuồn cuộn dâng trào từ bể sét, va chạm trực tiếp với bàn tay phật quang khổng lồ của Tịnh Hải.


*Uỳnh! Ầm đoàng!*


Tiếng nổ kinh thiên động địa xé rách không gian lôi trì. Luồng lôi điện ma đạo màu đen tím va chạm dữ dội với phật quang vàng kim giả tạo, tạo ra những tia sét nhị sắc xé toạc màn sương đêm lạnh giá. Sự giả dối giả nhân giả nghĩa trong phật quang của Tịnh Hải bị oán khí tinh khiết ăn mòn hoại tử từng mảng lớn, khiến bàn tay khổng lồ rạn nứt rồi tiêu biến hoàn toàn trong tích tắc cự ly gần.


"Phụt!"


Tịnh Hải bị phản phệ đạo tâm, lồng ngực chấn động hộc ra một ngụm máu đen nhạt hằng ngày hằng giờ. Thanh Trấn Ma Tích Trượng vàng kim trên tay lão bị luồng lôi điện ma đạo chém trúng, nứt nẻ một vết dài và mờ nhạt hoàn toàn hào quang bảo vệ.


"Lục huynh! Chém!" Vô Trần thét lên, khóe mắt hắn rỉ ra hai hàng lệ máu đỏ tươi, nhục thân phế thải rách nát rỉ máu đen nhạt đang chịu đựng sự phản phệ kinh hoàng của cấm thuật hằng ngày hằng giờ.


Lục Vô Song chờ đợi chính là khoảnh khắc này. Y gầm lên một tiếng đầy ngạo khí, vung kiếm gãy Thanh Vân rực hắc ma kiếm ý dứt khoát quyết đoán chém mạnh vào góc trận pháp kết giới đang bị oán khí sáo Trấn Hồn làm nhiễu loạn.


*Xoẹt! Rắc!*


Một vết rách kết giới rộng một trượng mở ra sát rìa vách đá lôi trì.


Vô Trần cõng chặt Cố Dao, nhục thân lướt nhanh như một bóng ma xám đen, lách qua kẽ hở kết giới rạn nứt hằng ngày hằng giờ. Lục Vô Song ôm bả vai trái gãy xương lướt theo sau, hai người dứt khoát nhảy ra khỏi rìa vách đá Vạn Phật Lôi Trì, lao thẳng vào bóng tối bao la của Sa Mạc Tịnh Thổ hoang vu hẻo lánh phía sau núi dưới màn mưa tuyết lạnh giá hằng ngày hằng giờ.


Phía sau bọn họ, trên bệ đá lôi trì sụp đổ loang lổ, Giới Luật Đường chủ Tịnh Hải đứng im lìm dưới bão tuyết. Gương mặt lão vặn vẹo vì cuồng nộ và sỉ nhục, bàn tay nắm chặt thanh tích trượng nứt nẻ run lên bần bật. Lão vung mạnh tích trượng, phát ra luồng phật quang vàng kim quét sạch màn sương oán khí đang che mắt hằng ngày hằng giờ.


"Tất cả tăng binh ngoại môn nghe lệnh!" Giọng nói của Tịnh Hải vang dội khắp núi rừng ngoại môn, lạnh lẽo và đầy sát cơ tàn độc tột cùng. "Ban bố vạn cổ truy sát lệnh! Phong tỏa toàn bộ Sa Mạc Tịnh Thổ! Truy sát nghịch đồ Vô Trần và bắt giữ lại phật mạch Cố Dao hằng ngày hằng giờ! Kẻ nào kháng cự, mạt sát tại chỗ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!