Tiếng Chuông Tịnh Hồn Và Gậy Sắt
Mưa lạnh ở ngoại môn Phạn Thiên Tông chưa bao giờ dứt hẳn. Sương mù xám xịt mang theo mùi đất ẩm, mùi gỗ mục và cả tử khí nồng nặc từ những ngôi mộ mới chôn lướt qua những kẽ đá lạnh lẽo của Linh Đài Tháp Gác.
Vô Trần đứng trên đỉnh tháp gác cao rêu phong, đôi chân trần gầy gò bám chặt lấy nền đá nhám. Chiếc tăng bào xám rách nát bết vào da thịt hắn, lạnh buốt. Trước ngực hắn, vết sẹo hình chữ Vạn – dấu vết rách nát của thảm cảnh bóc tách phật cốt ba ngày trước – đang nhói lên từng hồi. Dù đã được xoa dịu bằng Phạn Âm Tịnh Hóa mỏng manh mà lão tăng mù Huyền Minh truyền thụ, nhưng mỗi khi gió lạnh thổi qua, vết thương vẫn rỉ ra một chút dịch dịch màu đen nhạt, bốc lên làn khói xám mờ ảo mang theo oán hận khôn nguôi.
"Bong..."
Vô Trần vung chiếc chày gỗ nặng nề, dồn hết sức lực phế mạch vào hai cánh tay gầy guộc, nện mạnh vào thân Chuông cổ tịnh hồn.
Tiếng chuông đồng rách nát vang lên, trầm đục và run rẩy. Sóng âm mang theo phật tính tàn dư của chiếc chuông rác rưởi này lan tỏa vào không trung, xua tan một phần oán khí xám xịt đang cuồn cuộn bốc lên từ khu mộ cổ số chín ngay dưới chân tháp. Nhưng đồng thời, lực phản chấn từ thân chuông cũng dội ngược lại nhục thân của Vô Trần.
"Hự..."
Lồng ngực Vô Trần rung lên bần bật. Tiếng chuông cổ phản chấn thẳng vào màng nhĩ, xuyên qua hệ thống kinh mạch phế thải của hắn. Đan điền nát vụn nhói lên như bị ngàn cây kim châm chọc. Hắn khuỵu một bên gối xuống nền đá, tay vẫn bám chặt lấy sợi dây thừng buộc chày gỗ, không để bản thân ngã quỵ.
*Nhẫn. Phải nhẫn.* Vô Trần nghiến chặt răng, máu tươi từ kẽ môi rỉ ra, hòa cùng nước mưa lạnh buốt chảy xuống cằm.
Hắn nhắm nghiền hai mắt, lập tức vận hành Phạn Âm Tịnh Hóa. Nhịp thở của hắn từ dồn dập bắt đầu chậm lại, điều hòa tinh tế theo từng nhịp run rẩy của chiếc chuông đồng. Thay vì chống cự lại sóng âm phản chấn, hắn chủ động thả lỏng các thớ cơ, dẫn dắt luồng tử khí nghĩa trang lạnh lẽo lướt qua vết sẹo ngực. Dưới tác động của câu chú tịnh hóa thầm lặng vang lên trong thức hải, luồng tử khí xám xịt kia bị thanh lọc, hóa thành những sợi tơ linh khí vàng nhạt mỏng manh, từ từ thẩm thấu vào lồng ngực rách nát, xoa dịu cơn đau thiêu đốt.
Đây là cách duy nhất để hắn sinh tồn hằng ngày. Đan điền đã nát, hắn không thể ngưng tụ linh khí phật môn chính thống như các đệ tử khác. Nhưng bằng cách gõ chuông và tịnh hóa oán khí hằng giờ, hắn đang âm thầm dùng chính tử khí nghĩa trang để rèn luyện thính giác phàm trần và giữ lại một hơi tàn sinh mệnh.
Hắn mở mắt ra, nhìn về phía chân trời xa xôi. Ở đó, Đỉnh Lôi Âm – ngọn núi cao nhất ngoại môn – đang rực sáng một vùng hào quang vàng kim vạn trượng. Đó là nơi Thánh tử Thích Vô Niệm đang bế quan, dùng chính mảnh phật cốt chí tôn bướt đoạt từ ngực Vô Trần để đúc nên hoàn mỹ phật thể. Hào quang phật pháp thánh khiết ấy rực rỡ bao nhiêu, thì nghĩa trang hoang phế dưới chân Vô Trần lại tăm tối, thối nát bấy nhiêu.
"Dao Nhi... Sắp đến giờ phát cơm ở Thiện Đường rồi."
Vô Trần lầm lũi đứng dậy, cất chiếc chày gỗ đi. Hắn không quan tâm đến hào quang của Thích Vô Niệm. Mục tiêu duy nhất của hắn lúc này là sống sót và mang thức ăn về cho muội muội Cố Dao đang suy kiệt tại Thảo phòng nghĩa trang rách nát.
...
Thiện Đường Ngoại Môn lúc chiều muộn ngập tràn mùi khói bếp bẩn thỉu và mùi thức ăn ôi thiu. Hàng vạn tăng nô gác mộ và tạp dịch gầy gò, mặt mày xám xịt tử khí đang xếp hàng dài dằng dặc, tay cầm bát sành sứt mẻ chờ đợi nhận cháo loãng hằng ngày.
"Tránh ra! Đống rác rưởi nghĩa trang gác mộ né sang một bên!"
Một tiếng quát hống hách vang lên từ phía đầu hàng. Vương Hổ – gã ác bá tăng nô vạm vỡ, ngực đầy lông lá – đang nghênh ngang bước tới. Gã có tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 3, sở hữu Thiết Sa Chưởng cứng cáp, chuyên đứng đầu nhóm tăng nô áp bức người mới tại nghĩa trang hằng ngày để cướp đoạt linh thạch rác và cơm áo.
Đứng sau bệ đá phát cơm là Chấp sự ngoại môn Tịnh Không. Lão tăng gầy gò, má hóp, mắt hí đầy vẻ tham lam đang cầm sổ sách ghi chép hờ hững. Lão nhìn thấy Vương Hổ chen ngang hàng nhưng không hề ngăn cản, ngược lại còn nở một nụ cười khinh bỉ khi thấy Vô Trần lầm lũi tiến lại gần.
Vô Trần bước tới, đưa chiếc bát sành sứt mẻ của mình ra trước bệ đá. Giọng hắn khàn khàn nhưng bình thản: "Chấp sự, phần cơm cháy của ta và muội muội đâu?"
Tịnh Không không thèm nhìn Vô Trần, chỉ gõ nhẹ ngón tay lên bàn tính đồng: "Hôm nay khu mộ cổ số chín vẫn còn rò rỉ oán khí. Ngươi gõ chuông không đủ lực, làm ảnh hưởng đến tịnh cảnh của ngoại môn. Phần cơm cháy hôm nay bị tịch thu một nửa để phạt lao dịch."
Nói rồi, lão múc một vá cháo loãng nhạt nhẽo, hầu như chỉ có nước mưa hòa lẫn vài hạt gạo mốc, đổ vào bát của Vô Trần.
*Chát!*
Một bàn tay thô bạo đột ngột vung tới, hất phăng chiếc bát sành trên tay Vô Trần. Chiếc bát rơi xuống đất vỡ tan tành, thứ nước cháo loãng nhạt nhẽo đổ tràn ra bãi đất bùn bẩn thỉu đầy vết chân giẫm đạp.
"Phế vật mang tội huyết thì ăn cháo làm gì cho phí linh mễ của tông môn?" Vương Hổ cười sằng sặc, giậm mạnh chiếc chân hộ pháp lên những mảnh sành vỡ. "Muốn ăn à? Cúi xuống nhặt lại đống cơm cháy dính đất cát kia mà ăn!"
Xung quanh, đám tăng nô và đệ tử tạp dịch im lặng né tránh, không ai dám lên tiếng cứu giúp. Tịnh Không đứng ngoài bệ đá, vuốt chòm râu dê, dung túng nhìn cảnh tượng sỉ nhục này với vẻ mặt đầy thỏa mãn. Lão muốn bẻ gãy ý chí phản kháng của Vô Trần, ép hắn phải giao ra bất kỳ bảo vật nào nhặt được dưới nghĩa trang gác mộ.
Vô Trần đứng im lặng giữa màn mưa lạnh. Đôi mắt hắn thâm trầm như giếng cổ không đáy, nhìn chằm chằm vào đống cơm cháy mốc bết bùn đất dưới chân Vương Hổ.
*Sát niệm ma đạo* trong ngực hắn chợt rục rịch. Vết sẹo chữ Vạn nóng lên như lửa đốt.
Nhưng ngay lập tức, lời dặn của lão tăng mù Huyền Minh vang lên trong thức hải: *"Giữ vững đạo tâm từ bi, ẩn giấu tu vi mỏng manh dưới sương mù nghĩa trang. Lộ ra tu vi đan điền rách nát lúc này, Tịnh Hải sẽ lập tức mạt sát ngươi."*
Vô Trần hít một hơi sâu, kìm nén luồng khí tức xám nhạt đang muốn bộc phát từ vết thương ngực. Hắn từ từ cúi đầu, khuỵu gối xuống nền đất bùn bẩn thỉu hằng giờ. Hắn dùng những ngón tay gầy gò, lạnh ngắt lượm lặt từng miếng cơm cháy dính đất cát bỏ vào vạt áo rách.
"Ha ha ha! Nhìn xem, đệ tử thiên tài phật cốt ngày xưa giờ đây bò dưới chân ta nhặt cơm cặn kìa!" Vương Hổ cười đắc ý tột cùng.
Để lập uy trước mặt toàn bộ tăng nô nghĩa trang và lấy lòng Tịnh Không, Vương Hổ không dừng lại ở đó. Gã vung chiếc gậy sắt thô nặng nề cầm trên tay, dồn man lực Luyện Khí tầng 3 phang mạnh thẳng xuống bả vai trái của Vô Trần.
*Bộp!*
Tiếng xương thịt va chạm nặng nề vang lên. Cú đánh cực mạnh khiến bả vai trái của Vô Trần trượt đi, y phục rách nát dính bụi đất rách thêm một mảng lớn, lộ ra làn da trắng bệch đầy vết bầm tím sưng tấy.
Nhưng điều khiến Vương Hổ kinh ngạc là Vô Trần không hề hét lên một tiếng đau đớn nào.
Ngay trong khoảnh khắc gậy sắt chạm vào vai, Vô Trần đã âm thầm vận chuyển Khô Thiền bế khí pháp, thả lỏng toàn bộ thớ cơ bả vai để hóa giải 80% lực đạo vật lý của đòn đánh. Luồng man lực của Vương Hổ đánh xuống giống như đập vào một khúc gỗ mục dẻo dai, lực phản chấn truyền ngược lại khiến cổ tay gã ác bá khẽ run lên.
"Kẻ phế vật này nhục thân cứng cáp thật!" Vương Hổ thầm nghĩ, thẹn quá hóa giận vung gậy sắt định đánh tiếp phát thứ hai.
Vô Trần cố ý lùi lại vài bước, tỏ vẻ lảo đảo suýt ngã, ôm lấy bả vai trái sưng tấy tím bầm hộc ra một ngụm máu nhạt, vẻ mặt đầy sợ hãi vàPathetic: "Chấp sự bớt giận... Vương Hổ sư huynh bớt giận... Ta đi dọn dẹp mộ cổ ngay..."
Tịnh Không nhìn thấy Vô Trần yếu ớt thổ huyết, đan điền rách nát không hề có một dao động linh lực phật môn chính thống nào, liền mất đi sự cảnh giác. Lão phất tay đầy chán ghét: "Đống rác rưởi không biết điều! Cút về nghĩa trang gác mộ đi! Đêm nay nếu khu mộ số chín còn tiếng oán linh gào khóc, bản chấp sự sẽ dùng roi lôi hình lột da ngươi!"
Vô Trần cúi đầu, ôm chặt vạt áo đựng những miếng cơm cháy bẩn thỉu, lầm lũi bước đi xuyên qua màn mưa sương mù, né tránh sự bao vây của đám tăng binh xung quanh đang chặn đường cười cợt.
...
Hắn đi bộ ròng rã suốt một canh giờ dưới mưa lạnh để trở về Thảo phòng nghĩa trang hoang phế nằm ở góc hẻo lánh nhất của lăng mộ. Căn lều tranh rách nát dột nát liên tục hằng giờ hằng ngày, gió lạnh rít qua kẽ nứa lùa vào trong.
Trên chiếc giường tre ọp ẹp, muội muội Cố Dao mười hai tuổi đang nằm co quắp. Sắc mặt cô bé nhợt nhạt như tờ giấy trắng, ấn đường ẩn hiện đóa sen vàng mờ ảo đang run rẩy lụi tàn. Phật mạch thuần khiết bẩm sinh của nàng liên tục bị Vạn Phật Lôi Trì bòn rút linh lực từ xa hằng ngày hằng giờ, khiến nhục thân nàng suy kiệt đến cực hạn.
"Dao Nhi... Anh về rồi."
Vô Trần vội vàng tiến lại gần giường, đỡ muội muội dậy. Hắn cẩn thận phủi sạch đất cát bám trên những miếng cơm cháy, dùng bàn tay thô ráp đút từng chút một vào khuôn miệng nhỏ nhắn nứt nẻ của nàng.
Cố Dao từ từ mở đôi mắt mệt mỏi đầy tơ máu, nhìn thấy bả vai trái sưng tấy tím bầm và vạt áo rách nát dính đầy máu khô của anh trai, nước mắt nàng lập tức trào ra: "Ca ca... Huynh lại bị bọn họ đánh sao? Đều tại Dao Nhi phế vật... Nếu không có Dao Nhi kéo chân huynh hằng ngày..."
"Đừng nói nhảm." Vô Trần dịu dàng gạt đi giọt nước mắt trên má muội muội, giọng nói kiên định sắt đá: "Chỉ cần ca ca còn sống một ngày, tuyệt đối không để ai bẻ gãy phật mạch của ngươi. Ăn mau đi, ăn xong ca ca sẽ tụng kinh tịnh hóa cho ngươi."
Sau khi Cố Dao nuốt xong miếng cơm cháy khô khốc, Vô Trần ngồi xếp bằng sau lưng nàng. Hắn đặt bàn tay gầy gò lên lưng muội muội, vận chuyển Phạn Âm Tịnh Hóa sơ cấp. Luồng linh lực xám nhạt mỏng manh từ vết thương ngực hắn truyền qua lưng Cố Dao, từ từ xoa dịu phật mạch đang rạn nứt rỉ máu của cô bé, giúp nàng chìm vào giấc ngủ ổn định tạm thời.
Khi đêm đen hoàn toàn bao phủ Tàn Cốt Nghĩa Trang, gió bão bỗng nhiên nổi lên dữ dội.
*Ầm đoàng!*
Một tiếng sét khổng lồ rạch ngang bầu trời đêm xám xịt, đánh thẳng xuống Đỉnh Lôi Âm ở đằng xa. Sự đột phá dung hợp phật cốt của Thích Vô Niệm đã đạt đến bước ngoặt lớn, kích hoạt lôi đình thiên quy giáng xuống ngọn núi bế quan.
Chính ngay trong khoảnh khắc lôi điện vàng kim rực sáng chân trời, vết thương trước ngực Vô Trần bỗng nhiên co thắt dữ dội hằng giờ hằng ngày. Sự cộng hưởng huyết mạch cực hạn giữa mảnh phật cốt bị cướp đoạt và ma cốt thái cổ ngủ đông trong người hắn lập tức bùng phát.
"A... hự..."
Vô Trần ngã quỵ xuống đất cát thảo phòng, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực rách nát. Vết sẹo hình chữ Vạn nứt nẻ phát ra ánh đỏ mờ nhạt dữ dội. Từ sâu trong tủy xương ngực, một luồng ma khí đen tím hoang dã, cuồng bạo chưa từng có bắt đầu rò rỉ ra ngoài, rục rịch muốn bùng phát lôi đình tàn phá kinh mạch phế thải hằng giờ hằng ngày.
Oán khí của toàn bộ Tàn Cốt Nghĩa Trang hoang phế bên ngoài bỗng nhiên rục rịch dữ dội, gào khóc điên cuồng theo nhịp đập của ma cốt ngực Vô Trần hằng đêm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!