Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Phật Ma Song Hành

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cười cuồng dại của Độc Cô Già vẫn còn chấn động u uất trong lòng hầm ngục tối tăm, hòa cùng tiếng sấm rền rĩ từ Đỉnh Lôi Âm dội xuống làm rung chuyển từng thớ đá rạn nứt dưới đáy nghĩa trang hoang phế. Vô Trần lầm lỳ bước đi, bóng dáng gầy gò khoác chiếc tăng bào xám rách rưới gần như hòa tan vào làn sương muối lạnh buốt của đêm muộn ngày thứ sáu sau thảm cảnh bóc phật cốt. Mỗi bước chân trần của hắn giẫm lên bùn đất nhão nhoét dính đầy tử khí nghĩa địa đều để lại những vệt máu đỏ tươi nhạt nhòa, nhưng hắn không dừng lại.


Lồng ngực Vô Trần nhói lên từng cơn kịch liệt. Vết thương lở loét do độc tính của Khô Mộc Dịch ăn mòn xung quanh vết sẹo chữ Vạn rách miệng đang rỉ ra thứ máu đen nhạt đặc quánh ma lực, bốc lên làn khói xám mờ ảo mang theo oán hận ngút trời. Bàn tay phải bỏng nặng lở loét rỉ máu đỏ tươi quấn băng rách nát – cái giá của việc cướp đoạt Phật Mạch Đan phế phẩm rực nóng từ đan lô sập đổ của Viên Thông – run lên bần bật dưới ống tay áo rộng. Tai trái hắn ù đặc, thính giác phàm phu bị suy giảm vĩnh viễn thêm năm phần sau tiếng nổ phản chấn của lò luyện đan, chỉ còn lại những tiếng rít u u trầm đục vang vọng trong thức hải hoang tàn.


Nhưng Vô Trần biết, hắn không còn thời gian để dưỡng thương. Ngày mai, đại điển phong thánh hiến tế phật mạch của muội muội Cố Dao sẽ chính thức diễn ra tại Vạn Phật Lôi Trì. Hắn cần sức mạnh, một sức mạnh đủ để chém nát phật quang giả tạo của tông môn chính đạo. Mà muốn vận hành Nghịch Chuyển Kinh Mạch Khẩu Quyết vừa học được từ Độc Cô Già để bộc phát ma cốt thái cổ mà không bị bạo thể tiêu vong, hắn bắt buộc phải đạt đến trạng thái thăng bằng đạo tâm đầu tiên, dung hợp hai nguồn nhị khí phật ma đang xung đột điên cuồng trong cơ thể để bước vào cảnh giới Phật Ma Sơ Dung.


Vô Trần lướt nhanh qua những bia mộ đổ nát của Tàn Cốt Nghĩa Trang, hướng thẳng về phía một hang đá u tịch nằm khuất sau những rặng bồ đề khô héo vạn năm bên rìa nghĩa địa. Đây là nơi duy nhất ma khí rò rỉ từ mạch nước ngầm Huyết Ma Tuyền và phật tính tàn dư của nghĩa trang giao thoa, tạo ra một vùng năng lượng hỗn loạn nhưng tách biệt hoàn toàn khỏi thần thức dò quét hằng giờ của ngoại môn Chấp Sự Đường.


Hắn bước vào hang đá, lẳng lặng ngồi xếp bằng trên một bệ đá phẳng rêu phong. Ánh sáng tím sậm mờ ảo từ cây sáo xương Trấn Hồn đã được lão câm rèn gia cố bằng chỉ sắt u minh đen xám xịt đặt bên hông phát ra những luồng dao động tịch mịch, như muốn cộng hưởng với sát niệm đang cuồn cuộn dâng trào trong thức hải của hắn.


"Hấp..."


Vô Trần hít sâu một hơi, bàn tay trái run rẩy lôi từ trong ngực áo ra một bình gốm nhỏ chứa Khô Mộc Dịch – nhựa cây bồ đề khô héo vạn năm cực độc thu hoạch từ cấm địa Khô Lâm. Không một chút do dự, hắn nghiến chặt răng, đổ trực tiếp thứ dịch thể màu đen xám đặc quánh ấy lên vết thương lở loét rách miệng trước ngực.


"Xèo xèo!"


Một luồng khói đen bốc lên nghi ngút kèm theo mùi máu khét lẹt. Nhựa độc Khô Mộc Dịch vừa chạm vào vết thương hở liền bùng cháy như dung nham rực lửa, ăn mòn từng thớ thịt rách nát xung quanh ma cốt ngực. Nỗi đau đớn thiêu đốt tột cùng như có hàng vạn con rết lửa đang điên cuồng khoan xoáy vào xương tủy truyền thẳng vào tận thức hải hoang tàn của Vô Trần. Gương mặt phong sương của hắn co giật kịch liệt, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm, hai hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu tươi rỉ qua kẽ môi.


Nhưng chính độc tính tàn khốc của Khô Mộc Dịch lại tạo ra một lớp màng cấm chế tự nhiên cô lập hoàn toàn dao động linh lực và ma khí rò rỉ từ ngực hắn, ngăn không cho bất kỳ tia hơi thở nào thoát ra ngoài không khí để che mắt thần nhãn của Tịnh Hải.


Khi lớp màng độc đã đông cứng hoàn toàn, Vô Trần bắt đầu nhắm nghiền hai mắt, vận chuyển Bồ Đề Ma Thể Quyết kết hợp tụng niệm Phạn Âm Tịnh Hóa sơ cấp.


Trong đan điền rách nát của hắn, cuộc chiến sinh tử bắt đầu bùng nổ. Luồng linh lực phật môn màu vàng nhạt mỏng manh tích lũy từ những ngày gõ chuông tịnh hồn hằng ngày đang cố gắng duy trì sự thánh khiết, bài xích ma khí hắc ám cuồn cuộn dâng trào từ ma cốt ngực thái cổ mới thức tỉnh. Ma khí đen sẫm mang theo sát niệm hoang dã, diệt thế của Ma hoàng Ba Tuần gầm rú điên cuồng, muốn nuốt chửng hoàn toàn lý trí phàm trần của Vô Trần, biến hắn thành một con dã thú khát máu chỉ biết chém giết hằng ngày.


"Sát! Hãy tàn sát toàn bộ bọn ngụy quân tử phật môn! Nợ máu phải trả bằng máu!"


Tiếng gầm rú quỷ quyệt của tàn hồn Ba Tuần vang vọng bên tai, kích động sát niệm điên cuồng trong thức hải Vô Trần. Ma khí đen sẫm bùng phát dữ dội, dọa cắn nuốt hoàn toàn ba giọt linh lực Ngưng dịch cảnh vàng nhạt trong đan điền. Sức nóng từ lòng bàn tay phải bỏng lở loét rỉ máu đỏ tươi cũng cộng hưởng với hỏa độc ma cốt, khiến kinh mạch toàn thân hắn rạn nứt rỉ máu đen nhạt dữ dội.


"Hộc!"


Vô Trần hộc ra một ngụm máu đen đầy mảnh vụn kinh mạch hoại tử. Hắn suýt nữa đã dùng tơ máu để cưỡng ép dung hợp nhanh nhằm dập tắt nỗi đau thể xác, nhưng ma cốt thái cổ lập tức phản phản chấn kịch liệt, suýt chút nữa đã đánh nát đan điền rách nát của hắn.


*Không được thiên lệch. Nếu hóa ma khát máu, ta sẽ mất đi lý trí, làm sao cứu được Dao Nhi? Nhưng nếu chỉ dùng phật pháp giả tạo của tông môn, ta chỉ là một tăng nô phế thải chịu nhục hằng ngày.*


Trong giây phút sinh tử cận kề cái chết tinh thần, hình ảnh muội muội Cố Dao gầy yếu mỉm cười hiểu chuyện dưới thảo phòng dột nát, cùng lời dạy từ bi chân chính của ân sư Trí Độ thuở nhỏ hiện lên như một vầng thái dương ấm áp, giữ chặt lấy đạo tâm đang chao đảo của hắn. Lòng trắc ẩn và ý chí thủ hộ muội muội trở thành một mỏ neo sắt đá vững chắc nhất, kéo Vô Trần ra khỏi vũng lầy sát niệm cuồng bạo.


*Phật là từ bi cứu độ chúng sinh, ma là sát phạt quyết đoán diệt trừ kẻ ác. Phật ma đồng thể, sát phạt chính là từ bi độ hóa lớn nhất!*


Ngay khi chân niệm từ bi thực tế ấy được xác lập vững chắc trong linh hồn, đạo tâm của Vô Trần đạt đến trạng thái thăng bằng tuyệt đối chưa từng có. Hắn dứt khoát dẫn dắt luồng linh lực phật môn vàng nhạt và ma khí đen sẫm xoay tròn chậm rãi quanh đan điền rách nát.


Phạn Âm Tịnh Hóa bắt đầu xoa dịu sát niệm hắc ám cuồng bạo của ma cốt ngực, trong khi ma lực thái cổ dũng mãnh tịnh hóa hoàn toàn tính chất giả tạo, bòn rút thọ nguyên của linh lực phật môn ngoại môn. Hai luồng khí tức vàng - đen giao hòa, quấn quýt lấy nhau như một vòng xoáy âm dương hoàn mỹ hằng ngày hằng giờ.


"Ầm!"


Một tiếng nổ trầm đục vang lên sâu trong thức hải của Vô Trần. Toàn bộ kinh mạch phế thải của hắn rúng động dữ dội, nhưng không phải bị xé rách, mà là được tái sinh hoàn mỹ. Vết thương ngực lở loét bỏng rát đột ngột ngừng rỉ máu đen hoàn toàn. Luồng linh lực hỗn hợp trong đan điền rách nát của hắn chuyển hóa hoàn toàn thành một màu xám nhạt huyền bí, tỏa ra một luồng uy áp tịch mịch, lạnh lẽo nhưng chứa đựng sức mạnh xuyên thấu phòng ngự vô song.


Phật Ma Sơ Dung (Luyện Khí Tầng 5)!


Vô Trần từ từ mở mắt. Nhãn quang phật môn bên mắt trái ẩn hiện ánh sáng vàng kim mờ nhạt dịu nhẹ hằng ngày, trong khi mắt phải rực cháy sát khí ma đạo thẫm đỏ quyết đoán. Hắn đứng dậy, nhục thân phế thải giờ đây đã cứng cáp như thép nguội sau quá trình tôi luyện nhị khí phật ma đồng thể.


Hắn cầm cây sáo xương Trấn Hồn đã gia cố chỉ sắt u minh đen lên, giắt bên hông, rồi dứt khoát bước ra khỏi hang đá bế quan, quay trở về thảo phòng nghĩa trang hoang phế hằng ngày.


Khi Vô Trần lướt nhẹ qua màn sương đêm lạnh giá trở về thảo phòng rách nát, hắn nhìn thấy Lục Vô Song đang ngồi tựa lưng vào vách đá rạn nứt ngoài cửa lều canh gác. Thanh tàn kiếm rỉ sét Vô Phong gác trên đùi y, bả vai trái bị thương gãy xương sưng tấy do roi lôi hình đã được quấn băng vải thô dính máu khô. Gương mặt sắc lạnh đầy ngạo cốt của y lộ rõ vẻ nghiêm trọng dưới ánh trăng khuyết mờ ảo hằng ngày.


Nhìn thấy Vô Trần bước ra với luồng linh lực xám nhạt huyền bí bao quanh nhục thân cứng cáp, Lục Vô Song khẽ giật mình, đôi mắt sắc như kiếm co rụt lại đầy kinh ngạc:


"Ngươi... đột phá rồi? Luồng linh lực màu xám này là thứ gì?"


"Là Phật Ma Sơ Dung," Vô Trần lầm lỳ đáp, giọng nói sòng phẳng lạnh lùng không chút độ ấm phàm trần. "Sức mạnh để ngày mai chém nát Vạn Phật Lôi Trì."


Lục Vô Song nhìn chằm chằm vào vết bớt ma đạo sẫm màu ẩn hiện dưới tăng y xám rách nát trước ngực Vô Trần hằng ngày, rồi khẽ nhếch môi cười lạnh, một nụ cười đầy ngạo khí kiên cường bất khuất:


"Tốt! Kiếm gãy của ta cũng đã khát máu lũ ngụy quân tử đó lắm rồi. Ngày mai, ta sẽ dùng thanh Vô Phong này chặn đứng toàn bộ đội tăng binh chấp pháp tuần phòng bên ngoài, mở đường máu cho ngươi đột kích lôi trì."


Sự tin cậy, sòng phẳng giữa hai kẻ phế mạch bị tông môn ruồng bỏ được xác lập hoàn toàn trong im lặng không cần nhiều lời thề hứa hằng ngày. Họ biết trận chiến ngày mai là quyết tử chiến, nhưng không một ai có ý định thối lui.


Chính lúc đó, một bóng đen nhỏ bé, gầy gò đột ngột lướt nhanh qua các bia mộ cổ đổ nát, thở hổn hển lao thẳng về phía thảo phòng. Linh quạ nghĩa trang Mặc Vũ trên không trung khẽ kêu lên một tiếng trầm đục báo động, rồi sà xuống đậu trên bả vai Vô Trần.


"Sư huynh! Vô Trần sư huynh!"


Tiếng gọi khàn đặc, hoảng loạn của sa di nhỏ Pháp Trí vang lên. Cậu bé gánh nước ngoại môn đầu trọc lóc lấm lem bùn đất, tăng y xám vá víu dính đầy rêu xanh rách nát nhiều chỗ do chạy nhanh vấp ngã. Gương mặt bánh đúc thường ngày hồng hào giờ đây trắng bệch không còn một giọt máu, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sự sợ hãi tột cùng hằng ngày hằng giờ.


Pháp Trí lao đến, quỳ sụp xuống trước mặt Vô Trần, hai bàn tay nhỏ bé run rẩy lôi ra một mảnh bản đồ da thú rách nát giấu trong ống tay áo rộng.


"Pháp Trí, có chuyện gì?" Vô Trần đỡ cậu bé dậy, vận chuyển một tia linh lực xám nhạt dịu nhẹ xoa dịu thần trí hoảng loạn cho cậu hằng ngày hằng giờ.


Pháp Trí nuốt nước bọt khan, khóc nấc lên từng tiếng nghẹn ngào đầy bi phẫn:


"Đại... Đại lễ hiến tế phật mạch đã bắt đầu sớm hơn dự định hằng ngày! Trưởng lão Tịnh Đức và đan sư Viên Thông đã ra lệnh đưa Cố Dao tỷ tỷ lên đỉnh núi từ tối nay! Muội muội của huynh... Cố Dao tỷ tỷ đang bị trói chặt bằng xích sắt Trấn Ma trên bệ đá Vạn Phật Lôi Trì rực lửa sét vàng kim giả tạo! Họ chuẩn bị mổ xẻ bòn rút phật mạch của tỷ ấy ngay trong đêm nay để dâng hiến cho Thánh tử Thích Vô Niệm!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!