Xương Sắt Và Ma Kinh
Gió tuyết gào thét như vạn con quỷ đói đang cào cấu vào những khe đá nứt nẻ của Tàn Cốt Nghĩa Trang. Luồng lôi điện ma đạo màu đen tím khổng lồ bùng phát từ vết sẹo chữ Vạn trước ngực Vô Trần vẫn đang cuồn cuộn cháy, hóa thành những sợi tơ sét xé rách màn đêm. Ma khí đặc quánh từ thái cổ ma cốt rò rỉ ra ngoài, nhuộm đen cả một vùng tuyết nhão dưới chân hắn.
Tống Bác trợn tròn đôi mắt ti hí đầy kinh hoàng. Gã nhìn chằm chằm vào thiếu niên tăng nô gầy gò trước mặt, kẻ đáng lẽ chỉ là một phế vật không đan điền, nhưng giờ đây lại đang tỏa ra một uy áp hắc ám khiến linh lực Luyện Khí tầng 6 của gã đông cứng lại. Thanh roi sắt rỉ sét trên tay gã run lên bần bật, điện quang vàng kim giả tạo bị ma khí đen tím nuốt chửng không còn một tia sáng.
"Yêu... Yêu tăng! Ngươi mang ma cốt!" Tống Bác thét lên, giọng nói run rẩy lạc đi dưới bão tuyết. Gã lùi lại một bước dứt khoát, vội vàng vung roi sắt tạo ra một vòng lôi điện phòng ngự.
Chấp pháp đội trưởng Viên Hình đứng đằng sau cũng biến sắc. Thanh kiếm bảo chấp pháp nạm ngọc đen trong tay gã ngân vang cảnh báo. Khứu giác nhạy bén của con Linh Khuyển Truy Phong bên cạnh gã đột ngột bị ma khí thái cổ trấn áp, nó rên rỉ một tiếng rồi cụp đuôi thối lui sau chân chủ nhân. Viên Hình là kẻ lão luyện, gã lập tức nhận ra luồng ma lực này vượt xa tầm kiểm soát của bọn họ lúc này.
"Tống chấp sự, rút lui!" Viên Hình trầm giọng ra lệnh, tay vẫn khóa chặt Cố Dao đang hôn mê trên vai một tên tăng binh chấp pháp. "Đại lễ hiến tế sắp bắt đầu, không được dây dưa với gã ở đây. Đưa con bé lên Vạn Phật Lôi Trì là ưu tiên hàng đầu!"
"Dao Nhi!" Vô Trần gầm lên một tiếng đầy bi phẫn. Hắn muốn lao tới, bàn tay phải bỏng lở loét rỉ máu đỏ tươi vươn ra trong không trung như muốn xé rách khoảng không gian ngăn cách.
Nhưng ngay khi hắn vừa vận chuyển ma lực, vết sẹo bóc phật cốt ở ngực đột ngột nứt toác ra. Độc tính tàn khốc của Khô Mộc Dịch bôi trên ngực hòa cùng ma khí bộc phát dữ dội tạo thành một luồng hỏa độc thiêu đốt, cắn trả thẳng vào hệ thống kinh mạch phế thải của hắn. Vô Trần hộc ra một ngụm máu đen nhạt, nhục thân lảo đảo quỳ sụp xuống tuyết nhão. Ba giọt linh lực màu vàng nhạt của tu vi Ngưng dịch cảnh ẩn giấu trong đan điền rách nát cũng bị chấn động dữ dội, xoay tròn hỗn loạn.
"Ha ha! Hóa ra chỉ là một con hổ giấy cậy mạnh!" Tống Bác thấy Vô Trần hộc máu quỳ xuống, nỗi sợ hãi trong lòng gã lập tức biến thành sự hèn hạ hách dịch thường ngày. Gã nhổ một bãi nước bọt dính máu xuống tuyết, vung roi sắt chỉ thẳng vào mặt Vô Trần: "Ngoại môn Chấp Sự Đường nghe lệnh! Phong tỏa toàn bộ nghĩa trang hoang phế! Đợi bản chấp sự hiến tế xong con khốn mang phật mạch kia, ta sẽ quay lại lột da trăn xương gã yêu tăng này! Đi mau!"
Dưới sự bảo hộ của Viên Hình, đội tăng binh chấp pháp nhanh chóng áp giải Cố Dao lướt đi trong màn mưa tuyết, hướng thẳng về phía Đỉnh Lôi Âm – nơi Vạn Phật Lôi Trì đang cuồn cuộn lôi đình vàng kim giả tạo.
"Không... Dao Nhi..." Vô Trần cố gượng dậy, nhưng mỗi khớp xương của hắn như bị đóng đinh sắt, đau đớn thiêu đốt tột cùng.
"Vô Trần! Đừng đuổi theo!" Lục Vô Song từ sau bia mộ cổ gượng dậy, y ôm bả vai trái bị gãy xương sưng tấy, khàn giọng hét lên. "Vạn Phật Lôi Trì có đại trận bảo vệ, xung quanh là hàng vạn tăng binh chấp pháp tuần phòng. Ngươi hiện tại nhục thân phế nát, sáo xương Trấn Hồn cũng chưa thể chịu đựng được ma lực bộc phát lâu dài. Lao vào đó chỉ có con đường chết!"
Vô Trần bấu chặt móng tay vào đất đá nghĩa trang đến mức bật máu hằng ngày. Hắn biết Lục Vô Song nói đúng. Sáo Xương Cổ Thần (Trấn Hồn) nhặt được dưới mộ cổ tuy chứa ma lực tối cổ nhưng thân sáo đã rỉ sét rạn nứt nhiều chỗ. Nếu hắn cưỡng ép bộc phát ma lôi một lần nữa, sáo xương sẽ vỡ tan, và nhục thân phế thải của hắn cũng sẽ bạo thể trước khi chạm vào rìa lôi trì.
*Ta cần sức mạnh. Sức mạnh dứt khoát sát phạt để chém nát phật quang giả dối kia hằng ngày hằng giờ.*
Ánh mắt đỏ ngầu của Vô Trần khóa chặt vào đống đổ nát của lăng mộ sâu dưới lòng đất. Hắn lầm lì đứng dậy, không nói một lời, lẳng lặng quay gót bước đi giữa màn sương tuyết độc hại. Hắn biết mình phải làm gì.
Nơi đầu tiên Vô Trần tìm đến là lò rèn phế thải hoang tàn nằm ở góc hẻo lánh nhất của ngoại môn. Nơi đây bốc lên mùi than độc và tiếng búa đập sắt đinh tai nhức óc hằng ngày. Lão thợ rèn Lão câm đang đứng trước lò lửa rực đỏ, một bên mắt bị hỏng của lão phản chiếu ánh lửa lập lòe dữ dội. Lão câm nhìn thấy thiếu niên tăng nô khoác tăng y xám dính đầy máu đen bước vào, ánh mắt lão khẽ co rụt lại khi nhận ra luồng ma khí mỏng manh nhưng sắc lẹm rò rỉ từ ngực hắn.
Vô Trần không giải thích, hắn lôi từ trong ngực ra một túi vải thô chứa những mảnh U Minh Thiết Vụn rỉ sét – thứ sắt vụn âm khí mà hắn lén đào bới dưới các mộ sâu vạn năm hằng ngày hằng giờ. Hắn đặt túi sắt vụn lên bệ đá rèn, rồi rút cây sáo xương rỉ máu Trấn Hồn đặt bên cạnh.
"Gia cố nó hằng ngày," Vô Trần trầm giọng nói, âm điệu lạnh lẽo như băng đá dưới mộ sâu.
Lão câm cầm cây sáo xương lên, ngón tay thô ráp đầy vết bỏng khẽ vuốt qua các lỗ sáo. Một tia kinh ngạc lóe lên trong mắt lão khi cảm nhận được tàn niệm cổ xưa ẩn giấu bên trong khúc xương sườn Ma hoàng. Lão câm lầm lì gật đầu, không cần nói một lời. Lão gắp những mảnh U Minh Thiết Vụn ném vào lò thối hỏa rực cháy, rồi nhấc búa rèn bằng sắt đen nặng nề lên.
*Boong! Boong! Boong!*
Tiếng búa đập sắt vang lên trầm đục trong gian lều rách nát dột tuyết. Lão câm dùng búa rèn thối hỏa thô bạo dập nát sắt vụn u minh dẫn ma lực, rèn chúng thành những sợi chỉ sắt mỏng màu đen xám xịt. Mỗi một nhịp búa đập xuống, bụi than độc hại bay lên mù mịt xộc thẳng vào mũi Vô Trần, khiến phổi hắn nóng rát như lửa thiêu hằng ngày hằng giờ.
"Hự..." Vô Trần rên khẽ, hắn mím chặt môi, dùng bàn tay phải bỏng nặng lở loét rỉ máu đỏ tươi bấu chặt vào cạnh bàn gỗ rách nát để giữ thăng bằng.
Lão câm đột ngột dừng búa, lão nhìn Vô Trần, chỉ chỉ vào lòng bàn tay dập nát rỉ máu của hắn, rồi chỉ vào cây sáo xương. Vô Trần hiểu ý. Hắn dứt khoát đưa bàn tay phải rỉ máu đỏ tươi lên, bóp chặt lòng bàn tay để máu tươi chảy ròng ròng xuống, nhỏ từng giọt vào thân sáo xương đang rực lửa đỏ trên bệ rèn.
*Xèo xèo!*
Máu đỏ tươi của hắn vừa chạm vào thân sáo liền bị U Minh Thiết Vụn rực nóng hấp thụ sạch sẽ. Một luồng sóng âm oán khí ma đạo bùng phát từ thân sáo phản chấn thẳng vào thức hải Vô Trần, khiến thính giác phàm trần của hắn bị mài mòn nhẹ, tai trái vang lên tiếng ù ù trầm đục hằng ngày hằng giờ. Nhưng nhục thân ma cốt của hắn lại rạo rực, liên kết huyết mạch giữa hắn và sáo xương Trấn Hồn càng trở nên hoàn mỹ, bền vững hơn bao giờ hết.
Sau hai canh giờ rèn đúc tàn khốc, lão câm nhúng cây sáo xương vào bể nước lạnh. Một luồng khói đen tím bốc lên cuồn cuộn. Cây sáo xương Trấn Hồn giờ đây đã được gia cố bằng những đường vân sắt u minh đen xám xịt chạy dọc thân sáo, cứng cáp như thép nguội, sẵn sàng chịu đựng ma lực bộc phát Luyện Khí tầng 6 mà không hề rạn nứt hằng ngày hằng giờ.
Vô Trần cầm lấy sáo xương, cúi đầu tạ ơn lão câm rồi lẳng lặng bước ra ngoài. Hắn không dừng lại, mà tiếp tục đi sâu xuống hầm mộ nghĩa trang hoang phế – nơi bóng tối vạn năm chưa từng thấy ánh mặt trời hằng ngày hằng giờ.
Dưới đáy hầm ngục u ám, không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh rữa nát và tử khí nghĩa trang. Những sợi xích sắt phong thần khổng lồ rỉ sét từ bốn bức tường đá đóng chặt vào nhục thân của một lão ma gầy guộc râu tóc đỏ rực. Đó là Độc Cô Già – ma đầu bị xích sắt xuyên qua xương vai giam cầm vạn năm hằng ngày hằng giờ.
Nghe thấy tiếng bước chân, Độc Cô Già đột ngột ngẩng đầu. Đôi mắt sáng như quỷ hỏa xanh lục của lão khóa chặt vào thiếu niên đeo Mặt nạ gỗ Vô Danh vừa bước vào.
"Hử? Một con kiến hôi phế mạch mang ma cốt thái cổ?" Độc Cô Già gầm lên một tiếng đầy ngạo nghễ, phóng ra luồng thần thức sát khí Nguyên Anh tàn khuyết chấn nhiếp dữ dội. "Cút đi! Nhục thân rác rưởi của ngươi không đủ tư cách đứng trước mặt bản tọa!"
Luồng sát khí đặc quánh như thủy ngân dội thẳng vào lồng ngực Vô Trần, khiến vết sẹo ngực rách miệng rỉ máu đen nhạt nhẹ hằng ngày hằng giờ. Đan điền rách nát của hắn đau nhói, ba giọt linh dịch vàng nhạt suýt bị đánh tan rã lập tức. Vô Trần lảo đảo thối lui một bước, nhưng ngạo cốt bất khuất trong hắn không cho phép hắn quỳ xuống.
Hắn dứt khoát đưa cây sáo xương Trấn Hồn đã gia cố sắt u minh lên môi, vận chuyển linh lực xám nhạt Phật Ma Sơ Dung thổi nhẹ một khúc nhạc Trấn Hồn Sáo Phổ hằng ngày hằng giờ.
*U u u...*
Tiếng sáo vang lên trầm đục, mang theo tịnh hóa chi lực dịu nhẹ của phạn âm phật môn, len lỏi vào các khe hở của xích sắt phong thần. Luồng sóng âm tịnh hóa xoa dịu đi những vết thương lở loét do điện giật lôi trì trên vai Độc Cô Già, khiến xích sắt phong thần bớt phần siết chặt đau đớn hằng ngày hằng giờ.
Độc Cô Già khựng lại. Ánh quỷ hỏa trong mắt lão dao động dữ dội. Lão cảm nhận được nỗi đau đớn giam cầm vạn năm của mình đang được tiếng sáo của thiếu niên trước mặt xoa dịu một cách kỳ diệu hằng ngày hằng giờ.
"Tiếng sáo này... phật ma đồng thể?" Độc Cô Già cười gằn, giọng nói bớt đi phần hung tợn. "Khá khen cho một con kiến hôi dám dùng phật pháp để tịnh hóa ma phong của ta. Ngươi muốn giao dịch điều gì với bản tọa hằng ngày hằng giờ?"
"Ta muốn một cấm thuật sát phạt dứt khoát để chém nát Vạn Phật Lôi Trì cứu muội muội," Vô Trần lầm lì đáp, giọng nói sòng phẳng không chút độ ấm.
Độc Cô Già nhìn chằm chằm vào vết sẹo ngực rỉ máu đen của Vô Trần, rồi nhìn bàn tay phải bỏng lở loét quấn băng rách nát của hắn. Lão ma đầu bỗng nhiên cười lớn, tiếng cười điên cuồng vang dội khắp hầm ngục đá rạn nứt hằng ngày hằng giờ:
"Muốn nghịch thiên cứu người? Tốt! Bản tọa sẽ truyền cho ngươi Nghịch Chuyển Kinh Mạch Khẩu Quyết của Huyết Ma Quyết! Cấm thuật này cưỡng ép xoay ngược dòng chảy linh lực trong đan điền rách nát, giúp ma cốt thái cổ bộc phát lôi lôi đình sát phạt cực hạn vượt cấp chiến đấu hằng ngày hằng giờ!"
Lão ma đầu đột ngột ngừng cười, gương mặt hung tợn đầy sát khí ghé sát vào ranh giới xích sắt phong tỏa, gầm khẽ đầy uy nghiêm:
"Nhưng ngươi hãy nghe cho kỹ, kiến hôi phế mạch! Nhục thân của ngươi quá yếu ớt. Mỗi một lần bộc phát nghịch chuyển kinh mạch tự hại này, kinh mạch bả vai của ngươi sẽ rạn nứt nặng nề, và thọ nguyên bản phu của ngươi sẽ trực tiếp bị khấu trừ ba năm hằng ngày hằng giờ! Ngươi có dám học không?"
Vô Trần không hề chớp mắt, hắn siết chặt sáo xương Trấn Hồn trong tay phải bỏng lở loét rỉ máu tươi dứt khoát:
"Truyền ta!" hằng ngày hằng giờ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!