Ma Cốt Nổi Giận
Tiếng thét thảm khốc của Tiểu Mộc vừa dứt, Vô Trần bỗng vung tay gạt phăng bàn tay của Lục Vô Song, đôi mắt đỏ ngầu ngập tràn sát khí ma đạo khóa chặt về hướng cấm địa Khô Lâm.
Lồng ngực hắn nhói lên một cơn đau buốt thấu tận tâm can. Độc tính tàn khốc của Khô Mộc Dịch đang ăn mòn vết sẹo bóc phật cốt trước ngực, khiến da thịt lở loét, rách miệng rỉ ra từng dòng máu đen nhạt nóng hổi hòa cùng nước mưa lạnh giá. Bàn tay phải bỏng nặng, quấn băng gạc rách nát thấm đẫm máu đỏ tươi từ lần chụp cướp đan dược nóng ở Dược Điện, khẽ run rẩy điên cuồng. Mỗi một nhịp thở của hắn lúc này đều mang theo mùi tử khí nồng nặc và oán hận ngập tràn của nghĩa trang hoang phế.
"Vô Trần! Ngươi điên rồi sao? Bên ngoài có Viên Hình và Tống Bác!" Lục Vô Song gầm khẽ, bả vai trái bị thương sưng tấy do roi lôi hình khẽ run lên, tay phải y vẫn cố bấu chặt lấy vai Vô Trần để ngăn cản. "Ngươi hiện tại nhục thân phế thải, đan điền rách nát, ra ngoài chỉ có con đường chết!"
"Tránh ra."
Giọng nói của Vô Trần không còn chút hơi ấm phàm trần nào, lạnh lẽo và sòng phẳng như một lưỡi đao rỉ sét dưới mộ sâu. Hắn không nhìn Lục Vô Song, đôi mắt chỉ chăm chăm hướng về phía màn sương mù độc hại đang cuồn cuộn bốc lên từ Khô Lâm. Tiếng thét của Tiểu Mộc – đứa trẻ mới lên tám, đứa đệ đệ nuôi luôn cười răng sún hiền lành hằng ngày quét rác gác mộ cùng hắn – vẫn còn vang vọng, cào xé thức hải hoang tàn của hắn.
Không đợi Lục Vô Song kịp phản ứng, Vô Trần dứt khoát bước ra khỏi thảo phòng rách nát. Gió tuyết gào rít dội thẳng vào gương mặt gầy gò, phong sương của hắn. Dưới chân tháp gác Linh Đài, bùn đất nhão nhoét dính đầy tử khí nuốt chửng từng bước chân trần rướm máu của hành giả phế cốt.
Ở đằng xa, giữa những bia mộ cổ đổ nát của Tàn Cốt Nghĩa Trang, ánh đuốc chập chờn của tăng binh chấp pháp tuần phòng đang vây quanh một khoảng đất trống. Tiếng cười hống hách, tàn ác của Chấp sự ngoại môn Tống Bác vang lên xé rách màn đêm lạnh giá:
"Hóa ra chỉ là một con súc sinh tăng nô giả dạng! Con khốn mang phật mạch kia đâu? Nói! Bằng không bản chấp sự sẽ dùng roi sắt này nghiền nát từng khúc xương của ngươi!"
Vô Trần lướt nhanh qua những bóng tối của bia mộ, nín thở áp sát. Dưới ánh đuốc flickering rọi sáng bãi tha ma, hắn nhìn thấy Tiểu Mộc đang nằm co quắp trên vũng tuyết nhão dính máu. Bộ tăng y xám quá khổ của Cố Dao mà cậu bé mặc trên người đã bị roi sắt xé rách tả tơi, lộ ra tấm lưng nhỏ bé nát bấy, rỉ máu đỏ tươi trộn lẫn với bùn đất bẩn thỉu. Con Linh Khuyển Truy Phong khổng lồ của Viên Hình đang đứng bên cạnh, nhe nanh vuốt gầm gừ, thỉnh thoảng lại dí cái mũi đỏ ngầu vào vũng máu của đứa trẻ.
Tiểu Mộc thoi thóp thở, gương mặt trọc lóc lấm lem bùn đất sưng húp, đôi mắt nhỏ cố híp lại nhìn về hướng thảo phòng nghĩa trang. Cậu bé không khóc, chỉ có dòng nước mắt ấm nóng rửa trôi đi một vệt bùn trên má. Trong bàn tay nhỏ bé dính đầy máu của cậu vẫn nắm chặt chiếc chổi tre nhỏ tự làm hằng ngày.
"Em... không biết..." Tiểu Mộc thều thào, giọng nói yếu ớt bị tiếng gió tuyết nuốt chửng phân nửa.
"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt!" Tống Bác rống lên một tiếng đầy cuồng nộ. Gã cảm thấy bị sỉ nhục tột cùng khi một chấp sự Luyện Khí tầng 6 như gã, cùng với Chấp pháp đội trưởng Viên Hình Luyện Khí tầng 9, lại bị một đứa trẻ phàm nhân rác rưởi đánh lừa suốt nửa đêm.
Gã vung cánh tay mập mạp, thanh roi sắt rỉ sét chứa điện quang mờ nhạt rít lên một tiếng xé gió, quất thẳng xuống đầu Tiểu Mộc hằng ngày hằng giờ.
*Chát!*
Một tiếng động trầm đục vang lên. Tiếng xương sọ rạn nứt giòn tan dưới uy lực của roi sắt chấp pháp. Thân thể nhỏ bé của Tiểu Mộc co giật mạnh một cái, chiếc chổi tre nhỏ tuột khỏi tay, rơi lặng lẽ xuống vũng tuyết nhuốm máu đỏ tươi. Đôi mắt cậu bé trợn trừng, dại đi, ánh sáng sinh mệnh cuối cùng hoàn toàn tiêu tán dưới màn mưa tuyết lạnh lẽo hằng ngày hằng giờ.
"Tiểu... Mộc..."
Trong bóng tối của bia mộ cổ, Vô Trần quỳ sụp xuống. Bàn tay phải bỏng nặng bấu chặt vào nền đất lạnh buốt đến mức móng tay bật máu, găm sâu vào bùn nhão. Thức hải của hắn như có một tiếng nổ oanh tạc, vỡ vụn hoàn toàn. Hình ảnh cậu bé quét rác luôn lén giấu cơm cháy đưa cho hai anh em, đứa trẻ ngây thơ dũng cảm nói "em sẽ bảo vệ Dao Nhi" giờ đây chỉ còn là một cái xác không hồn, lạnh ngắt giữa bãi tha ma.
Sự tàn bạo tột cùng của Tống Bác đã giẫm đạp lên giới hạn chịu đựng cuối cùng của hành giả phế cốt. Lòng từ bi phật môn từ thuở nhỏ, lời dạy của sư phụ Trí Độ về sự nhẫn nại cứu độ chúng sinh, trong một tích tắc này, hoàn toàn bị thiêu rụi bởi ngọn lửa oán hận ngút trời.
"Phật môn từ bi... chỉ là lời nói dối tàn bạo..." Vô Trần thì thầm, máu tươi từ vết thương lồng ngực trào ra, đen ngòm và tanh tưởi.
Nhưng bi kịch vẫn chưa dừng lại ở đó.
"Viên đội trưởng, con khốn kia chắc chắn vẫn còn trốn trong thảo phòng nghĩa trang! Mau lục soát cho ta!" Tống Bác vung roi sắt dính máu của Tiểu Mộc, gầm lên ra lệnh cho vạn tăng binh chấp pháp tuần phòng.
"Lục soát thảo phòng!" Viên Hình gầy gò như bộ xương khô lạnh lùng ra lệnh, dắt theo con linh khuyển truy phong lao vun vút về phía căn lều rách nát của hai anh em.
Vô Trần muốn đứng dậy phản kích, nhưng nhục thân suy kiệt do ngâm nước thải lôi trì và độc tính Khô Mộc Dịch ăn mòn khiến kinh mạch của hắn co thắt dữ dội, ba giọt linh lực màu vàng nhạt của tu vi Ngưng dịch cảnh (Luyện Khí tầng 3) ẩn giấu trong đan điền rách nát quay cuồng hỗn loạn, suýt chút nữa khiến hắn bạo thể hằng ngày hằng giờ.
"Rầm!"
Cánh cửa tre ọp ẹp của thảo phòng bị một cú đá của tăng binh chấp pháp đạp vỡ vụn. Tiếng gào thét của tăng binh và tiếng lục soát thô bạo vang lên bên trong. Chỉ vài hơi thở sau, hai tên tăng binh chấp pháp đã lôi kéo thô bạo một thân thể gầy gò ra ngoài.
Đó là Cố Dao.
Muội muội của hắn, thiếu nữ mười hai tuổi gầy yếu mặc tăng y xám rộng thùng thình rách nát, đang bị xích sắt Trấn Ma khóa chặt tứ chi. Huyết mạch phật mạch thuần khiết trong người nàng đang rạn nứt, khiến nàng rơi vào trạng thái ngủ đông hôn mê sâu sắc, đầu ngoẹo sang một bên, sắc mặt nhợt nhạt như tờ giấy trắng. Ấn đường của nàng ẩn hiện đóa sen vàng mờ ảo đang run rẩy dưới bão tuyết.
"Ha ha! Tìm thấy rồi! Đúng là phật mạch thuần khiết của con khốn này!" Tống Bác cười điên cuồng, bước tới nắm lấy mái tóc xơ xác của Cố Dao, lôi kéo thô bạo nhục thân yếu ớt của nàng trên đất đá hằng ngày hằng giờ. "Mang lên Vạn Phật Lôi Trì! Thánh tử đang đợi huyết tủy của nó để hoàn thiện phật thể!"
"Dao... Nhi..."
Lục Vô Song từ trong bóng tối thảo phòng lao ra, gương mặt sắc lạnh đầy ngạo cốt kiếm tu. Y vung thanh tàn kiếm rỉ sét Vô Phong, cố gắng chém đứt xiềng xích của tăng binh để giải cứu Cố Dao hằng ngày hằng giờ. Vai trái bị thương sưng tấy gãy xương nhẹ khiến đường kiếm của y lệch đi phân nửa.
"Cút đi, phế vật kiếm tông!"
Chấp pháp đội trưởng Viên Hình lạnh lùng bước tới, thanh kiếm bảo chấp pháp nạm ngọc đen vung lên một đường kiếm quang màu đỏ sẫm đầy sát khí của tu vi Luyện Khí tầng 9.
*Bùng!*
Luồng linh lực tàn bạo đánh thẳng vào lồng ngực Lục Vô Song. Thân thể y bay ngược ra sau, đập mạnh vào bia mộ cổ rêu phong, hộc ra một ngụm máu đen thối lui, tàn kiếm Vô Phong rơi loảng xoảng xuống đất cát. Y bất lực nhìn tăng binh chấp pháp áp giải Cố Dao đi xa dần về hướng lôi trì hằng ngày hằng giờ.
Chứng kiến cái chết thảm khốc của Tiểu Mộc và tiếng khóc xé lòng của muội muội đang bị lôi kéo đi hiến tế huyết cốt, một luồng oán niệm khổng lồ tích lũy vạn năm dưới lòng đất nghĩa trang hoang phế bỗng nhiên rục rịch dữ dội hằng ngày hằng giờ.
Trong thức hải hoang tàn của Vô Trần, tàn niệm của Ma hoàng Ba Tuần bỗng nhiên mở bừng đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng trăng máu rực cháy, tiếng gầm rú diệt thế vang vọng khắp linh hồn hắn:
"Kẻ mang ma cốt! Ngươi còn muốn nhẫn nhịn đến bao giờ? Phật môn từ bi của bọn chúng là xương máu của tộc nhân ngươi! Hãy giải phóng ma niệm, sát phạt vạn linh!"
*Rắc! Rắc!*
Phong ấn cổ xưa của tổ phụ phong tỏa ma cốt trong lồng ngực Vô Trần suốt mười hai năm qua, dưới sự kích thích của phẫn nộ cực hạn và oán hận tột cùng, lập tức rạn nứt hoàn toàn hằng ngày hằng giờ.
Lớp màng đen xám xịt của Khô Mộc Dịch đông cứng trên ngực hắn bị xé rách bươm. Vết sẹo hình chữ Vạn rách miệng, rỉ ra từng dòng máu đen đặc quánh chứa đựng ma lực thái cổ nguyên thủy. Từ sâu trong tủy xương ngực của hắn, một luồng lôi điện ma đạo màu đen tím khổng lồ bùng phát, phát ra tiếng sấm nổ đinh tai nhức óc vang dội khắp nghĩa trang hoang phế hằng ngày hằng giờ.
*Ầm đoàng!*
Bầu trời đêm bão tuyết bỗng nhiên chuyển thành một màu tím sẫm huyền ảo. Luồng ma khí đen sẫm cuồn cuộn dâng trào từ lồng ngực Vô Trần, hóa thành một màn sương mù hắc ám đặc quánh bao phủ phạm vi mười trượng xung quanh, dập tắt hoàn toàn ánh đuốc và uy thế phật pháp giả tạo của Tống Bác hằng ngày hằng giờ.
Vô Trần lẳng lặng đứng dậy từ vũng bùn đất dính máu của Tiểu Mộc. Nhục thân gầy gò của hắn rực cháy ma khí đen tím, xương cốt toàn thân phát ra tiếng kêu rắc rắc của sự tiến hóa vượt ngưỡng. Đôi mắt hắn hoàn toàn mất đi tròng trắng, chỉ còn lại một màu đỏ ngầu tột cùng sát cơ, khóa chặt vào bóng dáng mập mạp của Tống Bác hằng ngày hằng giờ.
Vết sẹo trước ngực Vô Trần nứt nẻ phát ra ánh đỏ mờ nhạt dữ dội, ma khí đen sẫm cuồn cuộn dâng trào từ đôi mắt đỏ ngầu khóa chặt vào Tống Bác.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!