Tiểu Mộc Dũng Cảm
Gió tuyết gào rít bên ngoài thảo phòng rách nát như tiếng gào thét của vạn quỷ đói. Những khe hở trên vách tre ọp ẹp rít lên từng hồi ghê rợn, đưa cái lạnh buốt xương của đêm bão tuyết Tây Châu tràn vào căn phòng tối tăm. Dưới gầm chiếc giường tre ọp ẹp dính đầy bụi bẩn và rêu mốc, Vô Trần đang nằm bất động, hai tay ôm chặt lấy thân thể lạnh ngắt của muội muội Cố Dao. Hắn đang vận hành Khô Mộc Phùng Xuân Quyết ở mức cực hạn, đóng băng hoàn toàn nhịp tim, ngừng thở, biến nhục thân mình thành một thây ma lạnh lẽo không chút sinh khí để thực hiện bế khí giả chết.
Nhưng nỗi đau thể xác đang tàn phá hắn dữ dội. Lớp nhựa Khô Mộc Dịch đen sệt bôi trên vết sẹo bóc phật cốt ở lồng ngực đang ăn mòn da thịt hắn, bỏng rát và rách miệng rỉ ra từng dòng máu đen nhạt nóng hổi hằng ngày hằng giờ. Độc tính nhẹ của nhựa cây vạn năm gặm nhấm kinh mạch phế thải của hắn, tạo ra những cơn đau co thắt như vạn kim châm chọc thẳng vào tận thức hải. Bàn tay phải bỏng nặng lở loét do cú chụp cướp Phật Mạch Đan phế phẩm rực nóng từ đan lô sập đổ của Viên Thông đang rỉ máu đỏ tươi qua lớp băng gạc rách nát, nhói lên theo từng nhịp thở ngưng đọng. Tai trái hắn ù đặc, chỉ còn tiếng rít trầm đục của gió tuyết hòa cùng tiếng tim đập chậm rãi của Cố Dao.
Ngay bên ngoài cánh cửa tre mỏng manh, tiếng gầm rú trầm đục của Linh Khuyển Truy Phong vang lên sắc lạnh. Con dã thú khổng lồ cấp 1 đang cào bới điên cuồng vào lớp tuyết nhão trước cửa lều. Khứu giác nhạy bén tột đỉnh của nó đã ngửi thấy mùi máu đen ma cốt mờ nhạt rò rỉ trong không khí trước khi lớp Khô Mộc Dịch kịp đông cứng hoàn toàn. Đi sau con thú là tiếng bước chân dồn dập, nặng nề của giày sắt giáp nặng. Chấp pháp đội trưởng Viên Hình—gã nam tử gầy gò như bộ xương khô khoác kiếm bào đỏ sẫm—đang đứng im lặng dưới bão tuyết, thanh kiếm bảo chấp pháp nạm ngọc đen trên tay gã phát ra luồng linh lực Luyện Khí tầng 9 dao động sắc lẹm hằng ngày hằng giờ.
“Viên đội trưởng! Linh khuyển sủa dữ dội ở đây, hung thủ nổ lò đan chắc chắn đang trốn trong căn lều rách của bọn tăng nô gác mộ này!” Tiếng một tên tăng binh chấp pháp tuần phòng hét lớn qua màn bão tuyết hằng giờ.
Viên Hình vung kiếm bảo chấp pháp gạt phăng một cành cây khô héo sát vách lều, đôi mắt sâu hoắm lấp lánh hung quang khóa chặt vào cánh cửa tre ọp ẹp: “Lục soát! Kẻ nào cản trở, mạt sát tại chỗ!”
Sát cơ ngập trời tràn vào căn lều rách nát. Vô Trần nằm dưới gầm giường tre, thần thức lực mỏng manh cảm nhận rõ ràng bước chân tử thần đang tiến sát. Nếu chúng xông vào, chỉ cần một cái gạt tay của Viên Hình, lớp ngụy trang bế khí giả chết của hắn sẽ bị lột trần, và muội muội Cố Dao đang ngủ đông hôn mê rạn nứt phật mạch sẽ bị bắt đi hiến tế huyết cốt ngay lập tức hằng ngày hằng giờ.
Chính trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, từ góc khuất của những bia mộ cổ đổ nát phía sau thảo phòng, một tiếng động nhỏ vang lên.
Tiểu Mộc—cậu bé quét rác nghĩa trang mới lên tám tuổi, đầu trọc lóc lấm lem bùn đất, mặc bộ tăng bào xám rách nát quá khổ—đang nấp sau một bia mộ xám xịt hằng ngày hằng giờ. Cậu bé đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Tiểu Mộc coi Vô Trần như anh trai ruột, người duy nhất gõ chuông tịnh hồn xoa dịu oán khí hằng ngày để cứu mạng những tăng nô hèn mọn như cậu hằng giờ. Cậu biết Dao Nhi đang nguy kịch, và cậu biết anh Vô Trần đang trốn dưới gầm giường.
“Anh Vô Trần... em sẽ bảo vệ Dao Nhi...” Tiểu Mộc thì thầm trong gió tuyết, nụ cười răng sún hiền lành thoáng hiện trên gương mặt lem nhem đất cát hằng ngày hằng giờ.
Cậu bé d dũng cảm lôi từ trong ngực áo ra một gói bột phế dược lân tinh đen ngòm—thứ bột thải chứa mùi linh dược rực nóng mà cậu nhặt được khi dọn dẹp quanh Dược Điện hằng ngày. Tiểu Mộc không ngần ngại đổ toàn bộ gói bột phế dược lên người mình, bôi trát đầy lên bộ tăng y xám rách nát của Cố Dao mà cậu lén nhặt được ở dây phơi từ chiều hằng ngày hằng giờ. Mùi linh hỏa phật tính rực nóng và mùi phế dược lập tức bốc lên nồng nặc từ nhục thân của cậu bé phàm nhân.
Tiểu Mộc hít một hơi thật sâu, dứt khoát lao vút ra khỏi bóng tối của bia mộ cổ, chạy thẳng về phía khu rừng mộ sâu của cấm địa Khô Lâm ngập tràn sương mù độc hại hằng ngày hằng giờ.
“Có kẻ bỏ trốn! Mùi linh dược nổ lò phát ra từ hướng đó!” Con Linh Khuyển Truy Phong lập tức sủa vang điên cuồng, đôi mắt đỏ ngầu của nó bị mùi phế dược cực nồng trên người Tiểu Mộc đánh lừa hoàn toàn hằng ngày hằng giờ.
Viên Hình quay ngoắt người lại, thanh kiếm bảo chấp pháp vung lên chỉ thẳng về hướng bóng người nhỏ bé đang chạy trốn dưới màn mưa tuyết: “Đuổi theo! Đó là đứa con gái mang phật mạch! Bắt sống nó cho bản chấp sự!”
“Bắt lấy nó!” Tiếng la hét gầm rú của vạn tăng binh chấp pháp tuần phòng vang dội khắp nghĩa trang hoang phế hằng ngày hằng giờ. Tiếng xích sắt cọ xát nhão nhẹt gầm rú theo bước chân của con linh khuyển truy phong lao vun vút vào rừng mộ sâu, đuổi theo bóng dáng nhỏ bé gầy gò của Tiểu Mộc hằng ngày hằng giờ.
Sát cơ ngạt thở bao vây thảo phòng trong phút chốc dạt ra xa. Tuần phòng quân đã bị đánh lạc hướng khứu giác hoàn toàn bởi mồi nhử dũng cảm của Tiểu Mộc hằng ngày hằng giờ.
Trong căn lều rách nát tĩnh mịch, Vô Trần lập tức phá vỡ trạng thái bế khí giả chết. Hắn hộc ra một ngụm máu đen nhạt, nhục thân run rẩy kịch liệt vì độc tính của Khô Mộc Dịch tàn phá dữ dội hằng ngày hằng giờ. Bàn tay phải bỏng nặng rỉ máu đỏ tươi bấu chặt lấy thành giường tre ọp ẹp để gượng dậy. Tai trái hắn vẫn ù đặc, nhưng ý chí sắt đá buộc hắn phải hành động ngay lập tức hằng ngày hằng giờ.
“Vô Trần! Mau cứu Dao Nhi!” Lục Vô Song từ bóng tối sát vách đá đổ nát lướt ra, tay phải nắm chặt thanh tàn kiếm rỉ sét Vô Phong, bả vai trái bị thương sưng bầm gãy xương nhẹ khẽ run lên vì căng thẳng hằng ngày hằng giờ.
Vô Trần không nói một lời, gương mặt gầy gò lạnh lùng sòng phẳng xẹt qua một tia bi thương tột cùng hằng ngày. Hắn lướt nhanh đến bệ thờ rách nát góc lều, dùng bàn tay trái không bị thương gạt phăng lớp đất đen dính máu khô hằng ngày hằng giờ. Dưới hố đất ngụy trang, chiếc hộp gỗ mục nát hiện ra. Vô Trần lôi ra viên Phật Mạch Đan phế phẩm rực sáng ánh đỏ mờ nhạt hằng ngày hằng giờ, tỏa ra luồng dược lực phật tính cực nóng thiêu đốt lồng bàn tay trái bỏng rát nhẹ hằng ngày.
Hắn nâng đầu Cố Dao lên, lén lút đút viên Phật Mạch Đan phế phẩm vào khuôn mặt nhợt nhạt, đôi môi mỏng dính đầy tuyết lạnh của muội muội hằng ngày hằng giờ.
“Dao Nhi... nuốt xuống...” Giọng Vô Trần khàn đặc, trầm tĩnh nhưng chứa đựng nỗi đau đớn nghẹn ngào tột cùng hằng ngày hằng giờ.
Viên đan dược phế phẩm vừa vào miệng Cố Dao lập tức tan chảy thành một luồng linh dịch rực nóng màu đỏ kim hằng ngày hằng giờ. Luồng dược lực phật tính cực nóng tàn bạo khoan xoáy thẳng vào kinh mạch phế thải của cô bé, va chạm dữ dội với ma khí lạnh lẽo rò rỉ xung quanh hằng ngày.
“Á... ư...” Cố Dao dù đang hôn mê ngủ đông sâu sắc vẫn khẽ rên rỉ đau đớn, thân thể nhỏ nhắn co giật kịch liệt hằng ngày hằng giờ. Ấn đường ẩn hiện đóa sen vàng mờ ảo bỗng nhiên rực sáng đỏ như lửa đốt hằng ngày. Dược lực cực nóng thiêu đốt kinh mạch phế thải của cô bé hằng giờ, gây ra nỗi đau đớn thể xác nhẹ nhưng vô cùng dữ dội.
Vô Trần cắn chặt răng, đưa bàn tay phải bỏng nặng lở loét rỉ máu đỏ tươi áp chặt lên lồng ngực rạn nứt phật mạch của muội muội hằng ngày hằng giờ. Hắn vận chuyển tia linh lực xám nhạt mỏng manh của tu vi Ngưng dịch cảnh (Luyện Khí tầng 3) lướt nhẹ qua kinh mạch của nàng hằng ngày. Luồng linh lực xám nhạt dung hợp phật ma nhị khí đóng vai trò như một chất dẫn mềm mại hằng ngày hằng giờ, bao bọc lấy luồng dược lực cực nóng tàn bạo của Phật Mạch Đan phế phẩm, nhẹ nhàng dẫn dắt nó xoa dịu những vết rạn nứt rỉ máu trên phật mạch của Cố Dao hằng ngày hằng giờ.
Dưới sự điều hòa tinh tế của linh lực xám nhạt, cơn sốt cao tàn phá nhục thân Cố Dao bắt đầu giảm dần hằng ngày hằng giờ. Làn da trắng bệch bỏng rát của cô bé dịu lại, đóa sen vàng đỏ ở ấn đường thu hồi hào quang, chìm sâu vào trạng thái ngủ đông ổn định và yên bình hằng ngày hằng giờ. Thân thể nàng bớt run rẩy, nhịp thở trở nên đều đặn và nhẹ nhàng hơn dưới lớp chăn mỏng rách nát hằng ngày hằng giờ. Vô Trần đã cứu trị muội muội thành công trong khoảng trống thời gian ngắn ngủi mà Tiểu Mộc đã đánh đổi bằng mạng sống hằng ngày hằng giờ.
Nhưng ngay khi Cố Dao vừa thiếp đi yên ổn hằng ngày, Vô Trần lập tức đứng phắt dậy, thanh sáo xương Trấn Hồn rỉ sét dưới ống tay áo xám rách rưới khẽ ngân lên một tiếng u uất hằng ngày hằng giờ. Đôi nhãn quang phật môn ẩn hiện ánh sáng vàng kim mờ nhạt của hắn khóa chặt về hướng cấm địa Khô Lâm sương mù độc hại hằng ngày hằng giờ. Sát niệm ma đạo trong ma cốt ngực bùng phát dữ dội thức hải, gầm rú đòi lao ra xé xác lũ tăng binh chấp pháp hằng ngày hằng giờ.
“Ta phải đi cứu Tiểu Mộc hằng ngày hằng giờ,” Vô Trần trầm giọng nói, bước chân dứt khoát định lướt ra ngoài cửa lều hằng ngày hằng giờ.
“Không được! Vô Trần!” Lục Vô Song bất ngờ bước tới, vung bàn tay phải giữ chặt lấy bả vai phải bị thương rỉ máu của Vô Trần, ánh mắt sắc bén như kiếm đầy vẻ ngăn cản vì đại cục hằng ngày hằng giờ: “Tống Bác và Viên Hình đang dẫn theo hàng chục tăng binh chấp pháp bao vây Khô Lâm hằng ngày hằng giờ. Ngươi chỉ có tu vi Luyện Khí tầng 3 ẩn giấu hằng ngày, nhục thân lại đang bị thương tổn nặng nề lở loét ngực hằng ngày hằng giờ. Nếu ngươi ra mặt lúc này, không những không cứu được Tiểu Mộc, mà cả ngươi, ta, và Dao Nhi đều sẽ chết không có chỗ chôn hằng ngày hằng giờ! Sự hy sinh của Tiểu Mộc sẽ trở nên vô nghĩa hằng ngày hằng giờ!”
“Nhưng gã Tống Bác sẽ đánh chết nó hằng ngày hằng giờ!” Vô Trần nghiến răng, máu tươi từ kẽ môi rỉ ra dính đầy cằm hằng ngày hằng giờ, bàn tay phải dập nát ngón tay bóp chặt sáo xương Trấn Hồn đến mức phát ra tiếng xương kêu rắc rắc hằng ngày hằng giờ.
“Nhẫn! Phải nhẫn để bảo vệ Dao Nhi! Đó là di nguyện của Tiểu Mộc hằng ngày hằng giờ!” Lục Vô Song thét khẽ, đôi mắt ngạo cốt kiếm tu đỏ ngầu đầy vẻ bất lực và bi tráng hằng ngày hằng giờ.
Vô Trần khựng lại hằng ngày. Hắn nhìn lại muội muội Cố Dao đang nằm ngủ đông yên ổn trên giường tre rách hằng ngày hằng giờ. Hắn biết Lục Vô Song nói đúng hằng ngày. Hắn buộc phải nhẫn nhịn để thuốc kịp phát huy tác dụng bảo mạng cho Cố Dao hằng ngày hằng giờ. Nhưng sự nhẫn nhịn này hằng ngày, nỗi uất hận phẫn nộ trước sự giả dối tàn bạo của tông môn đang thiêu đốt thần hồn hắn cực hạn hằng ngày hằng giờ, biến ma cốt ngực nứt nẻ phát sáng đỏ mờ nhạt dữ dội hằng ngày hằng giờ.
Chính trong khoảnh khắc im lặng nghẹt thở đầy bi phẫn ấy hằng ngày hằng giờ, từ hướng cấm địa Khô Lâm sương mù độc hại phía xa hằng ngày hằng giờ...
Một tiếng thét thảm khốc, xé lòng của Tiểu Mộc vang dội khắp bãi tha ma nghĩa trang hoang phế hằng ngày hằng giờ. Tiếng thét đau đớn tột cùng của đứa trẻ phàm nhân bị roi sắt lôi hình đánh nát nhục thân vang vọng trong gió tuyết, rồi đột ngột bị cắt đứt bởi một tiếng sấm nổ kinh hoàng của lôi điện vàng kim giả tạo hằng ngày hằng giờ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!