Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Linh Khuyển Truy Phong

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió bấc rít gào qua những khe đá hẹp của Tàn Cốt Nghĩa Trang, mang theo những bông tuyết lạnh buốt tạt thẳng vào gương mặt gầy gò của Vô Trần. Đêm đã về khuya, bóng tối đặc quánh như mực bao phủ lên hàng vạn bia mộ hoang phế đổ nát. Trên bả vai trái, Vô Trần cõng chặt muội muội Cố Dao. Cô bé vẫn chìm sâu trong trạng thái ngủ đông, thân thể nhỏ nhắn lạnh ngắt, hơi thở mỏng manh như sợi tơ rách. Mỗi bước chân của Vô Trần giẫm lên bùn tuyết nhão nhẹt đều nặng nề như đeo đá. Lồng ngực hắn, vết sẹo bóc phật cốt rách miệng rỉ máu đen nhạt hằng ngày hằng giờ, nay lại bị chấn động từ vụ nổ lò đan ở Dược Điện Ngoại Môn làm nứt toác ra, đau buốt thấu tận xương tủy.


Đau đớn kinh hoàng nhất lúc này lại đến từ bàn tay phải. Bàn tay quấn băng gạc rách nát thấm đẫm máu đỏ tươi, vốn bị gót giày sắt của Tống Bác giẫm dập nát từ đêm trước, nay lại bị bỏng nặng lở loét do cú chụp cướp Phật Mạch Đan phế phẩm rực nóng trực tiếp từ lòng lò đan sập đổ hằng ngày hằng giờ. Từng luồng dược lực phật tính cực nóng còn sót lại trên đan dược như những con rết lửa điên cuồng khoan xoáy vào kinh mạch tay phải, va chạm dữ dội với ma khí lạnh lẽo rò rỉ từ ma cốt ngực. Tai trái của hắn vẫn rỉ ra một vệt máu đỏ tươi, thính giác phàm phu bị suy giảm nhẹ hằng ngày sau tiếng nổ đinh tai nhức óc của lò đan Bách Thảo. Hắn gần như không nghe rõ tiếng gió rít, chỉ còn lại những tiếng ù ù trầm đục vang vọng trong thức hải hoang tàn.


Lách qua những hàng bia mộ xám xịt dính đầy quỷ hỏa lập lòe, Vô Trần rốt cuộc cũng nhìn thấy mái tranh rách nát của thảo phòng nghĩa trang hiện ra trong màn sương tuyết. Căn lều nhỏ dột nát, vốn là nơi nương tựa duy nhất của hai anh em, giờ đây trông tịch mịch và tiêu điều đến đáng sợ dưới đêm bão sét. Hắn dùng bàn tay trái không bị thương đẩy nhẹ cánh cửa tre ọp ẹp, nhanh chóng bước vào trong rồi khép chặt cửa lại để ngăn chặn gió tuyết gào rít bên ngoài hằng giờ.


Đặt nhẹ Cố Dao nằm xuống chiếc giường tre ọp ẹp góc lều, Vô Trần lập tức thò bàn tay trái vào ngực áo tăng y xám rách nát, lôi ra viên Phật Mạch Đan (Phế phẩm) rực sáng ánh đỏ mờ nhạt hằng ngày. Viên đan dược tỏa ra một luồng dược lực phật tính cực nóng, sưởi ấm cả căn phòng tối tăm nhưng cũng khiến lòng bàn tay trái của hắn bỏng rát nhẹ hằng giờ. Vô Trần lầm lì không nói một lời, ánh mắt sòng phẳng lạnh lùng khóa chặt lấy viên đan. Hắn biết, đây là nguồn sống duy nhất có thể bồi bổ cho phật mạch đang rạn nứt suy kiệt của muội muội lúc này hằng ngày hằng giờ.


Hắn quỳ gối bên bệ thờ rách nát góc lều. Dưới bệ thờ phủ đầy bụi đất và mạng nhện, Vô Trần gạt nhẹ lớp đất đen, lôi ra một chiếc hộp gỗ mục nát. Bên trong chiếc hộp chính là Túi trữ vật rách của Triệu Khôi dính máu khô mà hắn đã giấu kỹ hằng ngày, chứa đầy 50 viên linh thạch hạ phẩm tước đoạt được từ đêm bão cát. Vô Trần cẩn thận đặt viên Phật Mạch Đan phế phẩm vào sát cạnh túi trữ vật rách dưới bệ thờ hằng ngày hằng giờ, rồi lấp đất ngụy trang hoàn hảo như cũ. Hắn chưa thể đút đan dược cho Cố Dao ngay lúc này, bởi dược lực phật tính cực nóng bên trong viên đan chưa qua tịnh hóa kỹ lưỡng sẽ dễ dàng thiêu rụi kinh mạch phế thải yếu ớt của cô bé hằng ngày.


“Gừ... gầm...”


Đột nhiên, từ phía xa ngoài nghĩa trang hoang phế, một tiếng gầm rú trầm đục, sắc lạnh xé rách màn đêm tĩnh mịch dội thẳng vào màng nhĩ ù đặc của Vô Trần hằng ngày hằng giờ. Đó không phải tiếng sói hoang sa mạc thông thường, mà là tiếng gầm chứa đựng linh lực dao động đầy hung hãn của một con yêu thú săn mồi cấp thấp.


*Linh Khuyển Truy Phong hằng ngày hằng giờ!*


Đôi mắt Vô Trần co rụt lại dưới bóng tối. Thần thức lực mỏng mẻ của tu vi Ngưng dịch cảnh (Luyện Khí tầng 3) lập tức phóng ra ngoài phạm vi ba trượng hằng ngày. Hắn cảm nhận được một luồng sát cơ ngạt thở đang tiến sát về phía Tàn Cốt Nghĩa Trang. Chấp pháp đội trưởng Viên Hình—gã nam tử gầy gò như bộ xương khô khoác kiếm bào đỏ sẫm—đang dẫn đầu một đội tăng binh chấp pháp tuần phòng lùng sục gắt gao hằng giờ hằng đêm. Viên Thông bị hủy dung nổ lò đan đã phát điên, ra lệnh phong tỏa toàn bộ núi rừng ngoại môn hằng ngày. Và Viên Hình chính là con chó săn đắc lực nhất được phái đến đây, dắt theo con Linh Khuyển Truy Phong cấp 1 có khứu giác nhạy bén tột đỉnh hằng ngày hằng giờ.


Con linh thú kia cực kỳ nhạy bén với mùi hương linh dược rò rỉ và dao động phật pháp giả tạo hằng ngày. Đáng sợ hơn, vết thương lồng ngực Vô Trần đang lở loét rách miệng rỉ máu đen nhạt hằng ngày hằng giờ, liên tục tỏa ra một làn khói ma khí mỏng nhẹ mang theo oán hận cực hạn của ma cốt thái cổ. Chỉ cần con linh thú kia bước chân vào phạm vi nghĩa trang hoang phế, khứu giác tột đỉnh của nó sẽ lập tức định vị được vị trí thảo phòng hằng ngày hằng giờ.


*Phải phong bế hơi thở và mùi máu ngay lập tức hằng ngày hằng giờ.*


Vô Trần lướt nhanh đến góc phòng, ban đầu định dùng Phạn Hương Tro cầm máu để phong bế vết thương hở hằng ngày. Nhưng hắn lập tức khựng lại, đầu óc trầm tĩnh quyết đoán suy luận: Phạn Hương Tro được thu gom từ các đỉnh hương hỏa Đại Hùng Điện, chứa mùi hương trầm cực kỳ nồng nặc và phật tính dịu nhẹ hằng ngày hằng giờ. Đối với Linh Khuyển Truy Phong, mùi hương trầm nồng nặc kia chẳng khác nào một ngọn hải đăng rực sáng giữa đêm tối hoang vu hằng ngày. Con thú sẽ dễ dàng phát hiện ra sự bất thường và dẫn Viên Hình lao thẳng vào đây hằng giờ.


*Không thể dùng hương tro. Chỉ có thể dùng chất độc cô lập hằng ngày hằng giờ.*


Vô Trần dứt khoát thò tay vào góc tối dưới giường tre, lôi ra một bình gốm nhỏ bám đầy rêu xanh hằng ngày. Bên trong bình chứa một chất lỏng sền sệt màu xanh đen, tỏa ra một mùi hôi thối, mục nát nhạt nhẽo của gỗ mục vạn năm. Đây chính là Khô Mộc Dịch—nhựa cây khô héo vạn năm mà hắn đã mạo hiểm đi sâu vào cấm địa Khô Lâm thu hoạch hằng tháng hằng ngày hằng giờ. Nhựa cây này có độc tính nhẹ, có khả năng cô lập và ẩn giấu hoàn toàn mọi dao động linh lực và mùi hương máu thịt trước thần thức quét dọn hằng ngày.


Vô Trần cắn chặt răng, đổ trực tiếp chất dịch Khô Mộc Dịch sền sệt màu xanh đen lên vết sẹo rách miệng rỉ máu đen nhạt trước lồng ngực hằng ngày hằng giờ.


“Xèo... xèo... xèo!”


Một làn khói xám nhạt bốc lên khét lẹt từ da thịt lồng ngực hằng ngày hằng giờ. Độc tính nhẹ của Khô Mộc Dịch lập tức ăn mòn, thiêu đốt các tế bào nhục thân xung quanh vết sẹo chữ Vạn hằng ngày. Da thịt Vô Trần phồng rộp, lở loét rách miệng dữ dội, đau đớn tột cùng như bị ngàn thanh sắt nung đỏ đâm thẳng vào tim hằng ngày hằng giờ. Cơn đau buốt thấu xương tủy khiến toàn thân hắn run rẩy kịch liệt hằng ngày, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng hòa cùng máu đen nhạt rỉ ra từ vết thương lở loét hằng giờ. Nhưng ý chí sắt đá của một tăng nô gác mộ đã giúp hắn cô lập hoàn toàn thể xác khỏi đau đớn hằng ngày hằng giờ. Hắn không hề phát ra một tiếng rên rỉ nhỏ nhất, hai tay ôm chặt lấy Cố Dao, vận chuyển Khô Mộc Phùng Xuân Quyết để đóng băng hoàn toàn hơi thở và dòng chảy linh lực trong kinh mạch hằng ngày.


Nhựa cây Khô Mộc Dịch nhanh chóng đông cứng lại, tạo thành một lớp màng đen xám xịt cô lập hoàn toàn dao động ma khí và mùi máu đen ma cốt trước khứu giác linh thú hằng ngày hằng giờ.


“Gầm... gâu! Gâu! Gâu!”


Bên ngoài thảo phòng, tiếng sủa hung hãn dữ dội của Linh Khuyển Truy Phong đã vang lên ngay sát ranh giới bãi tha ma nghĩa trang hoang phế hằng ngày hằng giờ. Tiếng móng vuốt cào bới đất bùn nhão nhẹt dồn dập vang lên dưới màn mưa tuyết lạnh giá hằng ngày hằng giờ.


Qua khe nứt của cánh cửa tre ọp ẹp hằng ngày, Vô Trần nhìn thấy ánh đuốc flickering rực sáng màu vàng kim giả tạo của đội tăng binh chấp pháp đang tiến sát hằng ngày hằng giờ. Viên Hình đi đầu, gương mặt gầy gò như bộ xương khô lộ ra vẻ lạnh lùng tàn nhẫn hằng ngày. Hắn dắt theo con Linh Khuyển Truy Phong khổng lồ lớn bằng bắp đùi, lông xám sẫm dựng đứng, đôi mắt đỏ ngầu lấp lánh hung quang đang hít hà điên cuồng sát mặt đất hằng ngày hằng giờ.


Con linh thú gầm rú dữ dội, đôi tai to dựng đứng hướng thẳng về phía thảo phòng nghĩa trang hoang phế hằng ngày hằng giờ. Khứu giác nhạy bén tột đỉnh của nó đã ngửi thấy một mùi máu đen ma cốt mờ nhạt còn sót lại trong không khí trước khi Vô Trần bôi Khô Mộc Dịch hằng ngày hằng giờ.


“Viên đội trưởng! Con linh khuyển dường như phát hiện ra dấu vết gì đó ở căn lều rách nát của hai anh em tăng nô gác mộ!” Một tên tăng binh chấp pháp tuần phòng vung trường thương sắt, chỉ thẳng về phía thảo phòng rách nát của Vô Trần hằng ngày hằng giờ.


Viên Hình lạnh lùng không nói một lời, tay phải nắm chặt kiếm bảo chấp pháp nạm ngọc đen phát ra luồng linh lực Luyện Khí tầng 9 dao động hằng ngày hằng giờ. Hắn nới lỏng sợi xích sắt, để con Linh Khuyển Truy Phong lao mạnh về phía trước hằng ngày hằng giờ. Con linh thú rống giận, bốn chân cào bới bùn tuyết lao vun vút thẳng hướng thảo phòng hằng ngày hằng giờ.


Chính trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc hằng ngày hằng giờ, khi con linh khuyển săn mồi chỉ còn cách cửa tre thảo phòng chưa đầy mười bước chân hằng ngày hằng giờ...


“Gâu! Gâu! Gâu!”


Từ góc tối âm u sau một bia mộ cổ đổ nát cạnh thảo phòng hằng ngày, một bóng đen mực khổng lồ bỗng nhiên lao vút ra ngoài hằng ngày hằng giờ. Đó chính là Tiểu Hắc—con chó mực canh mộ mang một phần huyết mạch Thần Thú tàn khuyết hằng ngày hằng giờ. Tiểu Hắc sủa lớn dữ dội, bốn chân ẩn hiện đốm lửa đỏ mờ nhạt cào bới đất cát, dũng cảm lao thẳng vào chắn ngang đường chạy của Linh Khuyển Truy Phong hằng ngày hằng giờ.


Tiểu Hắc cố tình dùng móng vuốt sắc nhọn chứa hỏa độc mờ nhạt cào rách một xác thú thối rữa gần đó hằng ngày, tạo ra một mùi hôi thối nồng nặc và bụi đất mù mịt hằng ngày hằng giờ. Tiếng sủa vang dội của nó và mùi xác thối thô bạo bốc lên đã làm nhiễu loạn hoàn toàn khứu giác nhạy bén tinh tế của con Linh Khuyển Truy Phong hằng ngày hằng giờ.


Con linh khuyển săn mồi khựng lại hằng ngày, đôi mắt đỏ ngầu tức giận gầm rú dữ dội hướng về phía Tiểu Hắc hằng ngày hằng giờ. Hai con yêu thú gầm ghè, nhe răng nhọn hoắt đối diện trực diện nhau giữa màn mưa tuyết lạnh giá hằng ngày hằng giờ.


Viên Hình vung kiếm bảo chấp pháp tiến lại gần hằng ngày, đôi mắt sâu hoắm lấp lánh hung quang khóa chặt vào ranh giới bãi tha ma nghĩa trang hoang phế hằng ngày hằng giờ. Con Linh Khuyển Truy Phong dưới sự nhiễu loạn của Tiểu Hắc đã dừng lại ngay trước ranh giới, khứu giác bị mùi thối rữa che khuất hoàn toàn, đôi mắt đỏ ngầu của nó khóa chặt hướng về phía căn lều rách nát của hai anh em hằng ngày hằng giờ.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!