Nổ Lò Đoạt Đan
Trong mật điện của Dược Điện Ngoại Môn, hơi nóng hầm hập bốc lên cuồn cuộn từ lò luyện đan Bách Thảo khổng lồ bằng đồng xanh. Không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh, mùi thảo dược lân tinh độc hại và mùi máu tanh nồng nồng của huyết tủy phàm nhân bị thiêu đốt hằng giờ. Những vệt khói xám đen lơ lửng dưới vòm đá xám, bao phủ lên những bức tượng phật vàng kim giả tạo đang đứng chầu xung quanh như những kẻ câm lặng đồng lõa với tội ác tàn độc hằng ngày hằng giờ.
Nấp sau tấm rèm lụa sẫm màu dính đầy bụi than độc hại cạnh lối vào, Vô Trần đứng im lìm như một pho tượng đá gác mộ hoang phế dưới màn mưa tuyết. Chiếc Mặt nạ gỗ Vô Danh che khuất hoàn toàn gương mặt gầy gò của hắn, chỉ để lộ đôi nhãn quang phật môn vàng kim mờ nhạt ẩn sâu sau hốc mắt gỗ khô. Lồng ngực hắn nứt xương rách miệng rỉ máu đen nhạt hằng ngày hằng giờ, nay đã được Phạn Hương Tro phong bế tạm thời, tạo ra một cơn đau rát bỏng như bị ngàn kim châm chọc mỗi khi hắn hít thở.
Bàn tay phải của Vô Trần quấn chặt lớp băng gạc rách nát thấm đẫm máu đỏ tươi—hậu quả của việc bị gót giày sắt của Tống Bác giẫm dập nát ngón tay từ đêm trước. Mỗi một nhịp tim đập là một lần cơn đau buốt thấu xương tủy truyền thẳng vào thức hải hoang tàn của hắn. Nhưng Vô Trần không hề biến sắc. Ý chí sắt đá của một hành giả phế cốt đã giúp hắn cô lập hoàn toàn thể xác khỏi đau đớn phàm trần hằng ngày hằng giờ.
Hắn đăm đăm nhìn về phía bệ đá cổ xưa đặt giữa mật điện. Tại đó, muội muội Cố Dao của hắn đang bị trói chặt bởi những sợi xích sắt lấp lánh điện quang lôi lôi lôi trì hằng ngày hằng giờ. Phật mạch thuần khiết bẩm sinh của nàng đang bị cưỡng ép bòn rút, hóa thành những sợi tơ linh lực vàng rực rỡ bay lơ lửng, chui thẳng vào lòng lò đan Bách Thảo dưới sự khống chế tàn nhẫn của đan sư chân truyền Viên Thông.
Viên Thông đứng trước đan lô, gương mặt gầy guộc đầy vết đen của thuốc lân tinh co giật liên hồi vì cuồng vọng hằng ngày. Gã vung hai tay, phóng ra những luồng linh hỏa phật môn vàng rực rỡ thiêu đốt đáy lò đan hằng giờ. Tiếng cười điên cuồng của gã vang vọng khắp vòm đá mật điện, lạnh lùng và tàn ác tột cùng:
“Ha ha ha! Tuyệt vời! Phật mạch thuần khiết bẩm sinh này quả thực là chất dẫn vô song vạn cổ! Ngày mai, khi Phật Mạch Đan thành công xuất thế, Thánh tử Thích Vô Niệm sẽ dung hợp hoàn mỹ phật cốt chí tôn, bước lên ngôi vị chí cao đứng đầu tam giới! Lũ kiến hôi phàm nhân các ngươi... hiến tế thọ nguyên huyết mạch cho phật môn, chính là vinh hạnh lớn nhất đời này của các ngươi! Ha ha ha!”
Chứng kiến cảnh tượng muội muội gầy gò nhợt nhạt đang hôn mê sâu sắc rạn nứt phật mạch trên bệ đá rực lửa sét, một luồng sát niệm ma đạo cuồng bạo bỗng nhiên bùng phát dữ dội trong đan điền Vô Trần hằng ngày. Ba giọt linh dịch vàng nhạt của Ngưng dịch cảnh (Luyện Khí tầng 3) xoay tròn điên cuồng quanh vết sẹo ngực nứt mẻ, dọa bộc phát linh lực phá hủy hoàn toàn Khô Mộc Phùng Xuân Quyết đang đóng băng hơi thở hằng giờ.
*Nhẫn. Chưa được manh động.* Vô Trần âm thầm nghiến răng, dùng thần thức áp chế sát niệm ma đạo đang gầm rú đòi diệt thế của Ma hoàng Ba Tuần ẩn trong sáo xương Trấn Hồn hằng ngày hằng giờ.
Hắn bắt đầu quan sát và tính toán chiến thuật. Ban đầu, Vô Trần định dùng tơ máu cấm chế bẻ khóa cấm chế bảo vệ lò đan để lén lút trộm đan dược trực tiếp hằng ngày. Nhưng khi quét thần thức mỏng manh qua, hắn nhận ra hệ thống trận pháp phòng ngự của đan lô Bách Thảo quá mạnh mẽ, lôi điện vàng kim bao quanh dày đặc hằng giờ. Nếu dùng tơ máu chạm vào, linh hỏa phật môn sẽ lập tức thiêu rụi tơ máu và kích hoạt báo động diệt thế của toàn bộ Dược Điện hằng ngày hằng giờ.
*Muốn cứu Dao Nhi, chỉ có một cách duy nhất: Phá hủy lò đan Bách Thảo để Viên Thông không thể kết đan đúng hạn đại điển phong thánh ngày mai hằng ngày.*
Vô Trần lẳng lặng đưa bàn tay trái run rẩy vào trong ống tăng y xám rộng rách nát, nắm chặt lấy thân sáo lạnh lẽo của Sáo Xương Cổ Thần (Trấn Hồn) hằng ngày hằng giờ. Hắn không thể thổi sáo thành tiếng phàm trần vì sẽ làm Viên Thông phát hiện lập tức. Hắn chọn cách dùng thần thức câu thông, dẫn dắt luồng Oán khí nghĩa trang hắc ám khổng lồ mà hắn đã tích lũy vào thân sáo suốt nhiều ngày qua hằng giờ hằng đêm.
“Hù... vù...”
Một làn sương mù màu xám đen, lạnh buốt thấu xương tủy bỗng nhiên rò rỉ ra từ các lỗ sáo xương Trấn Hồn hằng ngày. Dưới sự khống chế tinh tế của Trấn Hồn Sáo Phổ (Sơ cấp), luồng oán khí nghĩa trang không hề phát tán ra không khí mật điện, mà ngưng tụ thành một sợi tơ hắc ám siêu mỏng hằng ngày hằng giờ. Sợi tơ oán khí lướt nhẹ nhàng dưới bóng tối của những bệ đá, luồn lách qua các khe nứt gạch lát nền, chui thẳng vào đường ống dẫn gió thông khí đặt dưới đáy lò đan Bách Thảo hằng ngày hằng giờ.
Viên Thông đang tập trung toàn bộ thần thức lực Luyện Khí Kỳ tầng 9 để khống chế linh hỏa kết đan, hoàn toàn không hề hay biết sát cơ hắc ám đang tiếp cận lò đan của mình từ phía dưới hầm lò hằng ngày hằng giờ. Gã vẫn tiếp tục vung tay, gia tăng nhiệt độ linh hỏa phật môn rực cháy hằng giờ:
“Hỏa khởi! Huyết tủy dung hợp! Cho ta kết đan!”
Chính trong khoảnh khắc linh hỏa phật môn đạt nhiệt độ cực hạn, sợi tơ oán khí nghĩa trang của Vô Trần đã chui tọt vào trong lòng lò đan Bách Thảo hằng ngày hằng giờ.
Oán khí nghĩa trang tích tụ từ hàng vạn xác chết phàm nhân chết oan uổng gào khóc điên cuồng bỗng chốc va chạm dữ dội trực tiếp với linh hỏa phật môn vàng rực rỡ hằng ngày hằng giờ. Sự thánh khiết giả tạo của lửa phật và sự lạnh lẽo cực hạn của oán khí ma đạo cắn nuốt lẫn nhau, tạo ra một phản ứng bạo liệt năng lượng mất kiểm soát hằng giờ.
“Xèo... xèo... xèo!”
Linh hỏa vàng kim trong đan lô bỗng nhiên bị oán khí ăn mòn dữ dội, chuyển dần sang một màu xanh lục lân tinh đen ngòm ghê rợn hằng ngày hằng giờ. Nhiệt độ bên trong đan lô tăng vọt mất kiểm soát ngoài dự kiến của Viên Thông hằng ngày.
“Cái gì?! Tại sao linh hỏa lại chuyển màu?! Oán khí ở đâu ra thế này?!” Viên Thông hoảng loạn thét lên, đôi mắt điên cuồng trợn trừng kinh hãi hằng ngày hằng giờ. Gã vội vàng vung hai tay, cố gắng vận chuyển Vạn Độc Luyện Đan Thuật để áp chế luồng năng lượng hắc ám đang bùng phát hằng giờ.
Nhưng đã quá muộn hằng ngày. Oán khí nghĩa trang tích lũy vạn năm cuồn cuộn tràn vào qua lỗ thông gió như thác lũ hằng ngày hằng giờ. Sự chênh lệch nhiệt độ cực nóng và cực lạnh bên trong lò đan bằng đồng xanh tạo ra một áp suất khổng lồ phá hủy hoàn toàn cấm chế bảo vệ đan lô hằng ngày hằng giờ.
“UỲNH!!!”
Một tiếng nổ kinh hoàng, đinh tai nhức óc bùng phát từ trung tâm mật điện hằng ngày hằng giờ. Lò luyện đan Bách Thảo khổng lồ nổ tung thành hàng vạn mảnh đồng vụn bay lả tả như mưa rào. Luồng khói độc lân tinh đen ngòm, rực lửa xanh lục độc hại bùng phát cuồn cuộn bao phủ toàn bộ không gian mật điện trong tích tắc hằng ngày hằng giờ.
Sóng xung kích cực mạnh của vụ nổ hất văng Viên Thông bay ngược ra sau hằng ngày. Gã đập mạnh lưng vào bức tượng phật vàng kim rạn nứt, hộc ra một ngụm máu đen thảm khốc hằng ngày hằng giờ. Những mảnh đồng nung đỏ và khói độc lân tinh đen ngòm tạt thẳng vào gương mặt gầy guộc của gã hằng ngày.
“Á!!! Mặt của ta! Mắt của ta! Đan dược của ta!!!” Viên Thông thét lên những tiếng thét thảm khốc, đau đớn tột cùng khi da thịt gương mặt bị khói độc ăn mòn lở loét hoại tử hằng ngày hằng giờ.
Chính trong khoảnh khắc hỗn loạn tột độ, khi khói độc lân tinh che khuất hoàn toàn tầm nhìn hằng ngày, Vô Trần dứt khoát hành động hằng ngày hằng giờ. Hắn vận chuyển Khô Mộc Phùng Xuân Quyết bộc phát tốc độ tối đa của nhục thân phế thải hằng ngày.
Hắn lướt đi như một bóng ma xám đen xuyên qua màn sương độc hại hằng ngày hằng giờ. Tiến sát đến bệ đá cổ xưa, Vô Trần vung tay trái nắm chặt sáo xương Trấn Hồn chém đứt hoàn toàn những sợi xích sắt lôi điện đã bị suy yếu sau vụ nổ lò đan hằng ngày hằng giờ. Hắn bế thốc muội muội Cố Dao đang ngủ đông hôn mê rạn nứt phật mạch vào lòng bả vai trái của mình hằng ngày hằng giờ.
Cùng lúc đó, đôi nhãn quang phật môn ẩn sau mặt nạ gỗ Vô Danh khóa chặt vào một luồng sáng đỏ rực đang rơi tự do giữa đống đổ nát hằng ngày hằng giờ. Đó chính là một viên đan dược phế phẩm chưa hoàn thiện—*Phật Mạch Đan (Phế phẩm)* chứa dược lực phật tính cực nóng rỉ ra từ đan lô sập đổ hằng ngày hằng giờ.
Vô Trần vươn bàn tay phải đang quấn băng dập nát dứt khoát chụp lấy viên đan dược phế phẩm hằng ngày hằng giờ.
“Xèo...”
Dược lực cực nóng của Phật Mạch Đan phế phẩm chạm vào lòng bàn tay dập nát rỉ máu đỏ tươi, thiêu đốt da thịt hắn khét lẹt hằng ngày hằng giờ. Cơn đau tột cùng như muốn làm tan chảy xương ngón tay hắn, nhưng Vô Trần không hề buông lỏng nắm tay trái hằng ngày. Hắn siết chặt viên đan dược phế phẩm giấu vào trong ngực áo tăng y xám rách nát hằng ngày hằng giờ.
Sóng xung kích của vụ nổ lò đan dội ngược lại thân sáo xương Trấn Hồn, tạo ra một luồng rung chấn mạnh mẽ truyền thẳng vào màng nhĩ Vô Trần hằng ngày hằng giờ. Tai hắn ù đi, thính giác phàm trần bị suy giảm vĩnh viễn thêm một phần, máu đỏ tươi rỉ ra từ kẽ tai trái chảy xuống cằm hằng ngày hằng giờ. Hắn lờ đi vết thương lồng ngực đang lở loét rách miệng rỉ máu đen nhạt hằng ngày hằng giờ, cõng chặt muội muội Cố Dao lướt nhanh ra ngoài qua lỗ hổng bức tường đá bị sập đổ của Dược Điện hằng ngày hằng giờ.
Hắn lướt đi trong đêm mưa tuyết lạnh giá, hướng về phía Thảo phòng nghĩa trang hoang phế hằng ngày hằng giờ.
Phía sau hắn, trong đống đổ nát hoang tàn ngập tràn khói độc lân tinh đen ngòm của Dược Điện Ngoại Môn, Viên Thông ôm lấy gương mặt lở loét rỉ máu đen đầy vết bỏng gầm rú điên cuồng dã man hằng ngày hằng giờ:
“Á!!! Kẻ nào?! Kẻ nào dám phá hủy lò đan của ta?! Truy phong quân đâu?! Phong tỏa toàn bộ núi rừng ngoại môn cho ta! Ta phải lột da phân thây kẻ đó!!! Ha ha ha... Á!!!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!