Tơ Máu Luồn Khe Hở
“Xạt... xạt... xạt...”
Tiếng bước chân lê lết thô bạo trên nền đất đá dăm của Tàn Cốt Nghĩa Trang vang lên đều đặn, lạnh lẽo giữa màn mưa tuyết xám xịt. Nhục thân của Vô Trần bị hai tên tăng binh chấp pháp nắm chặt hai cổ chân, kéo lê đi như một bao xác thối rách nát. Lưng hắn cọ xát vào những cạnh đá sắc nhọn, để lại những vệt máu đen nhạt nhầy nhụa lẫn lộn với bùn đất nhão nhẹt.
Cơn đau từ cú đá tàn bạo của Chấp sự Tống Bác vẫn đang cuộn trào trong lồng ngực Vô Trần. Những dẻ sườn trước ngực hắn đã nứt mẻ, vết sẹo bóc phật cốt rách miệng rộng hơn, rỉ ra từng giọt máu đen nhạt bốc mùi tử khí nồng nặc. Nhưng đau đớn nhất chính là bàn tay phải của hắn—bàn tay vốn đã quấn băng rách nát nay bị gót giày sắt của Tống Bác giẫm dập nát hoàn toàn, xương ngón tay gãy vụn, máu đỏ tươi thấm đẫm lớp vải xám, nhỏ giọt xuống bùn lầy.
“Mẹ kiếp, cái xác này nặng như đá vậy.” Một tên tăng binh chấp pháp khạc nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ, vung tay quăng mạnh chân Vô Trần xuống đất.
“Kệ đi, Tống chấp sự đã nói gã bị hoại tử nhục thân do sét ăn mòn rồi. Đan điền nát vụn như cám thế kia, lại ngâm trong nước thải lôi trì cả buổi, không chết mới là lạ. Ném gã xuống hố oán linh sâu nhất, để lũ oán hồn rỉa sạch xương thịt là xong chuyện.” Tên còn lại cười khẩy, dùng chân đá mạnh vào hông Vô Trần, đẩy nhục thân lạnh ngắt của hắn rơi tự do xuống miệng hố sâu hoắm phía trước.
“Uỳnh!”
Nhục thân của Vô Trần va đập mạnh vào những vách đá nhô ra hông hố, trước khi rơi thẳng xuống đáy vực tối tăm của hố chôn oán linh sâu nhất nghĩa trang. Tiếng cười cợt nhả của hai tên tăng binh xa dần, rồi hoàn toàn bị dập tắt bởi tiếng mưa tuyết gào rít phía trên miệng hố.
Bóng tối tuyệt đối bao trùm lấy Vô Trần. Không khí dưới đáy hố đặc quánh mùi xác thối, mùi lưu huỳnh rữa nát và oán khí tích lũy vạn năm lạnh buốt thấu xương tủy.
Ngay khi nhục thân hắn chạm đất, oán khí xung quanh như ngửi thấy mùi máu tươi liền rục rịch dữ dội. Hàng vạn sợi tơ oán niệm màu xám đen từ những bộ xương khô xung quanh trồi lên, hóa thành những khuôn mặt méo mó, gào thét điên cuồng lao vào nhục thân Vô Trần hòng cắn nuốt chút sinh mệnh lực mỏng manh còn sót lại.
Trong thức hải hoang tàn của Vô Trần, ba giọt linh dịch màu vàng nhạt của Ngưng dịch cảnh (Luyện Khí tầng 3) đang bị Khô Mộc Phùng Xuân Quyết đóng băng hoàn toàn bỗng rục rịch muốn tan chảy. Nhưng hắn biết, nếu lúc này bộc phát linh lực phật môn, dao động năng lượng sẽ lập tức xuyên qua miệng hố, kích hoạt hệ thống cấm chế giám sát của Chấp Sự Đường hằng ngày.
*Nhẫn. Chưa đến lúc.* Vô Trần âm thầm nghiến răng, chịu đựng nỗi đau đớn khi hàng trăm oán linh cắn rứt vào da thịt rách nát của mình.
Hắn cử động cánh tay trái một cách khó khăn, lách nhẹ vào trong ống tay tăng y rộng rách nát, nắm chặt lấy thân sáo lạnh lẽo của *Sáo Xương Cổ Thần (Trấn Hồn)*. Cảm nhận được oán khí nồng nặc xung quanh, tàn niệm của Ma hoàng Ba Tuần ẩn trong sáo xương bỗng thức tỉnh, phát ra những tiếng thì thầm cuồng dại trong đầu hắn: *“Sát... Hấp thụ lũ oán linh này... Giải phóng ma lực của ta, ta sẽ giúp ngươi nghiền nát đầu gã Tống Bác kia...”*
*“Câm miệng.”* Vô Trần lạnh lùng dùng thần thức dập tắt tiếng thì thầm của Ba Tuần. Hắn đưa sáo xương lên môi bằng bàn tay trái run rẩy.
Hắn không thổi thành tiếng phàm trần, mà dẫn dắt một tia oán khí nghĩa trang mỏng manh vào thân sáo, vận hành *Trấn Hồn Sáo Phổ (Sơ cấp)*. Một luồng sóng âm vô hình, trầm đục và u uất lan tỏa ra từ các lỗ sáo xương. Sóng âm đi đến đâu, những khuôn mặt oán linh đang điên cuồng cắn xé nhục thân hắn bỗng khựng lại, tiếng gào rống chuyển thành những tiếng nức nở, rồi từ từ dịu đi, hóa thành một làn sương mù màu xám đen bao bọc xung quanh hắn như một lớp kén bảo vệ.
Từ trong bóng tối sâu thẳm, bóng ma khoác giáp sắt đen rách nát của *Hắc Giáp Binh* mờ ảo hiện ra, tay cầm trường thương gãy, quỳ rạp xuống trước mặt Vô Trần, đôi mắt rực quỷ hỏa xanh lục đầy vẻ phục tùng.
Nhờ lớp kén oán khí che chở, Vô Trần khẽ thở hắt ra một hơi. Hắn lập tức ngồi xếp bằng, dùng bàn tay trái run rẩy lôi từ trong ngực áo ra một nhúm *Phạn Hương Tro* màu xám xịt nhặt lén từ các đỉnh hương hằng tuần. Hắn cắn răng bôi mạnh tàn tro lên vết thương lở loét rách miệng trước ngực.
“Xèo... xèo...”
Tàn tro chứa phật tính dịu nhẹ chạm vào vết thương ma cốt rỉ máu đen nhạt, tạo ra tiếng rít ghê rợn và cơn đau rát bỏng như bị lửa đốt. Nhưng Vô Trần không hề biến sắc, nhịp tim vẫn duy trì ở mức phẳng lặng của trạng thái giả chết. Phạn Hương Tro nhanh chóng xơ cứng lại, phong bế hoàn toàn vệt máu đen nhạt và cô lập ma khí rò rỉ. Hắn tiếp tục dùng mảnh vải rách quấn chặt bàn tay phải đang dập nát rỉ máu đỏ tươi, kìm nén cơn tê buốt thấu xương.
Khi cơ thể đã tạm thời ổn định, Vô Trần dùng thần thức câu thông với Hắc Giáp Binh, mượn linh lực oán thể của gã để nhẹ nhàng nâng nhục thân mình bay ngược lên khỏi miệng hố chôn oán linh sâu thẳm hằng giờ.
Lướt đi như một bóng ma xám xịt dưới màn mưa tuyết, Vô Trần né tránh các trạm gác tuần tra của tăng binh, lén lút tiếp cận khu vực sinh hoạt ngoại môn. Hắn cần phải tìm gặp *Pháp Trí* để nắm bắt tình hình của muội muội Cố Dao.
Nấp sau bệ đá đổ nát cạnh Giếng nước Già Lam, Vô Trần bỗng nghe thấy tiếng bước chân vội vã. Một bóng dáng nhỏ bé gầy gò, đầu trọc lóc mặc tăng y xám vá víu đang gánh đôi thùng gỗ nặng trĩu bước tới. Đó chính là Pháp Trí.
Gương mặt bánh đúc của cậu bé sa di nhỏ nhợt nhạt đi vì lo sợ, đôi mắt tròn xoe sưng húp như vừa khóc xong. Cậu bé vừa múc nước vừa lẩm bẩm cầu nguyện: “A di đà phật... cầu xin Bồ Tát bảo vệ Vô Trần sư huynh... bảo vệ Dao Nhi tỷ tỷ...”
“Pháp Trí.” Một tiếng gọi khàn khàn, lạnh lẽo như từ cõi âm ty vang lên từ bóng tối sau bệ đá.
Pháp Trí giật nảy mình, suýt nữa làm rơi gáo nước. Cậu bé quay đầu lại, nhìn thấy một bóng người mặc tăng bào xám rách nát, mặt đeo chiếc mặt nạ gỗ bồ đề khô héo khắc hình phật khóc đầy thần bí bước ra. Dù khuôn mặt bị che khuất, nhưng đôi nhãn quang phật môn vàng kim mờ nhạt ẩn sau hốc mắt mặt nạ và bàn tay phải quấn băng đẫm máu đỏ tươi đã lập tức tố cáo thân phận của hắn.
“Vô... Vô Trần sư huynh? Sư huynh chưa chết!” Pháp Trí nghẹn ngào, định lao tới ôm chầm lấy hắn nhưng bị ánh mắt lạnh lùng của Vô Trần ngăn lại.
“Dao Nhi đang ở đâu?” Vô Trần trầm giọng hỏi, giọng nói sòng phẳng không chút độ ấm, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề.
Pháp Trí sụt sịt mũi, vội vàng hạ thấp giọng nói đầy hốt hoảng: “Sư huynh, không xong rồi! Chiều nay gã đan sư Viên Thông của *Dược Điện Ngoại Môn* đã dẫn tăng binh xông vào lôi trì, cưỡng ép bắt giữ Dao Nhi tỷ tỷ đi rồi! Tiểu Mộc đệ đệ cố gắng ngăn cản liền bị bọn chúng đánh trọng thương...”
Lồng ngực Vô Trần nhói lên một cơn đau dữ dội, ma cốt ngực khẽ rung động tạo ra một tia ma khí rò rỉ mỏng manh. Hắn siết chặt nắm tay trái: “Bọn chúng bắt muội muội ta làm gì?”
“Tiểu nhân lén nghe lén bọn tăng binh chấp pháp nói chuyện...” Pháp Trí run rẩy, nước mắt lã chã rơi. “Bọn chúng nói phật mạch thuần khiết của Dao Nhi tỷ tỷ là chất dẫn hoàn mỹ nhất. Viên Thông đang chuẩn bị khởi động lò luyện đan Bách Thảo để rút tủy phật mạch của tỷ ấy, luyện chế thành *Phật Mạch Đan* dâng hiến cho Thánh tử Thích Vô Niệm trước ngày đại điển phong thánh ngày mai! Thời gian hiến tế... chỉ còn chưa đầy một ngày nữa thôi hằng ngày!”
*Một ngày.*
Lời nói của Pháp Trí như một sét đánh ngang tai Vô Trần. Đan điền hắn cuộn trào lốc xoáy nhị sắc vàng-đen dữ dội. Thích Vô Niệm đã cướp đi phật cốt chí tôn của hắn, nay lại muốn rút cạn huyết tủy phật mạch của muội muội hắn để hoàn thiện hoàn mỹ phật thể của gã!
Sự giả dối tột cùng của phật môn chính đạo một lần nữa phơi bày trần trụi trước mắt Vô Trần. Từ bi của bọn chúng được xây dựng trên xương máu của những đứa trẻ vô tội, trên sự bòn rút thọ nguyên của vạn dân phàm trần.
“Ta biết rồi. Ngươi hãy về đi, coi như chưa từng gặp ta.” Vô Trần lạnh lùng nói, bóng dáng hắn lùi dần vào màn sương mù mưa tuyết, để lại Pháp Trí đang đứng ngơ ngác bên giếng cổ.
*Dược Điện Ngoại Môn.*
Vô Trần lướt đi trong bóng tối sa mạc bao quanh ngoại môn Phạn Thiên Tông. Hắn biết, Dược Điện là nơi canh phòng nghiêm ngặt bậc nhất ngoại môn, được bao phủ bởi hệ thống trận pháp cấm chế phật môn cực kỳ tinh vi của Trận Pháp Các. Chỉ cần một dao động linh lực nhỏ không đúng tần số chạm vào kết giới, toàn bộ cao thủ Chấp Sự Đường sẽ lập tức giáng lâm hằng giờ.
Đứng trước bức tường đá xám cao vút của Dược Điện, Vô Trần cảm nhận được mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi độc dược lân tinh đen ngòm và khói lò ngột ngạt bốc ra từ những lỗ thông gió hẹp. Toàn bộ khu nhà được bao bọc bởi một màng sương mù vàng kim lấp lánh—đó là kết giới bảo vệ của Vạn Phật Trấn Ma Trận phụ hằng ngày.
Vô Trần lách người vào góc tối hẹp cạnh cửa hông của Dược Điện. Hắn thử đưa bàn tay trái chạm nhẹ vào cánh cửa gỗ cổ xưa.
“Xẹt! Đoàng!”
Một tia sét vàng kim nhỏ bỗng nhiên bộc phát từ thớ gỗ, đánh mạnh vào lòng bàn tay hắn. Vô Trần lập tức rụt tay lại, lòng bàn tay trái bị cháy sạm một mảng, khói đen bốc lên khét lẹt. Nhục thân phế thải của hắn khẽ run rẩy trước lôi điện phản chấn tàn bạo hằng ngày.
*Cấm chế lôi điện phật môn hằng giờ. Dùng bạo lực vật lý cạy cửa chỉ có đường chết.*
Vô Trần hít sâu một hơi để ổn định đan điền đang nhói đau. Hắn nhắm nghiền hai mắt, vận hành thần thức lực mỏng manh của Ngưng dịch cảnh quét qua toàn bộ bề mặt màng sương vàng kim. Đôi mắt hắn ẩn sau mặt nạ gỗ bồ đề phát ra nhãn quang phật môn mờ nhạt hằng ngày, nhìn thấu các đường vân năng lượng vàng kim đang chạy dọc theo thớ gỗ cửa hông.
Hắn quan sát cực kỳ tỉ mỉ. Đúng như lời truyền dạy của tặc đạo bị phế *Tư Đồ Không* thuở trước: *“Trận pháp phật môn ngoại môn dù mạnh mẽ đến đâu, khi giao thoa với địa mạch tự nhiên luôn để lại những kẽ hở năng lượng siêu nhỏ hằng ngày hằng giờ. Muốn bẻ khóa, không được dùng sức mạnh đối kháng, mà phải dùng tơ máu luồn lách như một sợi tóc gãi đúng chỗ ngứa hằng giờ.”*
Vô Trần đưa bàn tay phải quấn băng đẫm máu đỏ tươi lên. Hắn nhẹ nhàng tháo bỏ lớp băng gạc ở đầu ngón tay trỏ phải—nơi ngón tay đã bị Tống Bác giẫm dập nát hoàn toàn hằng ngày hằng giờ. Vết thương rách sâu lập tức rỉ ra những giọt máu đỏ tươi ấm nóng.
Hắn tập trung tinh thần lực cực hạn, vận chuyển luồng linh lực phật ma nhị sắc xám nhạt mỏng manh từ đan điền rách nát chạy dọc theo kinh mạch tay phải, truyền dẫn thẳng vào giọt máu đỏ tươi nơi đầu ngón tay.
“Vù...”
Giọt máu đỏ tươi dưới sự khống chế của linh lực xám nhạt bỗng kéo dài ra, biến dịch thành một sợi chỉ tơ đỏ siêu mỏng, mảnh hơn cả sợi tóc phàm trần—đây chính là *Tơ máu cấm chế* tinh luyện từ huyết khí bản thân hằng ngày. Sợi tơ máu mỏng manh lấp lánh ánh đỏ mờ nhạt hằng giờ, mang theo một tia ma khí hoang dã ẩn giấu cực sâu.
Vô Trần nín thở hoàn toàn, vận hành Khô Mộc Phùng Xuân Quyết để dừng mọi dao động hơi thở nhịp tim. Hắn khéo léo điều khiển sợi tơ máu luồn lách vào kẽ hở siêu nhỏ giữa hai đường vân năng lượng vàng kim của trận pháp bảo vệ cửa hông hằng ngày hằng giờ.
Sợi tơ máu luồn vào sâu từng tấc một. Cảm giác đau đớn thiêu đốt tột cùng bùng phát từ đầu ngón tay truyền thẳng vào thức hải Vô Trần hằng giờ. Mỗi một tấc tơ máu tiến sâu vào kết giới phật môn là một lần huyết khí bản thân hắn bị năng lượng vàng kim mài mòn, thiêu đốt cực hạn.
Vết thương trước ngực Vô Trần bỗng nhiên rách rộng ra do tiêu hao huyết khí bộc phát, dòng máu đen nhạt rỉ ra thấm đẫm chiếc tăng y xám rách nát hằng ngày hằng giờ. Hắn phải dùng răng cắn chặt môi đến bật máu để không phát ra tiếng rên rỉ đau đớn hằng giờ.
*Tiến lên... một tấc nữa...* Vô Trần âm thầm gầm thét trong lòng.
Sợi tơ máu nhuốm ma khí mỏng manh cuối cùng cũng tiếp cận được trận nhãn phụ—một mảnh ngọc thạch vàng nhạt giấu sâu dưới bậu cửa gỗ hằng ngày.
Ngay khi tơ máu chạm vào mảnh ngọc thạch, ma khí tàn dư trong máu lập tức ăn mòn, làm nhiễu loạn dòng chảy năng lượng phật môn của trận nhãn phụ không tiếng động.
Nhưng đúng lúc này, cờ khống trận *Trấn Ma Kỳ* của trận pháp sư Viên Không đặt tại trung tâm Dược Điện đột ngột phát ra một dao động cảnh báo nhẹ hằng ngày hằng giờ. Màng sương mù vàng kim bao quanh cửa hông bỗng co thắt lại, lấp lánh điện quang lôi phạt dữ dội.
*Nguy hiểm! Trận pháp phát hiện dị thường!*
Vô Trần lập tức đóng băng hoàn toàn dòng chảy linh lực trong đan điền, biến cơ thể thành một khúc gỗ khô lạnh ngắt không chút linh khí hằng giờ. Hắn đứng bất động như một bức tượng đá gác mộ hoang phế dính đầy tuyết lạnh hằng ngày hằng giờ.
Một toán tăng binh tuần tra chấp pháp dắt theo linh khuyển truy phong bỗng rảo bước đi ngang qua lối rẽ hông Dược Điện hằng ngày. Ánh đuốc flickering quét qua nhục thân gầy gò đeo mặt nạ phật khóc của Vô Trần hằng giờ.
Con linh khuyển truy phong khịt khịt mũi đầy nghi ngờ, tiến lại gần bậu cửa gỗ nơi sợi tơ máu đang luồn lách hằng ngày hằng giờ. Nhịp tim Vô Trần vẫn đứng yên ở mức không. Sợi tơ máu máu đỏ tươi hoàn toàn im lìm không để lại bất kỳ dao động linh lực phật ma nào.
“Này, có thấy gì không?” Tên tăng binh đi đầu lên tiếng, giọng nói hách dịch vang lên sát bên tai Vô Trần.
“Không có gì, chỉ là một cái xác tăng nô gác mộ chết cóng bị vứt xó thôi hằng ngày. Đi mau, Viên Thông sư huynh đang chuẩn bị luyện đan đại điển, không được phép chậm trễ.” Tên còn lại hối thúc.
Đợi tiếng bước chân của toán tuần tra khuất hẳn sau góc tường đá hằng ngày, Vô Trần mới khẽ mở mắt hằng giờ. Hắn tiếp tục điều khiển sợi tơ máu dứt khoát siết chặt lấy mảnh ngọc thạch trận nhãn phụ.
“Rắc...”
Một tiếng nứt mẻ siêu nhỏ vang lên dưới bậu cửa gỗ không tiếng động hằng ngày hằng giờ. Màng sương mù vàng kim bao quanh cánh cửa hông bỗng nhiên rạn nứt ra một khe hở hẹp vừa đủ một người lách qua hằng ngày.
Vô Trần nhanh như cắt thu hồi tơ máu cấm chế, lách người qua khe hở kết giới lọt vào bên trong hành lang tăm tối của Dược Điện Ngoại Môn thành công hằng ngày hằng giờ. Ngay khi hắn vừa bước vào, khe hở kết giới lập tức khép lại, khôi phục lại vẻ vàng kim lấp lánh giả tạo bên ngoài.
Hành lang bên trong Dược Điện ngột ngạt đến nghẹt thở. Không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh thối rữa, mùi độc dược lân tinh đen ngòm và mùi máu tươi tanh tưởi bốc lên hằng ngày hằng giờ. Những vệt khói đen xộc thẳng vào mũi Vô Trần, khiến lồng ngực rách nát của hắn nhói lên đau đớn cực hạn hằng ngày hằng giờ.
Hắn lướt đi âm thầm như một bóng ma xám xịt trong bóng tối hẹp của hành lang đá xám hằng ngày. Nhờ chiếc Mặt nạ gỗ Vô Danh che giấu hoàn toàn hơi thở dao động tu vi, hắn dễ dàng né tránh được những dược nô phàm nhân đang lờ đờ vận chuyển củi than và linh dược phế thải hằng ngày hằng giờ.
Càng đi sâu vào trung tâm Dược Điện, tiếng gầm rú của lửa lò rực cháy càng vang dội dữ dội hằng ngày. Vô Trần nép mình sau tấm rèm che bằng lụa sẫm màu dính đầy bụi than độc hại ở lối vào phòng luyện đan chính diện hằng ngày hằng giờ.
Qua khe hở hẹp của tấm rèm che bẩn thỉu, một cảnh tượng kinh hoàng đập thẳng vào mắt Vô Trần hằng ngày hằng giờ.
Giữa mật điện khổng lồ rực lửa đỏ, một chiếc lò luyện đan bằng đồng xanh khổng lồ mang tên *Bách Thảo* đang quay cuồng dữ dội hằng ngày, tỏa ra những luồng linh hỏa vàng kim cực nóng thiêu đốt không khí hằng giờ. Đứng trước đan lô là đan sư chân truyền *Viên Thông*—thanh niên gầy guộc có ngón tay dính đầy vết đen của thuốc lân tinh hằng ngày hằng giờ.
Viên Thông đang điên cuồng vung tay khống chế linh hỏa, đôi mắt gã đỏ ngầu đầy vẻ cuồng dại hằng ngày. Gã nhìn chằm chằm vào bể chứa huyết dịch hiến tế bên cạnh, nơi muội muội *Cố Dao* đang bị trói chặt trên bệ đá cổ xưa rực lửa sét vàng kim giả tạo hằng ngày hằng giờ.
Gương mặt nhỏ nhắn gầy gò của Cố Dao trắng bệch không còn một giọt máu, ấn đường ẩn hiện đóa sen vàng mờ nhạt đang run rẩy dữ dội dưới áp lực của những sợi xích sắt đang bòn rút phật mạch của nàng hằng ngày hằng giờ.
Khi Vô Trần vừa lách người qua lớp kết giới cuối cùng, anh nghe thấy tiếng cười điên cuồng của Viên Thông vang lên từ phòng luyện đan chính diện hằng ngày hằng giờ:
“Ha ha ha! Tuyệt vời! Phật mạch thuần khiết bẩm sinh này quả thực là chất dẫn vô song vạn cổ! Ngày mai, khi Phật Mạch Đan thành công xuất thế, Thánh tử Thích Vô Niệm sẽ dung hợp hoàn mỹ phật cốt chí tôn, bước lên ngôi vị chí cao đứng đầu tam giới! Lũ kiến hôi phàm nhân các ngươi... hiến tế thọ nguyên huyết mạch cho phật môn, chính là vinh hạnh lớn nhất đời này của các ngươi! Ha ha ha!”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!