Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Khô Thiền Giả Chết

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Ánh đuốc flickering từ những bó đuốc tẩm dầu thông quét qua làn sương mù màu vàng nhạt mờ ảo của Tẩy Tủy Trì Ngoại Vi, hắt lên vách đá những bóng đen méo mó, dị dạng. Tiếng bước chân nện xuống đất đá nhão nhẹt rầm rập sát sườn. Tống Bác dẫn đầu toán tăng binh Chấp Sự Đường Ngoại Môn xông vào, thanh roi sắt rỉ sét trên tay gã rít lên từng tiếng lách tách, phóng ra những tia điện quang vàng kim đầy giả dối.


"Lục soát kỹ cho ta!" Giọng Tống Bác hống hách, chói tai vang dội khắp hang đá. "Tên cẩu nô Vô Trần kia chắc chắn đang lẩn trốn quanh đây. Giám sát quan Triệu Khôi không thể tự dưng bốc hơi được!"


Dưới lòng hồ nước thuốc thải Lôi Trì lạnh thấu xương, Vô Trần đang nằm áp sát vào một khe đá ngầm ngập nước. Toàn thân hắn đỏ rực như sắt nung, da thịt lồng ngực xung quanh vết sẹo bóc phật cốt bị độc tố sét ăn mòn lở loét nhẹ, rách miệng rỉ ra những giọt máu đen nhạt. Đan điền rách nát của hắn vừa mới trải qua một cuộc lột xác kinh hoàng, ba giọt linh lực màu vàng nhạt rực sáng của Ngưng dịch cảnh (Luyện Khí tầng 3) đang xoay tròn chậm rãi, tỏa ra luồng sinh mệnh lực mỏng manh nhưng bền bỉ.


*Nguy hiểm! Thần thức của Tống Bác đang quét tới!*


Vô Trần cảm nhận được một luồng áp lực vô hình của tu vi Luyện Khí tầng 6 đang rà quét qua mặt nước. Nếu để gã phát hiện ra ba giọt linh dịch này, hoặc chỉ cần ngửi thấy một tia ma khí rò rỉ từ ma cốt ngực, cả hắn và muội muội Cố Dao đang ngủ đông ở thảo phòng đều sẽ bị phân thây vạn đoạn.


Không một chút do dự, Vô Trần lập tức vận hành Khô Mộc Phùng Xuân Quyết. Hắn dẫn dắt ba giọt linh dịch vàng nhạt vừa ngưng tụ, cưỡng ép đóng băng dòng chảy linh lực trong kinh mạch phế thải. Cùng lúc đó, hắn kích hoạt kỹ năng Bế khí giả chết.


Trong tích tắc, nhịp tim của Vô Trần dừng hẳn. Hơi thở tắt lịm. Toàn thân hắn lạnh ngắt, da dẻ chuyển sang màu xám xịt như rêu đá mục, nhục thân khô héo hoàn toàn không còn một tia sinh mệnh lực nào. Hắn thả nổi cơ thể mình, để dòng nước thuốc thải lôi trì đẩy dạt vào đống rong rêu bám đầy tử khí nghĩa trang ở góc hồ.


"Chấp sự đại nhân! Ở đây có một cái xác!"


Một tên tăng binh chấp pháp hét lên, vung thương gạt đống rong rêu, để lộ ra thân thể trần trụi, gầy gò của Vô Trần đang nổi lềnh bềnh trên mặt nước thuốc đen ngòm.


Tống Bác bước nhanh tới, đôi mắt ti hí đầy hung quang khóa chặt lấy Vô Trần. Gã vung tay, luồng thần thức Luyện Khí tầng 6 mạnh mẽ như một lưỡi dao vô hình xộc thẳng vào lồng ngực Vô Trần, rà quét điên cuồng vào đan điền rách nát của hắn.


Một giây. Hai giây. Ba giây.


Mồ hôi lạnh của Tề Lão Đầu đứng trên bờ gần như đông cứng lại. Nhưng dưới sự che mắt hoàn hảo của Khô Mộc Quyết, thần thức của Tống Bác chỉ chạm vào một mảnh hoang tàn. Đan điền của Vô Trần lạnh ngắt, rách nát chằng chịt, hoàn toàn không giữ được một tia linh khí nào. Kinh mạch của hắn xơ cứng, bốc lên mùi tử khí nồng nặc của nghĩa trang và mùi lưu huỳnh thối rữa của nước thải lôi trì.


"Hừ, chỉ là một cái thây ma tăng nô chết cóng hằng ngày," Tống Bác hằn học thu hồi thần thức, nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ xuống hồ. "Tên phế vật này đan điền nát vụn, ngâm mình dưới nước thải lôi trì quá ba canh giờ thì thần tiên cũng không cứu nổi. Nhục thân của hắn đã bị độc tố sét ăn mòn hoại tử hoàn toàn rồi."


"Nhưng thưa Chấp sự, gã Giám sát quan Triệu Khôi..." Tên tăng binh ngập ngừng.


"Truyền lệnh của ta!" Tống Bác giận dữ vung roi sắt chém đứt một tảng thạch nhũ bên cạnh. "Dồn toàn bộ tăng nô gác mộ của Tàn Cốt Nghĩa Trang vào góc nghĩa trang hoang phế cho ta! Triệu Khôi biến mất ở khu vực này, chắc chắn có kẻ trong bọn tăng nô tạp dịch biết chuyện. Ta sẽ tra hỏi từng đứa một, đứa nào không nói... ta sẽ dùng roi lôi hình này đánh nát xương tủy của nó!"


Nói xong, Tống Bác vung tay ra lệnh cho tăng binh lôi kéo cái "xác chết" lạnh ngắt của Vô Trần quăng lên một chiếc xe kéo chở xác rách nát, cùng với đống tăng nô gác mộ đang run rẩy dưới mưa lạnh, dồn tất cả về phía trung tâm nghĩa trang hoang phế.


Bầu trời đêm nghĩa trang chìm trong màn mưa tuyết xám xịt. Hơn mười tăng nô gác mộ gầy gò, rách rưới bị tăng binh chấp pháp dùng xích sắt khóa tay, dồn ép quỳ sụp xuống bãi đất bùn nhão nhẹt bên cạnh những bia mộ cổ đổ nát. Tiếng khóc than, tiếng rên rỉ run rẩy xé rách không gian u ám.


Lục Vô Song đứng trong góc tối, mái tóc bù xù dính đầy tuyết lạnh, bả vai trái bị thương nặng sưng tấy khẽ run lên. Y ôm chặt thanh tàn kiếm rỉ sét Vô Phong, đôi mắt sắc như kiếm quang nhìn chằm chằm vào chiếc xe kéo xác, nơi Vô Trần đang nằm bất động, lạnh ngắt như một thây ma thực sự.


*Vô Trần... ngươi thực sự đã chết, hay là...* Lục Vô Song siết chặt chuôi kiếm, ngạo cốt kiếm tu khiến y không chịu quỳ xuống trước uy áp của Tống Bác, dù hai tên tăng binh chấp pháp đang dùng thương sắt chĩa vào lưng y.


Tống Bác bước lên bục đá cao, gương mặt rỗ chằng chịt đầy vết sẹo lôi điện co giật liên hồi dưới ánh đuốc. Gã vung roi sắt rỉ sét, tạo ra một tiếng nổ lôi điện vàng kim giả tạo vang dội khắp nghĩa trang, khiến nhóm tăng nô gác mộ hoảng loạn dập đầu sát đất.


"Nghe cho kỹ đây, lũ súc vật gác mộ!" Giọng Tống Bác rít lên đầy tàn độc. "Giám sát quan Triệu Khôi đã mất tích. Chấp Sự Đường Ngoại Môn chúng ta không nuôi những kẻ vô dụng. Đêm nay, nếu không có kẻ nào chỉ ra hung thủ hoặc manh mối, bản chấp sự sẽ dùng roi lôi hình này mạt sát một nửa số tăng nô ở đây để tế thần!"


Gã vung roi sắt, quất mạnh một phát vào lưng lão tăng mù Lão Nhị đang quỳ phía trước.


*Chát!*


Tiếng da thịt rách nát vang lên ghê rợn, điện quang vàng kim thiêu rụi tăng y xám rách rưới của Lão Nhị, khiến lão đổ gục xuống bùn đất hộc máu đen, chiếc gậy trúc tâm linh dẫn đường của lão bị giẫm gãy nát vụn.


"Nói! Đêm nay kẻ nào đã lén lút ra ngoài ca trực gác mộ? Kẻ nào đã đột nhập vào Chợ đen Lâm Tự?" Tống Bác gầm lên, đôi mắt ti hí quét qua từng gương mặt đang sợ hãi tột độ.


Không một ai dám lên tiếng. Sự im lặng tịch mịch của nghĩa trang hoang phế càng làm tăng thêm sự cuồng nộ của Tống Bác. Gã bước xuống bục đá, đi thẳng về phía chiếc xe kéo xác, nơi nhục thân của Vô Trần đang nằm bất động dưới màn mưa lạnh.


"Vô Trần!" Tống Bác lạnh lùng gọi tên hắn, ánh mắt đầy nghi ngờ. "Tên tăng nô này luôn gõ chuông tịnh hồn hằng ngày, hắn là kẻ khả nghi nhất. Dù hắn có vẻ đã chết cóng ở Tẩy Tủy Trì, nhưng bản chấp sự vẫn phải kiểm tra kỹ lưỡng."


Gã bước tới trước xe kéo, cúi người xuống, vung bàn tay mập mạp thô kệch định lật mở lồng ngực Vô Trần để kiểm tra vết sẹo bóc phật cốt rỉ máu hằng ngày.


*Nguy hiểm cực hạn! Vết bớt ma đạo ngực Vô Trần đang rỉ ma khí nhẹ, nếu gã chạm vào lồng ngực, lực phản chấn của ma cốt thái cổ sẽ tự động kích hoạt bẻ gãy tay gã, bí mật sẽ triệt để bại lộ!*


Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Lục Vô Song dứt khoát bước ra từ góc tối, vung thanh tàn kiếm rỉ sét Vô Phong chỉ thẳng vào mặt Tống Bác, giọng nói lạnh lùng, ngạo nghễ vang lên:


"Tống chấp sự, gã đã chết từ hai canh giờ trước do nhiễm chướng khí độc hại của khu mộ cổ số chín rồi. Ngươi có khám xét một cái xác thối cũng không tìm lại được Triệu Khôi đâu."


Tống Bác khựng tay lại, quay đầu nhìn Lục Vô Song bằng ánh mắt đầy sát khí: "Phế vật Linh Kiếm Phong, ngươi dám vô lễ với bản chấp sự? Ngươi muốn chết thay hắn sao?"


"Ta chỉ nói sự thật," Lục Vô Song lạnh lùng đáp, ngạo cốt lẫm liệt không chút dao động trước lôi điện của roi sắt. "Đêm nay ta nằm dưỡng thương ở thảo phòng, tận mắt chứng kiến Vô Trần kiệt sức hộc máu đen hằng giờ hằng ngày rồi ngã gục. Tề Lão Đầu đã khâm liệm và xác nhận hắn không còn nhịp tim. Ngươi muốn đổ tội cho một cái xác không đan điền sao?"


Tề Lão Đầu cũng lụ khụ bước lên, dập đầu nói giọng khàn khàn: "Báo cáo Chấp sự đại nhân, tiểu nhân đã dùng phấn thảo dược kiểm tra, nhục thân gã thực sự đã bị tử khí nghĩa trang ăn mòn hoại tử hoàn toàn, đan điền vỡ nát không còn một tia sinh khí. Xin đại nhân bớt giận."


Tống Bác hừ lạnh một tiếng đầy ngờ vực. Gã nhìn chằm chằm vào gương mặt xám ngoét, lạnh ngắt không một chút nhịp thở của Vô Trần. Sự nhẫn nhịn cực hạn của Vô Trần đạt đến mức tối đa; dù thần thức của Tống Bác vẫn đang dao động xung quanh, nhịp tim của hắn vẫn là một con số không tròn trĩnh, ba giọt linh dịch vàng nhạt trong đan điền rách nát được Khô Mộc Quyết cô lập hoàn hảo không để lộ một tia linh lực nào.


Để giải tỏa cơn giận dữ tột cùng và thử thách lần cuối, Tống Bác lạnh lùng vung chân, đá mạnh một cú bạo lực vào chính giữa lồng ngực Vô Trần—ngay vị trí vết sẹo bóc phật cốt rỉ máu đen nhạt hằng ngày hằng giờ.


*Bốp!*


Cú đá cực mạnh của tu vi Luyện Khí tầng 6 khiến lồng ngực Vô Trần phát ra tiếng xương rạn nứt nứt mẻ ghê rợn, vết sẹo rách miệng rỉ ra một dòng máu màu đen nhạt bám đầy phấn thảo dược xám xịt. Nhục thân của hắn bị chấn động mạnh, trượt dài trên xe kéo rơi xuống vũng bùn đất nhão nhẹt dưới chân Tống Bác.


Đau đớn tột cùng! Cơn đau buốt thấu xương tủy, thiêu đốt thần hồn cực hạn bùng phát từ vết thương ngực xộc thẳng vào thức hải Vô Trần. Ma cốt thái cổ ngực bị kích ứng dữ dội, muốn bộc phát ma khí đen tím để phản phản chấn nghiền nát kẻ thù.


Nhưng Vô Trần vẫn nhẫn nhịn cực hạn. Ý chí sắt đá bảo vệ muội muội Cố Dao đang ngủ đông ở thảo phòng như một sợi dây xích vô hình, khóa chặt sát niệm ma đạo cuồng bạo lại hằng ngày hằng giờ hằng đêm. Nhịp tim của hắn vẫn đứng yên. Hơi thở vẫn tắt lịm. Hắn nằm bất động giữa vũng bùn lạnh lẽo, lạnh ngắt như một thây ma thực sự chịu nhục.


Tống Bác nhìn dòng máu đen nhạt bốc mùi tử khí nghĩa trang rỉ ra từ ngực Vô Trần, đôi mắt ti hí khẽ nheo lại. Gã hoàn toàn không cảm nhận được bất kỳ sự dao động linh lực hay nhịp tim phản kháng nào.


"Hừ, quả thực là một cái xác thối rác rưởi!" Tống Bác khinh bỉ đạp mạnh lên bàn tay phải đang quấn băng rách nát dính máu đỏ tươi của Vô Trần, nghiền nát ngón tay hắn dưới gót giày sắt. "Đã chết rồi thì đừng để làm bẩn nghĩa trang của ta."


Gã quay đầu, lạnh lùng ra lệnh cho hai tên tăng binh chấp pháp tuần phòng đứng bên cạnh:


"Ném thẳng cái thây ma rác rưởi này xuống hố chôn oán linh sâu nhất của Tàn Cốt Nghĩa Trang cho ta! Để oán khí vạn cổ ở đó gặm nhấm sạch sẽ nhục thân của hắn, tránh để lại dịch bệnh dịch hạch ngoại môn!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!