Nhạc nềnTaishoRoman_Theme2

Ngưng Dịch Thành Giang

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng đập cửa tre bạo lực gầm rú của Tống Bác xé rách không khí thảo phòng nghĩa trang hoang phế hằng ngày hằng giờ. Luồng uy áp Luyện Khí tầng 6 xộc thẳng vào, làm rung chuyển cả những vách tre ọp ẹp vốn đã dột nát sau những trận bão tuyết dai dẳng.


Trong bóng tối lờ mờ của căn lều, Vô Trần nhanh tay đẩy sâu chiếc túi trữ vật rách nát dính máu của Triệu Khôi xuống dưới bệ thờ rách, nơi đặt bức tượng phật sứt mẻ đầy bụi bặm. Lòng bàn tay phải của hắn, vốn bị thương rách sâu sau cuộc chiến với Pháp Năng, khẽ nhói lên đau buốt khi cọ xát vào cạnh gỗ mục. Hắn khẽ mím môi, nén chặt cơn đau, quay đầu ra hiệu cho Lục Vô Song đang đứng canh ở góc cửa.


Lục Vô Song mím chặt môi, bàn tay phải siết chặt chuôi thanh tàn kiếm rỉ sét Vô Phong. Bả vai trái của y, vốn bị thương nặng do roi lôi hình của Tịnh Không, khẽ run lên vì căng thẳng nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như kiếm quang. Y khẽ gật đầu, lùi lại một bước vào góc tối, che chắn cho chiếc giường tre nơi Cố Dao đang ngủ đông hôn mê sâu sắc.


"Rầm!"


Cánh cửa tre bị một cú đá thô bạo đá văng ra, vỡ vụn thành những mảnh tre vụn bay lả tả. Tống Bác bước vào, thân hình mập mạp thô kệch khoác tăng bào xám sẫm của chấp sự, gương mặt rỗ chằng chịt đầy vết sẹo lôi điện co giật liên hồi vì giận dữ. Tay hắn lăm lăm thanh roi sắt rỉ sét bám đầy máu khô, phát ra những tia điện quang vàng kim giả tạo lách tách dữ dội.


"Vô Trần! Cẩu nô tài gác mộ!" Tống Bác gầm lên, đôi mắt ti hí đầy hung quang quét mạnh qua căn thảo phòng chật hẹp. "Giám sát quan Triệu Khôi đã mất tích từ chiều nay. Có kẻ báo cáo nhìn thấy hắn đi về phía khu vực nghĩa trang hoang phế này trước khi bão cát nổi lên. Nói! Ngươi có nhìn thấy hắn không?"


Vô Trần lẳng lặng cúi đầu, mái tóc cạo sát dính đầy đất cát bẩn thỉu. Hắn lập tức vận hành Khô Mộc Phùng Xuân Quyết, ngưng thở và dừng nhịp tim hoàn toàn hằng giờ, biến nhục thân trở nên khô héo, lạnh ngắt như một thây ma gác mộ chết cứng vứt xó nghĩa trang hằng ngày. Hắn quỳ sụp xuống đất cát lạnh lẽo, giọng nói lầm lì, khàn khàn giả vờ run rẩy:


"Báo... báo cáo Chấp sự đại nhân. Tiểu nhân chỉ là tăng nô gác mộ phế thải, cả ngày chỉ biết quét lá rụng và gõ chuông tịnh hồn. Chiều nay bão cát Sa Mạc Tịnh Thổ dữ dội như vậy, tiểu nhân chỉ dám trốn trong lều không dám ra ngoài. Hoàn toàn không nhìn thấy Giám sát quan đại nhân."


Tống Bác lạnh lùng hừ một tiếng, thần thức mạnh mẽ của tu vi Luyện Khí tầng 6 quét mạnh qua nhục thân Vô Trần. Dưới sự che mắt của Khô Mộc Quyết và chiếc Mặt nạ gỗ Vô Danh đang giấu dưới bệ thờ, thần thức của Tống Bác chỉ cảm nhận được một luồng khí tức phế thải, đan điền rách nát hoàn toàn không giữ được một tia linh lực nào. Hắn dời tầm mắt sang Lục Vô Song đang đứng lặng trong góc tối.


"Còn ngươi, phế vật Linh Kiếm Phong?" Roi sắt của Tống Bác chỉ thẳng vào mặt Lục Vô Song, điện quang vàng kim giả tạo suýt chút nữa đã chạm vào chóp mũi y.


Lục Vô Song ngạo cốt lẫm liệt, dù kinh mạch bị phế phân nửa nhưng vẫn lạnh lùng đáp: "Ta bị thương ở vai, cả ngày nằm dưỡng thương. Chợ đen Lâm Tự hỗn loạn như vậy, Triệu Khôi biến mất ở đâu làm sao bọn ta biết được?"


"Hừ, một lũ phế vật hèn nhát!" Tống Bác giận dữ vung roi sắt chém nát chiếc bàn gỗ mục nát duy nhất trong lều. "Nghe cho kỹ đây! Chấp Sự Đường đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ khu vực Tàn Cốt Nghĩa Trang hoang phế ngoại môn Phạn Thiên Tông. Bất kỳ kẻ nào lảng vảng ra ngoài ca trực gác mộ đều sẽ bị mạt sát tại chỗ! Đêm mai là đại điển phong thánh hiến tế phật mạch của con nhỏ kia, nếu các ngươi dám giở trò, bản chấp sự sẽ tự tay lột da các ngươi!"


Nói xong, Tống Bác hằn học quay lưng bước ra ngoài, ra lệnh cho toán tăng binh chấp pháp tuần phòng khóa chặt cửa lều rách nát. Tiếng bước chân dồn dập của bọn chúng dần xa, để lại nghĩa trang hoang phế chìm vào bầu không khí căng thẳng tột độ trước cơn bão trừng phạt sắp giáng lâm.


Vô Trần thở hắt ra một hơi, lồng ngực hằn sâu vết sẹo bóc phật cốt rỉ máu đen nhạt khẽ nhói lên dữ dội. Hắn đứng dậy, đôi mắt nhãn quang phật môn ẩn hiện ánh sáng vàng kim mờ nhạt lộ rõ vẻ lo lắng tột độ. Hắn tiến đến bên chiếc giường tre, nhìn muội muội Cố Dao đang hôn mê sâu sắc sắc mặt trắng bệch.


"Thời gian không còn nhiều," Vô Trần trầm giọng nói, giọng nói lầm lì và sòng phẳng không chút độ ấm. "Tống Bác đã phong tỏa nghĩa trang. Đêm mai đại lễ hiến tế sẽ diễn ra tại Vạn Phật Lôi Trì. Với tu vi Thông mạch cảnh (Luyện Khí tầng 2) hiện tại của ta, hoàn toàn không đủ lực lượng để đại phá lôi lôi lôi trì cứu Dao Nhi. Ta phải đột phá Ngưng dịch cảnh (Luyện Khí tầng 3) ngay trong đêm nay."


Lục Vô Song nhíu mày: "Đột phá? Đan điền của ngươi rách nát hoàn toàn, làm sao tích lũy khí thể linh lực để đột phá? Tu sĩ bình thường cần linh thạch thượng phẩm và đan dược tịnh hóa cực mạnh mới có thể ngưng khí thành dịch."


Đúng lúc này, một bóng người gầy gò, tóc rụng gần hết, bốc mùi tử khí và thảo dược nồng nặc lách qua khe tre rách nát bước vào thảo phòng. Đó là Tề Lão Đầu, lão tăng khâm liệm già chuyên dọn dẹp tử thi tại nghĩa trang.


"Tiểu tử... ngươi muốn ngưng dịch?" Giọng Tề Lão Đầu khàn khàn như tiếng hai mảnh xương cọ xát vào nhau. Lão nhìn Vô Trần bằng đôi mắt thâm quầng đầy thâm trầm. "Ta biết một nơi có thể giúp ngươi. Nguồn nước thuốc thải Lôi Trì chảy ra từ các đường ống thoát nước của Vạn Phật Lôi Trì hằng đêm đều đổ về Tẩy Tủy Trì Ngoại Vi ở rìa nghĩa trang. Nước thuốc đó chứa dược lực tẩy tủy cặn bã và độc tố sét tích tụ lớn cực kỳ cực nóng cực lạnh, là chất dẫn hoàn mỹ để cưỡng ép ngưng tụ linh lực thành giọt dịch."


"Nhưng nơi đó chứa lượng oán niệm và độc tố lôi điện khổng lồ, phế mạch của ngươi ngâm vào sẽ bị thiêu đốt nhục thân tột cùng, thậm chí bạo thể nổ tung đan điền!" Tề Lão Đầu cảnh báo.


"Ta không sợ đau đớn," Vô Trần dứt khoát đáp, ánh mắt kiên định bất khuất. "Chỉ cần cứu được Dao Nhi, dù là dầu sôi lửa bỏng ta cũng sẽ đi."


Tề Lão Đầu thở dài, từ trong ngực lôi ra một chiếc hộp gỗ đựng phấn thảo dược táng tử thi màu xám xịt: "Đây là phấn thảo dược đặc chế của ta, có tính chất phong bế và che giấu khí tức máu đen cực tốt. Ta sẽ bôi lên vết sẹo ngực của ngươi để ngăn chặn ma cốt thái cổ phản ứng dữ dội với lôi điện lôi trì hằng ngày hằng giờ. Đi mau, trước khi ca trực tuần tra tiếp theo của Tống Bác bắt đầu."


Trong đêm tối muộn đầy sương mù chướng khí của nghĩa trang hoang phế, Vô Trần lén lút lách ra ngoài, hướng về phía Tẩy Tủy Trì Ngoại Vi hẻo lánh. Lục Vô Song ở lại thảo phòng canh gác cho Cố Dao, tay không rời kiếm gãy Vô Phong.


Tẩy Tủy Trì Ngoại Vi hiện ra trước mắt Vô Trần như một hồ nước lạnh lẽo, bốc lên những làn sương mù màu vàng nhạt mờ ảo xen lẫn những tia sét nhỏ lách tách. Đây là nguồn nước thải chứa đầy dược cặn tẩy tủy phế thải từ nội môn đổ xuống, tỏa ra mùi lưu huỳnh và độc dược nồng nặc.


Vô Trần không chút do dự, cởi bỏ tăng y xám rách nát, để lộ lồng ngực hằn sâu vết sẹo rỉ máu đen nhạt đã được Tề Lão Đầu bôi một lớp phấn thảo dược xám xịt. Hắn bước chân xuống hồ nước thuốc lạnh thấu xương.


*Uỳnh!*


Ngay khi cơ thể ngập dưới dòng nước thuốc thải Lôi Trì, một cơn đau đớn thiêu đốt tột cùng như vạn kim châm chọc lập tức bùng phát xuyên qua da thịt Vô Trần. Dược lực cực nóng cực lạnh của nước thuốc phế thải xộc thẳng vào 3 đường kinh mạch phế thải chính yếu mới được khai thông hằng ngày.


"Hự..." Vô Trần nghiến chặt răng đến bật máu tươi nơi kẽ môi, hai tay bám chặt vào thành đá rêu phong để giữ thăng bằng. Toàn thân hắn đỏ rực lên như một miếng sắt nung dưới lò rèn của lão câm hằng giờ.


Hắn lập tức vận chuyển Phạn Âm Tịnh Hóa, cố gắng điều hòa linh khí phật môn mỏng manh xung quanh lướt qua vết thương ngực hằng ngày hằng giờ. Hắn lấy ra 50 viên linh thạch rác (Hạ phẩm tàn khuyết) tước đoạt được từ túi trữ vật rách của Triệu Khôi, lén lút hấp thụ linh khí bên trong hằng ngày.


Tuy nhiên, đan điền rách nát của hắn hoàn toàn không giữ được khí thể linh lực. Linh khí vừa hút vào đan điền lập tức bị dòng nước thuốc thải Lôi Trì cực nóng thiêu đốt, bốc hơi hỗn loạn cắn trả ngược lại kinh mạch phế thải. Kinh mạch ngực Vô Trần rạn nứt nứt mẻ, ma cốt thái cổ ngực bị kích thích bắt đầu phát ra ánh đỏ mờ nhạt dữ dội, sát niệm ma đạo cuồng bạo dọa cắn nuốt hoàn toàn lý trí hằng ngày hằng giờ.


*Nguy hiểm! Linh khí quá volatile và nóng, đan điền sắp nổ tung!*


Tề Lão Đầu đứng trên bờ quan sát, gương mặt nhăn nheo đầy lo lắng. Lão dứt khoát vung tay, ném một nắm phấn thảo dược tịnh hóa đặc chế xuống hồ nước xung quanh Vô Trần.


*Xèo xèo xèo!*


Phấn thảo dược phản ứng mạnh mẽ với lôi điện lôi trì, hóa giải một phần độc tố sét cắn trả và làm giảm nhiệt độ thiêu đốt của nước thuốc hằng ngày hằng giờ. Nhờ sự hỗ trợ y tế thầm lặng của Tề Lão Đầu, nhục thân phế thải của Vô Trần không bị nổ tung trong tích tắc sinh tử hằng ngày.


"Vô Trần! Giữ vững đạo tâm từ bi thủ hộ muội muội! Ngưng tụ linh lực thành dịch!" Tiếng khàn khàn của Tề Lão Đầu vang vọng bên tai hắn.


Vô Trần cắn răng chịu đựng đau đớn cực hạn, ý chí sắt đá cứu vớt muội muội như một chiếc mỏ neo giữ vững thần trí hắn khỏi sát niệm ma đạo cuồng dã hằng ngày hằng giờ. Hắn không tích lũy linh khí thể khí nữa. Hắn vận dụng dược lực tàn dư lôi trì làm chất dẫn, cưỡng ép nén ép toàn bộ linh khí hỗn loạn trong đan điền rách nát hóa lỏng hằng ngày hằng giờ.


*Tách...*


Giọt linh lực màu vàng nhạt đầu tiên ngưng tụ thành công, rơi xuống đáy đan điền rách nát như một giọt nước tinh khiết rực sáng hằng ngày hằng giờ.


*Tách... Tách...*


Giọt thứ hai, rồi giọt thứ ba xuất hiện. Linh lực trong đan điền rách nát của hắn bắt đầu ngưng tụ thành những giọt dịch bền vững màu vàng nhạt rực sáng, nhục thân chuyển biến mạnh mẽ, xương cốt và da thịt đạt độ cứng cáp hơn hẳn hằng ngày hằng giờ. Thần thức lực của hắn mở rộng phạm vi ra ngoài một trượng rõ nét hằng ngày.


Hắn đã thành công đột phá Ngưng dịch cảnh (Luyện Khí tầng 3) tối cao ngoại môn Phạn Thiên Tông hằng ngày hằng giờ!


Tuy nhiên, cái giá phải trả vô cùng thảm khốc hằng ngày hằng giờ. Toàn thân Vô Trần đỏ rực như sắt nung, da thịt lồng ngực xung quanh vết sẹo bị độc tố sét ăn mòn lở loét nhẹ rách miệng rỉ máu đen nhạt hằng ngày hằng giờ, thính giác phàm phu bị suy giảm nhẹ do tiếng sét nổ phản chấn thức hải hằng ngày.


Vô Trần kiệt sức hoàn toàn, cố gắng dùng hai tay run rẩy bám vào thành đá để leo ra khỏi hồ nước thuốc lạnh buốt hằng ngày hằng giờ.


Đúng lúc này, ở phía lối vào Tẩy Tủy Trì Ngoại Vi, sương mù màu vàng nhạt bỗng nhiên bị xé rách bởi những luồng ánh đuốc flickering sáng rực hằng ngày hằng giờ. Tiếng móng guốc sắt và tiếng bước chân dồn dập dã man của Tống Bác cùng toán tăng binh Chấp Sự Đường vang lên dồn dập sát sườn hằng ngày hằng giờ.


"Lục soát kỹ cho ta!" Giọng Tống Bác hách dịch, chói tai vang lên ngay sát lối vào. "Triệu Khôi chắc chắn đã bị sát hại lén lút, tên tăng nô gác mộ Vô Trần kia có biểu hiện rất khả nghi. Tìm kiếm khắp hồ nước tịnh hóa này, nếu phát hiện bất kỳ dấu vết linh lực rò rỉ nào, mạt sát lập tức hằng ngày hằng giờ!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!