Sát Cơ Trong Bão Cát
Gió hú gào qua những khe đá nứt nẻ của Tàn Cốt Nghĩa Trang, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của Sa Mạc Tịnh Thổ vây quanh. Trên bầu trời ngoại môn Phạn Thiên Tông, những đám mây vàng kim giả tạo vốn dĩ che phủ vạn vật giờ đây bị từng luồng gió cát thô bạo xé rách, lộ ra khoảng không gian xám xịt u ám. Tiếng chuông cảnh báo từ Chấp Sự Đường vang lên dồn dập, ngân dài từng nhịp nặng nề như tiếng búa gõ vào lồng ngực của vạn tăng nô đang khom lưng làm việc.
Trong căn thảo phòng rách nát dột nát dính đầy tro tàn, Vô Trần ngồi xếp bằng bên cạnh chiếc giường tre ọp ẹp. Muội muội Cố Dao vẫn nằm im lìm, gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch không chút huyết sắc, ấn đường ẩn hiện đóa sen vàng mờ ảo của phật mạch đang co thắt hằng giờ. Vô Trần khẽ cúi đầu nhìn lòng bàn tay phải của mình. Vết rách sâu rỉ máu đỏ tươi do mũi thương sắt Thanh Phong của Pháp Năng cọ xát đêm qua vẫn chưa thể khép miệng, thỉnh thoảng lại nhói lên đau đớn khi hắn vận chuyển linh lực. Hắn dùng một mảnh tăng y xám rách nát quấn chặt lòng bàn tay, cố kìm nén cơn đau buốt thấu xương tủy.
Trong ngực hắn, cuốn Phán Mệnh Lục rách nát dính máu khô của Pháp Năng vẫn tỏa ra một luồng tử khí mỏng manh. Những dòng chữ máu ghi chép tội ác bòn rút thọ nguyên phàm nhân của Tống Bác và Viên Thông như những vết dao khắc sâu vào thức hải của Vô Trần, biến lòng trắc ẩn từ bi phật môn trong hắn thành một nỗi phẫn nộ lạnh lùng cực hạn.
"Vô Trần!"
Lục Vô Song từ ngoài cửa lách người bước vào, mái tóc bù xù dính đầy cát vàng. Vai trái của y vẫn sưng tấy tím bầm do roi lôi hình đêm trước, tay phải nắm chặt thanh tàn kiếm rỉ sét Vô Phong. Gương mặt sắc lạnh của y lộ rõ vẻ nghiêm trọng:
"Ngoại môn báo động đỏ rồi. Cái chết của Pháp Năng đã kinh động đến Chấp Sự Đường. Giám sát quan Triệu Khôi đang dẫn theo một đội tăng binh chấp pháp rà quét nghĩa trang hoang phế dã man hằng ngày hằng giờ. Hắn dùng la bàn định vị linh lực, lùng sục từng hốc đá, từng mộ cổ. Sớm muộn gì hắn cũng tìm ra vị trí giấu xác Pháp Năng dưới mộ oán linh số chín."
Vô Trần lẳng lặng đứng dậy. Đôi nhãn quang phật môn ẩn hiện ánh sáng vàng kim mờ nhạt của hắn nhìn qua khe cửa tre ọp ẹp. Ở phía xa, giữa màn sương mù chướng khí của nghĩa trang, bóng dáng gầy gò gò má cao của Triệu Khôi hiện ra đầy hung tợn. Gã khoác quan phục giám sát ngoại môn màu xanh đậm dính đầy bụi cát, tay cầm cây roi da ngựa lấp lánh điện quang mờ nhạt, điên cuồng vụt mạnh vào lưng những tăng nô gác mộ đang quỳ rạp trên đất cát.
"Bọn phế vật! Nói! Đêm qua có kẻ nào lảng vảng quanh khu vực tháp gác không?" Giọng Triệu Khôi hách dịch, chói tai vang lên giữa tiếng gió rít. "Pháp Năng biến mất trong ca trực, nếu hôm nay không tìm ra hung thủ, bản giám sát quan sẽ dùng roi này đánh nát đan điền từng đứa các ngươi!"
Một tiếng "chát" khô khốc vang lên, Thiết Đầu bị roi da ngựa đánh trúng bả vai, ngã nhào xuống đất hộc ra một ngụm máu đen nhẹ. Những tăng nô xung quanh chỉ biết run rẩy dập đầu, không dám hé răng nửa lời.
"Triệu Khôi có tu vi Luyện Khí tầng 7," Vô Trần trầm giọng nói, giọng nói lầm lỳ và sòng phẳng không chút độ ấm. "Hắn sở hữu Thổ Thuật cực kỳ dày nặng, lại có tăng binh chấp pháp tuần phòng hộ tống hằng ngày hằng giờ. Nếu để hắn tiếp tục lùng sục, không chỉ xác Pháp Năng bị phát hiện, mà cả Dao Nhi cũng sẽ gặp nguy hiểm."
Lục Vô Song siết chặt chuôi kiếm rỉ sét, đôi mắt sắc bén lóe lên sát cơ: "Ngươi muốn ám sát hắn? Nhưng tu vi của hắn áp thế hoàn toàn chúng ta. Một phế nhân Luyện Khí tầng 1 như ta và một kẻ Thông mạch cảnh tầng 2 như ngươi, làm sao đấu lại Thổ Thuật của hắn giữa ban ngày ban mặt?"
Vô Trần nhìn ra ngoài trời. Gió cát từ Sa Mạc Tịnh Thổ bao quanh nghĩa trang đang thổi tới ngày một dữ dội, cuốn theo những cột bụi vàng khổng lồ cao hàng chục trượng, che khuất hoàn toàn tầm nhìn và làm nhiễu loạn thần thức dò xét của tu sĩ.
"Địa lợi thuộc về chúng ta," Vô Trần chỉ tay về phía cơn bão cát đang cuồn cuộn tràn tới. "Bão cát Sa Mạc Tịnh Thổ sẽ che mắt tuần phòng quân hằng ngày hằng giờ. Chúng ta sẽ lừa Triệu Khôi vào khu mộ hẻo lánh số chín sâu nhất. Ở đó, oán khí cuồn cuộn sẽ làm suy giảm Thổ Thuật của hắn. Ngươi dùng kiếm bộ thu hút sự chú ý, ta sẽ dùng sáo xương Trấn Hồn kết liễu hắn từ phía sau."
Lục Vô Song nhìn vết rách rỉ máu ở lòng bàn tay phải của Vô Trần, khẽ mím môi: "Tay phải của ngươi đang bị thương nặng, liệu có thể thổi sáo khống chế oán linh không?"
"Đủ để giết hắn," Vô Trần trả lời ngắn gọn, ánh mắt kiên định bất khuất.
Kế hoạch được vạch ra nhanh chóng. Lục Vô Song lén lút lách ra ngoài thảo phòng, ẩn nấp vào màn sương cát đang ngày một dày đặc. Vô Trần đứng trong bóng tối của căn lều rách, đưa sáo xương rỉ sét Trấn Hồn lên môi, khẽ thổi ra một nốt nhạc trầm đục mờ ảo.
*U u u...*
Tiếng sáo âm bỉ ngạn vang vọng r rỉ giữa tiếng gió hú. Oán khí tích tụ vạn năm dưới các mộ cổ sâu của Tàn Cốt Nghĩa Trang lập tức bị kích động, ngưng tụ thành những màn sương mù xám đen cuồn cuộn, hòa cùng cát vàng của Sa Mạc Tịnh Thổ tạo nên một trận thiên tai hỗn loạn. Thần thức lực của Triệu Khôi quét qua không trung lập tức bị oán khí và cát bụi làm cho nhiễu loạn, la bàn định vị trên tay gã quay cuồng mất kiểm soát.
"Dị biến! Có ma khí rò rỉ!" Triệu Khôi thét lớn, đôi mắt một mí gian xảo lóe lên tia sáng tham lam. Gã nghĩ rằng bảo vật ma đạo dưới hố sụt mộ cổ đang bộc phát lực lượng. "Bọn bay đứng đây canh giữ bọn tăng nô gác mộ này, bản giám sát quan sẽ tự mình vào trong kiểm tra hằng ngày hằng giờ!"
Sự tự phụ vào tu vi Luyện Khí tầng 7 và lòng tham không đáy đã đẩy Triệu Khôi vào cạm bẫy hằng ngày hằng giờ. Gã vung roi da ngựa, ngự khí phi hành cấp thấp, lao thẳng vào màn sương cát màu vàng đen cuồn cuộn hướng về phía khu mộ cổ số chín sâu nhất hằng ngày.
Khi Triệu Khôi đặt chân vào khu mộ hẻo lánh sâu nhất, xung quanh gã chỉ còn lại tiếng gió rít gào và những tấm bia mộ cổ đổ nát rêu phong. Màn sương oán khí dày đặc đến mức gã không thể nhìn quá ba bước chân.
"Kẻ nào lén lút thổi sáo? Ra đây cho ta!" Triệu Khôi quát lớn, vung roi da ngựa tạo ra những tia điện quang vàng kim giả tạo chém rách màn sương cát.
*Vút!*
Từ trong bóng tối bão cát, một tia kiếm quang màu xám đen sắc lẹm bất ngờ xé rách không khí chém tới. Lục Vô Song vung kiếm gãy Thanh Vân, vận chuyển Tàn Diệp Kiếm Pháp chém thẳng vào chân phải của Triệu Khôi.
"Kiếm tu phế thải!" Triệu Khôi cười lạnh đầy khinh bỉ. Gã lập tức vận chuyển Thổ Nguyên Quyết, giậm mạnh chân xuống đất cát. Một bức tường đất dày đặc lập tức dựng lên từ mặt đất cát, chặn đứng hoàn toàn đường kiếm của Lục Vô Song.
*Bùm!*
Kiếm gãy chém vào tường đất phát ra tiếng nổ trầm đục. Đúng lúc này, kinh mạch phế thải của Lục Vô Song đột ngột cắn trả dữ dội. Bả vai trái bị thương sưng tấy nhói lên đau đớn cực hạn, khiến y hự lên một tiếng, hộc ra một ngụm máu đen dính bùn đất. Kiếm thế của y lập tức đại loạn.
"Chết đi cho ta!" Triệu Khôi chớp thời cơ, vung tay phải tạo ra một chiếc búa đất khổng lồ từ Thổ Thuật, nện thẳng vào lồng ngực Lục Vô Song hằng ngày hằng giờ.
Chiếc búa đất mang theo uy áp nặng nề của Luyện Khí tầng 7, nếu trúng đòn, nhục thân phế thải của Lục Vô Song chắc chắn sẽ bị đập nát vụn đan điền vĩnh viễn.
Chính trong sát na sinh tử ấy, Vô Trần từ sau một bia mộ cổ bước ra hằng ngày. Lòng bàn tay phải dính máu của hắn siết chặt sáo xương Trấn Hồn, hắn dồn toàn bộ linh lực xám nhạt của tu vi Thông mạch cảnh (Luyện Khí tầng 2) mới đột phá thổi mạnh một nốt sáo vấn tâm cực hạn.
*Oong!*
Sóng âm xám tím từ sáo xương Trấn Hồn bùng phát dữ dội hằng giờ. Tiếng sáo mang theo oán niệm vạn cổ của vạn dân bị bòn rút thọ nguyên đánh thẳng vào thức hải của Triệu Khôi, hóa giải hoàn toàn sự tập trung tinh thần của gã hằng ngày hằng giờ. Chiếc búa đất khổng lồ của gã lập tức rạn nứt nứt mẻ, vỡ vụn thành đống cát bụi vô hại trước ngực Lục Vô Song.
"Hự... Đầu óc ta..." Triệu Khôi ôm đầu gào thét đau đớn hằng ngày hằng giờ, đan điền rách nát của gã bị sóng âm vấn tâm chấn động dữ dội hằng ngày.
Lục Vô Song không bỏ lỡ thời cơ vàng ngọc hằng ngày hằng giờ. Y cắn chặt răng nén đau, vung kiếm gãy Thanh Vân chém một đường kiếm ý lăng lệ bất khuất sượt qua chân trái Triệu Khôi, chém đứt gân chân của gã hằng ngày.
"A! Chân của ta!" Triệu Khôi ngã khuỵu xuống đất cát rỉ máu đỏ tươi, gương mặt gầy gò vặn vẹo vì đau đớn tột cùng.
Vô Trần bước tới không tiếng động dưới màn bão cát vàng cuồn cuộn hằng ngày hằng giờ. Chiếc Mặt nạ gỗ Vô Danh che khuất dung mạo hắn, chỉ để lộ đôi nhãn quang phật ma nhị sắc lạnh lùng không chút cảm xúc hằng ngày. Hắn đặt đầu sáo xương Trấn Hồn sắc nhọn lạnh ngắt sát vào đan điền của Triệu Khôi, giọng nói lầm lỳ sòng phẳng vang lên:
"Triệu Khôi, nợ máu phải trả bằng máu hằng ngày hằng giờ."
Cảm nhận được sát cơ diệt thế từ sáo xương, Triệu Khôi hoảng loạn cực hạn, gã cố gắng vận chuyển chút ít thổ thuật tàn dư hằng ngày hằng giờ hộc máu:
"Ngươi... ngươi là tên tăng nô gác mộ Vô Trần! Ngươi dám giết bản giám sát quan ngoại môn? Tống Bác trưởng lão sẽ lột da phân thây ngươi!"
"Hắn không cứu được ngươi hằng ngày hằng giờ," Vô Trần lạnh lùng vận chuyển linh lực xám nhạt vào sáo xương, chuẩn bị đâm xuyên đan điền của đối thủ hằng ngày hằng giờ.
Biết mình không thể sống sót, Triệu Khôi đột nhiên ngửa đầu cười lớn điên cuồng, tiếng cười khàn khàn chứa đựng sự độc ác tột cùng vang vọng giữa bão cát hoang mạc hoang vu hẻo lánh hằng ngày hằng giờ hộc máu:
"Ha ha ha! Vô Trần! Ngươi giết ta thì đã sao? Muội muội Cố Dao của ngươi cũng không sống nổi! Giới Luật Đường chủ Tịnh Hải đã phê duyệt ra lệnh đưa phật mạch của muội muội ngươi lên Vạn Phật Lôi Trì hiến tế huyết cốt vào đêm đại điển phong thánh ngày mai rồi! Ngươi chỉ là một con kiến cỏ phế thải, làm sao cứu được nó khỏi lôi trì lôi lôi lôi điện vàng kim giả tạo ha ha ha!"
*Cái gì?!*
Lời tiết lộ độc ác của Triệu Khôi như một tiếng sét khổng lồ đánh thẳng vào thức hải của Vô Trần hằng ngày hằng giờ. Đầu óc hắn ong lên dữ dội, vết sẹo hình chữ Vạn trước ngực đột ngột nứt nẻ rỉ ra một giọt máu màu đen nhạt dữ dội, ma cốt thái cổ ngực phát ra tiếng sấm nổ đinh tai nhức óc phẫn nộ hằng ngày hằng giờ.
Sát niệm ma đạo cuồng bạo bùng phát lấn át hoàn toàn phật tính tịnh hóa trong đan điền hắn hằng ngày hằng giờ.
*Phập!*
Không để Triệu Khôi nói thêm lời nào, Vô Trần dứt khoát vung sáo xương Trấn Hồn đâm mạnh xuyên thủng đan điền của gã giám sát quan hách dịch hằng ngày hằng giờ hộc máu đen. Linh lực phật ma nhị sắc trong sáo xương bùng phát, chấn vỡ hoàn toàn đan cơ Luyện Khí tầng 7 của Triệu Khôi thành tro bụi vô hại hằng ngày hằng giờ.
Triệu Khôi trợn trừng đôi mắt một mí đầy oán hận hằng ngày hằng giờ, thân thể gã giật mạnh một cái rồi lạnh ngắt vĩnh viễn dưới đống cát vàng Sa Mạc Tịnh Thổ hằng ngày.
Vô Trần lạnh lùng giật lấy chiếc Túi trữ vật rách của Triệu Khôi đeo bên hông gã hằng ngày hằng giờ. Hắn dùng thần thức quét qua, phát hiện bên trong chứa đầy 50 viên linh thạch hạ phẩm tàn khuyết bòn rút được và một số đan dược tịnh hóa sơ cấp hằng ngày hằng giờ. Đây chính là nguồn tài nguyên vô giá giúp hắn chuẩn bị đột phá tu vi tiếp theo hằng ngày hằng giờ.
Hắn quay đầu nhìn Lục Vô Song đang vịn kiếm gãy thở dốc hộc máu đen nhẹ bên cạnh, giọng nói Vô Trần trầm tĩnh nhưng chứa đựng quyết tâm quyết tử chiến hằng ngày hằng giờ:
"Lục huynh, chúng ta chỉ còn chưa đầy một ngày. Ngày mai đại điển phong thánh diễn ra, ta phải đại phá Vạn Phật Lôi Trì cứu Dao Nhi hằng ngày hằng giờ hộc máu."
Bão cát Sa Mạc Tịnh Thổ vẫn gào thét cuồn cuộn tàn phá da thịt nghĩa trang hoang phế, chôn vùi hoàn toàn cái xác của Triệu Khôi dưới đống cát sâu hằng ngày hằng giờ, báo hiệu một cuộc quyết tử chiến rúng động ngoại môn sắp sửa bùng nổ hằng ngày hằng giờ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!