Thảm Cảnh Dưới Đáy Phạn Thiên
Mưa lạnh buốt xương trút xuống Tàn Cốt Nghĩa Trang. Từng hạt mưa mang theo tử khí nồng nặc của những xác chết chôn nông, gõ liên hồi lên những bia mộ đá rêu phong đổ nát.
Vô Trần tỉnh lại từ trong một vũng bùn loãng dính đầy tro tàn hương hỏa.
"Hự..."
Một tiếng rên rỉ khàn đặc rách toạc ra từ cổ họng khô khốc của thiếu niên hành giả mười bảy tuổi. Hắn cố gắng cử động ngón tay, nhưng cả cơ thể giống như bị hàng vạn xiềng xích sắt rỉ đóng chặt xuống nền đất lạnh. Cơn đau đột ngột từ lồng ngực ập đến, dữ dội và tàn bạo như một ngọn lửa nung đỏ thiêu đốt tận tâm can.
Vô Trần run rẩy đưa bàn tay đầy bùn đất lên chạm vào ngực mình. Ở đó, bên dưới lớp tăng bào xám rách nát bết máu, là một vết sẹo hình chữ Vạn rách nát, sâu hoắm đến tận xương sườn. Vết thương vẫn đang liên tục rỉ ra thứ máu màu đen nhạt mỏng manh, không ngừng bốc lên một làn khói xám mờ ảo mang theo mùi oán hận.
Đó là dấu vết của thảm cảnh bóc tách phật cốt.
Chỉ mới ba ngày trước, tại Phật Quang Độc Điện thánh khiết nhưng ngập tràn mùi máu tanh, Giới Luật Đường chủ Tịnh Hải – kẻ mà hắn từng tôn kính như một vị hoạt phật cứu thế – đã lộ ra bộ mặt thật của một con ác quỷ tàn bạo. Lão đã dùng xích Trấn Ma khóa chặt tứ chi của Vô Trần, dùng những lưỡi dao rực lửa phật quang mổ phanh lồng ngực hắn, cưỡng ép bóc tách mảnh phật cốt chí tôn bẩm sinh từ tủy ngực hắn để dâng hiến cho Thánh tử Thích Vô Niệm.
Ký ức kinh hoàng ấy vẫn vẹn nguyên trong thức hải của Vô Trần. Hắn nhớ rõ nụ cười hiền từ giả tạo của Tịnh Hải khi nói rằng: "Vô Trần, hiến tế phật cốt của ngươi để hoàn thiện hoàn mỹ phật thể cho Thánh tử, chính là công đức lớn nhất đời này của ngươi. Hãy hoan hỷ chịu đựng." Hắn nhớ rõ đôi mắt lạnh lùng, ngạo nghễ của Thích Vô Niệm khi đứng nhìn lồng ngực hắn rỉ máu, coi hắn như một con kiến cỏ không đáng một hạt cát thế gian.
Sau khi phật cốt bị cướp đoạt, đan điền của Vô Trần bị đánh nát hoàn toàn, toàn bộ kinh mạch phế thải đầy tử khí nghĩa trang. Hắn bị tông môn dán nhãn "phế vật mang tội huyết", tước đoạt thân phận hành giả và đày xuống nghĩa trang ngoại môn hoang phế này làm tăng nô gác mộ, tự sinh tự diệt.
"Dao Nhi..."
Vô Trần mím chặt môi đến mức bật máu. Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, hình ảnh muội muội nhỏ bé Cố Dao hiện lên trong tâm trí hắn. Cô bé mang thể chất phật mạch thuần khiết bẩm sinh, giờ đây đang bị giam cầm tại Vạn Phật Lôi Trì để chuẩn bị làm chất dẫn huyết tế cho đợt đột phá tiếp theo của Thích Vô Niệm.
"Ta không thể chết... Ta phải cứu Dao Nhi..."
Vô Trần nghiến răng, cố gắng dùng hai khuỷu tay rách nát chống xuống đất để bò dậy. Nhưng đan điền nát vụn của hắn không thể giữ nổi một tia linh khí. Mỗi khi hắn cố gắng hô hấp, tử khí nghĩa trang xung quanh lại tràn vào kinh mạch phế thải, tàn phá da thịt và khiến vết thương trước ngực rách rộng thêm, rỉ ra những giọt máu đen nhạt rực nóng.
"Đống rác rưởi này vẫn chưa chết sao?"
Một tiếng quát thô lỗ vang lên xuyên qua màn mưa sương mù.
Hai tên tăng binh ngoại môn mặc tăng y xám sẫm, tay cầm gậy sắt sáng loáng bước tới. Kẻ dẫn đầu nhìn Vô Trần bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng, vung gậy sắt gõ mạnh xuống đất ngay sát đầu hắn, khiến bùn đất bắn tung tóe lên khuôn mặt gầy gò trắng bệch của thiếu niên.
"Tịnh Hải sư tổ đã nói, phế vật này mạng lớn, bị lột cốt mà vẫn giữ được một hơi tàn. Nhưng gác mộ ở Tàn Cốt Nghĩa Trang này, không có chỗ cho kẻ nằm lười! Mau cút dậy đi dọn dẹp mộ cổ, nếu không hôm nay ngươi và con nhóc phế vật ở lôi trì kia đều không có một hạt cơm loãng!"
Nghe thấy chúng nhắc đến Cố Dao, đôi mắt Vô Trần chợt co rụt lại. Một luồng uất hận dâng trào tột đỉnh, hắn cố gắng ngưng tụ chút sức lực phế mạch để đứng lên, nhưng nhục thân tàn tạ không chịu nổi áp lực, đan điền rách nát cắn trả khiến hắn khuỵu gối xuống, hộc ra một ngụm máu đen loãng.
"Hừ, còn muốn phản kháng?" Tên tăng binh chấp pháp tức giận, vung gậy sắt nặng nề định phang thẳng xuống bả vai trái của Vô Trần để lập uy.
*Xào xạc... xào xạc...*
Tiếng chổi tre quét lá rụng đều đặn, tịch mịch vang lên từ trong màn sương mù xám xịt.
Một bóng người già nua, lưng còng rạp xuất hiện. Đó là Huyền Minh – lão tăng mù gác mộ của nghĩa trang hoang phế. Lão mặc bộ tăng bào rách nát bám đầy bụi đất, đôi mắt mù lòa nhắm nghiền, tay cầm cây chổi tre cán dài quét đi những chiếc lá khô dính máu trên nền đất.
Huyền Minh bước đi lảo đảo, dường như vô tình lướt qua giữa Vô Trần và tên tăng binh chấp pháp. Đầu chổi tre cán dài khẽ gạt qua một góc nghiêng mỏng manh.
*Cạch!*
Một lực đạo vô hình, mỏng nhẹ như tơ nhưng kiên cố như vách đá cổ đại phát ra từ thân chổi tre, chuẩn xác gõ nhẹ vào cạnh gậy sắt của tên tăng binh. Đòn đánh sấm sét của hắn lập tức bị lệch hướng, gậy sắt đập mạnh xuống một bia mộ đá vỡ đôi, chấn động khiến bàn tay tên tăng binh tê rần, suýt nữa đánh rơi vũ khí.
"A! Lão già mù chết tiệt này, đi đứng kiểu gì thế hả?" Tên tăng binh ôm cổ tay tức giận quát lớn.
Huyền Minh run rẩy cúi đầu, giọng nói khàn khàn lẩm cẩm: "A di đà phật... Thí chủ bớt giận, lão già này mắt mù không thấy đường, chỉ muốn quét sạch lá rụng nghĩa trang để tránh làm bẩn gậy sắt thánh khiết của các vị chấp sự..."
Tên tăng binh nhìn bộ dạng lẩm cẩm rách nát của Huyền Minh, hậm hực nhổ một bãi nước bọt xuống đất: "Lão già mù xui xẻo! Coi chừng ta ném lão xuống hố chôn chung bây giờ! Đi đi!"
Chúng đá mạnh vào một bia mộ rách bên cạnh rồi quay lưng bỏ đi vào sương mù hằng ngày.
Khi bóng dáng hai tên tăng binh khuất hẳn, Huyền Minh dừng chổi quét. Lão quay khuôn mặt mù lòa về phía Vô Trần đang nằm thoi thóp dưới đất, thở dài một tiếng thở dài đầy thâm trầm.
Huyền Minh tiến lại gần, bàn tay thô ráp như vỏ cây già nhẹ nhàng đặt lên đỉnh đầu Vô Trần. Một luồng linh lực phật môn vô cùng ấm áp, tinh khiết – khác hẳn thứ linh lực phật quang giả tạo bạo liệt của Tịnh Hải – từ từ truyền dẫn vào thức hải của thiếu niên.
*"Vô niệm vô tướng, tịnh hóa oán sầu... Tâm nhược bồ đề, khí quy đan điền..."*
Một đoạn mật khẩu phật môn cổ xưa vang lên trực tiếp trong đầu Vô Trần thông qua thần thức truyền âm. Đó chính là Phạn Âm Tịnh Hóa sơ cấp.
"Vô Trần, đan điền cũ của ngươi đã nát, không thể tích lũy khí thể thông thường. Hãy dùng phạn âm này dẫn dắt tử khí nghĩa trang xung quanh, tịnh hóa oán niệm của người chết thành sinh mệnh lực mỏng manh để xoa dịu vết sẹo rỉ máu ở ngực. Có sống sót, mới có hy vọng cứu được muội muội của ngươi."
Vô Trần run rẩy, lập tức nhắm mắt lại. Hắn nén chịu cơn đau thiêu đốt tột cùng ở lồng ngực, tập trung tinh thần theo sát nhịp thở và câu chú mà Huyền Minh truyền thụ.
*Hô... Hấp...*
Theo nhịp thở điều hòa tinh tế hằng giờ hằng đêm, những luồng tử khí xám xịt cuồn cuộn bao phủ khắp Tàn Cốt Nghĩa Trang bắt đầu mỏng manh lướt qua vết sẹo ngực Vô Trần. Dưới tác động của câu chú Phạn Âm Tịnh Hóa, oán hận trong tử khí bị gột rửa hoàn toàn, biến hóa thành những sợi tơ linh khí màu vàng nhạt dịu nhẹ, lướt quanh vết thương ngực rách nát.
Cơn đau dữ dội dần dần dịu đi. Vết sẹo rỉ máu đen nhạt bắt đầu khô miệng, máu đen ngừng chảy tràn hằng giờ. Vô Trần cảm nhận được một luồng sinh mệnh lực mỏng manh xuất hiện trong đan điền nứt vỡ, giúp hắn giành lại quyền kiểm soát nhục thân.
"Đa tạ tiền bối..." Vô Trần khàn giọng nói, chống tay đứng vững trên nền đất bùn lạnh.
Huyền Minh im lặng quay lưng, tiếp tục cầm chổi quét lá rụng xào xạc hằng ngày: "Nơi này oán khí nặng nề, cũng là vỏ bọc tốt nhất để che giấu hơi thở của ngươi trước thần nhãn của Tịnh Hải. Hãy nhớ, giữ vững đạo tâm từ bi, không được để sát niệm ma đạo nuốt chửng linh hồn."
*Cạch... cạch...*
Tiếng bước chân nặng nề bỗng nhiên vang vọng từ phía lối đi lát đá rêu phong ngoại môn.
Màn sương mù xám xịt rẽ ra, để lộ thân hình gầy gò gò má cao của Tịnh Không – chấp sự ngoại môn phụ trách quản lý nghĩa trang gác mộ. Tay gã cầm một chiếc roi da ngâm nước sét lôi lôi hình rỉ sét bám máu khô, đôi mắt hí đầy tham lam khóa chặt vào Vô Trần.
"Vô Trần! Bản chấp sự có nhiệm vụ mới cho ngươi," Tịnh Không cười lạnh, nụ cười giả nhân giả nghĩa đầy tàn ác lộ ra dưới mũ tăng xám. "Khu mộ cổ số chín sâu nhất nghĩa trang đêm nay oán khí bùng phát dữ dội. Ngươi là tăng nô gác mộ mới, đêm nay hãy đến đó gõ chuông tịnh hồn hằng giờ hằng đêm hộc máu."
Gã vung roi da lôi hình tạo ra tiếng nổ lách tách lôi điện vàng kim giả tạo sát chân Vô Trần: "Nếu ngày mai bản chấp sự thấy một sợi oán khí rò rỉ ra ngoài phàm giới, ta sẽ lập tức bẻ gãy phật mạch của muội muội ngươi tại lôi trì! Đi mau!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!