Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Hỏa Lực Cổ Thức Tỉnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích neo tàu thủy khổng lồ rít đanh tai từ hướng cổng ga bảo tàng dội về cabin lái Pháo Đài Đường Sắt, nặng nề và u ám như tiếng búa gõ vào quan tài. Phước ‘hộ pháp’ đã ra tay. Gã đã dùng những sợi xích sắt xỉn màu, xước xát của tàu sông để khóa chặt cánh cổng sắt chịu lực chính của nhà ga bảo tàng biên giới. Đó là một chốt chặn cơ khí tàn bạo, được thiết kế để giam hãm cỗ máy hơi nước nặng tám mươi tấn ngay trong sân ga đổ nát này, biến nó thành tấm bia rực lửa cho hỏa lực súng máy của phiến quân Lý Sâm.


Trong cabin lái, hơi nóng từ lò hơi vẫn bốc lên hầm hập. Ông Lâm ngồi bệt dưới sàn thép dính đầy dầu mỡ, bắp vai phải liệt hoàn toàn buông thõng, còn bàn tay trái vừa khóa van xả áp phụ ở tập trước giờ đang phồng rộp đỏ rực, da thịt cháy sạm đến rỉ máu. Hùng đang quỳ bên cạnh, run rẩy bôi nốt những giọt mỡ trăn cuối cùng lên vết bỏng sâu của người lái tàu già.


— Chú Lâm, tay chú thế này... làm sao bẻ nổi tay ga lớn? — Giọng Hùng khản đặc, mắt cậu đỏ hoe vì khói than và nước mắt.


Ông Lâm không trả lời. Ông chỉ nheo đôi mắt muối tiêu sắc lạnh nhìn qua khe hở của tấm giáp bảo vệ cabin. Gương mặt đầy nếp nhăn sương gió của ông đanh lại, không lộ ra một chút đau đớn nào dù vết bỏng đang cào xé da thịt. Ông biết rõ, nếu ông gục ngã lúc này, cả đoàn tàu — và cả di sản xương máu của những đồng đội cũ nằm dưới gầm toa than — sẽ bị chôn vùi vĩnh viễn.


— Hùng, luồn tay vào túi áo tao, — Ông Lâm thầm thì, giọng cộc cằn nhưng vô cùng bình tĩnh. — Lấy chùm chìa khóa vạn năng của Trần Thế ra. Đã đến lúc thức tỉnh khẩu pháo cổ rồi.


Hùng giật mình. Cậu luồn những ngón tay dính đầy nhọ than vào túi áo kaki sờn rách của ông Lâm, chộp chặt lấy chùm chìa khóa vạn năng rỉ sét mà cậu đã nhặt được từ gã phó ga phản bội Trần Thế ở hành lang ga đêm trước. Những chiếc chìa khóa đồng thau va vào nhau lách cách, lạnh toát.


— Gọi ông Tư và thằng Dũng xuống kho chứa thuốc nổ ngầm dưới ga bảo tàng, — Ông Lâm ra lệnh, tay trái bọc hờ lớp băng gạc dính dầu mỡ cố ghì chặt lấy van phanh cát để giữ tàu không bị trôi tự do trên đoạn ray dốc nhẹ. — Chúng ta cần đạn pháo một trăm linh lăm ly. Mau lên, trước khi bọn phiến quân khép chặt vòng vây xưởng rèn.


Hùng nghiến răng gật đầu. Cậu cầm chùm chìa khóa, lao nhanh ra khỏi cabin lái, băng qua khớp nối cơ học hẹp để đến toa hàng trung tâm bọc thép. Ở đó, ông Tư thợ rèn đang đứng tựa lưng vào thành toa, tấm lưng trần vạm vỡ loang lổ những vết bỏng rộp đỏ rực từ trận tán đinh bọc giáp sườn trái ở tập năm vẫn chưa được bác sĩ Mai sơ cứu. Kế bên ông, Dũng — thợ phụ nạp đạn trẻ tuổi có bờ vai rộng như phản gỗ — đang túc trực bên bệ xoay của khẩu pháo cổ bọc thép 105mm.


— Ông Tư! Anh Dũng! Đi theo cháu xuống hầm ngầm lấy đạn! — Hùng hét lên, giơ chùm chìa khóa vạn năng lên cao.


Ông Tư nheo mắt, ngậm chiếc tẩu thuốc rỗng, gật đầu dứt khoát. Cả ba người nhanh chóng chui qua cửa sập thép bọc hông toa hàng, nhảy xuống nền đá dăm tà vẹt lạnh ngắt. Sương mù dày đặc bao phủ xung quanh, che khuất tầm nhìn dưới mười mét, nhưng tiếng súng trường K63 của cảnh vệ Vĩnh vẫn nổ lách cách ngoài cổng ga để đánh lạc hướng địch.


Hùng dẫn đường, lách qua những xác tàu hơi nước rỉ sét trong nghĩa địa đường sắt sát bên sườn ga để tiếp cận lối vào kho chứa thuốc nổ ngầm dưới ga bảo tàng. Lối vào là một nắp hầm bằng bê tông cốt thép dày cộp, nằm khuất sau đống phế liệu sắt thép rỉ sét. Ổ khóa đồng thau cổ điển của nắp hầm đã bị rỉ xanh, bám đầy sáp chống ẩm.


Hùng quỳ xuống, tay run run thử chiếc chìa khóa thứ ba trong chùm chìa vạn năng của Trần Thế.


*Cạch. Rắc.*


Tiếng cơ cấu lò xo bên trong ổ khóa rỉ sét chuyển động khô khốc. Hùng dùng hết sức bình sinh, xoay mạnh cán chìa khóa bằng cả hai tay. Nắp hầm nặng nề từ từ được hé mở, bốc lên mùi ẩm mốc của đất đá, mùi rỉ sắt lâu năm và mùi lưu huỳnh nồng nặc của thuốc súng cũ.


— Dũng, xuống trước vác hòm đạn! Ông Tư giữ đèn bão! — Hùng thầm thì, mắt cảnh giác đảo quanh màn sương mù tối tăm.


Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc đèn bão bám đầy nhọ than, kho chứa thuốc nổ ngầm hiện ra với những hàng hòm gỗ thông mục nát xếp chồng lên nhau. Đó là lô đạn pháo 105mm rỉ sét còn sót lại từ thời chiến tranh biên giới. Mỗi hòm đạn nặng tới mười lăm ký, vỏ gỗ đã bị mối mọt ăn rỗng một phần, để lộ ra những quả đạn pháo bằng đồng thau đã bị oxy hóa lên nước men xanh rỉ.


— Cẩn thận, thuốc nổ TNT bên trong đã quá hạn chảy nước, va chạm mạnh là nổ tung cả lũ đấy! — Ông Tư cảnh báo, giọng khàn đặc vì khói thuốc lào lâu năm. Ông quỳ xuống, dùng bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn để nâng nhẹ một quả đạn pháo ra khỏi hòm gỗ mục.


Dũng bước tới, bờ vai vạm vỡ của gã gồng lên khi vác hai quả đạn pháo một trăm linh lăm ly nặng trĩu lên vai. Bao tay da dày bọc nỉ của gã miết chặt vào vỏ đồng rỉ sét. Hùng cũng ôm chặt lấy một quả đạn trước ngực, bắp vai trái bị bỏng sạm nhẹ từ trận dập lửa lò hơi nhói lên đau đớn, nhưng cậu cắn chặt môi, lết từng bước chân nặng nề lên bậc thang sắt hầm ngầm.


*Đoàng! Đoàng! Đoàng!*


Tiếng súng máy RPD đột ngột nổ vang dữ dội từ hướng sân ga chính, đạn găm vào vách đá phía trên nắp hầm ngầm bắn ra những tia lửa sáng rực. Truy binh của Lý Sâm đang áp sát.


— Chạy mau! Lên toa pháo! — Ông Tư gầm lên, đẩy Hùng và Dũng vọt lên trước.


Họ điên cuồng lao qua màn sương mù, bám vào lan can sắt rỉ của toa hàng trung tâm bọc thép. Dũng đặt mạnh hai quả đạn pháo xuống sàn gỗ bọc thép của toa hàng, thở hổn hển. Ông Tư lập tức nhảy lên bệ bắn của khẩu pháo cổ bọc thép 105mm. Khẩu pháo mặt đất thời chiến này đã được tổ cơ khí của ông Tư hàn cố định trên bệ xoay bằng xích sắt rỉ sét, nhưng cơ cấu bánh răng xoay hướng sườn đang bị kẹt cứng do thiếu dầu bôi trơn.


— Dũng, đổ dầu nhờn Shell vào khớp ren bệ xoay! Hùng, căn chỉnh thước ngắm cơ học pháo binh cho tao! — Ông Tư hét lớn, tấm lưng trần loang lổ vết bỏng rộp đỏ rực của ông gồng lên khi ông ghì chặt lấy tay quay bệ pháo.


Dũng nhanh chóng chộp lấy bình dầu nhờn vòi dài của Lão Bản tạp hóa tiếp tế, xịt trực tiếp dòng dầu công nghiệp nặng chịu nhiệt vào các khớp bánh răng xích sắt. Hùng áp mắt vào chiếc thước ngắm cơ học pháo binh bằng đồng thau lắp bên hông thân pháo. Vạch chia độ cơ học bị mờ rỉ sét dưới màn sương ẩm bám dày. Cậu dùng vạt áo kaki sờn lau vội mắt kính ngắm, nheo mắt nhìn xuyên qua khe hở giáp thép hướng về phía cổng ga chính.


— Góc nâng mười hai độ! Hướng lệch phải hai vạch! — Hùng hét lên, tay quay vít ren hiệu chỉnh thủ công của thước ngắm.


*Két... Két... Boong!*


Bệ xoay bằng xích sắt rỉ sét phát ra tiếng nghiến kim loại đanh tai, từ từ chuyển động dưới sức ghì của ông Tư. Nòng khẩu pháo cổ 105mm đen ngóm, vạm vỡ từ từ nâng lên, chĩa thẳng vào hàng rào xích neo tàu thủy của Phước ‘hộ pháp’ đang chắn lối xuất phát.


Nhưng ngay lúc đó, một đột biến kinh hoàng xảy ra ngoài sân ga trung tâm bảo tàng.


Từ phía sau những bao cát chắn đường, một bóng người thấp đậm, mặc chiếc áo khoác da dày cộp loang lổ vết dầu hỏa bốc mùi khét lẹt xuất hiện. Đó là Khoa ‘lửa’ — kẻ phóng hỏa dã chiến của phiến quân Lý Sâm. Gã đeo một bình súng phun lửa dã chiến bọc thép tự chế sau lưng, tay cầm vòi phun đang phun ra những tia lửa mồi xanh lè.


— Đốt kho dầu phụ! Thiêu rụi đầu máy hơi nước cho tao! — Tiếng gào điên cuồng của Khoa ‘lửa’ vang vọng qua sương mù.


*Phùùùùùù!*


Một luồng lửa Napalm tự chế đỏ rực, cuồn cuộn như rồng lửa phun ra xối xả từ vòi phun của Khoa ‘lửa’. Luồng lửa quét thẳng vào kho chứa dầu phụ của ga bảo tàng nằm sát mép đường ray duy nhất dẫn ra tuyến chính.


*Oành!*


Kho dầu phụ bị kích nổ lập tức bùng cháy dữ dội. Hàng trăm lít dầu hỏa và xăng phế liệu bắt lửa tạo thành một bức tường lửa khổng lồ cao hơn năm mét, cuồn cuộn khói đen kịt, bao vây hoàn toàn lối thoát duy nhất của đoàn tàu bọc thép. Nhiệt độ xung quanh tăng vọt lên hàng trăm độ C, sương mù ẩm ướt bị sức nóng thiêu rụi tức thời, để lộ ra quầng lửa đỏ rực rỡ đầy chết chóc.


— Sức nóng đang làm bốc hơi nước ngọt làm mát nồi hơi! Áp suất trong bồn chứa nước đang sụt giảm nhanh chóng! — Hải Nước hét lên từ toa sau, tay gạt van cấp nước đang rung lên bần bật.


Toa hàng đuôi bị ngọn lửa bén sát sườn, lớp sơn bảo vệ bốc khói khét lẹt, rạn nứt ra từng mảng.


Trong cabin lái, ông Lâm đứng thẳng kiêu hãnh bên tay ga lớn. Bàn tay trái bị bỏng sâu vĩnh viễn của ông đang run rẩy tột cùng dưới cơn đau đớn rát bỏng, nhưng đôi mắt muối tiêu của ông vẫn lạnh lùng nhìn thẳng vào bức tường lửa đỏ rực phía trước mũi tàu.


— Chú Lâm! Chúng ta có dừng tàu để dập lửa không? Lửa Napalm đang cháy lan sát toa chứa thuốc nổ rồi! — Hùng lao vào cabin, hét lớn qua tiếng gầm rú của ngọn lửa bên ngoài.


— Không được dừng lại! — Ông Lâm gầm lên, giọng đanh thép như thép nguội. — Nếu dừng lại dập lửa, nồi hơi sẽ mất hoàn toàn áp suất hành trình mười ba phẩy tám bar. Đoàn tàu nặng tám mươi tấn này sẽ thành mồi ngon cho súng cối của địch. Chúng ta bắt buộc phải dùng đà quán tính và khối lượng của đầu máy để húc thẳng qua bức tường lửa này!


Ông Lâm quay sang Hùng, ra lệnh bằng giọng lạnh lùng quyết đoán:


— Hùng! Đóng chặt cửa sập lò hơi! Rải toàn bộ hỗn hợp xỉ cát ướt lên mặt sàn cabin lái để chống cháy lan từ gầm tàu! Ông Tư, nạp đạn pháo xong chưa? Bắn phá hủy chốt chặn cổng ga ngay khi tàu vượt qua lửa!


Hùng lập tức đeo mặt nạ phòng độc tự chế, lao đến đóng sầm cửa sập lò lửa hơi nước để ngăn ngọn lửa Napalm bên ngoài bị hút ngược vào buồng đốt than Antracit. Cậu chộp lấy xô cát thạch anh ướt trộn lẫn xỉ than, đổ xối xả lên mặt sàn cabin dính dầu mỡ để cô lập nguồn nhiệt.


Phía toa hàng trung tâm, ông Tư thợ rèn và Dũng đang thực hiện quy trình nạp đạn pháo thủ công năm bước khẩn cấp dưới sức nóng hầm hập của bức tường lửa sát bên sườn:


1. Ông Tư mở khóa nòng pháo cổ gầm lên tiếng kim loại va chạm.

2. Dũng dùng chiếc giẻ ướt tẩm nước suối thông nhanh nòng pháo để hạ nhiệt độ thép đúc.

3. Dũng ôm quả đạn pháo 105mm rỉ sét nặng mười lăm ký, đẩy mạnh liều phóng tự chế bằng thuốc nổ TNT cũ vào buồng nòng.

4. Dũng dùng lực bắp tay đẩy đầu đạn khít chặt vào rãnh xoắn nòng pháo.

5. Ông Tư đóng sầm khóa nòng cơ học cơ cấu thép khép kín cọc đanh tai.


— Đạn đã lên nòng! Nhắm thẳng cổng sắt khóa xích neo! — Ông Tư hét lớn, tay trái nắm chặt dây ngòi nổ cơ học pháo cổ.


Trong cabin lái, ông Lâm dùng bàn tay trái bị bỏng sâu phồng rộp, da thịt đỏ rực đau đớn tột cùng, bám chặt lấy cần gạt tay ga lớn bọc thép chịu lực. Khớp vai phải liệt hoàn toàn buông thõng sát sườn, nhưng cả thân người ông rướn lên, dồn toàn bộ ý chí và sức chịu đựng giới hạn thể chất vào tay ga.


Còi hiệu của đầu máy hơi nước bọc thép Pháo Đài Đường Sắt đột ngột vang lên dồn dập, gầm rú vang dội thung lũng đá vôi sương mù, xé toạc màn đêm đen kịt bằng một luồng hơi nước áp lực lớn phun thẳng lên trời.


— Quyết tử đột phá! — Ông Lâm gầm lên.


Bằng một lực ghì dứt khoát của bàn tay trái rỉ máu, ông Lâm gạt mạnh tay ga lớn hết cỡ về phía trước.


*Kéééééét... Rầm rầm rầm rầm!*


Hệ thống pít-tông đẩy khổng lồ nhận áp suất hơi nước mười ba phẩy tám bar cực hạn, đẩy mạnh trục khuỷu truyền động quay bánh xe lửa bằng thép đúc nặng nề bám ray. Đầu máy hơi nước bọc thép nặng tám mươi tấn rung chuyển dữ dội, xả cát thạch anh bám chặt ray sắt rỉ sét, bứt tốc độ lao vun vút hướng thẳng vào bức tường lửa Napalm đang bùng cháy dữ dội phía trước.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!