Khóa Van Sinh Tử
Bóng tối đặc quánh của đêm muộn bao trùm lấy bãi ga bảo tàng đường sắt biên giới, sương mù từ các thung lũng đá vôi tràn về, lờ lững trôi qua những thanh ray rỉ sét. Dưới gầm toa chứa than số hai, Hùng vẫn đang quỳ rạp trên lớp đá dăm tà vẹt. Đôi bàn tay cậu run rẩy bám chặt lấy chiếc xẻng bọc thép tự chế, mắt dán chặt vào khe nứt gầm toa vừa được cạo sạch lớp rỉ sét. Vệt ánh kim vàng óng ánh, nặng trĩu hiện rõ dưới ánh sáng tù mù của chiếc đèn bão treo sườn toa. Đó là vàng đúc nguyên khối, được đúc ngụy trang tinh vi thành các thanh dầm chịu lực chính của khung gầm. Lồng ngực Hùng phập phồng, nhịp thở dồn dập nghẹn lại. Cậu biết số vàng lậu khổng lồ này chính là nguyên nhân khiến băng nhóm phiến quân Lý Sâm và tập đoàn Vương Thị điên cuồng truy sát đoàn tàu di sản bằng mọi giá.
Chưa kịp định thần để bò ra ngoài, tai Hùng đột ngột giật nảy. Thính giác cơ khí thiên tài của cậu thợ phụ trẻ tuổi bắt được một âm thanh lạ phát ra từ hướng cabin lái của đầu máy hơi nước Pháo Đài Đường Sắt phía trước. Đó không phải là tiếng rít xì xì đều đặn của hơi nước mồi lò hơi ở mức sáu phẩy năm bar, mà là tiếng xèo xèo sắc nhọn, ngắt quãng của ngọn lửa mỏ hàn cắt kim loại. Đi kèm với đó là tiếng kim loại bị nghiến đứt dứt khoát.
“Có kẻ đang cắt xích truyền động!” Hùng nghĩ thầm, tim đập loạn nhịp. Cậu nhanh chóng nhét chiếc xẻng tự chế vào đai lưng, khom người bò rạp dọc theo lườn toa bọc thép, cố gắng không phát ra bất kỳ tiếng động nào trên nền đá dăm.
Trong cabin lái chật hẹp ngập tràn khói than rực lửa, hai bóng đen đang lom khom hoạt động dưới ánh sáng xanh lè, ma quái của ngọn lửa mỏ hàn hơi oxy-acetylene dã chiến. Trần Thế - gã phó ga phản bội - đang quỳ rạp dưới sàn cabin dính đầy dầu mỡ trơn trượt, tay giữ chặt đoạn xích truyền động phụ nối giữa tay ga lớn và hệ thống pít-tông đẩy. Kế bên gã, Danh - thợ hàn phản bội dính đầy bụi sắt - đang lầm lì ghì chặt chiếc mỏ hàn cắt, ngọn lửa xanh rít lên từng hồi phun thẳng vào khớp nối xích sắt.
“Nhanh lên, Danh! Cắt đứt sợi xích phụ này thì lão Lâm chỉ còn một nửa lực kéo, không cách nào kéo nổi đoàn tàu tám mươi tấn vượt dốc được đâu!” Trần Thế thì thầm, giọng run rẩy vì sợ hãi nhưng đầy gian xảo. “Lũ Lý Sâm đang chặn cổng ga bằng xích neo rồi. Chỉ cần tàu chết máy ở đây, tao với mày sẽ có tiền xóa nợ cờ bạc của Henry Vương!”
“Im miệng đi, Thế! Tập trung giữ chặt sợi cáp!” Danh gầm khẽ, mồ hôi chảy ròng ròng trên gương mặt dài xám xịt của gã.
*Cạch.*
Tiếng khóa an toàn của khẩu súng trường K63 vang lên khô khốc ngay phía sau lưng hai kẻ phản bội. Ngọn lửa mỏ hàn hơi đột ngột khựng lại.
Ông Lâm đứng sừng sững ở cửa sập cabin lái. Mái tóc muối tiêu của người lái tàu già cắt ngắn bám đầy nhọ than đen kịt, gương mặt đầy nếp nhăn sương gió lạnh lùng đến đáng sợ dưới ánh lửa lò hơi đỏ rực. Cánh tay phải của ông hoàn toàn liệt, buông thõng bất lực bên hông do chấn thương vai rách toác rỉ máu từ trận chiến trước. Nhưng tay trái dẻo dai của ông đang ghì chặt báng súng trường K63, họng súng đen ngóm chĩa thẳng vào đầu Trần Thế.
“Bỏ mỏ hàn xuống, Danh,” giọng ông Lâm trầm thấp, cộc cằn nhưng đanh thép như tiếng búa tạ gõ vào ray sắt. “Tao đã nghi ngờ tụi mày từ lúc van xả áp phụ bị khóa chặt. Hóa ra là tụi mày bán đứng di sản xương máu của đồng đội tao để lấy tiền cờ bạc.”
Danh run rẩy, từ từ hạ mỏ hàn hơi xuống sàn cabin. Nhưng Trần Thế, trong cơn điên cuồng và hoảng loạn tột cùng khi bị vạch mặt, mắt gã đỏ sọc lên. Gã biết nếu bị bắt giữ, Henry Vương sẽ không bao giờ buông tha cho gia đình gã ở thành phố biên giới.
“Lão già gàn dở! Ông muốn chết thì chết một mình đi!” Trần Thế gào lên.
Với một phản xạ hoảng loạn, Trần Thế đá mạnh vào chiếc bình gas dã chiến bọc thép mini dùng cho mỏ hàn hơi đang đặt sát bệ lò rèn dã chiến. Chiếc bình gas bị hất văng, ngọn lửa từ đầu mỏ hàn hơi bén thẳng vào van bình gas đang rò rỉ.
*Bùng!*
Một quầng lửa Napalm tự chế bùng lên dữ dội ngay sát mố nối nồi hơi chính của đầu máy hơi nước bọc thép Pháo Đài Đường Sắt. Trần Thế và Danh lợi dụng luồng khói lửa mù mịt, điên cuồng lao ra khỏi cửa cabin lái, nhảy xuống đường ray trốn chạy vào màn sương đêm.
*Uỳnh!*
Tiếng nổ đanh tai của bình gas dã chiến vang lên trong không gian hẹp của cabin lái. Sức ép từ vụ nổ không phá hủy hoàn toàn nồi hơi dày hai mươi ly, nhưng mảnh vỡ từ vỏ bình gas đã găm thẳng vào mố nối van xả áp phụ của nồi hơi, tạo thành một vết nứt rách dài hơn mười phân ngay sát khớp nối ống đồng dẫn khí chính.
*Xììììììììì!*
Luồng hơi nước siêu nhiệt có nhiệt độ lên tới một trăm năm mươi độ C phun ra xối xả từ vết nứt, bốc khói trắng xóa mù mịt trong cabin lái. Sức nóng kinh hoàng nhanh chóng đẩy nhiệt độ cabin vượt quá năm mươi lăm độ C, bốc mùi dầu nhờn cháy khét lẹt. Kim của chiếc đồng hồ đo áp suất cơ học bắt đầu rung bần bật, vọt tăng nhanh chóng từ mức sáu phẩy năm bar hành trình lên mức nguy hiểm đỏ: mười ba bar, mười ba phẩy năm bar, rồi chạm vạch đỏ mười bốn bar cực hạn.
“Áp suất nồi hơi đang tăng vượt ngưỡng an toàn! Lò hơi sắp nổ tung rồi, chú Lâm ơi!” Hùng lao vào cabin lái, hét lên qua tiếng rít khí điếc tai. Cậu thợ phụ trẻ tuổi vội vàng đeo chiếc mặt nạ phòng độc tự chế bọc vải bạt tẩm nước suối để lọc bớt khí độc carbon monoxide đang tích tụ nhanh chóng.
“Không được xả áp hoàn toàn!” Ông Lâm gầm lên, tay trái ghì chặt lấy thành cabin để giữ thăng bằng khi nồi hơi bắt đầu rung lắc dữ dội. “Nếu giật van xả áp khẩn cấp để trút hết hơi nước ra ngoài khí quyển, chúng ta sẽ mất hoàn toàn công suất kéo! Tàu sẽ dừng lại vĩnh viễn giữa sân ga này và làm mồi cho súng máy của phiến quân!”
“Nhưng nếu không hạ áp, nồi hơi sẽ nổ tung thiêu rụi toàn bộ cabin lái trong vòng năm phút nữa!” Hùng hoảng loạn. Cậu chộp lấy chiếc xà-beng thép bẻ ghi đường sắt nặng mười lăm ký, cố gắng chọc vào gờ van xả phụ bị kẹt cứng để bẩy lực cơ học.
*Cạch. Khịt.*
Mũi xà-beng thép bị trượt liên tục do gờ van tròn rỉ sét dính dầu mỡ trơn tuột. Vết nứt mố nối nồi hơi tiếp tục giãn nở rộng ra dưới áp lực nén cực hạn mười bốn bar, luồng hơi nước nóng phun rát mặt khiến Hùng phải lùi lại, da mặt đỏ rộp lên vì bỏng rát.
“Tránh ra, Hùng!” Ông Lâm hét lớn.
Người lái tàu già biết rõ giới hạn vật lý của cỗ máy hơi nước này thông qua những trang nhật ký của kỹ sư Pierre. Nếu không khóa van xả áp phụ hướng ngang để dồn áp suất vào đường ống chính pít-tông kéo, đoàn tàu không thể đạt đủ tốc độ hành trình để húc phá chốt chặn cổng ga. Ông Lâm quấn vội mảnh giẻ bạt rách dính nước suối lạnh vào bàn tay trái của mình.
Ông bước thẳng vào quầng hơi nước siêu nhiệt đang phun xối xả. Luồng hơi nóng một trăm năm mươi độ C lập tức thổi bay mảnh giẻ bạt ướt, hơi nước nóng rực táp thẳng vào da thịt bàn tay trái của ông.
*Xèo xèo.*
Tiếng da thịt tiếp xúc với kim loại nóng bỏng vang lên ghê rợn. Cơn đau đớn tột cùng, bỏng rát thấu xương tủy chạy dọc từ bàn tay lên bắp vai trái của ông Lâm. Gương mặt muối tiêu của người lái tàu già co rúm lại, răng nghiến chặt đến mức rỉ máu tươi ở khóe miệng. Đôi mắt ông trợn trừng, hằn lên những tia máu đỏ rực vì ý chí sắt đá và danh dự của một người lính thiết giáp quả cảm. Ông không buông tay.
Bằng bàn tay trái đang bị bỏng rộp sâu vĩnh viễn, ông Lâm ghì chặt lấy chiếc van xả áp bằng đồng thau nóng đỏ, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể và lực cánh tay trái dẻo dai còn lại để bẻ gập cần gạt khóa van.
*Két... Két... Rắc!*
Cơ cấu ren cơ học rỉ sét bị lực tay trần của ông Lâm ép chặt, từ từ xoay nhích từng milimet rồi khóa khít hoàn toàn vết nứt rò rỉ khí nóng. Luồng hơi nước siêu nhiệt phun ngang sườn đột ngột bị dập tắt.
Kim áp suất nồi hơi trên đồng hồ đo khựng lại ở vạch mười ba phẩy tám bar, từ từ ổn định dưới ngưỡng nổ nguy hiểm đỏ nhờ hệ thống van xả tự động dự phòng vừa được giải phóng. Áp lực hơi nước khổng lồ được dồn nén hoàn toàn vào hệ thống pít-tông đẩy của bánh xe lửa chuyển động hành trình.
Ông Lâm ngã quỵ xuống sàn cabin lái, bàn tay trái của ông phồng rộp lớn, da thịt cháy sạm đỏ rực mất hoàn toàn lớp biểu bì, run rẩy bần bật dưới cơn đau đớn cực hạn. Hùng lao đến, nhanh chóng dùng hũ mỡ trăn còn lại của bác sĩ Mai thoa đều lên vết bỏng sâu của ông Lâm để dịu da dã chiến.
“Chú Lâm... tay chú...” Hùng nghẹn ngào, nước mắt chảy ròng ròng trên gương mặt nhem nhuốc bụi than.
“Không sao... Tao vẫn giữ được tay ga lớn bằng tay trái,” ông Lâm thở hắt ra, giọng khản đặc nhưng ánh mắt vẫn cương nghị vô cùng. “Trần Thế đã bị khống chế giam giữ ở toa bọc thép phía sau do Năm Sẹo bắt gọn khi gã đang chạy trốn. Chúng ta đã khống chế được nồi hơi... Chuẩn bị tăng áp cực hạn đột phá cổng ga.”
*Kéééééét... Rầm rầm rầm rầm!*
Đột biến xảy ra ngay khi đoàn tàu vừa rục rịch chuyển bánh chuyển động quay. Từ phía cổng chính ga bảo tàng biên giới, một tiếng rít ma sát kinh hoàng của sắt thép hạng nặng vang dội xé toạc màn sương đêm. Phước - đội trưởng đội vây hãm cổng ga của phiến quân Lý Sâm - đã chỉ huy quân lính dùng hệ thống xích neo tàu thủy khổng lồ khóa chặt cổng sắt chính chịu lực của ga bảo tàng, tạo thành một chốt chặn cơ khí bất khả xâm phạm ngay trước mũi tàu đang lao nhanh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!