Trạm Quân Y Trên Toa Hàng
Khói lưu huỳnh trắng đục phun ra từ đuôi cán gỗ quả lựu đạn chày rít lên những tiếng xì xì buốt óc. Trong không gian chật hẹp của xưởng rèn dập, ba giây ngắn ngủi co cụm lại thành một khoảng lặng vô hình bóp nghẹt lồng ngực của từng người. Hòm thuốc nổ TNT quân dụng cũ nằm cách đó chưa đầy hai mét, những thỏi thuốc nổ đã chảy nước vàng ệch chỉ cần một tia lửa nhỏ để kích hoạt một cú nổ dây chuyền san phẳng toàn bộ khu nhà.
Hùng không kịp suy nghĩ. Bản năng sinh tồn của một đứa trẻ lớn lên từ vùng mỏ biên giới, nơi những tai nạn sập hầm và nổ mìn xảy ra như cơm bữa, đã giật phăng cậu ra khỏi cơn hoảng loạn. Cậu không dùng tay không để nhặt quả lựu đạn bốc khói rực. Đôi bàn tay gầy gò của cậu siết chặt lấy cán gỗ của chiếc xẻng xúc than bọc thép tự chế. Với một động tác xúc cực nhanh và chuẩn xác tích lũy từ hàng vạn nhịp lao động khổ sai, Hùng xúc trọn quả lựu đạn chày vào lưỡi xẻng sắt, xoay người lấy đà rồi hất mạnh nó qua ô cửa thông gió vỡ nát trên trần xưởng.
*Uỳnh!*
Cú nổ kinh hoàng bùng phát ngay khi quả lựu đạn vừa bay ra khỏi mái tôn. Luồng áp lực cực đại của khối thuốc nổ mạnh hất văng những tấm tôn rỉ sét bay thẳng lên bầu trời sương mù. Sức ép từ vụ nổ dội ngược xuống, giật sập hoàn toàn một góc tường gạch chịu lực phía đông xưởng rèn. Gạch đá, vôi vữa và những mẩu gỗ mục đổ sập xuống rầm rầm, tạo thành một màn bụi đất xám xịt che khuất toàn bộ tầm nhìn.
Từ trong làn khói bụi đậm đặc, một tiếng rên rỉ đau đớn vang lên. Chiến sĩ Vĩnh, người vừa nổ súng bắn chặn phiến quân sát khe cửa rách, đã bị luồng áp lực vụ nổ hất văng vào bệ đỡ xích sắt của búa máy. Một mảnh vỏ gang rách nát của quả lựu đạn cùng đống gạch đá sạt lở đã găm thẳng vào bắp vai phải của anh, máu đỏ tươi tuôn ra xối xả, nhuộm đẫm bộ cảnh phục sờn cũ.
“Vĩnh!” Hùng hét lên, quăng chiếc xẻng sắt chạy lao tới. Cậu cố gắng kéo chiến sĩ trẻ ra khỏi đống gạch đổ nát, nhưng đôi tay cậu run rẩy trước vũng máu đang loang lổ trên sàn xi măng.
“Tránh ra để tôi!”
Một bóng người lướt nhanh qua làn khói bụi. Bác sĩ Mai xuất hiện với chiếc áo blouse trắng khoác ngoài áo len xanh quân y dã chiến đã lấm lem nhọ than. Đôi mắt cô cương nghị, không một chút dao động trước cảnh tượng máu thịt bét nhè. Cô quỳ rạp xuống sàn dính dầu mỡ, đôi bàn tay nhanh nhẹn dùng kéo cắt phăng lớp vải áo cảnh phục của Vĩnh.
Vết thương loang lổ rộng bằng bàn tay, mảnh gang rỉ sét găm sâu vào sát xương đòn, máu phun ra theo từng nhịp đập của tim. Mai nghiến răng, áp chặt lòng bàn tay vào động mạch dưới đòn để cầm máu tạm thời. Cô quay đầu hét lớn: “An! Mang hòm dụng cụ mổ Liên Xô và băng gạc lại đây! Vĩnh bị mảnh đạn găm sát động mạch chủ vai phải, mất máu quá nhiều! Chúng ta phải mổ gắp mảnh đạn ngay lập tức!”
Y tá phụ tá An, cô gái trẻ với gương mặt tái mét vì sợ hãi tiếng súng máy vẫn đang nã boong boong ngoài sân ga, lập tức ôm chặt lấy chiếc hòm cứu thương bằng tôn chạy đến. Nhưng khi cô vừa bước qua bục rèn, một loạt đạn súng máy RPD của Phước hộ pháp lại bắn xuyên qua khe tường sập, cày nát mặt đất sát chân An.
*Chát! Chát! Chát!*
Chấn động mạnh từ loạt đạn làm An trượt chân ngã nhào. Chiếc hòm cứu thương tuột khỏi tay cô, lăn lông lốc trên sàn đá. Tiếng thủy tinh vỡ giòn giã vang lên bên trong hòm.
“Bác sĩ Mai! Lọ thuốc gây mê dã chiến... bị vỡ rồi!” An hét lên trong nước mắt, tay cố nhặt những mảnh chai thủy tinh loang lổ thứ dung dịch trong suốt đang bốc hơi nhanh chóng.
“Không có thuốc mê cũng phải mổ!” Mai quát lớn, giọng cô đanh lại đầy uy lực của một y sĩ ngoại khoa dã chiến từng trải qua những chiến trường khốc liệt nhất biên thùy. “Nếu di chuyển cậu ấy xuống hầm trú ẩn dưới gầm ga, cậu ấy sẽ chết vì mất máu trong vòng mười lăm phút! Chúng ta phải đưa cậu ấy lên toa bọc thép lắp pháo cổ 105mm ngay lập tức! Ở đó có giáp thép che chắn hỏa lực!”
Ông Lâm bước ra từ cabin lái, cánh tay phải của ông hoàn toàn mất cảm giác buông thõng bất lực bên hông do chấn thương vai rách toác từ tập trước. Gương mặt muối tiêu của người lái tàu già hằn lên những nếp nhăn sương gió đầy quyết đoán. Ông nén cơn đau đang cào xé khớp vai, dùng tay trái dẻo dai xách khẩu súng trường K63 cũ kỹ lên, ra hiệu cho Dũng và Quốc: “Dũng! Quốc! Khiêng Vĩnh lên toa bọc thép trung tâm! Hùng! Khuân toàn bộ hòm đạn pháo cổ và số thuốc nổ TNT còn lại lên tàu! Chúng ta không thể bám trụ ở xưởng rèn này nữa, phiến quân sắp tràn vào rồi!”
Dũng và Quốc dốc sức nâng thân hình nặng nề của Vĩnh lên chiếc cáng bạt dã chiến, nhanh chóng di chuyển qua cửa sập thép hẹp của Toa bọc thép lắp pháo cổ 105mm. Hùng nghiến răng, bốc xếp những hòm đạn pháo rỉ sét nặng trĩu lên toa chứa than số 2 phía sau đầu máy dưới làn đạn rít liên tục qua đầu.
Toa bọc thép lắp pháo cổ 105mm lúc này ngập tràn mùi rỉ sắt, dầu bôi trơn và mùi máu tanh nồng. Không gian chật hẹp chỉ rộng chưa đầy mười mét vuông, được che chắn bởi các tấm giáp thép 20mm tự chế của tổ cơ khí. An treo chiếc đèn bão thắp dầu hỏa lên xích sắt bệ xoay pháo cổ, tạo ra một quầng sáng vàng vọt, chập chờn chiếu lên gương mặt nhợt nhạt, đầm đìa mồ hôi lạnh của Vĩnh.
“Giữ chặt lấy vai và chân cậu ấy!” Mai ra lệnh khi cô mở hộp dụng cụ mổ bằng thép không gỉ của Liên Xô. Những chiếc panh kẹp, dao mổ và kim khâu lấp lánh ánh thép lạnh lùng dưới ánh đèn bão.
Mai đổ cồn sát trùng quân y xối xả lên vết thương hở của Vĩnh. Chất cồn đỏ rực tiếp xúc với thịt da rách nát làm Vĩnh co giật dữ dội. Anh gầm lên một tiếng đau đớn nghẹn ứ trong cổ họng, hai mắt trợn trừng.
“Bám chặt lấy!” Mai hét lên. Ông Lâm dùng bàn tay trái gầy guốc nhưng cứng như gọng kìm thép của mình, đè chặt lấy bắp vai trái của Vĩnh, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể để ghim chiến sĩ trẻ xuống sàn gỗ toa hàng. Dũng và Quốc giữ chặt lấy hai chân anh.
*Cạch cạch cạch cạch cạch!*
Tiếng súng máy RPD của Phước hộ pháp bên ngoài sân ga vẫn nã liên tục vào hông toa bọc thép. Những viên đạn xuyên giáp đập vào lớp thép 20mm tạo ra những tiếng *boong! boong! boong!* đanh tai nhức óc. Mỗi cú va chạm động năng cực lớn làm toàn bộ sàn toa tàu rung lắc dữ dội, khiến chiếc đèn bão treo trên xích sắt chao đảo liên tục, tạo ra những bóng đen nhảy múa ma quái trên vách thép.
Đôi bàn tay của bác sĩ Mai vẫn giữ vững panh kẹp với một sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô nheo mắt nhìn sâu vào vũng máu đang trào ra, cố gắng định vị mảnh gang rỉ sét đang nằm khuất sau xương đòn.
“An! Thấm máu liên tục! Tôi không nhìn thấy đường đi của mảnh đạn!” Mai ra lệnh, tay phải đưa cây panh kẹp từ từ luồn vào thớ thịt rách.
An run rẩy dùng những miếng băng gạc vô trùng thấm máu liên tục. Nhưng cứ mỗi lần gạc vừa áp vào, máu lại phun ra xối xả do nhịp tim của Vĩnh đang đập dồn dập vì đau đớn.
“Mảnh đạn nằm sát động mạch dưới đòn, chỉ lệch một milimet thôi là cậu ấy sẽ phun máu đến chết!” Trán Mai lấm tấm những giọt mồ hôi lớn, nhưng mắt cô không hề chớp. Cô cảm nhận được độ rung của sàn tàu dưới chân, tính toán nhịp rung lắc của vỏ thép để đưa đầu panh kẹp đi đúng hướng.
*Uỳnh!*
Một quả lựu đạn chày khác nổ tung sát hông toa tàu ngoài sân ga. Lực chấn động cực mạnh làm toàn bộ toa hàng bọc thép bị hất nghiêng sang một bên sườn. Chiếc đèn bão tuột xích rơi xuống, nhưng may mắn được Hùng chộp kịp thời trước khi nó vỡ nát gây cháy nổ hòm thuốc nổ TNT sát bên sườn.
Cú nghiêng đột ngột làm đầu panh kẹp của Mai bị trượt nhẹ, sượt qua vách động mạch chủ của Vĩnh. Một tia máu đỏ tươi bắn thẳng lên má Mai, loang lổ trên chiếc áo blouse trắng sờn cũ.
Vĩnh co rúm người, tiếng thét đau đớn tột cùng xé toạc bầu không khí ngột ngạt của toa hàng.
“Giữ vững! Không được buông!” Ông Lâm gầm lên, bắp thịt tay trái nổi cuồn cuộn, nén cơn đau khớp vai phải đang nhói lên từng đợt như kim châm. Ông áp chặt lồng ngực mình lên vai Vĩnh, khóa chặt mọi chuyển động co giật của chiến sĩ trẻ bằng một kỷ luật thép của người lính thiết giáp năm xưa.
Mai nhắm mắt lại trong một phần mười giây để lấy lại sự thăng bằng tinh thần tuyệt đối. Khi cô mở mắt ra, đôi tay cô lại trở nên bất động, chuẩn xác như một chiếc pít-tông cơ khí được bảo trì hoàn hảo. Cô đưa panh kẹp vào sâu thêm hai centimet, cảm nhận được một vật thể cứng, nhám ở đầu mũi kim loại.
*Cọc.*
Tiếng kim loại va chạm với mảnh gang rỉ sét vang lên khe khẽ giữa tiếng súng máy gầm rú bên ngoài.
Mai nghiến răng, dùng lực cổ tay thực hiện một đường kéo dứt khoát, xoay nhẹ mũi panh để tránh làm rách vách động mạch dưới đòn, rồi từ từ rút mảnh đạn ra ngoài.
*Keeng!*
Mảnh gang rỉ sét loang lổ máu đỏ tươi được thả rơi xuống chiếc khay thép Liên Xô, phát ra một âm thanh giòn giã.
“Băng gạc! Chỉ khâu dã chiến! Mau!” Mai ra lệnh, không một giây chậm trễ. Cô chộp lấy cây kim khâu cong vút từ tay An, luồn những đường chỉ nylon dã chiến tự chế qua thớ thịt rách của Vĩnh với một tốc độ chóng mặt.
Khi đường khâu cuối cùng được siết chặt và thắt nút, máu từ vết thương của Vĩnh bắt đầu ngừng phun, chỉ còn rỉ ra những giọt sẫm màu qua lớp băng gạc trắng muốt vừa được An quấn chặt xung quanh bắp vai.
Vĩnh thở hắt ra một hơi dài, cơ thể anh giãn ra, đôi mắt nhắm nghiền lịm đi vì kiệt sức nhưng nhịp thở đã trở nên đều đặn và ổn định. Anh đã qua cơn nguy kịch.
Mai đứng thẳng dậy, dùng ống tay áo lau đi vệt máu khô trên má. Cô nhìn ông Lâm, đôi mắt cương nghị lộ rõ sự mệt mỏi nhưng đầy kiêu hãnh: “Cậu ấy sống rồi. Nhưng chúng ta phải di chuyển ngay lập tức. Lượng băng gạc và cồn sát trùng quân y dự phòng đã tiêu thụ gần hết cho ca mổ này. Nếu phiến quân nổ súng càn quét tiếp, chúng ta sẽ không còn vật tư y tế để cứu chữa.”
Ông Lâm gật đầu dứt khoát. Ông quay sang Hùng, người đang túc trực bên hòm thuốc nổ TNT quân dụng cũ với chiếc đèn bão trên tay: “Hùng! Toàn bộ đạn pháo cổ và thuốc nổ đã được xếp gọn gàng chưa?”
“Báo cáo lái tàu trưởng, tất cả mười hòm đạn 105mm rỉ sét và ba hòm thuốc nổ TNT đã được cố định ở trục giữa toa hàng để cân bằng trọng tâm theo đúng quy tắc phân phối tải trọng!” Hùng báo cáo dõng dạc, gương mặt nhem nhuốc bụi than hằn rõ sự trưởng thành vượt bậc sau thử thách lựu đạn vừa qua.
“Tốt! Tổ cơ khí chuẩn bị bám vị trí! Chúng ta khởi động Pháo Đài Đường Sắt đột phá cổng ga!” Ông Lâm ra lệnh, giọng ông đanh thép vang vọng khắp toa bọc thép.
Trong khi cả tổ thợ máy đang gấp rút di chuyển vật tư y tế cuối cùng lên đầu máy, không ai chú ý đến bóng đen đang lẩn khuất ở phía cuối toa chứa than số 2.
Trần Thế, tên phó ga phản bội, lợi dụng lúc khói bụi vụ nổ lựu đạn vẫn còn mù mịt và mọi người đang tập trung vào ca phẫu thuật nghẹt thở của Vĩnh, đã âm thầm lẻn ra phía sau đống than Antracit sàng tuyển chịu lực nặng.
Gương mặt mập mạp của gã hằn rõ vẻ sợ hãi xen lẫn gian xảo. Gã thọc tay vào túi áo bảo hộ kaki phẳng phiu loang lổ vết dầu mỡ cố ý, rút ra chiếc đài thu phát sóng vô tuyến mini - thiết bị liên lạc chợ đen giấu kín mà gã nhận được từ tay sai của Henry Vương.
Gã kéo ăng-ten kéo dài của chiếc đài phát sóng lên, áp sát miệng vào micro vô tuyến, thì thầm bằng một giọng nói run rẩy nhưng đầy căm hận xuyên qua tiếng súng máy gầm rú ngoài sân ga:
“Báo cáo... Pháo Đài Đường Sắt đã khôi phục áp suất hành trình 6.5 bar... Chúng chuẩn bị xuất phát đột phá cổng ga chính... Tọa độ xuất phát...”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!