Nhạc nềnRetroRoman_Battle

Tán Đinh Dưới Lửa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng búa tạ nện vào cánh cửa sắt bọc giáp của xưởng rèn dập ga bảo tàng vang lên dồn dập, kéo theo những tiếng gầm rít ken két của xích sắt rạn nứt. Khung cửa gỗ lim dày bản bọc tôn kẽm bên ngoài đang oằn mình chịu đựng những cú nện ngàn cân từ phía ngoài sân ga trung tâm. Bụi vôi, mạt rỉ sắt và những mẩu gỗ vụn bắn ra tung tóe, rơi lã chã xuống sàn xi măng dính đầy dầu mỡ đen kịt.


Bên trong cabin lái của đầu máy hơi nước bọc thép Pháo Đài Đường Sắt, không khí đặc quánh mùi khói than Antracit và hơi nước nóng hầm hập. Ông Lâm tựa lưng vào thành thép bọc cabin, tay trái ghì chặt lấy vết thương rách toác ở khớp vai phải. Máu đỏ sẫm đã thấm đẫm chiếc khăn rằn quấn tạm, rỉ qua kẽ tay trái gầy guốc của người lái tàu già. Khớp vai phải của ông hoàn toàn tê liệt, buông thõng bất lực sau cú ngã chấn thương từ tập trước. Nhưng đôi mắt muối tiêu của ông vẫn quắc thước, trừng trừng nhìn về phía cánh cửa xưởng đang rạn nứt dần dưới hỏa lực địch.


“Hùng! Tiếp tục nạp than! Đẩy áp suất lên Cấp 2: Áp suất hành trình (6-9 bar) cho tôi!” Ông Lâm hét lên, giọng khàn đặc nhưng đanh thép xé toạc tiếng búa tạ ngoài cửa. “Kiên bị bỏng tay không làm được, cậu phải gánh cả phần của nó! Không có áp suất hành trình, tàu không đủ sức bứt phá!”


Hùng nghiến răng gật đầu, đôi bàn tay sạm đen vì nhọ than bám chặt lấy cán gỗ của chiếc xẻng xúc than bọc thép tự chế. Cậu xúc từng vốc than Antracit sàng tuyển đen bóng, sinh nhiệt lượng cực đại rải mỏng vào buồng đốt lò hơi. Mỗi lần cửa lò mở ra, ánh lửa trắng rực rỡ của nhiệt độ hơn một ngàn độ C lại hắt lên gương mặt đầm đìa mồ hôi của cậu thợ phụ trẻ, soi rõ vết bỏng nhẹ loang lổ trên hai bắp tay.


Ở góc cabin, Kiên đang ngồi bệt dưới sàn thép, gương mặt loắt choắt méo mó vì đau đớn. Bàn tay phải của cậu bị bỏng rộp sâu vĩnh viễn, da thịt cháy sạm đỏ hỏn đang được bác sĩ Mai dùng băng gạc và cồn sát trùng quân y dã chiến băng bó tạm thời. Tiếng rên rỉ của Kiên bị lấn át bởi tiếng kim loại rít lên ngoài cửa xưởng.


*Uỳnh! Roạc!*


Cánh cửa xưởng rèn dập bị một cú nện trời giáng làm rách toác một khoảng lớn ở phía trên. Ánh sáng đèn pha bọc thép của xe bán tải phiến quân ngoài sân ga quét thẳng vào trong xưởng, xé toạc màn đêm sương mù ẩm ướt.


“Tổ cơ khí gia cố vỏ tàu! Tập trung sườn trái cabin!” Tiếng gầm rú của ông Tư thợ rèn vang lên từ phía bục rèn dập dã chiến. Thân hình vạm vỡ, ngực trần sạm đen vì tàn lửa rèn của ông Tư hiện ra giữa làn khói búa máy. “Dũng! Quốc! Nâng tấm thép chịu lực 20mm lên! Chúng ta phải bọc vỏ cabin ngay lập tức! Phiến quân sắp tràn vào rồi!”


Dũng, người thợ tiện cơ khí chính xác có bờ vai rộng, nhanh chóng dùng kìm kẹp lớn kéo tấm giáp thép dày 20mm tháo dỡ từ xác chiếc xe tăng T-54 cũ rỉ sét trong bảo tàng. Quốc, cậu học trò trẻ của ông Tư, bắp tay cuồn cuộn cơ bắp sạm đỏ vì nhiệt, dốc sức nâng một đầu tấm giáp nặng hơn một trăm ký áp sát vào sườn trái của cabin lái tàu hơi nước.


“Dùng mỏ hàn hơi cắt ren cố định nhanh lên!” Dũng hét lớn, tay trái chộp lấy chiếc mỏ hàn hơi chạy bằng khí đất đèn dã chiến, cố gắng uốn cong mép thép tấm để hàn đắp vào khung sườn đầu máy.


Nhưng ngay lúc đó, tiếng súng máy RPD cực mạnh bùng nổ từ phía ngoài sân ga. Phước hộ pháp - đội trưởng đội vây hãm ga của phiến quân Lý Sâm - đã chỉ huy một toán xạ thủ dựng ổ súng máy ngay sau đống bao cát trước cửa xưởng rèn.


*Cạch cạch cạch cạch cạch!*


Trận bão đạn súng máy hạng nặng bắn xối xả xuyên qua khe cửa rách toác của xưởng rèn. Những viên đạn xuyên giáp rít lên chói tai, găm boong boong liên tục vào vỏ thép của đầu máy hơi nước, bắn ra hàng ngàn tia lửa điện sáng rực cả góc xưởng. Áp lực đạn bắn cực mạnh làm rung lắc dữ dội toàn bộ kết cấu của đầu máy đang dừng đỗ.


“A khốn kiếp!” Dũng hét lên khi luồng gió mạnh từ đạn bắn làm lệch ngọn lửa mỏ hàn hơi. Lực rung chấn quá lớn khiến mối hàn dã chiến vừa đắp bị nứt toác ngay lập tức, khí đá từ bình gas rò rỉ xì ra khét lẹt.


“Không được hàn hơi! Lực phản chấn của đạn súng máy sẽ bẻ gãy mọi mối hàn dã chiến!” Ông Tư thợ rèn gầm lên, bắp thịt nổi cuồn cuộn dưới tàn lửa đỏ. “Chuyển sang phương pháp vá ống đồng áp lực bằng đinh tán! Quốc! Nung đỏ đinh tán đồng đỏ chịu nhiệt ngay! Dũng! Chộp lấy búa tạ!”


Quốc nhanh chóng dùng kìm gắp dài chọc thẳng một nắm đinh tán đồng đỏ vào lòng lò rèn đang cháy rực. Chỉ trong vòng vài mươi giây, những chiếc đinh tán đồng đã chuyển sang màu đỏ rực như than hồng.


*Đoàng! Đoàng!*


Đạn súng máy RPD của Phước tiếp tục cày nát cánh cửa gỗ xưởng rèn, phá hủy hoàn toàn phần khung gỗ lim chịu lực sườn ngoài. Cánh cửa đổ sập xuống tạo ra một khoảng trống hoác nguy hiểm. Phước hộ pháp đứng sừng sững bên ngoài, gương mặt sạm đen bặm trợn lộ rõ dưới ánh đèn pha, tay ghì chặt báng súng máy RPD tiếp tục nã đạn xối xả vào trong hòng áp chế tổ cơ khí.


Một loạt đạn súng máy bắn trúng vào góc tấm giáp thép 20mm mà Dũng và Quốc đang cố định tạm thời. Lực va chạm động năng cực lớn của đạn bắn trực diện làm tấm giáp thép nặng nề rung chuyển dữ dội, truyền lực phản chấn cực mạnh đánh văng chiếc búa tạ cán gỗ lim khỏi tay Dũng. Chiếc búa rơi rầm xuống sàn xi măng, lăn lông lốc vào gầm tàu.


“Tấm giáp bị lệch rồi! Giữ lấy!” Quốc hét lên, hai chân khuỵu xuống dưới sức nặng của tấm thép đang có xu hướng đổ sập đè bẹp hệ thống xúp-áp hơi nước phía dưới.


Trong khoảnh khắc sinh tử, khi tấm giáp thép dày sắp sửa tuột khỏi tay Quốc, ông Tư thợ rèn đã dũng cảm lao lên. Ông dùng toàn bộ tấm lưng trần u sần vai thịt và bờ vai vạm vỡ của mình tì mạnh, ghì chặt lấy tấm giáp thép nóng bỏng sát vào sườn cabin lái tàu hỏa. Da thịt ông Tư áp sát vào mép thép rỉ sét bốc khói xèo xèo, mùi khét lẹt của da cháy hòa cùng nhọ than bốc lên rát buốt, nhưng người thợ rèn già không hề lùi lại một bước. Đôi mắt ông trợn trừng, hàm răng nghiến chặt đến mức bật máu tươi.


“Quốc! Nhặt búa lên! Tán đinh tán đồng đỏ vào khớp nối khung gầm ngay!” Ông Tư gầm lên xuyên qua tiếng đạn rít. “Đinh đồng dẻo dai chịu chấn động tốt hơn mối hàn! Mau lên! Tao không giữ được lâu đâu!”


Quốc gạt nước mắt, chộp lấy chiếc búa tạ tán đinh nặng sáu ký cán gỗ nghiến dắt bên hông. Cậu dùng kìm kẹp chộp lấy một chiếc đinh tán đồng đỏ đang nung nóng sáng trắng từ lò rèn của Quốc, chọc thẳng vào lỗ ren cơ học đã được khoan sẵn xuyên qua tấm giáp 20mm và khung sườn cabin đầu máy.


*Cọc! Cọc! Cọc!*


Nhịp búa tạ của Quốc quai xuống dứt khoát, mạnh mẽ như sấm sét dội lực. Đầu đinh tán đồng đỏ gặp nhiệt độ cao bị dập bẹp, nở căng ra bịt kín khe hở áp lực và khóa chặt tấm giáp thép vào khung sườn đầu máy. Tiếng búa quai đanh thép gõ vào kim loại nóng đỏ vang lên dồn dập, lấn át hoàn toàn tiếng súng máy RPD của Phước đang nã ngoài cửa xưởng.


“Xúc than liên tục, Hùng! Áp suất đã đạt 6.5 bar!” Ông Lâm dùng tay trái gạt cần tăng tốc quạt hút khói, mắt trừng trừng quan sát đồng hồ áp suất nồi hơi đang nhích dần lên vạch hành trình. “Tổ cơ khí sắp hoàn thành bọc sườn rồi! Chúng ta phải sẵn sàng chuyển bánh!”


Hùng dồn toàn bộ sức bền thể chất, quai xẻng xúc than Antracit liên tục không ngừng nghỉ một giây. Cánh tay cậu mỏi nhừ, lồng ngực bỏng rát vì khói độc CO rò rỉ từ cửa lò hơi đang mở rộng, nhưng ý chí kiên cường của người thợ máy bọc thép trẻ tuổi đã giữ cho nhịp xúc của cậu không bị lệch một nhịp.


Ở phía ngoài sườn tàu, dưới sự bảo vệ kiên cường bằng thân mình của ông Tư, Quốc đã liên tục tán thành công chiếc đinh tán đồng thứ mười hai. Đầu đinh tán đồng đỏ nguội đi nhanh chóng dưới gió lạnh sương đêm luồn vào xưởng, co rút lại và kẹp chặt tấm giáp thép chịu lực 20mm vào vỏ cabin lái tàu hỏa xa một cách kiên cố, tạo thành một lớp giáp bọc thép nhẹ 10mm tạm thời che chắn hoàn hảo cho cabin lái khỏi hỏa lực súng máy sườn.


“Xong rồi! Tránh ra!” Ông Tư ngã nhào ra phía sau, tấm lưng trần loang lổ vết bỏng rộp đỏ rực do áp sát thép nóng, hơi thở dồn dập dốc sức.


Dũng nhanh chóng lao lại đỡ người thợ rèn già lùi sâu vào góc an toàn của xưởng rèn dập ga bảo tàng. Cabin lái lúc này đã được bọc một lớp giáp thép kiên cố phía sườn trái, sẵn sàng chịu đựng bão đạn súng máy khi đột phá cổng ga chính.


Nhưng ngay khi tổ cơ khí vừa kịp thở phào nhẹ nhõm, một tiếng rít lạ phát ra từ phía cửa thông gió rỉ sét ở trên trần xưởng rèn dập ga bảo tàng.


Bình lựu đạn - kẻ ném lựu đạn cảm tử của phiến quân Lý Sâm - đã bò lên được mái nhà tôn rách nát của xưởng rèn từ lúc nào. Gã loắt choắt nhe răng cười gian xảo dưới màn sương mù, tay phải giật mạnh ngòi nổ dây giật cơ học của một quả lựu đạn chày rỉ sét của Nga sản xuất.


*Xoảng!*


Quả lựu đạn chày bọc vỏ gang rỉ sét bị ném thẳng qua ô kính thông gió vỡ nát của xưởng rèn, rơi bịch xuống nền xi măng sát ngay chân bệ lò rèn chứa đầy than nóng đỏ và hòm thuốc nổ TNT quân dụng cũ dự phòng của tổ thợ máy.


Quả lựu đạn chày nằm im lìm trên sàn đá, phần ngòi nổ dây giật ở đuôi cán gỗ đang bốc lên những luồng khói trắng xì xì dày đặc, báo hiệu chỉ còn chưa đầy ba giây trước khi khối thuốc nổ mạnh nổ tung thiêu rụi toàn bộ xưởng rèn dập dã chiến.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!